Bọn họ “Chơi” như vậy ba bốn lần trong một đêm, Trang Thiện Ngọc thực sự rất mệt, mí mắt sụp xuống, nép vào người Trang Kỳ ngủ.
Trang Kỳ cẩn thận bế Trang Thiện Ngọc lên, lót áo dưới người đối phương, nhúng khăn vào thùng gỗ, chậm rãi lau mồ hôi với dịch trắng trên người Trang Thiện Ngọc.
Khi anh đụng đến chỗ riêng tư, trong lúc ngủ mơ thiếu niên kêu lên một tiếng: “Lạnh……”
Có nước ấm thì tốt rồi. Nhưng thân phận của anh thấp kém, không thể kêu người hầu nấu nước, không thể tùy ý đi ra khỏi lồng, cũng không thể cho người khác biết anh làm chuyện này với Trang Thiện Ngọc.
Em trai giống như một con chim nhỏ có bộ xương mảnh khảnh yếu ớt, không chịu được mưa gió, chỉ thích hợp nuôi trong một cái lồng vàng phủ tơ lụa.
Trang phủ sụp đổ, Trang Thiện Ngọc có thể đi đâu?
Trang Kỳ dùng tay vuốt ve mặt mày Trang Thiện Ngọc, nghĩ những chuyện đã trải qua mười mấy năm. Đối phương ngủ rất say, ngón tay trỏ nắm chặt tay áo anh, khóe môi cong lên, dường như đang mơ một giấc mơ đẹp.
Anh em cùng cha khác mẹ, một người là hòn ngọn quý nâng trên tay, một người là súc sinh phải chịu gian khổ.
Anh đã ra khỏi Trang phủ vài lần, mọi chuyện đều thuận lợi, nhưng thuốc giải trị độc trong cơ thể anh chưa tìm ra, xem ra phải ở lại Trang phủ lâu hơn một chút. Lạc Phỉ gần đây ra khỏi phủ nhiều hơn trước, chắc là đụng phải chuyện rắc rối gì đó.
Vì Trang Thiện Ngọc mà ở lại thì không đáng.
Khi rời đi, anh mới có thể trở lại người có tên.
Trang Thiện Ngọc có vẻ ngoài giống mẹ, thân hình không cường tráng giống cha, môi hồng răng trắng, khi nói chuyện sẽ dùng đôi mắt đen nhánh nhìn đối phương. Cậu chưa từng làm việc nặng, năm trước quấn Cam Chước đòi học kiếm, Cam Chước không thể từ chối, đành phải dạy cho cậu hai chiêu đơn giản.
Ở bên Trang Kỳ nhìn, em trai chỉ học được một chút khoa chân múa tay, nếu thật sự gặp kẻ xấu, chỉ sợ một chiêu cũng không đỡ nổi. Trang Thiện Ngọc vung kiếm xong, lập tức chạy đến trước mặt anh, kiêu ngạo đứng thẳng người, mở lòng bàn tay về phía anh, muốn anh khen hai câu.
Anh không khen, Trang Thiện Ngọc sẽ nhìn chằm chằm anh, một hai bắt anh viết chữ “Tốt” sau đó mới thỏa mãn thu tay.
Mặt trời vừa lúc, thỉnh thoảng có làn gió thổi qua, tạo nên những gợn sóng nhẹ trên mặt hồ trong vắt bên dưới giả.
Trang Thiện Ngọc vung kiếm ba mươi phút đã thấy mệt mỏi, trở lại ghế đá dưới bóng râm nghỉ mệt, một bên ăn trái cây do thị nữ bưng tới, một bên chăm chú nhìn Trang Kỳ luyện võ.
Khi Trang Thiện Ngọc đến, Cam Chước không còn nghiêm khắc với Trang Kỳ như ngày thường.
Trang Kỳ giỏi quan sát, hiểu biết sâu rộng về kiếm thuật, sau mấy năm nay đã thành thạo các chiêu thức, thậm chí đã tìm ra chiêu thức của riêng mình, không rơi vào tình thế bất lợi trước mặt Cam Chước.
Anh nhìn ra sơ hở trong chiêu thức của Cam Chước, nhưng cố tình dừng lại ở điểm đó, không muốn cho đối phương biết võ công của anh.
Trang Kỳ thu kiếm bên hông, vẻ mặt lạnh lùng, vừa định đổi vũ khí để đấu với thầy, Trang Thiện Ngọc chạy tới, giơ tay nhét từng lát quýt vô miệng anh, khen anh không ngớt.
Trang Thiện Ngọc luôn muốn đút anh, Cam Chước lắc đầu, để anh đi chơi với tiểu thiếu gia.
“Ngày mai anh Trịnh đến phủ làm khách, sẽ mang rất nhiều bánh ngon” Trang Thiện Ngọc ngồi trên xích đu, nói với anh “Ta sẽ mang đến lồng sắc, chúng ta sẽ cùng nhau ăn”
Trang Kỳ dừng đẩy xích đu, nghĩ, Lạc phỉ nên khống chế cái miệng ăn của Trang Thiện Ngọc, cái gì cũng đừng ăn. Một lát sau, anh cảm thấy Lạc Phỉ cố ý tác hợp Trang Thiện Ngọc với Trịnh Hành, tại sao anh lại lo lắng về chuyện này.
Trang Thiện Ngọc quay đầu nhìn anh, muốn anh cong lưng, rồi sau đó duỗi tay vuốt ve nếp nhăn trên mặt anh.
Thiếu niên nhìn xung quanh, xác định xung quanh không có ai nghe bọn họ nói chuyện với nhau, liền tiến đến bên tai anh, nhỏ giọng nói với anh, “Đêm mai chúng ta cùng nhau ngủ, rồi lại làm chuyện thoải mái đó nhé?”