26/3/2025
Người trên khắp cả nước khi nhắc tới trường trung học Quốc tế Hoa Linh chỉ có một từ để định nghĩa.
Đó là tiền.
Học sinh của ngôi trường này để có thể học ở đây phải đáp ứng một trong ba tiêu chí.
Một là tiểu thư công tử của một nhà giàu có, hai là người thuộc gia tộc quyền lực và ba là người phải thực sự có tài năng.
Nhưng bên ngoài có lời đồn rằng tiêu chí thứ ba chỉ là một viễn cảnh hoang đường, bởi từ khi thành lập trường tới nay không hề có một học sinh nào có năng lực tốt mà không đi kèm hai tiêu chí còn lại dám bước chân vào ngôi trường tràn ngập mùi tiền này.
Điều này làm cho hiệu trưởng, một lão nhân Beta với thân hình màu mỡ và cái đầu đã không còn bao nhiêu sợi tóc thực sự cảm thấy lo lắng cho hình ảnh của ngôi trường, vì quá rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên ông quyết định sẽ giải quyết chuyện này.
Nói thì nói thế nhưng cuối cùng thứ chịu tội chỉ có cái cột sống của trợ lý của ông mà thôi.
Và đó cũng chính là nguyên do sau vài tháng, Nguyên Linh đã có mặt trong danh sách học sinh năm nhất của trường.
Để miêu tả về Nguyên Linh á hả?
Chỉ có thể nói từ đầu tới chân cộng lại chưa tới một trăm nghìn.
Chiếc áo sơ mi cũ được cậu thừa kế từ người anh họ xa mà bắn đại bác tám đời cũng không tới, chiếc quần không biết từ đâu được cậu lôi ra từ trong đáy tủ, đôi giày mặc dù đã được nâng niu cẩn thận nhưng qua mấy năm cũng đã phai mòn, nhưng với châm ngôn thứ gì không cần thiết thì không cần mua nên đôi giày kia vẫn được Nguyên Linh cẩn thận sỏ lên đôi bàn chân bé nhỏ.
Một học sinh với gia cảnh khó khăn như vậy đứng trong ngôi trường này là như hai thực thể đối lập.
Nhưng với sự tự tin vốn có, Nguyên Linh không hề lo lắng mà thậm chí còn có chút mong đợi những ngày tháng tiếp theo.
“Chỉ cần giảm thiểu cảm giác tồn tại đến tối đa thì ba năm này sẽ trôi qua nhanh thôi mà!”
30 phút sau~~
Nguyên Linh đứng trên bục giảng đang được thầy chủ nhiệm giới thiệu với toàn cả lớp vì cậu vào học trễ hơn một tuần.
[Không sao không sao, chỉ là thử thách trên bước đường thành công mà thôi].
Nhưng sự lo lắng khi bị nhiều cặp mắt chăm chú vào vẫn khiến cậu toát mồ hôi.
Bộ dạng của Nguyên Linh nhanh chóng nhận được những ánh mắt tò mò của những bạn học trong lớp nhưng hầu như trong bọn họ đều có một chút khinh rẻ.
Nhưng cậu cũng không quan tâm gì là mấy bởi khi còn ở trong trường công lập hoàn cảnh của cậu đã không thể so sánh với những học sinh ở đó.
Huống hồ là mấy công tử tiểu thư ở đây, thật là thương cái thân này quá đi mà.
Vì là đã quen nên cậu cũng chỉ cúi gầm mặt đợi thầy giáo giới thiệu bản thân xong rồi lặng lẽ đi về chỗ của mình.