Trang Thiện Ngọc sáng sớm bị mẹ bắt thay quần áo, lúc thị nữ buộc quần áo chải tóc cho cậu, cậu vẫn còn ngủ gật trước gương, hoàn toàn không lo lắng về chuyện sinh nhật.
Tổ chức sinh nhật đối với cậu là một việc rất rắc rối, trong phủ sẽ có rất nhiều vị khách mà cậu không biết, sẽ có người hát tuồng, rồi sau đó sẽ có người đẹp khiêu vũ. Nhưng mà những điều này không làm cho cậu hứng thú, cậu chỉ nghĩ muốn ăn trái cây, nhưng mẹ lại muốn cậu ngoan ngoãn trang điểm, liên tục nói chuyện khách sáo với những người quý tộc đó.
Cậu sinh ra đã xinh xắn đáng yêu, là một đứa trẻ xinh đẹp, thích cười, rất được các phu nhân yêu thích, mỗi lần tổ chức sinh nhật, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu sẽ bị các nàng xoa hồng.
Lạc Phỉ say đắm nói chuyện với các phu nhân, đặt biệt là phu nhân đã sinh ra con gái. Cô lén lút quan sát những tiểu thư chưa trưởng thành, những gia đình quý tộc thường liên hôn với nhau, nếu nhìn thấy thích hợp, có thể giúp Thiện Ngọc tìm được một mái nhà.
Tốt nhất nên kết hôn với tiểu thư môn đăng hộ đối, hai nhà có thể chiếu cố lẫn nhau, ngoại hình không thể quá kém, phải có tri thức hiểu lễ nghĩa, lễ phép, có thể giúp đỡ chăm sóc vấn đề gia đình.
Những cô bé cậu bé đó cũng thích chơi cùng với Thiện Ngọc, thậm chí còn tranh nhau nắm tay cậu, cho cậu tết tóc, còn tới bên tai cậu thì thầm. Trong phủ hiếm thấy nhiều đứa trẻ bằng tuổi cậu, Trang Thiện Ngọc chơi một lúc, thở hổn hển ngồi xuống ghế đá, lắc chân, ngước mặt nhìn bọn họ chạy giỡn.
Vui vẻ rất nhiều, cậu nhịn không được nhớ đến chó nhỏ.
Nếu có thể dẫn chó nhỏ từ trong lồng ra thì tốt rồi, chó nhỏ của cậu so với bọn họ cao hơn rất nhiều, lại có sức mạnh, chơi cái gì cũng sẽ không thua.
Trong phủ nhà họ Chu có nuôi mèo, Chu cô nương nói lần tới sẽ cho cậu xem, cậu cũng muốn cho cô thấy chó của mình, nhưng lúc sáng mẹ luôn dặn dò cậu, đừng có chạy loạn, đừng có nói những lời khác, hôm nay tuyệt đối không thể chạy đi tìm chó của cậu, cũng không được đem chuyện cậu có chó nói cho người khác.
Lạc Phỉ chưa bao giờ nghĩ Thiện Ngọc sẽ gả cho công tử nhà khác, tính cách Thiện Ngọc dịu dàng mềm mại, nếu bị nhà chồng bắt nạt……
Cô nhíu mày, ngước mắt nhìn về phía Thiện Ngọc đang nói chuyện với công tử Trịnh Hành của Trịnh gia.
Tuổi của Trịnh Hành với Trang Kỳ không lớn lắm, mặt mày không nẩy nở hoàn toàn, khuôn mặt còn có chút non nớt, nhưng cũng xem là thiếu niên tuấn tú.
Cô nhìn mắt hắn cứ dính vào mặt Thiện Ngọc, trong lòng có chút không vui, nhưng nghe cách hắn nói năng không tầm thường, có thể tự viết bằng một tay, tính tình cũng coi như là dịu dàng, về sau nói không chừng có thể chăm sóc Thiện Ngọc một chút ở trong trường.
Nhưng cô không tin đàn ông, tình yêu trên đời này giống như bông tuyết, đẹp thì đẹp đó, nhưng không tồn tại được lâu. Trang Trì bên ngoài chưa chắc sẽ không có phụ nữ khác, chỉ là các nàng so với cô không đẹp không thông minh bằng, lão đồng ý với cô, không hề cưới thêm vợ vào nhà.
Huống chi thân thể của Thiện Ngọc không tốt, có thể mang thai giống phụ nữ, tất nhiên sẽ ăn rất nhiều trái khổ. Nếu cô thay cậu chọn chồng, thì cần phải chọn người yêu thương đối xử với cậu hết lòng, chăm cậu như cành vàng lá ngọc giống như người si tình.
Thật sự sẽ có người chồng tốt như vậy sao? Lạc Phỉ ôm con trai buồn ngủ lên đùi, lông mi run rẩy, nhìn lên mặt trăng leo đến ngọn cây.
“Hôm nay có những cô nương đến phủ” Cô vén mái tóc buông xõa của Thiện Ngọc ra sau đôi tai trắng ngần, nhẹ giọng nói, “Thiện Ngọc sau này có thích, mẹ sẽ đi cầu hôn”
Tuổi của Thiện Ngọc còn quá nhỏ, thời điểm này chưa phải là lúc bàn chuyện hỏi cưới.
Chỉ là mỗi bước đi của cô đều như đang đi trên băng mỏng, trang chủ phồn thịnh nhất thời, không thể phồn thịnh cả đời. Cô không có đường lui, nhưng cô vì Thiện Ngọc có thể tìm một cái.
Cô nhìn con trai đang ngủ, lẩm bẩm: “Tiểu thư của Chu gia hoạt bát lanh chanh, cô nương của Lý gia thông minh, nhưng lại thu mình quá mức……Trịnh Hành hôm nay chạy khắp nơi tìm con, luôn lén lút muốn chạm tay và mặt con, không hề điềm tĩnh và lịch sự chút nào.”
Thiện Ngọc ngủ say nên không biết tâm tư của mẹ.
Cậu mơ thấy chó nhỏ, mơ thấy trên đầu chó nhỏ có hai cái tai dài lông xù xù. Cậu nói muốn sờ, chó nhỏ liền ngồi xổm xuống dưới, cậu sờ đến khi cảm thấy thoả mãn thì mới thu tay lại.
Cậu nói mớ: “Chó nhỏ……”
Rồi lại mỉm cười trong giấc mơ.