[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 66 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 66

Array
(
[text] =>

Hồng quang loé lên, Inuyasha giơ Thiết Toái Nha hướng về Sesshomaru bay đi. Tôi tự nhiên nhắm con mắt, không đành lòng nhìn dáng dấp khốc liệt của Kouga. Chỉ là, thời gian từng giây từng phút trôi qua, xung quanh yên lặng rất kì lạ. Tôi từ từ mở mắt, bốn phía rất sạch sẽ, không có một chút dấu vết tranh đấu. Lông tóc của Kouga không tổn hại đứng cách đó không xa, thân thể bị quang tiên trói buộc lại, trên cổ hắn còn có Thiết Toái Nha. Bàn tay của Sesshomaru lẳng lặng nằm ở bốn mảnh ngọc tứ hồn. Tôi khẽ nhếch miệng, ngay ở trước mặt của tôi, Sesshomaru và Inuyasha lại chặt chẽ phối hợp, lập tức giải quyết hết phiền toái lớn.

“Thêm vào bốn mảnh này, việc chúng ta thu thập đã hơn một nửa.” Miroku nhìn chằm chằn ngọc tứ hồn trong tay Sesshomaru, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn hiếm thấy. Thân thể của anh ấy nhẹ nhàng run rẩy, từ trong áo lấy ra một cái túi đưa cho Kikyo.

Sesshomaru nhẹ nhàng ném đi, bốn mảnh ngọc tứ hồn ở dưới ánh mặt trời hình thành đường pa- ra- bôn đẹp đẽ, cũng rơi vào trong tay Kikyo. Rất nhanh, tất cả những việc thu thập đều giao cho Kikyo. Cô ấy nhắm mắt lại, hai tay tạo thành hình chữ thập nắm ở trước ngực. Ánh sáng dìu dịu ở Kikyo chậm rãi tụ tập, từ từ tạo thành một vòng sáng, hai chân Kikyo cách mặt đất, bay lên trời. Tôi nhìn Kikyo, khoé miệng không khỏi hướng thượng vung lên. Có cảm giác ở Kikyo thật tốt.

Ánh sáng đã lui, Kikyo trở về mặt đất, cô ấy mở lòng bàn tay ra, mảnh ngọc tứ hồn trong tay đã gần được ba phần bốn, so với tôi tưởng tượng thì đã nhiều hơn.

Ánh mắt của cô ấy lạc ở chỗ khác, “Tôi ngửi thấy được mùi của ngọc tứ hồn, một mảnh lớn, chắc những mảnh còn lại đều ở đấy.”

Tôi nhìn về phía Kikyo vạch ra phương hướng, khởi nguồn có mảnh ngọc tứ hồn, còn có mùi thuộc về Naraku. Tôi nheo mắt lại, không thể tin mọi việc hắn có thể tiến triển thuận lợi như thế.

Naraku không xuất hiện, Thiết Toái Nha thậm chí không có tiến hoá.

“Mảnh ngọc tứ hồn đều bị các ngươi cầm đi rồi, bây giờ có thể thả ta ra chưa?” Âm thanh của Kouga vang lên, tôi quay đầu nhìn hắn đem mắt liếc nhìn một mảnh, xem thường toét miệng,

“Để cho ngươi chạy thì ngươi đi lấy mảnh ngọc sao?” Sesshomaru khinh bỉ liếc Kouga một chút, chậm rãi đi về phía tôi, đem đỡ tôi ngồi lên A- uh, “Trở về chờ ta.”

Tôi nhìn Sesshomaru khẽ cắn môi, tựa hồ quãng đường còn lại càng thêm gian khổ. Cũng bởi vì có Kikyo, tôi trở nên có cũng được mà không có cũng được, chỉ là tôi không muốn rời đi. Tôi nhìn kỹ Sesshomaru mắt không chớp.

“Trở về chờ ta.” Sesshomaru dời tầm mắt lặp lại lần nữa. Tôi nhìn chằm chằm gò má của anh, tựa hồ anh có một số chuyện lén gạt tôi đi, chuyện này có thể cũng không liên quan tới Naraku. Tôi quét mọi người một vòng, ánh mắt lạc ở nơi khác, cuối cũng vẫn là thoả hiệp.

“Em chờ anh.” Không có dừng lại lâu, tôi kéo dây cương của A- uh. A- uh ngửa đầu thở dài một tiếng, chậm rãi cất cánh, lại hướng về phía không trung, nhanh chóng hướng về pháo đài của Sesshomaru bay đi. Tôi không quay đầu lại, nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực ở sau lưng. Tôi biết, những chuyện đó không riêng gì Sesshomaru. Quả nhiên, có chuyện tôi không biết đang xảy ra.

#

Đêm tối không hề có một tiếng động nào, tôi tới gần trước cửa sổ nhắm mắt lại, cảm nhận được mùi của gió. Cuộc sống từ khi nào bắt đầu trở nên lộn xộn như vậy. Tôi nỗ lực nhớ lại từ lúc tôi bắt đầu trở lại thời chiến quốc, thật giống như có rất nhiều chuyện xảy ra, tôi không biết đầu sợi kia là đoạn gì. Tất cả mọi chuyện, đều là đầu mối lần đầu xuất hiện, sau đó lập tức biến mất, theo lại xảy ra một chuyện khác nữa. Ở thời đại này tôi phải trải qua: ba tôi, bà Mị, Naraku, Enma,… Xoay người, tôi nhìn ám hình bóng ở trên giá của mình, còn có Vô Ảnh. Quả nhiên quá nhiều chuyện, khiến tôi cảm giác vô lực. Nơi này đã sớm không phải thế giới 2D mà tôi từng nhìn. Tất cả những thứ này đều thật sự tồn tại, mà cùng tôi một nhịp thở. Tựa hồ, có một sức mạnh thần bí, dùng sức đem tôi đẩy vào dòng nước xoáy như vậy, từng câu đố chờ tôi đi giải đáp, nhưng tôi lại không biết giải đáp thế nào. Bị động theo sát nguồn sức mạnh kia tiến lên.

Mùi hương quen thuộc xuất hiện ở phía sau, tôi xoay người quay về cái bóng trong bóng tối mỉm cười. Sesshomaru từ từ xuất hiện ở dưới ánh trăng, áo giáp trên người anh nhiễm màu đỏ, là mùi máu tươi. Tôi nhíu mày tiến lên nghênh tiếp, cẩn thận kiểm tra vết thương của anh. Tựa hồ không phải là máu của anh, tôi hỏi dò nhìn về phía Sesshomaru, anh không nói một lời, chỉ là mở áo giáp ra ôm tôi vào lòng. Tựa ở trong ngực của anh, ngửi thấy mùi máu. Tôi tự nhiên đưa tay ôm lấy anh.

Lẳng lặng chỉ nghe được là tiếng tim đập của anh.

Kết quả của nhóm Sesshomaru khiêu chiên với Naraku không cần hỏi, tôi đã biết rõ kết quả. Cuộc khiêu chiến lần này, Miroku bị thương nghiêm trọng. Inuyasha ngồi ở trên tảng đá trước của thôn bà Kaede đờ ra.

“Cậu ấy sao rồi?” Tôi quay đầu hỏi Sango ở bên cạnh. Tôi đến thôn bà Kaede đã ba ngày, ba ngày qua cậu ấy cứ ngồi trên tảng đá mặt đờ ra.

Sango khẽ thở dài một cái, lấy ít thảo dược, chuẩn bị thay băng cho Miroku, một lát mới chậm rãi nói, “Hay là lần này đối với cậu ấy mà nói thì đả kích quá lớn?”

“Đả kích?” Tôi dương nhướng lông mày, rất muốn biết đến cùng bọn họ đã xảy ra chuyện gì.

Sango không hề trả lời tôi, chỉ là đôi mi thanh tú cau lại, theo đưa tay đánh về cổ của mình. Cô ấy xoè bàn tay ra, một mảnh đồ vật mỏng manh trôi nổi bồng bềnh rơi xuống đất, theo, vật đó bắt đầu chậm rãi trở về nguyên dạng.

“Ông Myoga!” Sango bất mãn kêu to lên. Myoga chà xát mấy lần, về tới trên bả vai của Sango, ông ấy cúi thấp đầu, yên lặng.

Nhìn tập tính của Myoga tôi khắc sâu ấn tượng, vào lúc cần ông ta nhất thì ông ta chuồn đi. Quả nhiên, Sango quay đầu không nhìn Myoga.

“Không phải tôi muốn chạy trốn, mà là tôi đi tìm Totosai!” Myoga ủy ủy khuất khuất nói, thân thể nho nhỏ còn run rẩy, “Thiếu gia Inuyasha muốn đánh bại Naraku, nhất định phải học được các chiêu thức khác của Thiết Toái Nha. Thiết Toái Nha của Khuyển đại tướng đại nhân uy lực vô cùng…”

Myoga trầm mặc, sắc mặt của Sango thay đổi rất khó nhìn. Tôi nhắm con mắt, lẽ nào Inuyasha là bởi vì cha mẹ cậu ấy sao? Tôi hồi tưởng những chuyện liên quan đến nội dung vở kịch, nhưng chuyện gì cũng không nhớ, chỉ ngờ ngợ biết cha của cậu ấy là yêu quái, mẹ là con người.

“Ông Myoga, tốt nhất đừng nhắc tới cha mẹ trước mặt Inuyasha.” Sango thăm thẳm nói.

“Lẽ nào… Thiếu gia Inuyasha biết rồi?” Myoga kinh hô lên. Tiếng nói của ông ta tựa hồ đã tác động đến Inuyasha, liền, cậu ấy rời khỏi chỗ tảng đá, chậm rãi đi về phía chúng tôi. Tôi cắn môi, cùng Sango liếc mắt nhìn nhau. Sango nhẹ nhàng gảy một hồi, Myoga bay lên…

Sango cùng tôi sóng vai đi về phía trong thôn, bước chân của cô ấy rất chậm, cũng không giống mấy lần trước vội vàng đi giúp Miroku thay băng. Tôi lẳng lặng chờ đợi cô ấy mở miệng, tôi tin cô ấy nhất định có lời muốn nói với tôi.

“Kagome, nếu muốn biết cô nên đi hỏi Sesshomaru đi.”

Sango không đầu không đuôi nói. Tôi dừng bước lại, nhìn Sango, lập tức hiểu, tựa hồ chuyện của cha mẹ Inuyasha và Sesshomaru cũng có chút liên quan. Tôi trầm mặc, muốn nghe một đáp án.

“Ngày hôm đó, trước khi Naraku rời đi, hắn có nói với tôi một chuyện liên quan tới cha mẹ của Inuyasha. Tôi nghĩ, Inuyasha cần một thời gian để thích ứng. Cuối cùng tôi đã rõ tại sao Sesshomaru lại hận Inuyasha tới như vậy.”

Sango cũng dừng bước, cô ấy nhìn về phía tôi, nhẹ giọng nói rằng, “Kagome, cô thật sự hiểu rõ Sesshomaru sao?”

Hiểu rõ Sesshomaru? Tôi cũng đang tự hỏi mình. Tựa hồ tôi không hiểu anh ấy lắm, chỉ là tôi biết, trên người anh nhất định đang gánh vác rất nhiều chuyện mà tôi không biết. Tôi đang đợi anh ấy chịu mở miệng nói hết cho tôi nghe.

Sango tựa hồ không cần cho cô ấy đáp án, lần này cô ấy bước nhanh hơn đi về phía thôn xóm. Tôi chưa muốn đi tới, bởi vì tôi ngửi thấy được mùi của Sesshomaru. Rất nhanh, phía sau tôi truyền đến tiếng bước chân, tôi quay đầu lại, Sesshomaru đứng ở trước mặt tôi.

“Không muốn biết sao?” Tay của Sesshomaru vỗ lên gò má của tôi.

Tôi lắc đầu, cười nói, “Nếu như anh không muốn nói, em cũng không muốn nghe.”

Sesshomaru kéo tay của tôi, nhẹ nhàng kéo, tôi rơi vào trong lồng ngực của anh.

“Ta nói với ông ấy, ta sẽ không ngăn cản ông ấy đi. Chỉ là muốn ông ấy để lại Tùng Vân Nha và Thiết Toái Nha.”

Tôi lẳng lặng lắng nghe, tay cuốn lại hông của anh. Âm thanh thuộc về Sesshomaru lại vang lên.

“Trước khi đi ông ấy còn hỏi ta, có người mà ta thật sự muốn bảo vệ không. Bây giờ ta mới hiểu được cảm giác đó. Nhưng rõ ràng lại không thể tha thứ. Ông ấy muốn sống cùng người con gái mà ông ấy yêu nhất, muốn bảo vệ cô ấy, nhưng đến ngay cả một đứa con cũng không cố.”

Bất cứ ngôn ngữ an ủi nào cũng phí công, tôi có thể làm chỉ có thể là ôm chặt lấy Sesshomaru.

“Izazoy, ta vẫn luôn nhớ tới cái tên này. Bà ta chính là mẹ của Inuyasha, con gái của một thành chủ. Cha của ta bởi vì bà ta mà chiến đấu. Cuối cùng, ông ấy dùng Thiên Sinh Nha phục sinh người phụ nữ đó, nhưng chính mình lại chết. Rất buồn cười có đúng không? Ta luôn cho rằng ông ấy là một người cha vĩ đại, cuối cùng lại vì một người phụ nữ mà chết dưới lưỡi kiếm của tình địch.”

Âm thanh của Sesshomaru nghe tới rất bình tĩnh, nhưng tôi có thể cảm nhận được bi thương từ anh. Giờ khắc này, rốt cuộc tôi đã biết, tại sao anh lại nói là không thể tha thứ. Tuy rằng, yêu không đồng dạng như vậy không có cách nào cân nhắc. Nhưng Khuyển đại tướng vẫn làm ra sự lựa chọn của ông ấy. Lúc ông ấy lựa chọn, nhất định nghĩ đến chuyện Sesshomaru sẽ biến thành bộ dáng ngày hôm nay… Tâm của tôi phảng phất bị nhéo lên, đau lòng không thôi.

“Kagome, mãi mãi không được rời bỏ ta, không được làm vậy.” Sesshomaru ôm lấy tôi, đầu dựa ở trên bả vai của tôi, ở một bên tai tôi lẩm bẩm.

“Sesshomaru, em mãi mãi sẽ không từ bỏ anh, cho dù em có chết…” Lời nói của tôi còn chưa xong, đã nhấn chìm bên trong nụ hôn của Sesshomaru.

Giờ khắc này Sesshomaru cũng không phải là một yêu quái mạnh mẽ. Anh giống như một đứa trẻ tìm kiếm cảm giác an toàn. Tôi biết, có mấy lời anh ấy không muốn nói ra hết. Có điều chuyện đó đối với tôi không quan trọng. Quan trọng nhất là tôi ở bên cạnh anh. Mãi mãi…

[text_hash] => bc130dfc
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.