[Đm] Chó Dữ – 37 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm] Chó Dữ - 37

Thân thể của Trang Thiện Ngọc không rắn chắc như anh, anh miễn cưỡng duy trì tỉnh táo, kiềm chế lực tay. Sau khi được mở bằng ngón tay, âm đạo vẫn quá nhỏ hẹp so với dương vật, chỉ cần đẩy quy đầu vào, liềm cảm thấy vách thịt co thắt lại.

Trang Thiện Ngọc nhíu mày, bắp chân trên eo anh đột nhiên căng cứng, hiển nhiên chưa quen dưới thân bị căng trướng.

Anh vừa di chuyển, liền cảm thấy thiếu niên run rẩy, nghe được cổ họng đối phương phát ra âm thanh nức nở. Chỉ cần Trang Thiện Ngọc kêu anh dừng lại, anh sẽ không làm nữa, nhưng đối phương không chỉ không phản kháng, mà còn cố gắng tiếp nhận anh.

Mặc dù vậy, anh không thể tùy tiện động thân, sợ lỗ nhỏ của đối phương sẽ bị căng hư.

Bên trong lỗ nhỏ mềm mại rất nóng, anh vừa mới vào một chút, đã thấy dưới thân thoải mái muốn tan chảy.

Đây là giao cấu phải không? Cảm giác này khó có thể diễn tả bằng lời, đôi khi cảm thấy đang trôi nổi trên đám mây, đôi khi lại cảm thấy như bị nướng trên lửa, mồi hôi và nước bọt do liếm láp được lưu lại trên da kết thành một vệt nước.

Ánh sáng tối tăm trong lồng, bọn họ chỉ có thể cảm nhận sự hiện diện của nhau thông qua vuốt ve hôn môi. Anh nắm lấy bầu ngực mềm mại của thiếu niên, véo núm vú sưng đỏ vì bị anh mút, nhẹ nhàng xoa nắn.

Khi bàn tay áp xuống, anh có thể cảm nhận được trái tim đang đập dưới lòng ngực mềm mại. Thình thịch, thình thịch. Một cơn gió đột nhiên thổi qua phòng tối, thổi đi hơi thở rối loạn đang quyện chặt của bọn họ.

“A, phía dưới của ta với chó nhỏ đang dính nhau…” Trang Thiện Ngọc dùng tay chạm vào chỗ bọn họ giao hợp, một bên cười, một bên thở dốc, nắm phần cán chưa tiến vào, nói “Cứng quá……”

Mỗi lần thiếu niên rên một tiếng, ham muốn trong cơ thể anh lại tràn đầy. Một anh tay nâng mông Trang Thiện Ngọc, nhẹ nhàng xoa nắn cặp mông trơn trượt trong lòng bàn tay, một cái tay khác cầm dương vật non nớt của đối phương, dạy Trang Thiện Ngọc cách tự giải tỏa.

Trang Kỳ không rành việc này, toàn tự sờ soạng mình, nhưng vẫn giỏi hơn Trang Thiện Ngọc một chút.

Lòng bàn tay anh có vết chai dày, dùng lực mạnh một chút sẽ làm Trang Thiện Ngọc đau. Trang Thiện Ngọc cắn thịt trên vai anh, mơ hồ gọi anh là “Chó nhỏ”, sau đó lại gọi anh là “Anh trai”

Anh muốn đốt cháy suy nghĩ hỗn loạn của mình thành tro, anh không muốn nghĩ gì hết, thở hổn hển, cúi đầu dùng cánh mũi cọ vào gương mặt Trang Thiện Ngọc, liếm nước mắt tràn ra khoé mắt đối phương, giống như ăn sương trên hoa xuân.

Vách thịt bị anh cọ xát càng thêm mềm ướt, dương vật dần dần kéo căng âm đạo nóng hẹp.

Đi vào được một nửa, Trang Thiện Ngọc run rẩy kịch liệt, anh cố giữ bình tĩnh, viết chữ vào lòng bàn tay thiếu niên, hỏi đối phương có phải đang đau không.

Trang Thiện Ngọc gật đầu, mang theo giọng mũi “Ừm”

Trang Kỳ nghĩ không nên nóng vội, cuối cùng cũng không đưa toàn bộ dương vật vào, chỉ thúc liên tục ở lối vào. Trước khi bắn tinh, anh rút dương vật ra, đem dương vật bắn tinh trước bụng Trang Thiện Ngọc.

“Chó nhỏ ra nhiều hơn ta nữa” Thiếu niên có chút mệt, nép vào lòng ngực anh như hồi nhỏ, cũng không nghĩ chất lỏng màu trắng đó là thứ dơ, nhân lúc anh không để ý, dùng ngón tay nhúng một tí rồi bỏ vào miệng, lẩm bẩm  “Có chút tanh……”

Trong lòng Trang Kỳ chấn động, đồng tử mở to, vội vàng nắm cổ tay Trang Thiện Ngọc, từng nét viết: “Đừng ăn”

Lạc Phỉ là người thông minh, sao không giải thích chuyện này với Trang Thiện Ngọc chứ? Đứa ngốc này cái gì cũng không biết, rời khỏi Trang phủ, chỉ sợ rất nhanh đã bị người ta lừa đi.

Anh nghĩ đến Trịnh Hành, lông mày càng nhíu chặt.

Công tử đó không hiểu được khó khăn của dân chúng, làm sao có thể bảo vệ Trang Thiện Ngọc được.

“Không thể ăn sao?” Trang Thiện Ngọc nắm lấy tay anh, cười nói với anh, “vừa rồi chó nhỏ liếm ta rất lâu, giống như muốn ăn ta luôn……Cho nên, ta cũng muốn ăn chó nhỏ”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.