Array
(
[text] =>
Tác giả: Hắc Tử Triết
Chuyển ngữ: Yên Vân
(truyện chỉ được đăng duy nhất tại trang wattpad: yentieu520)
*
Cẩn ca nhi khó ngủ, cứ mãi lăn qua lộn lại, nghĩ đến chuyện nếu thật sự có mang, nói không chừng còn có thể sinh cho Vân Liệt một tiểu ca vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu, trong nháy mắt bỗng hưng phấn không chịu nổi. Nhưng vui vẻ không bao lâu lại có chút bất an, nếu thật sự có mang thì Vân Liệt sẽ lo lắng.
Hiếm khi y xoắn xuýt như vậy, trong lòng loạn lên như cuộn len rối như tơ vò, thật vất vả mới tự thuyết phục bản thân bình tĩnh lại. Người Vân Liệt cứng ngắc khiến y nhất thời đau lòng quá đỗi, y ôm lấy cánh tay Vân Liệt, xoa xoa, lại ôm lấy hắn.
“Khoan hãy lo lắng, chưa chắc là sẽ mang thai, không ít người vài tháng vài năm trôi qua, bụng vẫn không có động tĩnh gì, còn lần trước chỉ là ngoại lệ thôi, đâu phải lần nào vào rồi sẽ trúng?”
Vân Liệt gật đầu, tựa cằm lên đầu y, nghiêng người, ôm sát y vào lòng, “Ngủ đi.”
Thanh âm trầm thấp, rõ ràng là có vẻ lo lắng. Bây giờ chưa thật sự mang thai mà hắn đã như vậy, nếu như thật sự có, thì trong suốt mười tháng ấy, hắn sẽ lo lắng thành cái dạng gì nữa? Cẩn ca nhi cảm thấy vô cùng khó chịu, chút cao hứng trong lòng không còn sót lại chút gì, thậm chí còn nhắm mắt lại cầu nguyện một chút, vẫn là đừng nên mang thai.
Ở thời cổ đại, chuyện hoài song thai, tỷ lệ cả mẹ lẫn con đều bình an quả thật nhỏ đến đáng thương, vạn nhất y lại mang thai ba, không phải sẽ hù chết Vân Liệt sao? Y thà rằng có chút tiếc nuối, cũng không muốn khiến Vân Liệt lo lắng.
Cẩn ca nhi vuốt vuốt tóc Vân Liệt, quấn lấy một nhánh lên ngón tay của mình, miệng lẩm bẩm.
Quả nhiên Vân Liệt hạ mắt nhìn y.
Cẩn ca nhi cong môi, quấn nhiều vòng rồi mới buông ra, “Yên tâm đi. Ta sẽ làm một phép thuật, chắc chắn sẽ không mang thai, nói thật với ngươi nha, ta chính là thần tiên từ dị thế xuyên đến đây, cho dù ta có mang thai cũng sẽ không sao, đương nhiên lần này chắc chắn sẽ không mang thai được.”
Nụ cười trấn an của y, chính là dáng vẻ khiến Vân Liệt động lòng nhất, hầu kết Vân Liệt giật giật, miệng khô khốc, con ngươi cùng chìm đếm sâu đậm, đưa tay chạm lên môi Cẩn ca nhi, “Thần tiên đều giống như ngươi vậy sao?”
Cẩn ca nhi chớp mắt, “Như thế nào?”
“Thể lực không tốt như vậy.”
Cẩn ca nhi ngẩn người, trong nháy mắt nhảy bắn lên!
Để chứng mình mình rất khỏe, Cẩn ca nhi liền đẩy hắn xuống giường, hôn lên một cách hung tợn.
Đêm dài chầm chậm trôi, Vân Liệt rốt cục cũng vứt hết lo lắng, quả nhiên, không có gì có thể giải quyết vấn đề bằng việt làm một hồi. Làm thêm một hồi nữa, thân thể lại hưng phấn đến mức tận cùng, đâu còn có sức nghĩ đến chuyện khác?
Đêm nay, số phận đã định hai người cả đêm không chợp mắt.
Ngày hôm sau khi nhìn thấy tỷ tỷ, Cẩn ca nhi có chút giật mình. Không biết có phải vì nguyên nhân nghỉ ngơi không tốt hay không, mà luôn cảm thấy dường như đã lâu lắm không gặp nàng, nhưng trên thực tế cũng chỉ mới ba ngày thôi.
Lý Uyển cũng đã mở một tú phường thêu y phục có sẵn ở trên trấn, vốn có mời một nữ sư phụ dạy thêu, nhưng Lý Uyển muốn dành hai ngày để dạy thêm cho các nàng, nên cố ý chạy lên một chuyến, Mai Chi tỷ cũng đi cùng nàng.
*tú phường: xưởng thêu
Nghiên tỷ nhớ nương, ôm lấy eo Lý Uyển, khuông chịu buông tay. Thịnh Thịnh cũng muốn, ôm lấy chân Lý Uyển, lắc lắc lư lư, kém chút nữa khiến người ta chóng mặt, “Cô cô, cô cô đi lâu quá, cô cô không có ở đây, cha phạt con không cho con ăn cơm.”
Lý Uyển sờ sờ đầu tiểu nam oa, “Tại sao cha phạt con, Thịnh Thịnh bướng bỉnh sao?”
Thịnh Thịnh lúc này mới phát hiện mình đã lỡ miệng, vội vã cười hì hì dời đi đề tài, còn trừng tỷ tỷ một cái, không cho bé nói. Nghiên tỷ trợn trắng mắt với nhóc, bé là người thích đi cáo trạng sao?
Đương nhiên là không phải rồi!
Thịnh Thịnh cười cười. Tiểu tử rất hay cười, khi đôi mắt cười, cả lông mày cũng cong lên, đáng yêu không chịu nổi, khiến Lý Uyển cũng không nhịn được mà cười theo.
Huyên tỷ cùng Lý Minh cũng vây quanh nàng. Tiểu nha đầu có nhớ cô cô cũng không biểu đạt, chờ Lý Uyển ngồi xuống rồi mới tựa sát vào lòng nàng. Lý Uyển đưa tay kéo bé vào lồng ngực.
Nghiên tỷ nhìn thấy liền bắt đầu quấy rối, “Nương, sao nương bất công như vậy, lần nào cũng thích ôm Huyên tỷ, còn tụi con chỉ sờ sờ đầu cho xong việc, bất công bất công, con cũng phải được ôm một cái.”
Thịnh Thịnh, “Cô cô sờ sờ đầu đệ là sờ đầu tình cảm, tỷ tỷ thương tâm cũng đừng kéo đệ theo.” Nói xong liền chen vào lòng Lý Uyển.
Lý Cẩn cười vỗ mông Thịnh Thịnh một cái, “Được rồi, để cô cô nghỉ ngơi thật tốt nào.”
Thịnh Thịnh lúc này mới cười né tránh, nhảy ra phía sau, đập đập lưng cho Lý Uyển, “Con giúp cô cô giải mệt.”
Đúng là cảm giác ở nhà là tốt nhất, trên gương mặt Lý Uyển trước sau đều mang theo ý cười. Nàng lấy đường quả cho bọn nhỏ, sợ ăn nhiều sẽ đau răng, nên chỉ cho bọn nhỏ mấy viên. Thịnh Thịnh thích nhất là ăn đường quả, bèn xin nàng thêm một viên nữa, đưa tới tay rồi thì cười nhảy nhót chạy đi.
Lý Uyển nhìn một vòng, không thấy thân ảnh Thần ca nhi đâu, “Thần ca nhi đâu?”
Lý Cẩn cười cười, “Hắn bị Cố Tử Ngọc bắt đến Cố phủ rồi.”
“Sao lại đi Cố phủ?”
Thần ca nhi đi Cố phủ chính là để học nghiệp vụ.
Cố lão gia tử từng là Thái phó của Thái tử, không chỉ có bụng đầy kinh luân, thông tuệ hơn người, mà cũng rất có bộ dáng sư phụ. Hai ngoại tôn của ông đã sắp sửa khảo thí, nên nữ nhi liền đưa hài tử đến, muốn để lão gia tử dạy dỗ một chút. Hai đứa trẻ tuổi không chênh lệch bao nhiêu với Thần ca nhi, mà ấn tượng của Cố Tử Ngọc về Thần ca nhi luôn rất tốt, nghĩ đến lão gia tử chỉ bảo hai đứa cũng là chỉ bảo, thêm một đứa cũng không nhiều bao nhiêu, thế nên liền nói một vài lời hay trước mặt lão gia tử.
*Thái phó – 太傅: là một chức quan
Mà ấn tượng của lão gia tử đối với Lý Trạm luôn rất tốt, hiện tại Cẩn ca nhi đã gả cho Vân Liệt, thêm vào chuyện phiên xa cũng đã nhận ân tình của Cẩn ca nhi, nên tất nhiên ông không từ chối, liền bảo Cố Tử Ngọc đưa người tới cho ông nhìn một chút. Một lần nhìn này liền bỏ qua mọi quy tắc, để nhóc trực tiếp ở tại Cố phủ, hai ngoại tôn của ông ngốc ở Túc Nguyên trấn mười ngày, thì cũng bảo Cẩn ca nhi sau mười ngày hãy tới đón người.
Cả Vân Liệt cũng đánh giá lão gia tử cực cao, còn với cái nhìn của Cẩn ca nhi, nếu đã được ông chỉ điểm, thì so với đĩa bánh trên trời rơi xuống không khác gì nhay cả. Cẩn ca nhi giải thích sự việc cho Lý Uyển một chút.
Không nghĩ tới Thần ca nhi lại có phúc khí này, Lý Uyển nghe thấy cũng vô cùng cao hứng, “Chúng ta phải hảo hảo biểu đạt lòng biết ơn mới được.”
Cẩn ca nhi cười cười, “Tỷ tỷ yên tâm, đệ đã nghĩ xong rồi.”
Lão gia tử thích tranh chữ, trùng hợp Vân Liệt cũng có một ít bức, vừa lúc có thể làm vui lòng ngài. Nhận thức Cố Tử Ngọc mấy năm hai người đã sớm trở thành bằng hữu, nếu cố ý tặng đồ cho hắn mà nói, không chừng còn chọc hắn tức giận, Cẩn ca nhi định tìm thời gian mời hắn cùng A Phúc, làm một bữa cơm trưa với vài món ăn phong phú chiêu đãi họ một chút.
Chưa thấy tiểu hồ ly, Lý Uyển cau mày nói, “Tiểu hồ ly đâu? Không phải cũng đi theo chứ?”
Nói đến chuyện này, Cẩn ca nhi lại dở khóc dở cười. Thần ca nhi vốn đã nhốt nó lại, mà vừa mới lên xe ngựa, vật nhỏ này liền nhảy cửa sổ trốn ra, chết sống đuổi theo.
Cố Tử Ngọc đã gặp qua không ít hồ ly, không có con nào đẹp hơn nó, lại còn có linh tính, vẫn luôn muốn sờ đuôi nhỏ đỏ rực của nó một lần, nhưng đáng tiếc tiểu hồ ly không bản không cho người ta chạm vào, nên đến nay hắn vẫn chưa được thỏa nguyện vọng. Lần này thấy nó vẫn luôn muốn thử nhảy lên xe ngựa, lại nhịn không được xách nó lên, còn nói chỉ cần nó không nghịch ngợm, thì mang theo cũng không sao. Không ngờ là do tay mình ngứa, muốn làm trò hiếm lạ trên đường.
Tiểu hồ ly lên xe ngựa rồi, liền dùng móng vuốt bám vững lấy tấm gỗ, sợ Cẩn ca nhi ôm nó xuống.
Cẩn ca nhi dở khóc dở cười, nghĩ đến những lúc nó đi theo Thần ca nhi quả thực rất ngoan, thôi cứ để nó theo đi.
Từ lúc biết tiểu hồ ly đi theo, Lý Uyển cũng có chút không an lòng, e sợ nó khiến lão gia tử khó chịu. Cẩn ca nhi đưa tin Cố Tử Ngọc gửi đến cho nàng xem, nàng mới yên tâm.
*
Thần ca nhi ở Cố phủ quả thực thích ứng rất tốt.
Lão gia tử rất hòa ái, hai tiểu bằng hữu cũng rất hữu hảo. Còn không phải sao, lão gia tử vừa chỉ dạy xong, hai tiểu thiếu niên liền kéo nhóc lại, muốn cùng ăn trưa với nhóc.
Thần ca nhi gật đầu đồng ý, “Ta có thể mang theo tiểu hồ ly chứ?”
“Đương nhiên có thể.” Hai tiểu thiếu niên đều rất thích tiểu hồ ly, cứ muốn sờ sờ mãi, nhưng tiểu hồ ly hung dữ, nên bọn họ không dám tới gần. Mà lúc này Thần ca nhi chủ động muốn mang theo, khỏi nói có bao nhiêu vui sướng.
Có lẽ là giận dỗi vì lần thứ hai nhóc nhốt nó lại, nên đến Cố phủ rồi vật nhỏ nói thế nào cũng không chịu rời người. Những khi nhóc nghe giảng, nó liền ở xa xa trông coi, híp mắt tắm nắng, khi Thần ca nhi đi tới, tiểu hồ ly vẩy vẩy cái đuôi màu đỏ rực, tiểu thân thể xoay chuyển nửa vòng.
Thần ca nhi chần chừ một chút, mới ngồi xổm sờ sờ đầu nó, “Ta muốn cùng đi ăn cơm với bọn họ, ngươi đi không?”
Tiểu hồ ly giật giật, không để Thần ca nhi sờ được nó.
Hai ngày liên tiếp, tiểu hồ ly cứ mãi lạnh nhạt với nhóc.
Thần ca nhi bỗng chột dạ, lại nhớ tới khi ở Kinh Thành mình đã nói, rằng sẽ không bao giờ bỏ lại nó nữa. Lúc ấy Thần ca nhi vốn không nghĩ tới mình sẽ lại rời nhà đi, lẽ nào vật nhỏ vì chuyện này mà tức giận?
Thần ca nhi mím mím môi, cảm thấy mình nghĩ nhiều rồi. Nó bất quá chỉ là một con hồ ly mà thôi, dù bình thường có linh tính, nhưng làm sao có khả năng nhớ được chuyện của hai, ba năm trước? Nó không thích hoạt động, đương nhiên Thần ca nhi không miễn cưỡng nữa, liền cùng hai người kia đi.
Buổi tối khi trở về phòng, tiểu hồ ly lại càng thêm tức giận, rõ ràng chỉ nằm đó, không nghịch không quấy, nhưng Thần ca nhi đã nhìn ra được lãnh ý trong mắt nó.
Thần ca nhi không muốn giận dỗi với nó, lập tức nhỏ giọng dỗ dành. Tiểu hồ ly liếm liếm móng vuốt, hoàn toàn không phản ứng. Ngày thường tiểu gia hỏa thích quấn lấy nhóc, cầu ôm một cái, cầu sờ một chút, lúc cao hứng còn liếm tay nhóc. Người ta thường nói tiểu hồ ly không thích để ý đến con người, Thần ca nhi cứ cảm thấy điều đó chắc chắn không phải nói về tiểu hồ ly của nhóc.
Đột nhiên khoảng cách hiện tại lớn như vậy, Thần ca nhi có chút phiền muộn, muốn ôn bài đọc sách. Tiểu hồ ly nhìn nhóc một chốc, thấy nhóc đi, chiếc đuôi bỗng ủ rũ rơi trên mặt đất. Càng tức giận hơn.
Thần ca nhi ôn bài xong, đã là chuyện của một canh giờ sau, khi ôm nó lên giường ngủ, tiểu hồ ly tức giận gầm gừ, móng vuốt đập xuống tay Thần ca nhi.
Đây là lần đầu tiên Thần ca nhi bị đập xuống như thế, ngẩn người. Da dẻ nhóc non, bị vỗ lên một cái, tay nhỏ lập tức đỏ lên, còn có chút đau. Nhìn chằm chằm tiểu hồ ly một hồi lâu, bỗng Thần ca nhi có chút khó chịu. Nhóc nuôi nó cũng trên dưới bốn năm, thức ăn ngon đồ uống mát gì cũng cho, ấy vậy mà nó không để ý tới người ta, còn đánh người ta nữa.
Thần ca nhi cũng có chút tức giận, lẳng lặng nằm trên giường. Nhắm mắt lại rồi, lại ngủ không được, luôn cảm thấy đôi mắt kia cứ mãi nhìn chằm chằm vào mình, Thần ca nhi không vui, cảm thấy mình nuôi phải bạch nhãn lang rồi. Nhóc ngồi dậy, giận dỗi nói một câu, “Ngày mai ta nhờ Cố thúc thúc đưa ngươi về nhà.”
*bạch nhãn lang – 白眼狼: kẻ vô ơn bạc nghĩa
Thường ngày nhóc không hay nhiều lời, nhưng đã nói là làm.
Tiểu hồ ly đột nhiên xù lông, dường như hiểu được, gầm gừ kêu hai tiếng. Tiếng kêu của nó nếu so với hồ ly thì càng giống sói con hơn. Thấy nó kêu không ngừng, tựa như đang uy hiếp, Thần ca nhi nghiêng đầu qua, đối diện với đôi mắt nâu của nó.
Con ngươi nhóc đen láy, như đang theo dõi một con tiểu quái vật cố tình gây sự.
Sau một khắc, tiểu hồ ly đột nhiên vọt tới, đầu nhào vào ngực Thần ca nhi.
Thần ca nhi không phòng bị, bị tập kích quá mạnh, ngã xuống giường. Dù có đệm, nhưng vẫn hơi choáng đầu hoa mắt. Tim Thần ca nhi thình thịch nhảy lên, khuôn mặt tinh xảo dưới ánh đèn vô cùng tái nhợt, hiển nhiên đã bị dọa sợ.
Tiểu hồ ly ở trên cao hơn nhìn xuống nhóc, tức giận đặt móng vuốt lên mặt nhóc. Thấy Thần ca nhi kinh ngạc nhìn chằm chằm nó, nó gầm gừ một tiếng, nhưng lại có chút oan ức, quay lưng cho nhóc một cái mông nhỏ.
Bình thường nếu nó muốn ăn cái gì ngon, mà Thần ca nhi không dám cho nó ăn nhiều, nó bèn cho nhóc một cái bóng lưng nhỏ bé, mà lúc này cũng như vậy, rõ ràng là đang buồn bực.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Thần ca nhi vương một mảnh mê man, lúc này mới hồi phục lại từ trong kinh ngạc. Nửa ngày sau nhóc mới thử thăm dò sờ sờ tiểu hồ ly, “Ngươi không muốn trở về sao?”
Tiểu hồ ly kêu lên một tiếng, nghe có vẻ vừa phẫn nộ vừa oan ức. Thần ca nhi cũng oan ức, những lúc hôi lang* này tức giận cùng lắm là quay đầu đi thôi, vốn sẽ không kêu gào dọa người. Tính khí tiểu hồ ly này càng lúc càng hung. Ngày thường rõ ràng dính người vô cùng, lại còn ngoan ngoãn, nhưng khi không hài lòng việc gì thì như thay đổi bộ dạng ngay.
*”hôi lang” = sói xám, chỗ này không phải bị sai, mà tác giả ví tiểu hồ ly hung dữ như sói
Thần ca nhi mím mím môi.
Tiểu tử chừng mười tuổi, ngày thường dù rất hiểu chuyện, nhưng cũng chỉ là một đứa trẻ, hiện tại lại còn một thân một mình ở bên ngoài, đối mặt với tiểu sủng vậy tự mình nuôi lớn, Thần ca nhi cảm thấy oan ức không thôi. Tay đau, đầu càng đau. Nhóc liều mạng ôm tiểu hồ ly vào lòng, rầu rĩ nói, “Tay đau.”
Thật ra cũng không đau đến mức ấy, Thần ca nhi chỉ là không muốn nó giận dỗi mà thôi.
Tiểu hồ ly giãy nãy một xíu, gầm gừ kêu lên.
Nhưng rõ ràng nó không dùng lực.
Thấy nó không tin, Thần ca nhi đưa tay nhỏ đến trước mắt nó, “Ngươi đánh đó.”
Dưới ánh đèn, mu bàn tay trắng mịn của Thần ca nhi đỏ lên kinh người. Da dẻ nhóc đặc biệt mềm mại, bình thường chỉ sứt mẻ một chút, Thịnh Thịnh nhỏ như vậy cũng không sao, nhưng thương tổn của nhóc có thể kéo dài đến mấy ngày. Tiểu hồ ly mới đánh xong, không đỏ mới là lạ.
Tiểu hồ ly có vẻ như hơi chột dạ, ngẩn ngơ, chần chờ, mới đưa móng vuốt nhỏ ấn lên tay nhỏ trắng mịn của Thần ca nhi, liếc nhìn Thần ca nhi một cái. Hôi lang phạm phải lỗi lầm, lại còn thích nhìn người ta như thế, Thần ca nhi có chút mềm lòng, nặn nặn móng vuốt nhỏ của nó.
Tiểu hồ ly ai nha kêu một tiếng, cúi đầu liếm mấy cái.
Nó liếm ngứa, Cẩn ca nhi nhịn không được cười cười, một khắc sau, tay bỗng dưng không đỏ nữa, Thần ca nhi ngẩn người. Nhớ đến lần trước đầu bị thương kết vảy rất ngứa, mà bị nó liếm lên sẽ không ngứa nữa, lần này thì lại không đỏ nữa. Thần ca nhi lần thức hai cảm thấy tiểu hồ ly của mình thật thần kỳ!
Chẳng trách nó cáu kỉnh tựa như một đứa trẻ nhỏ vậy.
Thần ca nhi nắm móng vuốt nhỏ, cầu hòa, “Ta không phải cố ý bỏ lại ngươi, ta đến để đọc sách, có thể ở lại đây nữa. Sau này ta sẽ cố gắng không bỏ ngươi lại, có được hay không?”
Thanh âm nhóc nho nhỏ, khuôn mặt nhỏ cũng rất chân thành. Tiểu hồ ly kêu lên, rồi cuộn tròn vào lòng nhóc. Trên mặt Thần ca nhi rốt cục cũng có ý cười, nhóc thổi tắt đèn, ôm tiểu hồ ly ngủ. Rốt cục cũng được ngon giấc.
Sau tám ngày, cuối cùng cũng đến ngày Thần ca nhi về nhà.
Lão gia tử vô cùng không nỡ. Nếu đổi lại mấy năm trước mà gặp tiểu tử, thì nhất định sẽ thu nhóc làm đồ đệ của mình, nhưng đáng tiếc hiện tại tuổi ông đã cao, dạy dỗ ngắn ngủi mấy ngày vẫn được, nhưng trong quãng thời gian dài tinh thần sẽ chịu không nổi. Lão gia tử thật sự rất yêu thích nhóc, tiểu tử không chỉ có thiên tư thông minh, mà còn chăm chỉ hiếu học, không vội vàng không nóng nảy, trời sinh chính là hạt mầm học hành.
Ông còn đưa chiếc nghiên mực mình thích nhất cho Thần ca nhi.
Thần ca nhi từ chối không được, lại sợ ông tức giận, thế nên không thể làm gì khác hơn là nhận lấy, còn quỳ xuống dập đầu với lão gia tử, cảm tạ công ơn dạy dỗ của ông.
Lão gia tử đỡ nhóc dậy, trêu ghẹo một câu, “Muốn dập đầu lạy thì hãy chờ đến lúc chúc tết hãy làm, hiện tại có dập đầu cũng không có tiền mừng tuổi nha.”
Thần ca nhi cười tủm tỉm, ngũ quan tiểu tử tinh xảo, lông mi rất dài, khi nở nụ cười như thế rốt cục cũng có dáng vẻ của trẻ con. Lão gia tử càng nhìn càng yêu thích, sờ sờ đầu nhỏ, biết rằng chắc chắn nhóc rất nhớ nhà.
“Trở về đi.”
Sau khi cáo biệt lão gia tử, Thần ca nhi theo Cố Tử Ngọc rời Cố phủ. Biết được cữu cữu tới đón mình, Thần ca nhi càng nhớ nhà. Cố phủ rất lớn, tiểu hồ ly không cho nhóc ôm, chỉ đi sát sao bên cạnh nhóc, thấy nhóc cười, ánh mắt tiểu hồ ly dường như cũng có ý cười, mãi khi sắp đến cửa, mới dùng móng vuốt giật giật quần Thần ca nhi.
Thần ca nhi khom lưng bế nó lên.
Vừa ra khỏi cửa lớn, Thần ca nhi đã thấy xe ngựa nhà mình.
Không chỉ có cữu cữu đến, mà trên xe ngựa còn lộ ra mấy cái đầu. Mấy đứa nhỏ cũng theo đến đây, vẫn luôn vén rèm nhìn về phía này, nhìn thấy Thần ca nhi rồi, tốc độ đứa nào đứa nấy đều nhanh, vội vã xuống xe ngựa, vọt tới Thần ca nhi.
Nghiên tỷ chân dài, chạy nhanh hơn một chút, nhào tới ca ca rồi còn tiện tay ôm nhóc. Thần ca nhi đang ôm tiểu hồ ly, tiểu hồ ly bị chen giữa hai người, ngộp đến khó chịu, dùng đuôi quất tay Nghiên tỷ một cái.
Nghiên tỷ có chút đau, buông lỏng tay ra, trừng mắt với nó, “Biết ỷ vào ca ca bắt nạt ta rồi.”
Tiểu hồ ly cả nhìn cũng không thèm nhìn bé một cái.
Nghiên tỷ tức giận đó, nhéo cái đuôi đỏ rực của nó một cái.
Thịnh Thịnh cũng chạy tới, ôm eo Thần ca nhi, cọ a cọ, hơi hơi nhớ ca ca đó. Lý Minh cùng Huyên tỷ cũng xông tới, Thần ca nhi lần lượt sờ sờ đầu từng đứa nhỏ.
Đây là lần đầu tiên Huyên tỷ cùng Thịnh Thịnh đến Túc Nguyên trấn, nói nói với ca ca một hồi, hai đứa nhóc rốt cục mới có rảnh rỗi ngắm nghía đường sá. Đặc biệt là Thịnh Thịnh, mắt mở to hết sức có thể nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, còn không quên vén rèm lên thương lượng với cha, “Cha, ca ca thật vất vả mới học xong, khổ cực như vậy, chúng ta không phải nên đưa ca ca đi dạo sao?”
Cẩn ca nhi cùng Vân Liệt ngồi ở phía trước đánh xe, nghe vậy quay đầu liếc nhóc một cái, “Bản thân mình muốn đi dạo thì cứ nói thẳng, đừng lấy ca ca ra mượn cớ.”
Thịnh Thịnh nghịch ngợm nháy mắt, “Tuy rằng con muốn đi dạo, nhưng mà bồi ca ca xếp số một mà.”
Cẩn ca nhi vốn cũng muốn dẫn chúng đi dạo.
Năm tiểu tử, ba đứa đặc biệt ngoan, chỉ có hai đứa hơi ầm ĩ, đi cùng cũng không đến nổi gây ra gió lớn. Cẩn ca nhi cùng Vân Liệt ở bên cạnh chúng, còn nhàn hạ ôn tồn một chút.
Mấy ngày gần đây, sợ Cẩn ca nhi mang thai lần hai, mà thần kinh Vân Liệt vẫn luôn căng thẳng, Cẩn ca nhi đã sớm muốn cùng hắn giải sầu. Đi dạo phố một chốc, mấy người liền đi đến bên hồ.
Buổi trưa họ đến Quy Vân các, dự định ăn lẩu.
Đám người họ, người lớn khí độ bất phàm, người nhỏ đáng yêu xinh xắn, thế nên khiến người khác chú ý vô cùng. Có mấy người không biết họ, cực kỳ hiếu kỳ, từ khi nào trên trấn lại xuất hiện một nhà xuất chúng như thế?
Vừa vào cửa, Thịnh Thịnh liền hoan hô, “Cha, ở đây thật ấn tượng, cả bàn còn tinh xảo hơn ở nhà chúng ta. Nơi hùng tráng như vậy là của Cố thúc thúc cùng cha hợp tác mở sao?”
Cố Tử Ngọc rất thích tốn tâm tư vào những chi tiết nhỏ, nên trên bàn điêu khắc không ít hoa văn, xác thực càng tinh xảo hơn.
Một lời nói chấn động ra ngàn cơn sóng.
Người thấy Cẩn ca nhi tận mắt không nhiều, nhưng mọi người đều biết người cùng Cố Tử Ngọc hợp tác có bao nhiêu lợi hại. Không chỉ ý tưởng khu giả trí là của y đưa ra, mà những kỳ tư diệu tưởng khác cũng khiến người khác thán phục, trên trấn có thêm nhiều đồ vật vô cùng thực dụng, như bàn chải đánh răng nè, trụ bơm nước* nè, ròng rọc nè. Những thứ này dù ở Kinh Thành cũng rất được hoan nghênh.
Cái này còn chưa tính, mà y lại còn gả cho con trai của trưởng công chúa.
Người tốt số thế này khiến người ta ghen tị không thôi.
Người biết bọn họ, cực kỳ đắc ý, “Người bên cạnh y chính là con trai của trưởng công chúa, ai u, Lý thiếu gia, ngươi cũng không thể nhìn chằm chằm hắn như vậy, đây chính là đại bất kính a. Hắn không chỉ đơn giản là hoàng thân quốc thích, mà còn vì chiến công hơn người, hoàng thượng còn đích thân phong hắn là Hộ Quốc hầu a.”
Mãi đến khi mấy người đi vào phòng riêng, bọn họ vẫn còn nghị luận, nhưng vì không phải là nói xấu, nên Vân Liệt cũng không ngăn lại. Hắn rót mấy cốc nước, đưa cho bọn nhỏ.
Nghiên tỷ nâng cốc uống một hớp, “Cảm tạ cửu phu.”
Thịnh Thịnh đã ăn qua lẩu một lần ở nhà, lần này cũngđược ăn, ăn vào, khuôn mặt nhỏ hưng phấn đỏ chót, còn biết đưa đĩa rau cho ca ca, càng nhìn càng cảm thấy ca ca gầy đi, khuôn mặt nhỏ chỉ lớn bằng bàn tay. Thịnh Thịnh gắp đồ ăn xong, liền gắp thịt cho ca ca, “Ca, ca phải ăn nhiều thịt chút mới được, nếu không chưa đến hai năm nữa đệ sẽ vượt qua ca đó.”
Thần ca nhi phát dục chậm, chiều cao tăng cũng chậm, mới năm ngoái Nghiên tỷ đã đuổi kịp nhóc.
Mới vừa nói xong, liền bị cha mình gõ đầu một cái, “Ai u, con nhà ai mà có năng lực như vậy ha, chừng hai năm nữa có phải ngay cả cha cũng vượt qua không hả?”
Thịnh Thịnh che đầu oan ức đến há miệng ra.
Nghiên tỷ vui vẻ không chịu nổi, một bữa cơm ăn vô cùng náo náo nhiệt nhiệt.
Thần ca nhi cũng phải cười theo.
*
Khoảng thời gian sau đó đối với Vân Liệt mà nói thì không dễ chịu chút nào, hắn ước chừng thời gian khoảng một tháng, liền mời Triệu lang trung đến.
Không có thai.
Hắn thở ra một hơi. Sợ Triệu lang trung chẩn đoán sai, lại bảo ông xem một lần nữa, sợ rằng khoảng thời gian đầu chẩn đoán không ra. Lại qua hơn nửa tháng, Vân Liệt lại mời Triệu lang trung đến lần thứ hai.
Vẫn không có mang thai.
Thấy Vân Liệt triệt để thở phào nhẹ nhõm, Cẩn ca nhi lấy ngón tay quấn quấn mấy sợi tóc hắn, nở một nụ cười xấu xa, “Đã nói là ta có làm phép, khẳng định là không mang thai được, ngươi chỉ lo hão thôi.”
Cho dù đã có hai con, nhưng khi y cười lên đôi mắt vẫn long lanh, khiến tâm tình người ta bỗng chốc cũng chuyển biến tốt lên. Vân Liệt nắm lấy cằm y, lắc lắc, “Phép thuật của thần tiên lại qua loa như vậy, ngươi bảo ta làm sao tin tưởng đây? Lần sau, ngươi cần phải giết một con gà, để tế thần.”
Lý Cẩn cười không nhịn được.
Mỗi ngày không nhanh không chậm trôi qua, rất nhanh trời thu liền qua đi, mồng ba mươi tháng chín là sinh thần bốn tuổi của Thịnh Thịnh và Huyên tỷ. Hai năm gần đây, sinh thần bọn nhỏ đều không làm quá lớn, chỉ có người một nhà làm vài món ăn ngon, cùng nhau sum vầy.
Ngày hôm nay Cẩn ca nhi lại xuống bếp lần nữa. Thịt đã được Vân Liệt xử lý xong, khi y đang thái thịt, bỗng có cảm giác buồn nôn, phải cố nhịn xuống mới thái thịt xong. Thật vất vả mới nấu nướng xong, nhưng đến lúc nêm nếm, mới ăn thử vào miệng đã nhịn không được mà nôn ra.
Vân Liệt đang nhóm bếp, vội vã đứng lên, “Khó chịu?”
“Mùi thịt hơi nồng, ngửi vào liền buồn nôn.”
Vừa nôn một lần, thì sẽ nôn liên tục, cháo đã uống trước đó cũng nôn ra ngoài. Vân Liệt vỗ vỗ lưng y, thấy Nghiên tỷ chạy tới, liền bảo tiểu nha đầu rót cho y chén nước, uống nước xong, Cẩn ca nhi liền thoải mái không ít.
Mấy đứa nhỏ cũng chạy đến, cả khuôn mặt đều là vẻ lo lắng. Lý Minh tóm chặt lấy y phục cha, Huyên tỷ tóm bên còn lại, thấy không còn vị trí cho mình, Thịnh Thịnh bèn ôm đùi cha.
Vân Liệt chê nhóc vướng víu, liền nắm cổ áo ném ra phía sau.
Vân Liệt, “Còn khó chịu không?”
Cẩn ca nhi, “Không sao rồi.”
Lý Uyển cũng lo lắng, “Thỉnh lang trung đến xem một chút đi.”
Cẩn ca nhi, “Thật sự không sao mà, nếu như còn không thoải mái, đến lúc đó đệ sẽ nói.”
Cuối cùng bữa ăn này là Lý Uyển làm. Lúc Cẩn ca nhi ăn cơm, cũng chỉ kiếm món chay, phàm là dính chút mùi tanh, cũng sẽ buồn nôn, phảng phất như trở về thời điểm mang thai khi trước. Hai người căn bản không nghĩ đến chuyện mang thai, bởi vì đêm đến Vân Liệt luôn rất chú ý.
Lý Uyển suy nghĩ ra điều gì không đúng, “Chẳng lẽ mang thai?”
Cẩn ca nhi, “Khẳng định là không phải.”
Y cùng Vân Liệt căn bản là không có… Chẳng lẽ bên ngoài cơ thể cũng có thể thụ thai sao?
Ở kiếp trước y cả bạn gái cũng không có, tiểu AV cũng chỉ cùng bạn cùng phòng xem qua vài lần, toàn bộ tri thức giới tính đều bắt nguồn từ môn sinh học, nhưng cố tình lên lớp lại không có nghiêm túc nghe. Lúc đó nam sinh nữ sinh ngồi chung với nhau, mọi người ít nhiều cũng có chút ngượng ngùng, nên căn bản không có mấy người nghiêm túc nghe. Thật giống như là nếu ngươi nghe, thì chứng tỏ ngươi sắc*, thế nên để chứng mình mình không có sắc, cả những cậu trai nghịch ngợm nhất trong lớp cũng thu liễm không ít.
*sắc: háo sắc, dâm dê
Vân Liệt đứng lên, cố gắng càng nhanh càng tốt, đến nhà Triệu lang trung.
Triệu lang trung đang dùng cơm, nhìn thấy Vân Liệt thì ngẩn người. Ông thở dài buông đũa xuống, “Sẽ không phải lại bảo ta chẩn đoán có mang thai hay không chứ?”
Nếu đi nữa thì ba lần rồi.
Râu Triệu lang trung run rẩy, có chút không muốn động, bụng ông còn đang đói đây.
Cho là hắn quá gấp gáp muốn có con, mới hai ba lần bảo chẩn đoán, Triệu lang trung mới chậm rãi khuyên một câu, “Mang thai là việc không thể gấp được, ngươi càng gấp hắn càng không đến. Các ngươi hãy thoải mái, đừng suy nghĩ nhiều, tự nhiên nó sẽ tới thôi. Lần này ta không đi được, chờ đến khi nào thân thể Cẩn ca nhi có phản ứng thì lại tìm ta cũng không muộn.”
Ông chỉ nói cằn nhằn liên miên mà không muốn đứng dậy.
Vân Liệt nhăn chặt mày, biết Cẩn ca nhi rất thích ông lão này, nên mới nhẫn nhịn nói lại phản ứng của Cẩn ca nhi, lúc này Triệu lang trung mới chịu chú ý.
Bước nhanh bước chậm cuối cùng đã tới, khi Vân Liệt nhảy người xuống ngựa, mới quay đầu hỏi một câu, “Bước cuối không cho vào, cũng sẽ mang thai?” Sắc mặt thật nhạt.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, còn tưởng nói đến vấn đề cao thâm gì. Triệu lang trung sửng sốt một chốc, mới hiểu được ý tứ của hắn, khóe miệng ông giật giật, vuốt vuốt râu, “Điều này cũng khó nói, dù cuối cùng không để đi vào, cũng không có nghĩa là trước đó chưa xuất ra, vẫn có khả năng mang thai.”
Tâm tình Vân Liệt có chút nặng nề.
Triệu lang trung nhìn nhìn vẻ mặt hắn, cảm thấy có chút kỳ quái, sao lại không giống dáng vẻ cao hứng chứ. Nghĩ đến Vân Liệt rất coi trọng Cẩn ca nhi, cùng với chuyện lần trước y hoài song thai, Triệu lang trung đã hiểu đôi chút, cảm thấy phần tình cảm này của họ thật gian nan.
Khi ông vào nhà, mới phát hiện trong nhà có không ít hài tử. Thấy ông đi vào, từng cái từng cái đầu nhỏ lập tức quay lại, đôi mắt đứa nào đứa nấy đều sáng lên. Thịnh Thịnh phản ứng nhanh nhất, liền vội vàng nắm lấy tay ông, ngẩng đầu nhỏ lên, “Gia gia, gia gia nhanh xem cho cha con, cô cô nói có khả năng cha có bảo bảo!”
Tay nhỏ của tiểu tử mềm vô cùng, có lẽ vì có chút sốt sắng, mà nắm rất chặt.
Triệu lang trung vỗ vỗ tay nhỏ bé của nhóc, đi tới trước mặt Cẩn ca nhi, bắt đầu đưa tay bắt mạch.
Mấy đứa trẻ tha thiết chờ mong dõi theo ông thì thôi đi, mà cả ánh mắt người lớn cũng vô cùng nóng rực, nhất là đôi mắt khiến người ta căng thẳng của Vân Liệt, so với lang hổ còn đáng sợ hơn. Những lúc như thế, Triệu lang trung cảm thấy rằng, nếu như kết quả chẩn đoán không hợp ý hắn, thì hắn sẽ dùng ánh mắt ấy giết chết mình.
Triệu lang trung xem xong, tim đập nhanh hơn nửa nhịp. Ông rụt tay về, trừng Vân Liệt một cái, “Ngươi nhìn chằm chằm như thế, ta còn dám nói thật không?”
Nghe xong lời này, môi mỏng Vân Liệt mím lại, tim rơi thẳng xuống.
Triệu lang trung càng khẩn trương hơn. Cẩn ca nhi cũng bị hắn làm cho bồn chồn, “Triệu lang trung, chẳng lẽ ta mang thai nhiều con?” Căng thẳng lên thì cũng quên mất vừa có mang thì làm sao xác định được thai có bao nhiêu con.
Triệu lang trung cố ép bình tĩnh lại, thấy y lo lắng, liền vội vã khuyên một câu, “Điều này cũng không phải, bất quá, từ mạch thượng thấy được, quả thật là mang thai, đã hơn một tháng.”
Ông vừa dứt lời, Thịnh Thịnh đã xông ra ngoài. Tiểu tử sung sướng đến phát rồ rồi, chạy ra sân lộn mèo mấy vòng, lại trồng chuối một chút, ha ha ha, mình có đệ đệ rồi! Lật xong Thịnh Thịnh lại cười cười, cảm thấy có chút ngốc!
Ngốc thì kệ ngốc, nhóc có đệ đệ rồi, còn không cho phép nhóc vui vẻ một chút sao! Vừa nghĩ tới đệ đệ, Thịnh Thịnh lại hưng phấn chạy vào, lúc này trái lại tiểu tử lại hành động cẩn thận từng li từng tí, sợ gây ra động tĩnh quá lớn sẽ hù đến đệ đệ.
Đôi mắt Thịnh Thịnh sáng lấp lánh, hoàn toàn không chú ý thấy thần sắc của đa cùng cô cô có gì đó không đúng.
Huyên tỷ không nhịn được mà đến gần Cẩn ca nhi, xác thực một chút, “Mang thai thì sẽ sinh ra bảo bảo sao?”
Cẩn ca nhi đang có loại cảm giác không chân thật. Thấy mấy đứa nhỏ đều vây quanh mình, vẻ mặt cẩn thận từng li từng tí, y mới gật gật đầu. Thấy y gật đầu, Thịnh Thịnh càng vui vẻ hơn, đẩy Huyên tỷ ra, đầu nhỏ chui vào lòng cha, ôm lấy cha, “Con có thể sờ đệ đệ không?”
Huyên tỷ đột nhiên bật ra một từ, “Muội muội.”
Khuôn mặt nhỏ của tiểu nha đầu hết sức nghiêm túc.
Thịnh Thịnh hơi sững sờ, ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói, “Ta đã nói chuyện với cha xong rồi, sẽ sinh ra một đệ đệ.”
Huyên tỷ tha thiết mong chờ nhìn sang Cẩn ca nhi.
Bé muốn muội muội.
Cẩn ca nhi có chút đau đầu, đưa mắt nhìn Vân Liệt, muốn hắn dỗ dành con. Nhưng đáng tiếc, từ lúc biết được Cẩn ca nhi mang thai, tâm tình Vân Liệt liền rơi xuống đáy vực, nào có rỗi rảnh mà để ý đến con?
Lý Uyển cũng có chút khó chịu, e sợ Cẩn ca nhi sẽ hoài song thai một lần nữa. Nghe được lời bọn trẻ nói, tâm tình nàng mới không ngột ngạt như thế nữa, “Bất kể là đệ đệ hay là muội muội, các con cũng phải làm ca ca tỷ tỷ mà, chẳng lẽ không đúng ý mình muốn thì sẽ không thích sao?”
Huyên tỷ theo bản năng lắc lắc đầu.
Thịnh Thịnh cũng quay sang an ủi bé, “Huyên tỷ chớ lo lắng, nói không chừng cha lại sinh một song thai nữa, đệ đệ muội muội gì cũng có.” Vừa nói xong đã bị Vân Liệt cốc đầu một cái.
Thịnh Thịnh ủy khuất vô cùng, đang muốn hỏi tại sao lại đánh nhóc, liền nghe đa nói một câu trảm đinh tiệt sắt*, “Sẽ không mang song thai.”
*trảm đinh tiệt sắt – 斩钉截铁: hay chém đinh chặt sắt, chắc như đinh đóng cột
Đôi mắt Huyên tỷ còn chưa kịp sáng lên đã ảm đạm đi.
Vân Liệt sờ sờ đầu nhỏ của bé, “Muốn muội muội?”
Huyên tỷ gật đầu. Ca ca chạy khắp nơi, không có ở nhà, tỷ tỷ cũng đi đâu đó chơi mất tăm, không ai ở cùng bé. Bé muốn một muội muội ngoan ngoãn, cùng vẽ vời với bé.
“Đừng suy nghĩ.” Vân Liệt sờ sờ đầu tiểu nha đầu.
Cẩn ca nhi có chút dở khóc dở cười. Thấy Vân Liệt không phiền muộn như lúc nãy nữa, mới không nhịn được mà sờ sờ bụng, có thể len lén mong đợi một tiểu ca chứ?
Xế chiều hôm đó, Cẩn ca nhi mới phát hiện Vân Liệt rất không giống với biểu hiện bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Sau khi bọn nhỏ tản ra, hắn thỉnh thoảng sẽ nhìn chằm chằm vào bụng Cẩn ca nhi đến xuất thần.
Lần này khi vừa ngẩng đầu, vừa vặn đối diện với tầm mắt Cẩn ca nhi. Vân Liệt cười nhạt, “Ngươi không phải biết làm phép sao? Làm phép đi, lần này chỉ cho phép mang một đứa.”
Cẩn ca nhi gật đầu, được!
Y không biết làm phép, nên không thể làm gì khác hơn là cầu khẩn. Mỗi ngày trước khi đi ngủ đều phải cầu khẩn, chỉ cầu mang một đứa, tốt nhất là mang một tiểu ca, để Vân Liệt được dễ chịu chút.
*
Bụng Cẩn ca nhi từ từ hiện ra dáng mang thai. Khi xác thực rằng không phải là song thai, cũng không phải tam thai, mà chỉ hoài một thai, không chỉ Vân Liệt thở ra một hơi, mà Lý Uyển cũng mừng đến bật khóc.
Thịnh Thịnh không hiểu vì sao cô cô khóc, tiểu tử chỉ thân mật ôm lấy eo cô cô, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên hỏi, “Cô cô, song thai không tốt sao?”
Nhóc cùng muội muội không phải cũng là song thai sao?
Song hỷ lâm môn, là chuyện tốt mà. Đôi mắt tiểu tử hắc bạch phân minh, còn mang theo tia thấp thỏm, thật giống như nếu Lý Uyển nói không tốt thì chính là phủ nhận chúng vậy.
Lý Uyển cười cười sờ sờ đầu nhỏ, thanh âm rất dịu dàng, “Sinh thêm một hài tử nữa đương nhiên tốt, hài tử sinh ra là chuyện vui lớn, con và Huyên tỷ có thể cùng xuất hiện trên đời, cả nhà ta rất vui, bất quá sinh con là chuyện rất mệt người, sinh xong một đứa thường sẽ không còn khí lực, cha các con mang hai đứa, mệt biết bao nhiêu.”
Thịnh Thịnh thở ra một hơi, “May mắn lần này cha chỉ mang một đứa. Muội muội thật là xấu, nếu như không đi ra cùng con, thì sẽ không khiến cha mệt mỏi rồi.”
Huyên tỷ nghe nói như thế, mím mím môi.
Liếc bóng người nhỏ bé của bé, Thịnh Thịnh bỗng dưng hơi chột dạ, cười hì hì chạy tới, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của Huyên tỷ, “Ca ca giỡn đó, nếu như điều này là đúng, thì là ta hư mới đúng, muốn tranh đi ra sớm, nếu không đã không nhét cùng một chỗ với ngươi.”
Huyên tỷ hơi cúi đầu, “Ca ca cũng không có hư.”
Thịnh Thịnh cười hì hì, cảm thấy bình thường thật không uổng công mình thương bé. Sinh song thai vốn cũng không phải là chuyện chúng có thể quyết định, cả cha cũng không có cách nào làm chủ được. May là lần này cha chỉ mang một đứa.
Bụng Cẩn ca nhi càng ngày càng to, bọn nhỏ cảm thấy thật lạ lẫm, mỗi lần cảm nhận được thai máy đều cảm thấy cực kỳ vui vẻ. Huyên tỷ ngày thường thích ngốc một mình, lật qua lật lại mấy quyển sách tranh gì đó, vậy mà thời gian này cứ mãi loanh quanh bên người Cẩn ca nhi, mỗi lần sờ lên bụng cha, thì thỏa mãn không chịu nổi. Bé đã nghĩ thông suốt, bất kể là đệ đệ hay là muội muội, chỉ cần ngoan ngoãn, bé sẽ dạy nó vẽ vời.
Rất nhanh thai đã được tám tháng, Tần ma ma lại mang theo hai nhũ mẫu khác đến Trúc Khê thôn lần thứ hai. Biết được thai vị ngay ngắn, ánh mắt Vân Liệt rốt cục cũng có nét cười.
Cẩn ca nhi lấy ngón tay cuốn cuốn tóc hắn, lắc lắc lư lư, “Có phải linh lắm không? Ta nói đơn thai là đơn thai, nói thai vị ngay ngắn thì ngay ngắn.” Y cười mặt mày cong cong, bởi vì do mang thai, nên da dẻ càng trắn nõn, khi cười rộ lên, vô cùng dịu dàng.
Vân Liệt buồn cười cong cong môi, “Vậy ngươi làm phép, sinh một lần liền ra tiểu ca.”
Cẩn ca nhi phất tay áo, “Yên tâm, tuyệt đối là tiểu ca.”
Tỷ lệ một phần ba, không phải vẫn rất lớn sao? Vận may của y luôn không tệ, đi thi đều qua tất cả. Người ta thường nói người gặp đại nạn không chết ắt sẽ có phúc về sau, với một tâm nguyện như vậy nếu như trời cao cũng không thành toàn cho y, thì cũng quá không có suy nghĩ rồi.
Y cười tự tin, Vân Liệt không nhịn được hôn lên mắt y.
Dưới sự mong đợi của mọi người, bụng của Cẩn ca nhi rốt cục đã có động tĩnh. Có lẽ vì là lần sinh thức hai, nên lúc này mới đặc biệt thuận lợi, Cẩn ca nhi không quá đau, lập tức sinh ra. Thời điểm nhìn thấy đầu tóc đen thui của tiểu tử, Cẩn ca nhi cảm thấy đặc biệt khó mà tin nổi.
Y cảm thấy thật nhanh, Vân Liệt lại cảm thấy mỗi giây đều vô cùng dày vò. Thấy y rốt cục cũng bình an sinh con, tay hắn bỗng không khống chế được mà run rẩy, khi khôi phục lại bình thường, Vân Liệt liền ôm thật chặt Cẩn ca nhi một lúc, hôn đôi môi tái nhợt của y, cũng không còn tâm tình mà quản hài tử có phải là tiểu ca hay không.
Hắn quên mất, nhưng Cẩn ca nhi không quên. Nhìn thấy chim non nho nhỏ của tiểu tử, đôi mắt Cẩn ca nhi sáng lên, tỷ lệ thành một phần hai! Nói không chừng thật sự là một tiểu ca nha. Y đẩy đầu Vân Liệt ra, vội vã hỏi một câu, “Nhũ mẫu, là tiểu ca sao?”
Biết rõ y muốn có thêm một tiểu ca, Tần ma ma cười gật đầu.
Bên ngoài phòng sinh, rốt cục đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc, mấy đứa trẻ mừng như điên, Thịnh Thịnh cười ha ha hai tiếng, nhanh chóng hỏi cô cô, “Bây giờ có thể vào chứ?” Tuy là hỏi Lý Uyển, nhưng cũng không chờ nàng trả lời mà đã vọt tới cửa.
Thấy nhóc chuyển động, Lý Minh cùng Nghiên tỷ cũng nhanh chóng chạy tới. Tốc độ chúng rất nhanh, Thịnh Thịnh chân ngắn chạy không lại, rõ ràng mình chạy trước mà, sao lại là họ đến trước mặt cha trước, cực kỳ không cam lòng! Thấy khí sắc cha vẫn tốt, Thịnh Thịnh cơ trí xem hài tử trước, nhìn thấy quả nhiên là đệ đệ, tiểu tử cao hứng lộn nhào.
Tần ma ma buồn cười không thôi.
Vân Liệt không thấy nhũ mẫu gật đầu, nhưng có nghe được câu hỏi của Cẩn ca nhi. Thấy một đám nhóc con xông tới, cả Huyên tỷ cũng chê hắn chiếm diện tích, không ngừng dùng tay nhỏ đẩy hắn ra, môi Vân Liệt giật giật. Nghĩ đến vừa rồi mình vẫn luôn bồi bên Cẩn ca nhi, bọn nhỏ thì ở bên ngoài chờ đợi sốt ruột, nên liền mở lòng từ bi mà nhượng lại vị trí.
Vân Liệt ôm lấy đứa nhỏ từ trong lòng Tần ma ma vào lòng mình, cúi đầu nhìn. Tiểu tử đang mở to đôi mắt to nhìn hắn, mi tâm có một nốt ruồi son, dù có nhỏ, nhưng màu sắc lại hết sức đẹp, dáng vẻ cũng rất giống Cẩn ca nhi.
Thật sự là một tiểu ca rồi!
Đáy lòng Vân Liệt mềm đi, nở nụ cười với bé con.
Không biết có phải là ảo giác của hắn hay không, mà tiểu tử có vẻ như cũng đang nhếch miệng nở nụ cười.
Hết chương 146 – 06/05/2020
_________
*trụ bơm nước (cái này ở Việt Nam mình ngày xưa cũng có nè, bây giờ chắc còn ít)
_________
Yên: chương này có nhiều chi tiết về chuyện giới tính, mình cố gắng không dùng những từ dung tục, nhưng lại sợ không nói rõ ý. nhưng mà ở đây các bạn hầu như trên 18 rồi, nên chắc hiểu ha. nếu không thì cứ cmt mình giải thích nha. ^.^
spoil phiên ngoại sau: ai ship Cố Tử Ngọc và A Phúc nào?
[text_hash] => 797a7a99
)