Array
(
[text] =>
Sesshomaru không có để tôi ở lại pháo đài của mẹ anh lâu. Mẹ của anh tôi tưởng tượng bên trong một hồi hoàn toàn khác nhau, nghĩ tới mục đích mà anh đưa tôi tới pháo đài của mẹ anh, cuối cùng vẫn không thể hỏi ra miệng.
Khí trời càng ngày càng lạnh, mùa đông bất tri bất giác đến. Theo là trận tuyết rơi đầu tiên đến, phạm vi hoạt động của Sesshomaru hạn chế ở bên trong pháo đài của anh, tôi tự nhiên đi theo bước chân của anh. Bêntrong pháo đài sẽ không cảm thấy lạnh, chỉ là khí trời bên ngoài, tôi còn nhẫn không trụ mở cửa sổ ra. Đứng trước cửa sổ, tôi thở ra một hơi thật dài, sương mù màu trắng từ trong miệng tôi bốc lên. Đây mới là Nhật Bản nên có mùi đặc tính. Chỉ có ở Anime, nhân vật chính một năm bốn mùa ăn mặc quần áo giống nhau, giống như A Ly vĩnh viễn là bộ váy thủy thủ.
Suy nghĩ miên man, một trận gió Bắc thổi tới, tôi nhẫn không trụ hơi co cổ lại. Tiếng bước chân bỗng nhiên ở sau lưng tôi vang lên, tôi bỗng nhiên quay đầu lại chỉ thấy Sesshomaru mặc đồ ở nhà màu xám chậm rãi đi về phía tôi, đón nhận ánh mắt của anh, tôi lập tức đóng cửa sổ lại, xoay người mỉm cười đối mặt với anh. Sesshomaru đứng ở trước mặt tôi, khoảng cách rất gần, hầu như tôi có thể cảm thấy hô hấp của anh. Tôi ngước đầu, nhìn trên mặt Sesshomaru không có cảm xúc gì, trong lúc nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Không phải không thừa nhận lúc đối mặt với Sesshomaru, tôi có một chút tư tâm. Tỷ như tôi nói cho anh biết rất nhiều khái niệm lý luận, chỉ hy vọng anh hiểu thế nào là yêu. Nhưng anh giống như thờ ơ không động lòng. Đối với anh mà nói thật sự không hiểu thế nào là yêu sao?
“Sesshomaru, chúng ta nghỉ chiến có được hay không? Mặc kệ tương lai có chuyện gì xảy ra, em không muốn chúng ta bị tách ra. Em muốn vĩnh viễn yêu thương anh.”
Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt anh, cảm thấy đem lời nói để ở trong lòng bật thốt lên. Hay tình yêu đối với anh chỉ là đồ vật, dễ dàng thay đổi. Không nhớ rõ từng thấy ở đâu, nếu nói muốn đối phương ở cùng mình cũng sẽ sản sinh ra quấy phá.
Sesshomaru không hề trả lời tôi, chỉ là tay khẽ vuốt gò má của tôi, thật giống như từ lúc anh bắt đầu cáu kỉnh, sự ôn nhu như vậy đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy. Tôi nhào vào trong ngực của anh, hai tay ôm chặt lấy anh. Tôi có thể cảm nhận được cơ thể anh hơi cứng đờ, nhưng không có ngăn cản hành vi của tôi. Nhớ lại mấy ngày hôm nay xảy ra chuyện gì, dường như chúng tôi lâm vào bên trong một loại ma chướng nào đó. Yêu và không yêu không phải chỉ dựa vào miệng nói, chỉ cần tôi cảm thấy ấm áp, cho dù là ảo giác cũng không sao.
“Kagome, em thật sự yêu ta sao?”
Sesshomaru đột nhiên hỏi, tôi kinh ngạc buông lỏng Sesshomaru ra, nhìn chằm chằm con mắt của anh. Trên mặt của anh vẫn nhàn nhạt như cũ, nhưng đáy mắt lại gặp được chờ mong hiếm thấy. Tôi dùng lực gật gật đầu, khoé miệng Sesshomaru có gặp độ cong nhẹ nhàng hơi động, cười nói,
“Vậy chứng minh cho ta xem đi.”
Tôi mờ mịt nhìn chằm chằm Sesshomaru không biết anh cần tôi chứng minh điều gì. Chờ lúc tôi phục hồi lại tinh thần, anh kéo tôi đứng trước rào chắn của A- uh. Chắc là do khí trời, A- uh nhìn trông rất lười biếng, nhưng sau khi nhìn thấy Sesshomaru, lập tức thay đổi tinh thần sáng láng
“Đi thôi!” Sesshomaru hơi nghiêng đầu, nói đúng là A- uh nói. A- uh ngửa mặt lên trời kêu thật dài một tiếng, run run cơ thể đứng lên. Sesshomaru dắt A- uh ra, ôm tôi nhẹ nhàng nhảy một cái ngồi trên lưng A- uh. Một tay anh vòng quanh eo của tôi, tay còn lại cầm dây cương nhẹ nhàng kéo một cái. A- uh hướng lên trời mà đi, tôi nhắm mắt, căng thẳng nắm được tay của Sesshomaru.
Chỉ chốc lát sau, A- uh rốt cuộc có thể chạy vững vàng trên trời. Tay của tôi vẫn còn đặt trên tay Sesshomaru, anh không có bỏ tay tôi ra, giống như không cảm thấy vậy. Tôi hơi nghiêng đầu muốn nhìn thấy vẻ mặt của Sesshomaru, mặc dù anh đều trầm mặc, thế nhưng vẻ mặt nhất định sẽ có biến hoá nhỏ bé.
“Sesshomaru…” Tôi khẽ gọi tên của anh, nhưng lại không biết nên nói gì, chỉ biết tiếp tục trầm mặc.
Cả đoạn đường không nói chuyện, A- uh vững vàng phi hành, khiến tôi bất ngờ khi biết mình đang co rúc trong lồng ngực của Sesshomaru, lại không cảm giác được một khí lạnh.
“Đến.”
Tiếng của Sesshomaru lạnh lùng truyền đến. Tôi mờ mịt ngẩng đầu lên, phát hiện A- uh đã dừng lại ở một hang động quỷ dị. Sesshomaru buông tay ở bên hông tôi ra, phi thân xuống chậm rãi đi tới cửa. Tôi chớp chớp con mắt, không lẽ anh lại đọc câu thần chú Vừng ơi mở cửa sao?
“Kagome, em nói em yêu ta, vậy em đồng ý vì ta mà biến thành yêu quái sao?” Sesshomaru lạnh lùng hỏi. Tôi mở to hai mắt, trong lúc nhất thời lại không cách nào trả lời.
#
Tôi ngâm ở bên trong bồn tắm ấm áp. Từ lúc Sesshomaru đưa tôi đến hang động kỳ lạ đã một tuần rồi. Ngày đó câu trả lời của tôi biểu hiện tựa hồ hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn đáp án của Sesshomaru, lúc tôi trầm mặc mấy phút, anh đã mang theo tôi trở lại trên người A- uh. Chỉ là lần này chỗ anh cần đến không phải là pháo đài của anh, mà là giếng cạn. Ở bên cạnh giếng, không chờ tôi có bất kỳ phản ứng nào, đã trực tiếp từ trên người A- uh ngã vào trong giếng, kỳ quái nhất chính là tôi đã không còn cách nào trở lại chiến quốc lần thứ hai…
“Kagome, điện thoại của con!” Âm thanh của mẹ từ bên ngoài phòng tắm vang lên.
“Vâng, con cảm ơn mẹ.” Tôi cô đơn đứng dậy lấy khăn tắm lau khô, theo tay cầm lấy áo tắm phủ lên, chậm rãi thong thả đi xuống lầu hai cuối hành lang. Đó là tới gần vị trí trước cửa sổ, tôi có thể nhìn thấy rõ tuyết rơi bên ngoài, thường thường phun ra một hơi, tôi cầm lấy ống nghe uể oải nói,
“Vâng, tôi là Higurashi Kagome.”
“Kagome, cậu khoẻ không?”
Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nam êm tai, tôi hơi run run, chỉ chốc lát sau mới nhớ tới âm thanh này thuộc về Hojo Nhất Chân. Theo, tôi lại nhẫn không trụ bắt đầu thở dài, trong lúc giật mình quên mất sự có mặt của người này.
“Kagome, mình là Hojo Nhất Chân, cậu đang nghe sao?” Đầu kia giọng nam nghe tới thật sự lo lắng.
Tôi cầm điện thoại, ánh mắt lạc ở cảnh tuyết bên ngoài, thuận miệng đáp, “Mình đang nghe, đã lâu không gặp.”
“Thật sự đã lâu không nhìn thấy cậu. Kagome, cậu có thời gian gặp mặt không? Mình có hai tấm vé xem phim, là bộ phim mới nhất đấy…” Đầu bên kia điện thoại âm thanh của Nhất Chân càng ngày càng nhỏ.
Tôi khẽ cười, phảng phất đã thấy cậu ấy tay chân đang luống cuống ở đầu bên kia điện thoại.
“Hừm, mình có thời gian. Thực ra, đã lâu mình không đi xem phim.”
Tôi thoải mái đáp. Chỉ là không biết tại sao sau khi tôi đáp ứng cậu ấy trong nháy mắt, trong đầu tôi lại hiện lên dáng dấp của một người con trai khác. Tôi lắc lắc đầu, không nên để cho mình suy nghĩ bậy bạ.
“Vậy… Chiều nay mình đến đón cậu.”
Trong điện thoại, dường như Nhất Chân khôi phục lại khí lực, hưng phấn cười ha hả.
Tôi nắm ống nghe theo mỉm cười với cậu ấy xác nhận thời gian, “Hừm, được, chiều nay đi mấy giờ?”
“Bắt đầu chiếu lúc bốn giờ, tầm đó mình tới đón cậu được không?” Đầu kia lại truyền đến âm thanh cẩn thận từng li từng tí một.
“Cũng được.” Tôi mỉm cười đưa ra lời khẳng định chắc chắn.
“Lát nữa gặp.” Theo, Nhất Chân không chờ tôi nói tạm biệt, lập tức tắt máy.
Tôi khẽ lắc đầu, tắt điện thoại. Một đôi tay từ phía sau lưng cuốn lại tôi, đồng thời mùi thuộc về Sesshomaru xuất hiện. Thân thể tôi cứng đờ, cảm giác vừa ung dung hoàn toàn biến mất. Nguyên lai nếu anh nói thích tôi là thật lòng.
“Đó là vật gì? Tại sao lại có âm thanh của một nam nhân?” Sesshomaru dùng nhàn nhạt ngữ khí hỏi khiến tôi không biết nên khóc hay nên cười.
Tôu không dám quay đầu nhìn anh, chỉ là lần thứ hai cầm lấy ống nghe giải thích: “Cái này gọi là điện thoại. Hẳn là một người tên Bell phát minh. Mặc kệ có cách xa nhau đến đâu, chỉ cần có điện thoại, biết dãy số liền có thể tìm thấy đối phương.”
“Ừm…” Sesshomaru chỉ khẽ hừ một tiếng.
Ngoài cửa sổ tuyết càng rơi càng lớn, tư thế Sesshomaru ôm lấy tôi quen thuộc đứng trước điện thoại, quá nhiều lời tôi nói không cách nào nói ra khỏi miệng.
“Ăn cơm đi con.” Tiếng của mẹ ở dưới lầu vang lên, Sesshomaru chậm rãi buông tôi ra, đi ở đằng trước tôi, tiếp tục chỉ chừa một bóng lưng cho tôi. Tôi bất đắc dĩ lắc đầu, bước nhỏ đi theo.
Bữa tối, ông ngoại thao thao bất tuyệt với Sesshomaru, suốt cả buổi tôi cúi đầu từ đầu đến cuối không mở miệng. Cũng may, Sesshomaru không có đề cập đến chuyện của ba tôi, thế nhưng tôi vẫn có cảm giác ánh mắt của mấy lần rơi vào trên người Sota. Tôi không khỏi bù não, có phải anh vẫn còn chú ý đến câu nói đó.
“Nếu không Sesshomaru đã có một đứa em trai bán yêu đáng yêu.”
“Chúng ta muốn đi.” Sesshomaru bỗng nhiên đứng dậy ánh mắt đảo qua ông ngoại, mẹ và Sota. Tôi chớp mắt, phát hiện anh dùng từ biến hoá.
“A, được thôi. Kagome, nhanh đi thu dọn đồ đạc đi…” Nhanh nhất mẹ từ trong kinh ngạc khôi phục, nhanh chóng nói.
“Không cần.” Trả lời mẹ vẫn là âm thanh nhàn nhạt của Sesshomaru.
#
Sesshomaru không cần là thật sự. Lần thứ hai tôi không mang gì theo, chỉ là mặc áo tắm đơn bạc bị Sesshomaru mang về thời chiến quốc. Đương nhiên tôi không quên chuyện cùng Hojo Nhất Chân hẹn hò, chỉ là nếu nói cho Sesshomaru biết chuyện này lại không phải là một chuyện tốt.
Bò ra giếng cạn thân thể tôi không khỏi rùng mình, hiện tại, đã không phải dùng chữ lạnh để hình dung. Bỗng nhiên, một bộ da lông màu trắng từ phía trên rơi xuống, cảm xúc ấm áp mang theo một tia ấm áp. Sesshomaru không phải thân sĩ đương nhiên sẽ không cởi áo khoác của mình xuống khoác cho tôi.
“Cái này là mẹ ta đưa cho em.”
Sesshomaru lạnh lùng nói, cũng không nhìn tôi, chỉ cho tôi bóng lưng của anh. Tôi khẽ thời dài một cái, mặc áo giáp da lông vào kinh ngạc phát hiện áo giáp lại theo thân thể của tôi nhỏ đi mấy tấc. Tôi ngẩng đầu lên nhìn về phía Sesshomaru, tuy rằng anh vẫn không nhìn tôi, thế nhưng vẫn mở miệng đúng lúc,
“Cái này là áo giáp lúc mẹ ta còn trẻ, bà ấy sẽ tùy người nắm giữ mà biến hoá theo thân thể.”
Tôi vuốt da lông mềm mại, tâm theo mềm mại dâng lên. Nếu nói yêu, hay là không cần nói quá rõ ràng.
Ra vào làng bà Kaede hai lần, tin tưởng để cho nhóm của Inuyasha biết được mùi của chúng tôi, nhưng tôi không có nhìn thấy bọn họ, Vô Ảnh cũng không thấy. Mùa đông vạn vật hiu quạnh, trong làng còn có dòng họ Higurashi càng thêm hiu quạnh. Tôi ngồi ở trên A- uh, cúi đầu tình cờ nhìn thấy ánh lửa gian nhà, bĩu môi. Ở bên hông của tôi đột nhiên căng thẳng, bên tai vang lên âm thanh của Sesshomaru,
“Bọn họ không ở trong làng.”
Tôi dương nhướng lông mày, chỉ nghe Sesshomaru lại nói, “Bọn họ ở chỗ Totosai, Naraku lại xuất hiện.”
[text_hash] => efc1134e
)