Array
(
[text] =>
Tác giả: Hắc Tử Triết
Chuyển ngữ: Yên Vân
(truyện chỉ được đăng duy nhất tại trang wattpad: yentieu520)
*
“Cữu cữu, Thịnh Thịnh lại đánh nhau rồi! Cửu nhanh đi can đi!” Một thân ảnh bé nhỏ chạy vào, bởi vì chạy quá nhanh mà khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của tiểu nha đầu đỏ bừng lên.
Cẩn ca nhi cùng Vân Liệt đang chơi bi-a. Hai năm trước, sau khi làm xong bàn chơi, y thỉnh thoảng muốn cùng Vân Liệt đọ sức một trận, nhưng lại không một lần thắng. Mà Cẩn ca nhi càng chơi càng hăng, nếu không thì đã không thừa dịp bọn nhỏ ra ngoài chơi, lại kéo Vân Liệt vào.
Cẩn ca nhi quay đầu nhìn Nghiên tỷ, hoàn toàn không có nét hoang mang như lúc Lý Minh đánh nhau. Y đánh quả bi-a trước mắt, mới thu hồi cây cơ lại, “Lại cãi nhau với Hạ Hàng sao?”
Hạ Hàng là con trai của Tô nhũ mẫu, so với Thịnh Thịnh lớn hơn ba tháng, hai đứa này chính là không chơi chung một chỗ được, mà Cẩn ca nhi cũng biết chúng đã đánh nhau rất nhiều lần, “Lần này lại là lí do gì?”
Thấy cữu cữu hoàn toàn không kinh hoảng, Nghiên tỷ cảm thấy mình đã phí công một chuyến, cần phải tìm dì Tô trước mới phải, “Con cũng không rõ nữa.”
Khi hai tiểu tử đang đánh nhau, Nghiên tỷ đang cùng các tỷ muội chơi lò cò, đến khi chạy tới thì hai đứa đã đánh rất kịch liệt, ngươi đá ta một cước, ta đánh ngươi một quyền, tách cũng tách không ra, can cũng can không được.
Lý Cẩn liếc nhìn Vân Liệt, “Đi, chúng ta đi xem một chút.”
Vân Liệt cất cây cơ, đi theo. Con cũng đã biết đánh nhau rồi, mà gương mặt kia của hắn vẫn tuấn mỹ cực kỳ, chỉ có điểm biến hóa duy nhất chính là càng thuần thục hơn, khí thế càng nội liễm hơn.
Hai tên tiểu tử đang đứng trước cửa công xưởng đánh nhau kịch liệt, Thịnh Thịnh chuyên dùng mấy chiêu sát thương, đá người ta vấp ngã rồi, liền ngồi trên người nhóc kia đánh. Hạ Hàng thì ỷ vào khí lực lớn dùng nắm đấm đánh, vẫn nỗ lực trừ khử đối thủ. Bỗng dư quang liếc thấy thân ảnh Tô nhũ mẫu, Thịnh Thịnh liền thả lỏng áp chế, Hạ Hàng liền lật lại người nhóc, cưỡi trên người nhóc vung nấm đấm, hận không thể cắn nhóc mấy cái.
Thấy tiểu tử nhà mình đè Thịnh Thịnh dưới thân, Tô nhũ mẫu nhất thời tức giận đến đầu bốc khói, liền đi lên nắm lỗ tai Hạ Hàng. Thịnh Thịnh liền làm ngáo ộp với nó, Hạ Hàng lúc này mới nhận ra mình lại bị lừa, tức giận muốn đá thằng nhóc kia một cước. Tô nhũ mẫu thấy thế liền đá nó, “Ngươi động thủ một cái thử xem.”
Thịnh Thịnh khéo léo gọi một tiếng dì Tô, rồi từ trên đất bò dậy, y phục nhăn nhúm, thấy thế nào cũng rất đáng thương.
Dung mạo tiểu tử xinh xắn, miệng cũng ngọt, bình thường rất hay cười, khiến cho người ta nhìn thấy mà tâm tình cũng tự dưng tốt lên, mà lúc này đang cúi đầu, cho dù không cáo trạng, nhưng hiệu quả so với cáo trạng còn tốt hơn. Tô nhũ mẫu nhìn thấy, mà đau lòng không chịu nổi, liền nhéo lỗ tai Hạ Hàng một cái, “Mau xin lỗi Thịnh Thịnh, lớn như vậy còn bắt nạt đệ đệ, có thấy mất mặt hay không.”
Hạ Hàng khó chịu trừng mắt, rất giống một con sói con bị chọc giận, thì sao lại nói lời xin lỗi được chứ?
“Hắn động thủ trước.”
“Vậy ngươi cũng không thể đánh lại hắn, hắn mới bao lớn chứ?”
Thấy nương lần nào cũng mang tuổi tác bọn chúng ra nói chuyện, Hạ Hàng lại càng không thoải mái, sắc mặt lạnh lùng quay đi, lại ngẩng đầu nhỏ lên một cách quật cường, “Vậy sao nương không sinh con ra trễ một chút?”
Tô nhũ mẫu vỗ nó một cái, “Đã đánh nhau mà còn lý luận?”
Khi Cẩn ca nhi đến, vừa vặn thấy nàng đang dạy dỗ Hạ Hàng, còn tiểu tử thúi nhà mình đang cười híp mắt nhìn, đáng ăn đòn vô cùng. Nhìn thấy cha đến, tiểu tử mới ra vẻ oan ức chạy tới, tốc độ trở mặt nhanh đến khiến người ta thở dài.
Lý Cẩn còn lạ gì nhóc con này sao, tám phần mười là nó gây sự trước, nên liền vung một bạt tay lên mông nhóc, “Dừng ngay.”
Biết cha càng ngày càng không nhìn nổi cái bộ dạng này của nhóc, Thịnh Thịnh liền thu hồi oan ức lại, làm bé ngoan đứng thẳng.
Cẩn ca nhi nói với Tô nhũ mẫu, “Tẩu tử, tẩu đừng chỉ có dạy bảo Hàng Hàng, một cây làm chẳng nên non, hắn cũng không phải đứa hay gây sự, nhất định là tiểu tử này lại làm cái gì rồi.”
Trượng phu Tô nhũ mẫu là huynh đệ tốt của Vân Liệt, bởi vì bị chấn thương nên sau đánh giặc liền từ quan. Hắn ở trên chiến trường được Vân Liệt cứu một mạng, nên khi Thịnh Thịnh sắp chào đời, biết được họ cần nhũ mẫu, liền đẩy thê tử mình ra. Mà khi đến Trúc Khê thôn rồi hắn liền thích nơi này, bèn lập hộ ngay tại đây. Ấn theo tuổi tác, hắn so với Vân Liệt lớn hơn ba tuổi, nên Cẩn ca nhi luôn gọi Tô nhũ mẫu là tẩu tử.
Hai đứa nhỏ này cái gì cũng tốt, vừa hiểu chuyện vừa thông minh, ngày thường cũng rất lễ phép với trưởng bối, nhưng cố tình từ nhỏ đã không vừa mắt nhau, tụ lại một chỗ thì không phải đứa này đẩy đứa kia một cái, thì là đứa kia xô đứa này một cái, trời sinh chính là oan gia.
Lý Cẩn để hai đứa nhóc đứng song song với nhau, tiện tay lượm cành cây nhỏ, chỉa Thịnh Thịnh một cái, “Nói, lần này lại là gì?”
Thịnh Thịnh bị chỉa mà thấy oan ức, cảm thấy cha bất công, cái gì mà chắc chắn là mình làm ra chuyện chứ? Thật giống như nhóc nhàn rỗi không có chuyện gì làm thì thích kiếm Hạ Hàng gây phiền phức vậy.
Lần này thật là ủy khuất mà.
Cẩn ca nhi nhịn cười đến đau bụng, không biết sao mà biểu tình tiểu tử nhà mình lại phong phú như vậy chứ.
“Hàng Hàng, con nói.”
Hạ Hàng so với Thịnh Thịnh cao hơn một cái đầu, mày rậm mắt to, cười rộ lên cũng rất sáng lạng, mà lúc này đang nghiêm mặt, vừa hung dữ vừa oan ức, nghe được Cẩn ca nhi hỏi, mới nói, “Hắn vừa nhào tới đã cướp diều của con.”
Cẩn ca nhi lúc này mới liếc nhìn cách đó không xa có một con diều đã thương tích đầy mình, đang nằm lẻ loi trên mặt đất, nhìn rất quen mắt. Thịnh Thịnh nghe thấy, lập tức lườm nó một cái, “Cái gì mà diều của ngươi? Cái này là ta làm, ta làm cho Huyên tỷ mà!”
Cẩn ca nhi nhớ ra, diều đúng là tự tay Thịnh Thịnh làm, mặt trên còn nhờ tỷ tỷ vẽ giúp, đặc biệt uy phong, làm xong rồi nhóc liền ném cho Huyên tỷ. Chẳng trách nhìn quen mắt như thế.
Huyên tỷ ở một bên lẳng lặng nhìn, chân mày hơi cau lại. Tiểu nha đầu năm nay đã bốn tuổi, bởi vì cực kỳ giống Vân Liệt, nên ngũ quan rất xinh xắn, đôi mắt to đen trầm tĩnh, nơi bé đang đứng đặc biệt khiến người khác chú ý.
Mãi cho đến hơn một tuổi tiểu nha đầu mới học đi, còn biết nói lại càng muộn, học nói rồi cũng không thích hé răng, trong mấy đứa nhỏ, tính cách bé và Thần ca nhi rất giống nhau. Mà Thần ca nhi không thích nói chuyện là do hoàn cảnh khi bé ảnh hưởng, nên có chút hướng nội quái gở, còn tiểu nha đầu này thì trời sinh vốn điềm đạm.
Cẩn ca nhi gọi bé lại, “Con mang diều cho Hàng Hàng?”
Huyên tỷ gật đầu.
Thịnh Thịnh hừ một tiếng, ngẩng đầu nhìn cha, cây ngay không sợ chết đứng nói, “Con làm sao biết được Huyên tỷ cho hắn, còn tưởng hắn cướp diều của Huyên tỷ đó! Con hỏi hắn mà hắn không trả lại, đây là diều con làm, dựa vào cái gì mà cho hắn chơi!”
Thịnh Thịnh đầu óc thông minh, học cái gì cũng rất nhanh, ngoại trừ làm diều còn biết làm những đồ vật khác, làm cái gì cũng cho Huyên tỷ một cái. Huyên tỷ thì không thích chơi, mà vứt đi thì lãng phí, nên thấy ai thích thì sẽ cho người đó, không biết đã cho bao nhiêu người rồi. Thịnh Thịnh xưa nay không hề để ý, lần trước nhóc làm một con heo đất, Huyên tỷ cũng đem cho Hạ Hàng, nhưng nhóc thấy cũng không phát hỏa.
Lý Cẩn cảm thấy nguyên nhân không phải là ở con diều, y hiểu con trai của mình nhất, Thịnh Thịnh tuy rằng có hơi nghịch ngợm chút, nhưng đối với vật ngoài thân lại không để ý nhiều như thế, rất phóng khoáng. Thấy ánh mắt nhóc vụt sáng, Cẩn ca nhi đá đá bắp chân nhóc, “Thành thật chút, thẳng thắng khai ra.”
Thịnh Thịnh bị đá một cái, chu chu miệng, rõ ràng không muốn nói.
“Được rồi, không muốn nói thì tính theo không muốn nói, buổi trưa nhịn ăn.”
“Dựa vào cái gì!”
Lý Cẩn liếc nhóc, “Con dựa vào cái gì mà đánh người?”
Thấy cha nghiêm túc, Thịnh Thịnh có chút tức giận, “Ai bảo hắn nói diều con làm xấu, nếu xấu á, thì chơi cái gì mà chơi, không đánh hắn thì đánh ai!”
Hạ Hàng mím môi, cũng thở phì phò, “Ngươi nói ta vẽ xấu.”
“Vốn là xấu mà.”
“Diều ngươi xấu hơn.”
Hai đứa nhỏ ngươi một câu ta một lời cãi cọ, người lớn ai cũng thấy dở khóc dở cười. Lý Cẩn chọt chọt đầu Thịnh Thịnh, “Chuyện to như cái rắm, đáng để động thủ hả?”
Thịnh Thịnh đã đánh nhau một trận, làm một bộ hờn dỗi, sợ như vậy cha sẽ thật sự không cho nhóc ăn cơm, tiểu tử liền ôm eo Cẩn ca nhi, “Cha, con khai hết rồi, buổi trưa con muốn được ăn cơm.”
Hạ Hàng bĩu môi, lớn như vậy còn nhõng nhẽo, mất mặt!
Thịnh Thịnh tức giận lại muốn đá cho nó một cước.
Cẩn ca nhi xách nhóc đi. Bởi vì cố ý gây sự, nên bữa cơm trưa này, Cẩn ca nhi phạt nhóc ăn ít đi nửa chén, còn không cho phép nhóc ăn đồ ăn. Thịnh Thịnh tủi thân dữ lắm.
Cẩn ca nhi chậm rãi ăn một miếng, “Làm sai thì phải nhận trừng phạt, nếu như làm ra vẻ đáng thương hữu dụng, thì cần gì đến luật pháp cùng gia pháp?” Rõ ràng muốn vịn vào đó cảnh cáo nhóc một chút, sợ nhóc sau này chuyện gì cũng dùng nắm đấm giải quyết, sẽ dưỡng thành thói xấu.
Chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, Thịnh Thịnh tổn thương dễ sợ.
Cô cô và đại ca không có ở nhà, tỷ tỷ thì thích xem trò hay, nhị ca thì như Thiên Lôi của cha sai đâu đánh đó, nhóc cả một người biện hộ cho mình cũng không có. Liền ôm tư tưởng thử một lần thôi, Thịnh Thịnh nhào vào lòng Vân Liệt, “Đa, cha muốn bỏ đói con, đa cũng không quản chút nào.”
Vân Liệt đẩy nhóc qua một bên, “Chết đói rồi tính.”
Vẻ mặt Thịnh Thịnh thương tâm, thấy Huyên tỷ đang nhai từng chút từng chút nghiêm túc ăn cơm, cũng không nhìn nhóc cái nào, Thịnh Thịnh càng thương tâm, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, “Uổng công ngày thường thương ngươi, nhìn xem sau này ta còn cho ngươi thứ tốt hay không.”
Huyên tỷ vuốt vuốt tay nhóc, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn hiện lên vẻ nghiêm túc, “Đánh nhau là không đúng.”
Chưa nói câu bị phạt là đáng đời, Thịnh Thịnh đã cảm ơn bé lắm rồi. Tiểu tử hiếm thấy một lần buồn bã, trên mặt cũng mất luôn ý cười, không có đồ ăn, hạt cơm bình thường thơm ngon bây giờ cũng mất luôn mùi vị. Thịnh Thịnh ưu thương thở dài, lần này thật sự là hối hận vì đã xông lên, quyết định lần sau nếu muốn đánh hắn thì phải lén lút, tuyệt đối không thể để cho cha biết, cả tỷ tỷ cũng phải tránh mới được, không cần nói cũng biết chính là tỷ ấy cáo trạng.
Cơm vào miệng không chút mùi vị. Thấy bọn họ nào là đùi gà nào là gà xào ớt, ăn xong còn được ăn một chén cháo thịt nạt trứng bắc thảo, nhóc càng ưu thương. Ngẩng đầu, nghiêm túc suy tư tính khả thi của việc xông lên cướp cái đùi gà, nhưng liếc thấy vẻ mặt nghiêm túc của cha, nhóc lắc lắc đầu bỏ qua ý nghĩ không phù hợp với thực tế này.
Lùa không đến mấy miếng Thịnh Thịnh đã muốn rời chỗ, nhưng Cẩn ca nhi không cho, “Ngồi im không nhúc nhích, chờ tất cả mọi người ăn xong, con mới được đi.”
Oa oa, thật quá đáng mà!
Khuôn mặt nhỏ của Thịnh Thịnh xụ xuống, cảm thấy cha thật sự quá độc ác.
Sương phòng phía đông có tổng cộng ba gian phòng, một gian phòng làm kỳ bài phòng, hai gian phòng còn lại mỗi gian hai đứa nhỏ. Thịnh Thịnh trở về phòng mình liền buồn bực nằm sấp rồi lại lăn tới lộn lui, tóc tai cũng rối lên, ngẩng đầu dậy trông như một con mèo ngốc, ngẩn người.
*kỳ bài phòng: phòng chơi đánh bài, đánh cờ
Nghiên tỷ trộm một cái đùi gà, mang đến cho nhóc, Thịnh Thịnh ngẩng đầu liếc nhìn một cái, hừ một tiếng, không có tiếp theo.
Nghiên tỷ cười cười, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của nhóc, “Tức giận?”
Thịnh Thịnh gạt tay bé xuống, nằm vật xuống gối, hữu khí vô lực nói, “Tỷ mật báo xong còn không cho phép đệ tức giận?”
Nghiên tỷ ngồi trên giường đong đưa chân, cắn cái đùi gà ngay trước mặt nhóc, “Các ngươi cứ đánh nhau không ngừng, tỷ can không được, nếu không mật báo, lẽ nào các ngươi đánh tới trời tối luôn sao? Có lòng tốt mang đùi gà qua còn bị ghét bỏ, không ăn thì thôi, tỷ tự ăn.”
Nói xong liền cắn một cái!
Thịnh Thịnh đã sớm bị mùi thơm của đùi gà làm cho bụng đói cồn cào, oa oa, muốn ăn! Nhóc rất có cốt khí mà không chảy nước miếng, hừ một tiếng, “Đệ đánh mấy đòn đã khống chế được hắn, làm sao có khả năng đánh tới trời tối được? Đi ra ngoài ăn đi, cả phòng đầy mùi khó chịu.”
Nghiên tỷ buồn cười, liền gặm một cái nữa, “Khó chịu chỗ nào?”
Nghiên tỷ ăn say sưa ngon lành, vẻ mặt mê mẩn, “Thơm quá trời! Trù nghệ của cữu cữu càng ngày càng cao, so với lần trước còn ngon hơn! Thật đáng kinh ngạc, đã đuổi kịp thịt dê nướng của cửu phu rồi.”
Thịnh Thịnh trừng trừng mắt, tỷ tỷ hư! Tiểu nam oa còn chưa qua sinh thần bốn tuổi, dáng dấp tức giận cực kỳ đáng yêu, Nghiên tỷ nhéo nhéo má nhóc, “Được rồi, được rồi, cho đệ ăn một cái.”
Nghiên tỷ liền biến ra một cái đùi gà hoàn chỉnh khác, vì đoán chắc Thịnh Thịnh sẽ không ăn cái ban đầu, “Cái này cho đệ, tỷ tỷ biết sai rồi, Thịnh Thịnh đại nhân có lòng độ lượng, xin hãy tha thứ cho tỷ tỷ lần này nha, còn không phải là tỷ sợ đệ bị thương sao.”
Cái này thì Thịnh Thịnh tin, thật ra điều mà Thịnh Thịnh khó chịu là lúc trên bàn cơm tỷ tỷ không xin tha thứ dùm nhóc kìa.
Nghiên tỷ đương nhiên cũng biết rõ, mới tỏ ra vô cùng đáng thương nói, “Cữu cữu rõ ràng muốn phạt đệ, nếu tỷ còn tưới dầu vào lửa, lỡ như phạt đệ nặng hơn thì làm sao bây giờ?” Nhưng thật ra là Cẩn ca nhi đã sớm tuyên bố, không cho bé cầu xin, nên Nghiên tỷ mới không thể làm gì khác hơn là từ bỏ đệ đệ.
Bé lại nói thêm rất nhiều lời hay nữa, liên tục làm ra hành động bảo đảm thiếu chút nữa đã thề với ông trời, nên trên mặt tiểu tử mới lộ ra ý cười.
Quả nhiên đệ đệ khi cười lên mới là đáng yêu nhất, Nghiên tỷ xoa xoa đầu tiểu tử, “Nhanh ăn đi, tỷ lén lút đem qua đó, nếu bị cữu cữu phát hiện, nhất định sẽ phạt tỷ!”
Được rồi, niệm tình tỷ tỷ không sợ bị phạt mà cứu đệ, nên tha thứ tỷ đó. Thịnh Thịnh lúc này mới nhận đùi gà, ăn ngon lành. Nhưng cứ cảm thấy càng ăn càng đói, nhóc sờ sờ bụng, đong đưa con ngươi, “Cha đã về phòng chưa?”
Nghiên tỷ gật đầu.
Cẩn ca nhi có thói quen nghỉ trưa, Nghiên tỷ biết rõ, Thịnh Thịnh hiển nhiên cũng biết rõ. Hôm nay học đường nghỉ, không còn học, thật vất vả mới có một ngày nghỉ, Thịnh Thịnh đương nhiên không muốn buồn bực trong phòng, dự định chạy ra ngoài tìm mật ong ăn.
Mùa này chính là thời điểm trăm hoa đua nở, mật ong đặc biệt ngon, mấy ngày trước Lý Tiểu Bàn còn lấy được một cái tổ ong trong học đường. Lại nói bên trong tổ đó có không ít mật ong, khiến Thịnh Thịnh thèm muốn chết, thế nên mấy ngày gần đây nhóc vẫn luôn suy nghĩ cũng phải chọt một cái mới được.
Sau khi tiểu tử gặm đùi gà và mang xương hủy thi diệt tích xong, mới cong người lén lút chạy ra khỏi nhà, tự cho là không ai phát hiện. Nhưng nhóc không biết rằng lỗ tai đa mình rất lợi hại.
Khi Cẩn ca nhi nghỉ trưa, Vân Liệt cũng bồi y, hai người lúc này còn chưa ngủ, mà nghe được tiếng bước chân tiểu tử, Vân Liệt nhíu mày.
Trong lòng Cẩn ca nhi hơi dao động, muốn đứng dậy nhìn, “Thịnh Thịnh chạy ra ngoài sao?”
Tiểu nam oa bốn tuổi chính là giai đoạn nghịch ngợm, Lý Cẩn có chút đau đầu. Khi còn bé đáng yêu biết bao nhiêu a, mỗi ngày cười ha ha, mặc dù bây giờ vẫn còn hay cười, thế nhưng tuổi càng lớn, thì tiểu tử càng ngày càng lém lỉnh, ý đồ xấu nói đến là đến. Không chỉ một lần Cẩn ca nhi có ý nghĩ, nếu để nhóc và Huyên tỷ trung hòa một chút thì tốt biết mấy.
“Không cần để ý đến nó.” Vân Liệt kéo y lại. Trong thôn ngoại trừ một dòng suối nhỏ thì không có chỗ nào nguy hiểm, mà nhóc vừa học bơi được, trên bờ thì luôn có người bận việc, không có gì đáng lo.
Mỗi lần ra ngoài chơi nhóc đều gọi Lý Lâm, còn có đệ đệ của Chân ca nhi. Tuổi Lý Lâm lớn hơn, có thể chăm sóc bọn chúng, xác thực không có gì đáng lo lắng. Cẩn ca nhi đột nhiên nhớ tới ván bi-a còn chưa đánh xong, liền ngồi dậy, “Đánh xong rồi ngủ tiếp, nói không chừng lần này ta sẽ thắng.”
Vân Liệt nở nụ cười, thanh âm trầm thấp, “Muốn thắng đến vậy sao?”
Đương nhiên Cẩn ca nhi muốn thắng. Y vẫn luôn muốn sinh cho Vân Liệt một tiểu ca, nhưng cố tình hắn lại không hé miệng. Hiện tại hai đứa nhỏ cũng lớn chút rồi, thời điểm này là vừa chuẩn. Thấy Vân Liệt thảnh thơi dựa vào đầu giường, thỉnh thoảng lật quyển sách trong tay, trong đầu Cẩn ca nhi đột nhiên nảy ra một kế.
Cũng không nhất thiết hắn phải đồng ý mới được!
Y hoàn toàn có thể nằm trên, lúc đó còn không phải y muốn thế nào thì sẽ như thế đó sao! Quả tim Cẩn ca nhi ầm ầm nhảy loạn lên, càng nghĩ càng cảm thấy kế này khả thi. Trưa nay Cẩn ca nhi cứ nghĩ đến chuyện đè người ta mà không ngủ được, nếu như không phải cảm thấy ban ngày tuyên dâm sẽ không tốt, y tuyệt đối sẽ không nhịn xuống rồi.
Chiều đến, khi Thịnh Thịnh trở về bỗng dưng lại tay không. Ở Trúc Khê thôn hoa không nhiều, vả lại sợ ong có độc, nên người lớn nhìn thấy tổ ong có thể xử lý được sẽ xử lý ngay, vậy nên nhóc cùng bọn Lý Lâm tìm cả nửa ngày cũng không tìm được tổ ong.
Lúc đi ngang qua công xưởng, tiểu tử lắc lư đi vào.
Từ hai năm trước công xưởng đã mở rộng quy mô, hán tử mười dặm tám thôn, nhiều người đến đây hỗ trợ, nhìn thấy Thịnh Thịnh đều nhiệt tình lên tiếng chào hỏi. Thịnh Thịnh quen biết rất nhiều người, thì thầm nói cùng mọi người vài câu lại tiếp tục đi thẳng vào trong. Quả nhiên nhìn thấy Hạ Hàng cùng Lý Tín đang ở bên trong cùng nhau chơi bắn bi, Thịnh Thịnh liền đem một con sâu lông ném tới, sâu lông mềm oặt vừa vặn đáp lên tay Hạ Hàng.
Đương nhiên còn nhớ hắn nói con diều của mình còn không đẹp bằng con sâu.
Sắc mặt Hạ Hàng có chút khó coi, dùng hòn bi ném nhóc con, ném không trúng, Thịnh Thịnh còn làm mặt quỷ với tiểu tử, lúc này mới vui vẻ, chạy về nhà.
Hạ Hàng mím mím môi, đứng lên muốn xông tới, lại bị Lý Tín kéo lại, “Khó mà yên nổi, các ngươi cứ tiếp tục đấu nữa, đến khi nào xong?”
Quả đấm nhỏ Hạ Hàng nắm lại, tìm một tờ giấy, bao sâu lông lại, dự định ngày mai đưa cho tên nhóc kia.
Khi Thịnh Thịnh về đến nhà, Huyên tỷ đang nằm úp sấp trên bàn lật xem sách tranh trong tay. Quyển sách tranh này là Lý Uyển vẽ nên lúc rảnh rỗi, nhiều nhất là kiểu mẫu y phục, ngoài ra còn có chó con, mèo con, hoa sen, vân vân. Huyên tỷ rất thích quyển này, xem vô cùng mê li.
Thịnh Thịnh cốc đầu bé một cái, từ trong lòng lấy ra một chiếc lá cây xinh đẹp ném cho bé. Huyên tỷ rất thích hoa hoa cỏ cỏ, trên mặt quả nhiên lộ ra một nét cười.
Thấy bé nở nụ cười, Thịnh Thịnh cũng cười cười, tiểu tử thích chí nhếch khóe miệng, nụ cười có chút tinh nghịch, nhưng cũng rất tươi sáng, đã sớm quên mất chuyện mình sẽ không bao giờ cho muội muội đồ gì nữa. Nghiên tỷ đang ở một bên luyện chữ, sau khi nhìn thấy thị bỗng ghen tỵ, “Sao không có của tỷ?”
“Không thấy hòn đá nào đẹp a.”
Tỷ tỷ với hoa gì cỏ gì đó hoàn toàn không có cảm giác, ngược lại rất thích hòn đá nè dao găm nè, tính cách cũng không giống nữ hài cho lắm. Thịnh Thịnh có lúc còn hoài nghi tỷ ấy có phải muốn làm tướng quân hay không.
*
Buổi tối hôm đó, Cẩn ca nhi bắt đầu thực thi kế hoạch đè người. Sau khi lên giường, quả nhiên Vân Liệt liền chồm qua, trao một nụ hôn vô cùng nóng bỏng, không ngừng ngậm, mút, cắn, quấn lấy đầu lưỡi y. Những khoảnh khắc như thế, Cẩn ca nhi cảm tưởng như mình đang nằm trên một bàn đồ ăn, và mình chính là món hắn thích nhất.
Hắn hôn mãi vẫn không đủ, lần nào cũng khiến Cẩn ca nhi thở không nổi đến phải vỗ đầu hắn, hắn mới có thể thả chậm nhịp lại. So với nụ hôn như sấm rền gió dữ, thì đương nhiên Cẩn ca nhi thích nụ hôn giờ khắc này hơn, nó tựa như gió xuân mưa phùn, vô cùng mềm mại, chạm nhẹ từng chút từng chút, tinh tế kéo dài, hôn mãi vẫn không đủ, nhưng thập phần kiên trì.
Cẩn ca nhi ôm lấy cổ hắn, quấn lấy, ngẩng đầu chủ động cuốn theo Vân Liệt, hôn đến hôn đi. Trong không khí nồng nàn ngọt ngào ấy, hai tay Vân Liệt trượt xuống dưới, đang muốn tiến thêm một bước, Cẩn ca nhi lại xoay người đè lại. Y cong khóe môi, tiến đến nói nhỏ bên tai Vân Liệt, “Ta ở trên.”
Tai Vân Liệt cũng rất mẫn cảm, Cẩn ca nhi nổi lên ý xấu ngấu nghiến nó, ngậm tai hắn vào miệng, dùng răng nhè nhẹ nhay cắn. Hô hấp Vân Liệt cứng lại, đôi tay theo bản năng ôm chặt lấy eo Cẩn ca nhi. Cẩn ca nhi sợ nhột, cười cười đập tay vào người hắn.
Vân Liệt ôm y dậy, để y ngồi trên người mình, giọng nói trầm khàn, “Không phải muốn ở trên sao?”
Ngũ quan hắn tuấn mỹ, bình thường có chút lạnh lùng, giờ khắc này như mây mù bao phủ, từ từ tản đi phần lạnh lẽo, cả người như một cây đuốc, nhuốm lên ngọn lửa nhiệt tình trong Cẩn ca nhi. Nhìn đôi vai rộng lớn, đôi chân thon dài của hắn, Cẩn ca nhi bất chợt nuốt một ngụm nước bọt, lại sinh ra chút căng thẳng, nhưng nghĩ đến kế hoạch của mình, y mới bình tĩnh lại.
Chiếc cổ dài, xương quai tinh xảo, thân thể lay động, mỗi một điểm đều khiến Vân Liệt miệng khô lưỡi đắng. Thấy hầu kết hắn trượt lên xuống, Cẩn ca nhi cúi người gặm cắn, nào biết được lần này đã chính thức kích thích hắn, hắn đột nhiên nghiêng người, đặt Cẩn ca nhi dưới thân, dũng mãnh chinh phạt.
Cẩn ca nhi khiếp sợ không thôi, y còn muốn thừa dịp lúc Vân Liệt ý loạn tình mê để đàn áp hắn, nhân cơ hội hoài thai một bảo bảo, ngờ đâu vào lúc này lại thay đổi vị trí! Quả thực không khoa học!
Cả eo lưng Cẩn ca nhi cũng có chút đau, tức giận vỗ vỗ hắn. Thấy sắc mặt y khó chịu, lúc này Vân Liệt mới trì hoãn tốc độ, khi hắn cúi đầu, vừa vặn một giọt mồ hôi trên trán rơi xuống mí mắt Cẩn ca nhi, Vân Liệt lập tức duỗi đầu lưỡi cuốn đi, mới cẩn thận ôm người vào lòng, “Rất đau sao?”
“Ta đột nhiên bị ngươi lật lại đè xuống, ngươi thử xem có đau hay không!”
Tuy rằng đau, nhưng hơn phân nửa là Cẩn ca nhi giả vờ, để tránh lần sau Vân Liệt lại đột ngột đè y xuống. Hai má y vốn đỏ ửng, lại làm ra vẻ thống khổ, đặc biệt khiến người ta thương mến. Con ngươi Vân Liệt càng lúc càng sâu thẳm, cúi xuống hôn lên trán y, hôn xong cũng không cần nhịn nữa liền biến thân thành thú hoang.
Kế hoạch tạo người của Cẩn ca nhi đương nhiên không thành công. Bởi vì sự chủ động của y, mà đã bị Vân Liệt ăn hơn một lần, ngày hôm sau, tinh thần Vân Liệt sảng khoái, còn y lại đau nhức toàn thân, thật không cam lòng mà! Y nghỉ ngơi một ngày, sau đó không ngừng cố gắng, nhưng kế hoạch đè hắn vẫn không thực hiện được, Cẩn ca nhi mới cùng Vân Liệt ước pháp tam chương, không cho hắn lại thay đổi vị trí nữa.
Y khác thường như vậy, đương nhiên Vân Liệt đoán được ý đồ của y, thế nên lúc khẩn cấp* đã không để Cẩn ca nhi được toại nguyện. Cẩn ca nhi buồn bực không thôi, duỗi mình nằm trên giường, không muốn phản ứng với hắn. Vân Liệt buồn cười không thôi, ôm y vào lòng, “Muốn một tiểu ca đến như vậy sao?”
*ở đây 90% các bạn 18+ nên chắc hiểu “khẩn cấp” này ha. Ai không hiểu thì comment để mọi người giải thích nè. ^.<
Cẩn ca nhi không lên tiếng. Không phải y muốn, mà y làm như vậy còn không phải là không muốn khiến Vân Liệt tiếc nuối hay sao. Nhưng người này lại khó chơi, làm cho Cẩn ca nhi phải gấp gáp thay hắn, nếu không muốn để y chịu nguy hiểm, thì cũng đừng đỏ mắt nhìn người ta có tiểu ca chứ. Một bên đỏ mắt nhìn, một bên không cho y sinh, thật chưa từng thấy ai như vậy.
Còn tự cho rằng mình che giấu rất tốt.
Cẩn ca nhi ‘chậc’ một tiếng.
Vân Liệt sợ nhất lúc y không nói lời nào, trầm mặc nửa ngày, mà y vẫn cứ không phản ứng gì, mà bản thân hắn cũng có chút giận, bèn cắn tay y một cái, “Đừng ép ta.”
Vân Liệt căn bản không muốn lại lo lắng bồn chồn một lần nữa, cho dù không bị khó sinh, nhưng hắn cũng không muốn để Cẩn ca nhi trải qua đau đớn khổ sở ấy một lần nữa.
Cẩn ca nhi che lỗ tai ngồi dậy, “Ép ngươi có hữu dụng không?”
Vân Liệt thở dài, ôm người vào lòng, thật chặt.
Hai ngày sau đó bầu không khí trong nhà bỗng nặng nề, tiếng cười Thịnh Thịnh cũng nhỏ đi, dù Hạ Hàng mang thi thể con sâu lông kia nhét vào túi vải của nhóc, nhóc cũng không tính toán với tiểu tử kia.
Vừa tan học, tiểu tử liền chạy về nhà, vây quanh Cẩn ca nhi không ngừng, “Cha, có phải đa chọc cha tức giận không, cha nói cho con, con giúp cha hả giận.”
Cẩn ca nhi buồn cười nhéo nhéo cái mũi nhỏ của nhóc, “Nói lung tung gì đó?”
Thịnh Thịnh cười hì hì cọ cọ mặt cha, “Đối với con trai của mình mà cha còn giấu cái gì chứ.”
Bình thường hai người mà ở cùng một chỗ ngọt ngào tới nỗi người ta hận không thể quay đi cho rồi, còn bây giờ thì sao, cứ hễ đa đến gần một chút thì cha cách ra một thước, rõ ràng đang tức giận mà. Đừng tưởng nhóc nhỏ mà không thấy, cả tỷ tỷ vô tư như thế mà còn lén lút hỏi nhóc chuyện gì vậy.
Thịnh Thịnh quan sát suốt hai ngày, không thấy hai người cãi vã, mới thở ra một hơi. Tiểu tử không quấn người thì thôi, mà đã muốn dụ cha nói ra gì đó rồi, thì với tài dẻo miệng cùng công phu bám người cực kỳ lợi hại của tiểu tử, Cẩn ca nhi đã bị nhóc quấn lấy đến không thể thoát thân được, mà xoa xoa cái đầu nhỏ của nhóc, “Con muốn có đệ đệ không?”
Đôi mắt Thịnh Thịnh đột nhiên sáng ngời, trong nhà có ba nam oa, mà nhóc là nhỏ nhất, nhóc đương nhiên muốn rồi! Tiểu tử gật đầu mãnh liệt, lập tức nắm được trọng điểm, nháy mắt máy cái, “Chẳng lẽ cha cũng muốn, mà đa không đồng ý?”
Lông mi tiểu tử vừa dày vừa dài, điểm này là giống Cẩn ca nhi, những khi chớp mắt, lông mi chớp chớp như chiếc quạt nhỏ, đặc biệt đáng yêu. Cẩn ca nhi sờ sờ gương mặt nhỏ của nhóc.
Vừa nhìn sắc mặt cha, Thịnh Thịnh liền biết mình đã đoán đúng, tiểu tử cười hì hì tiến tới bên tai Cẩn ca nhi, sợ đa nghe nên thanh âm đè xuống cực thấp, “Đa cố chấp lắm, thuyết phục đa phỏng chừng không có hi vọng, cha có thể bỏ thuốc đa mà! Đa đối với cha không hề phòng bị, nếu không thì đã không nói gì nghe nấy rồi.”
Cẩn ca nhi ngẩn người, một lúc sau ngồi dậy, biểu tình hết sức nghiêm túc, nhóc con, con mới bao lớn mà cả chuyện bỏ thuốc cũng biết hả! Lớn lên rồi còn tới mức nào nữa! Thịnh Thịnh bị vẻ mặt cha làm sợ hết hốn, bỗng muốn chạy ra ngoài, kết quả lại bị Cẩn ca nhi bắt được ôm vài lòng, đè xuống đánh vào mông, “Thành thật khai báo! Từ đâu học được những cái này?”
Đã nửa năm rồi Thịnh Thịnh không bị đánh mông, khuôn mặt nhỏ xinh xắn nhất thời như bị thoa lên một lớp phấn hồng, oa oa kêu lên, “Cha, con có chuyện muốn nói.”
“Nói cái gì mà nói, Vân Liệt, lại đây nhanh lên, con trai ngươi cả chuyện bỏ thuốc cũng biết, còn bảo ta bỏ thuốc ngươi đó!”
Vân Liệt vốn đang dạy Huyên tỷ vẽ, nghe vậy liền đi ra, cả người hắn toát ra lãnh ý, ánh mắt càng đáng sợ. Thịnh Thịnh bị dọa rụt đầu lại, oan oan ức ức nhìn về phía Cẩn ca nhi, mắt to liếc tới liếc lui, có chết cũng không nhận, “Con nói đùa mà!”
“Nói đùa cũng không được.”
Con thỏ con ranh này rõ ràng không phải đang đùa giỡn.
Thấy nhóc đến bây giờ còn lẽo lự, Cẩn ca nhi vô cùng tức giận, liền đánh nhóc mấy cái, mấy cái đánh này, một chút khí lực cũng không giữ lại, khiến cái mông tiểu tử nhất thời sưng lên, đau đến Thịnh Thịnh hận không thể nhảy cao lên một thước.
Đến khi Nghiên tỷ cùng Huyên tỷ nghe thấy động tĩnh chạy tới, y đã đánh xong rồi ném người cho Vân Liệt, “Thẩm tra kỹ càng một chút, cái thứ tào lao gì đây hả, lớn lên không biết ra cái dạng gì nữa, nhất định phải nghiêm ngặt dạy dỗ mới được.”
Đương nhiên hắn tức giận, Thịnh Thịnh có chút sợ, thấy thần sắc đa biến ảo không ngừng, còn cha thì như thế, nước mắt Thịnh Thịnh liền lục tục rớt xuống, đưa hai cánh tay nhỏ ra mời, “Cha, con sai rồi, cha đừng giận mà.”
Vốn dĩ còn cảm thấy nam tử hán đổ máu không đổ lệ, nhưng mà một giọt nước mắt đã rơi xuống rồi, thì triệt để không còn kiêng kỵ gì nữa, thấy cha lạnh lùng nhìn mình, Thịnh Thịnh khó chịu không thôi, khóc đến mặt nhỏ thấm đẫm nước mắt. Vân Liệt còn chưa thẩm vấn đã khai ra toàn bộ, “Con xem ở trong sách, chính là sách nằm trên tầng thứ ba của giá sách trong thư phòng, quyển tạp ký dân gian đó.”
Tiểu tử đã đi học được nửa năm, cái bản lĩnh vừa nhìn một lần đã nhớ của nhóc khiến nhóc ngồi không yên, những lúc tẻ nhạc lại thích lật tới lật lui mấy quyển thoại bản, nên biết được không ít chữ. Khi Cẩn ca nhi lớn như nhóc, số chữ y biết được còn không bằng một phần mười của nhóc, nếu nói rằng biết được trong sách thì cũng đáng tin.
Nếu như đã đọc từ trong sách, cũng không thể dùng lung tung được, điều khiến Cẩn ca nhi càng tức giận chính là cái thái độ đương nhiên của tiểu tử khi nhắc đến chuyện bỏ thuốc. Con nhà mình vừa nghịch ngợm, vừa thông minh khéo léo, nhưng Cẩn ca nhi lại không hy vọng nó trưởng thành lệch lạc. Tuy rất kiêu ngạo về con mình, nhưng Cẩn ca nhi thực sự tức giận không nhẹ.
Cái cảm giác này thật giống như vẫn luôn xem con trai như là niềm kiêu hãnh của mình, yêu thương sự thuần khiết đáng yêu của nhóc, nhưng kết quả là nhóc lại lớn lên thành một bông hoa ăn thịt người, Cẩn ca nhi không đánh nó thì đánh ai?
Nghiên tỷ kéo kéo y phục cữu cữu, thấy cữu cữu tức giận quá chừng, mới nhẹ nhàng an ủi vài câu, “Cữu cữu, có chuyện gì từ từ nói mà, Thịnh Thịnh còn nhỏ mà, dù có phạm sai lầm, thì chúng ta nên giáo huấn một chút, không nên khiến hắn sợ hãi có phải không? Thánh nhân cũng đã nói, biết sai biết sửa mới là điều tốt.”
Huyên tỷ mím mím môi, mơ hồ nghe được bỏ thuốc gì đó, sợ đa cũng động thủ, ca ca sẽ tiêu mất, bé liền đi tới kéo kéo tay Vân Liệt, “Đa, con vẽ xong rồi.”
Rõ ràng là muốn kéo Vân Liệt đi.
Hai tiểu cô nương, đều lớn lên dưới sự thương yêu cưng chiều của họ. Cẩn ca nhi thở dài, nghĩ đến Thịnh Thịnh còn nhỏ, cơn giận mới lui đi một chút.
Đương nhiên chuyện nên phạt vẫn phải phạt. Bởi vì nhóc còn phải đến học đường nên cũng không thể cấm túc được, Cẩn ca nhi phạt nhóc ba ngày không được ăn đồ ăn, điều này đối với một tiểu ham ăn mà nói, mức phạt này đương nhiên rất nặng. Nếu như không phải cân nhắc đến vấn đề dinh dưỡng, Cẩn ca nhi đã muốn phạt nhóc nửa năm rồi.
Không ăn thì không ăn.
Thịnh Thịnh khịt khịt mũi, thấy cha không tức giận nữa, liền ôm eo y không buông tay, sợ cha không thương mình. Cẩn ca nhi xách nhóc tới một băng ghế, sau khi cho những người khác ra ngoài rồi, liền nghiêm túc nói chuyện cùng tiểu tử. Thịnh Thịnh tuy rằng nhận sai, nhưng đúng hơn là vì sợ cha tức giận, nên mới nhận lỗi.
Lần này nhóc sợ quá chừng.
Tiểu tử không sợ bị đòn, chỉ sợ cha lạnh mặt, nên liên tiếp hai ngày sau tiểu tử cũng không dám cười, ủ rà ủ rũ, nghĩ tới nghĩ lui lời cha một lần lại một lần, mới hiểu rõ ý của cha. Đơn giản là không muốn nhóc biến thành một kẻ tiểu nhân nham hiểm, lúc nào cũng nghĩ đến âm mưu quỷ kế.
Thịnh Thịnh đột nhiên nghĩ đến một câu nói, quân tử có những việc nên làm cũng có những việc không nên làm.
Tiểu tử không có nhiều ý đồ xấu như thế, tuy có lúc thích đầu cơ trục lợi*, dùng chút trò khôn vặt, những cũng sợ biến thành kẻ khiến người ta chán ghét như lời cha nói. Nghĩ đi nghĩ lại, mãi đến ngày thứ ba, thấy nhóc xác thực đã nhận ra sai lầm của mình, Cẩn ca nhi mới cầm bình thuốc đi vào phòng nhóc.
*đầu cơ trục lợi – 投机取巧: thành ngữ, dùng sự khôn lỏi để đạt được lợi ích
Cái mông tiểu tử sưng to lên, cha không lên tiếng, nhóc cũng không dám tự mình thoa thuốc, những lúc đi học phải ngồi, luôn cảm thấy sưng to hơn. Những khi lên lớp cũng không có tinh thần, chỉ muốn nằm úp xuống ngủ, biết rõ cha không thích mình chỉ qua loa cho xong việc, nên mới nghiêm túc ngồi lắng nghe.
Khi Cẩn ca nhi đến, nhóc đang nằm lỳ trên giường nhìn chằm chằm giá sách đến xuất thần.
“Còn đau?”
Thịnh Thịnh đương nhiên đau rồi, hai ngày nay tư thế đi cũng kì kì, trước đây lúc nào cũng vui vẻ, mà bây giờ ngay cả nhìn Hạ Hàng cũng ủ rũ, không có tinh thần đánh nhau.
Thấy cha cầm thuốc đến, Thịnh Thịnh vội vã cong mông bò dậy, mà bởi vì động tác hơi mạnh, nên đau đến hít hà. Y để tiểu tử nằm úp sấp xuống giường, mới cởi quần nhóc ra.
Thịnh Thịnh không còn tâm tư ngại ngùng nữa, thấy cha vẻ mặt đau lòng của cha, còn vô cùng đáng thương nói, “Cha, con không đau.”
Cẩn ca nhi bỗng dưng mủi lòng, thoa xong thuốc cho nhóc, liền ôm nhóc lên đùi, sờ sờ đầu nhỏ, cùng nhóc con trò chuyện.
Mãi đến khi Cẩn ca nhi dự định rời đi, trên mặt tiểu tử mới có nụ cười, “Cha, vậy cha còn muốn sinh đệ đệ cho con phải không? Con muốn có đệ đệ.”
Cẩn ca nhi cười cười, “Con giúp cha thuyết phục đa con nha?”
Thịnh Thịnh lắc đầu, lại nói tiếp, “Bảo con đi chưa hẳn đã hữu dụng, nếu cha muốn thu được hiệu quả, không bằng bảo Huyên tỷ đi đi, muội muội ba ngày không ăn không uống cầu xin đa, đa nhất định đáp ứng.”
Nói xong còn cẩn thận lén nhìn sắc mặt Cẩn ca nhi, thấy cha không tức giận, tiểu tử mới thở ra một hơi.
Nhìn thấy sắc mặt cẩn trọng từng li từng tí của nhóc, Cẩn ca nhi bỗng có chút chua xót khó giải thích. Y vuốt vuốt lưng Thịnh Thịnh, cười cười, “Chủ ý này hay, không bằng chúng ta bảo Huyên tỷ thử xem?”
Thịnh Thịnh lập tức sống dậy tinh thần, sợ cha bảo Huyên tỷ không ăn cơm thật, liền vội vàng nói, “Chúng ta lén lút cho muội muội ăn, không cho đa nhìn thấy, cũng không thể thật sự bỏ đói muội muội được.”
Đang nói thì đa lại đi vào, toàn thân y phục đen, sắc mặt lạnh lùng, đang nghiêm túc theo dõi nhóc.
Nhất thời Thịnh Thịnh rụt đầu, nhào vào lòng Cẩn ca nhi, gọi cha cứu mạng. Trên mặt tiểu tử đều là ý cười, rõ ràng không phải sợ thật sự. Cẩn ca nhi cốc đầu nhóc, “Ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm đi học.”
Thịnh Thịnh ngoan ngoãn nằm xuống.
*
Mãi cho đến khi hai người trở về phòng, sắc mặt Vân Liệt vẫn còn chút lạnh. Hắn liếc nhìn Cẩn ca nhi một cái, nhớ đến hai ngày trước cái người trước mặt cố ý không để ý mình, hắn vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười. Hắn đưa tay ôm Cẩn ca nhi vào lòng, đặt cằm lên đầu y, “Tại sao cảm thấy để Huyên tỷ đến sẽ hữu dụng?”
“Không phải ngươi thương con bé nhất sao?”
Vân Liệt cau mày, hiển nhiên không đồng ý. Hắn rõ ràng đối xử bình đẳng với các hài tử trong nhà. Huyên tỷ cùng Nghiên tỷ là nha đầu, nên khó tránh khỏi hắn có thêm phần khoan dung, còn Thịnh Thịnh cùng Minh Minh đều là tiểu hán tử, nên mới yêu cầu nghiêm khắc hơn một chút. Chuyện hắn thích mấy đứa nhỏ, xét đến cùng không thoát khỏi liên quan đến Cẩn ca nhi.
Vậy thì làm sao có khả năng chỉ vì Huyên tỷ cầu xin, mà để Cẩn ca nhi mạo hiểm?
Trong lòng Vân Liệt bỗng có chút không thoải mái, cảm thấy Cẩn ca nhi không hiểu được tâm ý của mình, nửa ngày sau mới ghét vào tai y thấp giọng nói, “Ngươi mới quan trọng nhất.”
Hắn đương nhiên muốn có một tiểu ca, ý nghĩ này là bắt nguồn từ việc có chút tiếc nuối vì đã bỏ lỡ Cẩn ca nhi khi bé. Nếu như một tiểu ca đến mà khiến Cẩn ca nhi chịu nguy hiểm lần thứ hai, thì thà hắn không cần.
Nghe câu nói không đầu không đuôi này của Vân Liệt, đột nhiên Cẩn ca nhi hiểu ra. Y quay người ôm lấy Vân Liệt, xoa xoa cánh tay hắn, cảm thấy mình thật sự hơi quá đáng.
Nơi này là cổ đại, y học lạc hậu, việc khó sinh quả thật có không ít, mà gia tộc họ lại dễ dàng hoài song thai. Lần này hoài song thai, lỡ như lần sau tam thai, mà lần này gặp may, lỡ như lần sau khó sinh thì sao?
Không ai biết trước được.
Vân Liệt không dám đánh cược, là sợ mất đi y, mà y lại chê hắn không dám đương đầu nguy hiểm. Thời khắc này, Cẩn ca nhi bỗng hơi hối hận, không nên không để ý tới hắn, trong lòng y hiểu rõ, nếu như mình tiếp tục kiên trì, Vân Liệt nhất định sẽ thỏa hiệp, cho nên y mới không kiêng dè trắng trợn như thế. Cẩn ca nhi hối hận rồi.
Hai ngày nay y ngủ không ngon, thì làm sao Vân Liệt ngủ ngon được, bây giờ trong nhà nhiều trẻ con như vậy, vậy thì cần gì phải có thêm một tiểu ca nữa, nhân sinh còn gì phải tiếc nuối nữa. Giả sử có mang, thì tiểu ca đâu phải nói có là có, không phải sao?
Cẩn ca nhi thật sự đã nghĩ thông suốt, ôm eo Vân Liệt thật chặt.
“Có phải ta rất tùy hứng không?”
Thấy y đã thỏa hiệp, Vân Liệt thở ra một hơi, thần kinh căng thẳng rốt cục đã thả lỏng.
“Không.”
Hắn hôn lên môi Cẩn ca nhi, lại không nhịn được mà đẩy y lên cửa.
Cẩn ca nhi hai mươi tuổi đã rút đi chút ngây ngô đơn thuần của thiếu niên, lại thêm chút mị lực thành thục. Y thiện tâm, biết lí lẽ, biết giáo dục con cái, cũng có lí trí của riêng mình, đối diện với kẻ ác không chút dung túng, cũng chỉ ở trước mặt mình mới lộ ra tính khí ngỗ nghịch, nói cho cùng cũng là vì muốn thỏa mãn tâm nguyện của hắn. Một Cẩn ca nhi như vậy, hắn yêu thế nào cũng thấy không đủ, thì sao lại cho rằng y tùy hứng chứ.
Hắn dùng sự nhiệt tình để biểu đạt ngôn ngữ, ngăn lại đôi môi Cẩn ca nhi.
Mỗi một chiếc hôn, còn biểu thị cho y biết, hắn có bao nhiêu quan tâm đến y.
Cẩn ca nhi bị hắn hôn đến cả người tê dại, linh hồn cũng có cảm giác muốn bốc cháy. Y ôm lấy cổ Vân Liệt, cũng hôn đáp lại, cảm thấy thật tốt khi có một người luôn bên mình, toàn tâm toàn ý với mình. Thật tốt.
Cẩn ca nhi thở dài, dù vẫn còn tiếc nuối khi không thể sinh một tiểu ca, thế nhưng nhân sinh không phải như vậy đã tốt lắm sao? Rõ ràng bị tai nạn xe, y vẫn chưa chết, trái lại còn gặp được Vân Liệt, đây chính là may mắn lớn nhất của y rồi.
Phải biết đủ.
Hai người đều có chút kích động, khi ngã xuống giường, chăn đệm cũng lõm sâu vào.
Đêm dài vô tận, trong phòng tình cờ truyền ra âm thanh khiến người ta mặt đỏ tim đập. Cẩn ca nhi có chút run rẩy không kiềm chế được, thân thể co lại, Vân Liệt hoàn toàn mất đi sức chống cực trước y, đúng thời điểm ấy không rút ra kịp mà đã xuất vào.
Vân Liệt hơi mơ màng, khoái cảm chưa tan đi mà mồ hôi lạnh đã tràn ra. Nghĩ đến lần đâu tiên của hai người đã một đòn thắng lớn, Cẩn ca nhi cũng há hốc mồm, y có nên vui mừng không?
Hết chương 145 – 23/04/2020
_________
Yên: còn 4 phiên ngoại nữa, mà phiên ngoại nào cũng dài thoòng loòng, nên chắc là… hơi lâu. hì
[text_hash] => 324b934b
)