Array
(
[text] =>
TTập 5: Kết cục của nhạc cụ
Cây đao rơi xuống.
Phập, một tiếng thế mà chỉ cắt đứt sợi dây lắt léo mà sượt qua bàn tay của Trần Dư.
Trần Dư sợ điếng hồn ngay cả thở đều không dám thở mạnh, mặt mày lập tức trắng bệt, tim đập như muốn rơi ra. Cây nến liên tục lay lắt, yếu ớt tựa như linh hồn đang bất an của cậu.
Trần Dư cố lấy lại bình tĩnh, cậu nhìn chiếc đao rơi ngay bên cạnh, cuối cùng cất một tiếng thở dài.
Cậu đã đúng.
Violin đúng là thứ nhạc cụ cậu cần. Trần Dư cầm lên cây violin lòng tràn đầy phấn khởi bỗng nhiên trên trời rơi xuống một cuốn sách.
Trên bìa của cuốn sách ghi.
Câu chuyện của những nhạc cụ.
Phần đầu ghi là:
[Ghi chú cho những con người thích phá án, nếu như không thích mới lướt qua phần này.
Đầu tiên, quy tắc câu đố nói thật, trong những lời khai có người hoàn toàn nói thật, và có một kẻ hoàn toàn nói dối, và có một kẻ nữa vời.
♧ Nếu như đặt giả thuyết A, Cello là thứ được cần, nhưng Violin nói rằng Guitar là thứ cậu cần, còn Guitar lại nói Violin là thứ cậu cần. Cả hai lời này đều sai.
Điều đó đồng nghĩa với việc Violin và Guitar đều là kẻ nói dối, không tồn tại người nói thật.
Giả thuyết này không thỏa mãn điều kiện bắt buộc của câu đố, vì vậy bị loại bỏ.
♡Tương tự nếu đặt giả thuyết là Guitar là kẻ chúng ta cần, Trong trường hợp này, cả Violin lẫn Cello, đều nói rằng Guitar là thứ cậu cần. Suy ra trong hai kẻ đó, một kẻ nói thật và một kẻ nói nửa thật.
Điều này buộc Guitar phải là kẻ nói dối hoàn toàn.
Điều này buộc Guitar phải là kẻ nói dối hoàn toàn. Tuy nhiên, Guitar từng nói rằng: “Thứ cậu cần là những kẻ xảo trá.” Nếu Guitar là kẻ nói dối hoàn toàn, ta phải đảo ngược lời này thành: “Thứ cậu cần là người thành thật.” Kết luận này mâu thuẫn với chính điều kiện ban đầu, bởi Guitar là kẻ nói dối chứ không thể là người thành thật. Vì vậy, giả thuyết Guitar cũng bị loại.
◇ Vậy còn lại là Violin là người chúng ta cần. Violin thì rất đơn giản. Vì cả Cello lẫn Violin đều nói [Guitar là thứ cậu cần],sai giả thiết —> Guitar là kẻ nói thật hoàn toàn. Ta có lời khai của Guitar. [Violin là kẻ ta cần] [Cả tôi và Cello đều ghét violin. Chúng tôi đang quen nhau].
Mà ta thấy lời khai của Cello là [tôi ghét cả guitar và violin] —> Lời nói thật (Guitar nói Cello ghét Violin, và Cello thừa nhận, nhưng để che giấu cho Guitar, Cello nói rằng mình ghét cả guitar và violin trong khi thực chất Cello chỉ ghét violin) —> nửa thật nửa giả —> kẻ lươn lẹo.
Như vậy Violin là kẻ nói dối hoàn toàn. [Guitar là thứ cậu cần] —> Nói dối.
[Tôi và Cello đang quen nhau —> dối tiếp.
Như vậy Violin là kẻ thỏa mãn điều kiện.]
[Đau đầu không nhức óc không? Câu chuyện của đám nhạc cụ này cũng drama không kém. Bạn có muốn tiếp tục theo dõi, hay việc đọc những lập luận trên đã thiêu hỏng đầu óc của bạn rồi, không sao kế tiếp bạn chỉ cần tháo đầu óc ra và nghe tôi kể chuyện]
Trần Dư cảm thấy người viết cuốn sách này thực sự rảnh hơi. Nhưng cậu vẫn đọc tiếp.
[Đây là một câu chuyện có thật, những nhạc cụ này thật ra đại diện ba linh hồn của người hầu trong nhà, Cello là một kẻ lươn lẹo, hắn ta quen với Guitar, lại lừa đảo Violin, Violin là một thiếu niên bị những lời ngon ngọt dụ dỗ hoàn toàn không biết mình là kẻ thứ ba.
Và Guitar thì biết chuyện, cô ta làm ồn lên, Violin thì cảm thấy bản thân rất oan ức, Cello là một kẻ cọc tính dấu dưới vỏ bọc ôn hòa, trong lúc bực mình hắn đã giết Guitar, Violin trong lúc hoảng sợ đã bỏ đi cầu cứu, so với Guitar, Cello càng căm hận và chán ghét Violin, chính Violin trẻ tuổi đã khiến hắn đánh mất lớp vỏ ngoài hào nhoáng của mình để lộ ra sự hôi thối is mục rữa bên trong. vì thế khi thấy Violin bỏ chạy, hắn giết Violin một cách càng tàn độc.
“Tao dã yêu mày như vậy, yêu tới mức hi sinhcar giadinhf hạnh phúc để đến bên mày, vậy mà mày lại sợ hãi tao.”
“Ông là kẻ bẹnh hoạn.” Đén phút cuối cùng vị thiếu niên thiên tài violin vẫn nhìn cello bằng ánh mắt ghê tởm tột độ. Calloe không chấp nhận sự thật này nên hắn đã nhốt Violin lại rồi giết cậu ta một cách từ từ. Hắn nhồi thịt Violin vào cây đàn Violin. Hắn ôm Violin từng đêm ngủ. Lại không ngờ bị cô chủ phát hiện, Violin người hầu mình thích nhất bị giết, liền sai người giết Cello, sau đó đặt Violin bên cạnh Cello, bởi vì co chủ tức ianaj violin từng không nghe lời cô ấy mà yêu đương với cello, đây cũng là cách cô ta trừng phạt violin, cũng không biết từ lúc nào Guitar liền thành đàn Guitar.”
Cuốn sách tới đây thì tự động khép lại. Chỉ là không hiểu sao Trầm Đạo lại cảm thấy cái kết này không thoải mái. Cậu nhìn tới Guitar. Không hiểu sao thấy cô ấy buồn hiu trong chuyện này cô ấy thực sự vô tội.
“Guitar… cô có tâm nguyện gì không?”
“Tôi muốn ở cạnh anh ấy! Vì sao tôi không được ở cạnh anh ấy! Anh ấy là của tôi!!!!”
Thanh âm đàn Guitar rè nghe phát khiếp, lúc này từ trong cây đàn Violin đột ngột chảy xuống nước mắt.
“Còn tôi thì không muốn, làm ơn đưa tôi rời khỏi đi, tôi sợ hãi người đàn ông này, tôi không muốn ở cùng hắn. Là tôi sai rồi! Tôi nên nghe lời cô chủ ở cạnh hắn. Tôi sai rồi. Cho nên cô chủ mới trừng phạt tôi. Cô chủ, ngài tha thứ tôi đi”
Trần Dư nhíu mày:
“Tôi không phải là cô chủ, nhưng nếu như vậy, Guitar, cô có muốn đổi chỗ không?”
“Tôi muốn ở cạnh anh ấy. Anh ấy luôn yêu tôi”
Cả Violin lẫn Trần Dư chết lặng, mà Cello thì thét to lên:
“Không! Đừng! Đừng khiến tôi ở cạnh người đàn bà đó. Cô ả là ả điên! Là cô ả dùng dao ép tôi yêu cô ả. Không tôi không cần ở bên cô ả.”
Thanh âm Cello réo rắt không ngừng. Trần Dư cười lạnh.
“Xứng đáng, thật sự xứng đôi vừa lứa, một cái tra nam biến thái, một cô nàng điên vì yêu nữ, hai người tuyệt phối.”
Mặc kệ thanh âm khó nghe của Cello, Trần Dư nhấc lên violin và đổi chỗ cho Guitar.
Trong tức khắc, đột nhiên mọi thứ hóa im lặng.
Cạch.
[Bạn đã đặt mọi thứ đúng chỗ] {Chúc mừng bạn đã lấy đúng nhạc cụ mà bạn cần}
Lúc đó trong bóng tối hiện ta một đốm sáng từ cây Violin.
Theo một trực giác. Trần Dư cầm cây Violin lên từ trong đó rơi ra một công cụ.
Một cái xám bạc chìa khóa rơi xuống đất. Trên chìa khóa ghi dòng chữ rất nhỏ.
“Chìa khóa phòng sách”
{Bạn đa nhận được vật phẩm bí ẩn, bạn muón trở về để hoàn thành nhiệm vụ hay đi tìm phòng sách}
Trần Dư cầm chiếc chìa khóa lẫn cây Violin lên thì đột nhiên tất cả mọi thứ mọi loại nhạc cụ kêu ré lên dữ dội như những tiếng thét.
Đột nhiên trong bóng tối xuất hiện một cái bóng lao tới.
Vèo.
Rầm!
Đùng!
Trần Dư thở dốc, ngồi sụp xuống đất, mồ hôi vã ra từng giọt.
Cậu chưa kịp nhìn thấy thứ đó là gì thì bản năng mách bảo, cậu phải chạy trốn, chân phản ứng nhanh hơn não bộ, cậu không nhìn lại phia sau liền lập tức lao đi.
Lúc đó cậu thấy một bóng trắng từ ngọn nến hiện ra, hắn đã ngăn cản thứ kì lạ trong một giây để cậu kịp lúc chạy ra khỏi cửa, rồi đóng sầm cửa lại. Trần Dư thở hổn hển. Nhưng thứ đằng sau vẫn không tha cho cậu, nó như thể muốn xuyên qua cánh cửa kia, khiến cậu phải tiếp tục lao đi. Nhưng nó càng gần, càng gần, lúc này lại có thứ gì có thẻ cứu cậu.
Bỗng nhiên đằng sau cậu một cái bóng trắng khác. Xuất hiện từ cây đàn. Khẽ hôn lên trán cậu. Thiếu niên violin đó nhẹ cười, tư thế chào, giọng nói trang trọng:
“Rất Cảm ơn, chủ nhân”
Sau đó… cũng từ từ như bọt biển biến mất, mà theo nụ hôn đó, oán khí như biến mất, linh hồn siêu thoát, căn phòng cũng lóe lên một mảnh trắng tạm ngăn lấy bóng đen đang cố xuyên qua lơp cửa, cạu vẫn tiếp tục lao nhanh rồi lấy tốc độ nhanh chóng mà đóng sập xuống mọt cánh cửa khác.
Rầm rầm.
Chạy!
Lâm Dư lại một nữa vọt lên, đứng lên chạy trong tay ôm theo cây đàn vuolin nhẹ hơn trước bóng đen không ngừng ở đằng sau như sắp chạm tới. Phòng nhạc cụ sập liên tục đằng sau như những cái hố đen không đáy.
Mà lúc này xuất hiện trước cậu liền là một cái vươn tay ôm cậu vào lòng, hắn nhẹ cất môi cười. Thổi phù một tiếng.
Không gian, thời gian tất cả như ngừng hẳn lại.
“Chào mừng em đến với địa bàn của tôi.”
…
Ps: vui dễ sợ hà.
[text_hash] => c4e42be9
)