[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia – Chương 9-10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia - Chương 9-10

Array
(
[text] =>

Chương 9

Beta: 29/11/19

“Phi Phi ở đây chờ anh một lát.” Cung Phàm nói xong, liền cầm theo hộp máy tính chạy đi. Tỉnh Phi có chút bất an, muốn đi cùng anh, thế nhưng Cung Phàm không giống như cần phải đi nơi quá xa, Tỉnh Phi sợ Cung Phàm cảm thấy không thoải mái, liền không đi theo, nhìn chằm chằm bóng dáng Cung Phàm. Nhìn thấy Cung Phàm đứng ở giữa một đám trẻ con cả nam và nữ, thân ảnh cao lớn rất dễ khiến người khác chú ý, trẻ con bên cạnh đều được ba ba cùng ma ma dắt tay, cùng Cung Phàm bảo trì một cự ly an toàn. Bé gái cảm thấy Cung Phàm bộ dáng rất đẹp trai, đứng ở bên cạnh vụng trộm nhìn anh.

Cung Phàm một tay cầm hai que kem, đi đến bên người Tỉnh Phi. Tỉnh Phi vừa đón được một chiếc xe taxi, có điều phía trên cũng đã có người ngồi, một bà mẹ đang ôm một bé gái khoảng bốn năm tuổi. Chỗ ngồi phía sau vẫn còn trống.

“Anh ơi, taxi này đi cùng đường với chúng ta, đi ghép xe nhé?”

Tỉnh Phi nhìn tài xế, sắc mặt tài xế vốn có điểm không kiên nhẫn, liền ấn mấy tiếng còi, nhìn thấy Tỉnh Phi đang cùng với một nam nhân cao lớn thương lượng, liền kiên nhẫn đợi một chút.

Bà mẹ cùng bé gái bên cạnh đều nhìn tài xế. Tài xế trên mặt có vài phần xấu hổ.

Cung Phàm mở cửa xe, Tỉnh Phi tiến vào trước, Cung Phàm cũng ngồi vào trong, đem hai que kem đưa cho Tỉnh Phi. Tỉnh Phi liếm một ngụm, cảm giác cay cay trên đầu lưỡi rốt cuộc bớt đi một ít, cũng làm giảm đi cái nóng trong người.

Bé gái phía trước ngửi được mùi vị thơm ngọt, quay đầu lại nhìn chằm chằm vào que kem trong tay Tỉnh Phi.

Cung Phàm nhìn Tỉnh Phi, Tỉnh Phi cũng chú ý tới ánh mắt thèm thuồng của cô bé kia. Cung Phàm còn cho rằng Tỉnh Phi sẽ nhường que kem cho cô bé, Cuối cùng…

Tỉnh Phi nhìn cô bé kia chừng ba giây, sau đó cúi đầu liếm que kem còn chưa ăn đến một ngụm, lại đem que kem cũ hai ba ngụm ăn hết.

“Anh nè, ăn đi…”

Tỉnh Phi giơ que kem đưa cho Cung Phàm, Cung Phàm buông mắt nhìn que kem, dở khóc dở cười, chưa bao giờ biết Tỉnh Phi còn trẻ con như vậy.

Cung Phàm cũng không cự tuyệt, một ngụm ăn mất phân nửa kem que.

Tài xế,”….”

Bà mẹ,”….”

Cô bé kia nhìn que kem chỉ còn sót lại non nửa liền sắp khóc.

Vị Cung Phàm nào đó bị liên lụy: “……”

Cung Phàm buông mắt nhìn Tỉnh Phi đang phồng miệng, nhịn cười.

Đến giao lộ, thời điểm xuống xe, Cung Phàm nhìn thấy bên trong kính chiếu hậu của xe taxi, ánh mắt khinh thường của tài xế cùng bà mẹ kia, còn có cô bé kia còn đang oa oa khóc.

“Anh ơi, muốn ăn nữa.” Tỉnh Phi khó có lúc đưa ra yêu cầu. Cung Phàm xoa xoa đầu cậu, dẫn cậu đi đến đường xxx, lại mua cho cậu hai que kem. Tỉnh Phi đưa một cây cho Cung Phàm, Cung Phàm lắc đầu,”Anh không thích ăn ngọt.”

Tỉnh Phi kinh ngạc nhìn Cung Phàm, Cung Phàm vừa nãy chẳng phải ăn một hơi hết luôn nửa que kem mà. Cung Phàm xoa xoa tóc của cậu, lấy di động ra, gọi một cuộc điện thoại, Tỉnh Phi nghe được là anh đang gọi điện thoại cho quản gia.

Tỉnh Phi ôm một con gấu bông, bộ dạng hai người lại đẹp trai dễ nhìn, đại bộ phận khách hàng trong McDonald đều là nữ sinh và trẻ con, không bao lâu, trên đường xxx ai ai cũng nhìn chằm chằm vào hai người. Cung Phàm sợ cậu không được tự nhiên, liền mang theo cậu đi ra ngoài, hai người đứng ở dưới bóng cây. Cung Phàm nhìn Tỉnh Phi ăn kem que, vẫn không mở miệng, đem tầm mắt về phía giao lộ, nhìn dòng xe qua lại.

Hai người rất nhanh đã về đến nhà, trong nhà không có một bóng người, mẹ Cung phỏng chừng lại đi ra ngoài uống trà chiều với hội chị em của bà rồi, Cung Phàm mang theo Tỉnh Phi lên lầu, giúp Tỉnh Phi lắp máy tính. Tỉnh Phi ngồi ở mép giường, xem Cung Phàm giúp cậu lắp đặt, sau đó Cung Phàm lại giúp Tỉnh Phi đăng kí Weibo cùng QQ.

“Phi Phi muốn đặt nickname là gì?” Cung Phàm quay đầu lại hỏi Tỉnh Phi, Tỉnh Phi nhất thời chưa nghĩ được cái gì, Cung Phàm đăng kí này kia cho cậu, lại add thêm QQ của chính mình, Tỉnh Phi nhìn avatar màu xám “Viễn Sơn lạc nhật” kia, rất xinh đẹp, nickname đó cũng gần giống cái tên mà cậu đang nghĩ trong đầu, Viễn Sơn lạc nhật. Hết sức đơn giản. Tỉnh Phi luyến tiếc dời ánh mắt.

“Đây là QQ của anh sao?” Tỉnh Phi nhìn chằm chằm một bên mặt của Cung Phàm.

Cung Phàm gật đầu, gõ bàn phím một chút, sau đó nói “Được rồi.”

Tỉnh Phi xem QQ của mình, avatar là hình một chú thỏ Tuzki đang hút thuốc vẻ mặt rất ngầu, nickname Thỏ Tuzki. Cung Phàm dùng chuột click vào avatar, bên cạnh nhảy ra một khung đối thoại, một con thỏ Tuzki đang ở đó vẫy vẫy khăn tay, lắc lắc eo thon nhỏ.

“Ha ha ~” Tỉnh Phi nhịn không được nở nụ cười.

Tỉnh Phi muốn đổi avatar, cảm giác thỏ Tuzki kia rất thiếu đánh, Cung Phàm vắt chân bắt chéo, đem Tỉnh Phi đặt ở trên đùi của mình, một bàn tay đè lại eo cậu, Tỉnh Phi giống như rùa bị lật ngược, vô luận nhúc nhích giãy dụa như thế nào đều không lật lại được. Cung Phàm chính là Như Lai Phật chưởng, còn mình chính là con khỉ kia, bị đè đến không thể nhúc nhích.

Cảm giác như có một thứ gì đó đang tiến vào lồng ngực của mình, Tỉnh Phi mặt trướng đỏ bừng, chân tay có chút luống cuống, cậu ngẩng đầu vụng trộm ngắm Cung Phàm một cái, Cung Phàm trên mặt cũng có vài phần xấu hổ, đôi bàn tay nóng bỏng kia vẫn đánh bàn phím, thanh âm “lách cách” vang lên, Tỉnh Phi chống hai tay lên đùi anh, từ trên đùi anh đứng lên.

-_-_-

Chương 10

Tỉnh Phi từ trên đùi anh ngồi dậy, cúi đầu tự chơi ngón tay mình. Căn bản không dám nhìn thẳng Cung Phàm, Cung Phàm đưa chân vắt chéo trở lại, nhìn không ra chút khác thường. Bàn phím rung động vì bị gõ, Tỉnh Phi rốt cuộc cũng không còn lòng hiếu kỳ gì nữa. Trong đầu mấy cảm xúc kỳ quái về Cung Phàm lại xuất hiện.

Cậu vụng trộm nhìn qua Cung Phàm, đúng lúc Cung Phàm cũng vừa vặn liếc sang đây, phản ứng đầu tiên của Tỉnh Phi chính là hướng Cung Phàm le lưỡi, phản ứng tiếp theo… mình đang làm cái gì vậy?!!

Tỉnh Phi nhìn Cung Phàm,”……”

Cung Phàm duỗi tay ra, hai ngón tay bẹo một miếng thịt trên mặt Tỉnh Phi. Tỉnh Phi thò tay kéo tay Cung Phàm xuống, tay Cung Phàm kẹp chặt giống như một cái kìm sắt, nước mắt Tỉnh Phi bắt đầu trào ra. Cung Phàm cuối cùng cũng thu tay lại.

“Trẻ hư đều thích khóc.” Cung Phàm buông chân, vươn tay từ trên bàn bên cạnh cầm ra một điếu thuốc. Tỉnh Phi cảnh giác nhìn anh. Cung Phàm hít một hơi thuốc, nhìn chằm chằm vào Tỉnh Phi.

Tỉnh Phi,”……” Bị Cung Phàm nhìn chằm chằm, Tỉnh Phi lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, che cả miệng và mũi, cảnh giác nhìn Cung Phàm.

Cung Phàm giơ lên khóe môi, phun ra một hơi thuốc, một màn sương khói mông lung tản ra trước mặt anh. Còn có thế nhìn ra ý cười trong ánh mắt anh.

Tỉnh Phi nhẹ nhõm thở một hơi, buông tay, Cung Phàm trêu tức nhìn cậu. Tùy ý mà ngồi tựa ở trên ghế.

“Phi phi có muốn đến trường học không?” Cung Phàm liếc nhìn cuốn từ điển trên bàn. Phía trên có kẹp một chiếc bút máy dùng để đánh dấu trang.

Tỉnh Phi lắc đầu, cũng không có hỏi anh cậu lớn như vậy thì còn học được gì nữa, bản thân cậu đơn thuần cũng không muốn đến trường, cự tuyệt trao đổi cùng những người khác. Cậu chỉ muốn có một không gian riêng nho nhỏ, có thể khiến cậu cảm giác được an toàn là được.

Cung Phàm cũng không khuyên bảo cậu, chỉ mở miệng nói sang một chuyện khác.

“Phi Phi, anh sắp phải về thành phố bên kia, công ty của anh ở bên đó có chút việc cần anh trở về xử lý.”

Tỉnh Phi nghe được câu nói này có chút phản ứng không kịp, ngẩng đầu nhìn Cung Phàm, phát hiện Cung Phàm cũng đang nhìn cậu, Cung Phàm xoa xoa đầu cậu.”Một tuần sau anh nghỉ liền quay về thăm em.”

“Ừm.” Tỉnh Phi thanh âm từ trong giọng mũi phát ra, có chút rầu rĩ .

Không khí trong chốc lát trầm mặc.

“Anh cài đặt cho em một trò chơi, em đến đây chọn đi.” Cung Phàm mở ra Bách khoa toàn thư 360 trò chơi. Đều là một số trò chơi nhỏ, đối với người mới chơi như Tỉnh Phi là khá hợp lý.

“Anh tùy tiện cài một cái đi.”

“Đây nhé?” Cung Phàm dùng chuột chỉ vào Angry Bird.

“Ừm.”

“Phi Phi lại tiếp tục cáu kỉnh, anh liền đánh em.”

Tỉnh Phi liếc mắt nhìn Cung Phàm, xách mông chạy. Cung Phàm ngồi ở chỗ kia, nhìn màn hình máy tính, cuối cùng vẫn là giúp Tỉnh Phi cài đặt Angry Bird. Lại cài cho cậu một số phần mềm khác. Rồi mới xuống lầu.

Dưới lầu không có ai, phòng bếp lại vang lên thanh âm đồ đạc va chạm không ngừng, Cung Phàm đi tới cửa. Tựa vào cánh cột trụ cửa, nhìn Tỉnh Phi đang làm cơm chiều.

Vô luận Tỉnh Phi phản ứng như thế nào đối với lời nói Cung Phàm, ngày mai Cung Phàm đều phải đi, chính là Cung Phàm không đoán được, Tỉnh Phi cũng có thể giận dỗi. Đây quả thật là một hiện tượng tốt. Báo trước cảm tình của hai người đã có chút phát triển.

Buổi sáng hôm sau Cung Phàm rời đi, Tỉnh Phi nghe tiếng động cơ vang lên, ghé vào cửa sổ nhìn thân ảnh cao lớn soái khí của Cung Phàm, ba mẹ Cung đứng ở bên cạnh đưa tiễn Cung Phàm. Cung Phàm vẫn đang nói chuyện với hai người. Không biết nói gì, trên mặt ba mẹ Cung tươi cười thực sáng lạn.

Tỉnh Phi cố gắng ghé vào bên cửa sổ, chỉ có mình cậu nên có chút thương cảm. Cậu có chút không muốn Cung Phàm rời đi. Cung Phàm hướng lên trên lầu nhìn thoáng qua, liền thấy ánh mắt của Tỉnh Phi, thật giống hệt ánh mắt mấy chú cún mới sinh. Cung Phàm nhìn qua, Tỉnh Phi bĩu môi không thèm nhìn anh.

Ba mẹ Cung đều chú ý tới hai người, khóe miệng tươi cười, thế nhưng trong lòng vẫn hơi chua xót, lớn tuổi rồi, con trai duy nhất lại không ở bên người, cô đơn cùng mong nhớ là khó tránh khỏi.

Thời điểm ăn tối, ba mẹ Cung nhìn Tỉnh Phi tinh thần không phấn chấn, nói ra quyết định hai người,”Phi Phi, ba cùng mẹ quyết định đi XX du lịch.”

Tỉnh Phi nhìn ba mẹ Cung, đầu óc còn chưa có phản ứng được, lăng lăng nhìn hai người. Đợi khi đại não rốt cuộc cũng quay trở lại, cười hướng hai người nói,”Vâng. Ba mẹ đi chơi vui vẻ.”

“Phi Phi a, anh của con ngay tại thành phố bên, chúng ta đi du lịch, con có muốn sang chỗ anh của con chơi không?” Mẹ Cung đề nghị, kỳ thật bà đang giúp con trai tạo cơ hội nha.

Tỉnh Phi suy xét một chút, lắc đầu. Sắc mặt ửng đỏ, mẹ Cung cảm giác có hi vọng, thế nhưng không định nói tiếp, Tỉnh Phi đột nhiên có chút hối hận sao miệng mình lại nhanh nhảu như vậy.

Tỉnh Phi ghé vào trên giường, ôm gối đầu Cung Phàm lăn qua lăn lại. Đem notebook ôm đến trên giường, đăng nhập QQ để tại một bên. Avatar Cung Phàm vẫn màu xám, không online, Tỉnh Phi có chút thất lạc, liền chuyển sang chơi Angry Bird.

Avatar QQ dưới góc phải bên không ngừng nhấp nháy, Tỉnh Phi còn đang mải ngồi bắn mấy chú chim ra, “Binh–“, tiếng chim nhỏ rơi vào thanh lim loại.

Di động đột nhiên vang lên, Tỉnh Phi từ trên giường đứng lên đi lấy di động. Là Cung Phàm, một chú thỏ Tuzki khốc khốc đeo kính đen đang hút thuốc, Tỉnh Phi lại nhịn không được ha ha cười to.

“Cười gì vậy?” Tiếng Cung Phàm vang lên.

“Có thông báo. Thỏ Tuzki cool ngầu, muộn tao(*).” Tỉnh Phi khoanh chân ngồi ở trên giường, dùng một từ ngữ bản thân vừa ở trên mạng học được.

(*muộn tao: bề ngoài lạnh lùng khó gần nhưng bên trong thì cuồng nhiệt hết sức)

“Gì cơ…?” Cung Phàm khó hiểu. Một lát sau hiểu được, Tỉnh Phi đem hình động thông báo của anh cài đặt thành… thỏ Tuzki muộn tao.

“Sao lại không để ý tới anh?” Thanh âm Cung Phàm thực trầm thấp, có âm rung.

“Há?”

“Nhìn QQ.”

Tỉnh Phi nhìn máy tính, avatar QQ ở đó càng không ngừng nhấp nháy. “Chơi trò chơi, không chú ý tới.”

“Phi Phi không tức giận nữa?”

“Không có.” Tỉnh Phi nhanh chóng quả quyết.

“……”

” Cuối tuần anh trở về gặp em.”

“Anh ơi, dì nói dì muốn cùng chú đi du lịch.” Tỉnh Phi nói một hơi dài, trước mặt Cung Phàm không có ý tứ kêu mẹ Cung là mẹ.

“Ừ, anh biết rồi.”

“Dạ.”

“……” Hai người không nói gì nữa, cũng không biết nói cái gì, cũng không định ngắt điện thoại, cứ như vậy một giây lại một giây trôi qua.

Đến cuối tuần, Tỉnh Phi cuối cùng cũng biết thế nào gọi là kế hoạch trở tay không kịp. Ba mẹ Cung thứ tư liền bắt đầu đi du lịch, Cung Phàm nói thứ bảy sẽ về, kết quả đến mười hai giờ rạng sang ngày thứ sáu, gọi cho Tỉnh Phi một cuộc điện thoại, nói rằng công ty bên này xảy ra chuyện không thể bỏ được.

Tỉnh Phi có chút thất vọng nho nhỏ, mua xong rau dưa, với rất nhiều thịt để hết trong tủ lạnh, đầy một tủ rồi. Tỉnh Phi ngồi ở trên giường, đột nhiên bản thân cảm thấy rất hối hận, khi đó vì sao không nghe theo đề nghị của mẹ Cung đi đến chỗ Cung Phàm chứ. Một mình lẻ loi, Tỉnh Phi mở máy tính, Cung Phàm hai ba ngày đều không online. Cũng không gửi cho cậu mấy hình động thỏ Tuzki ngầu ngầu nữa. Nhìn đến gối đầu của Cung Phàm ngay bên cạnh, thỏ Tuzki cậu lại muốn dùng gối đầu để đánh gối đầu tiếp.

“Alo?” Tỉnh Phi cầm lấy điện thoại bên cạnh, thanh âm mềm nhũn.

“Phi Phi ngủ sao?”

“Anh.” Thanh âm Cung Phàm nghe thấy rất tỉnh táo, Tỉnh Phi hơi nhấc di động ra, nhìn một cái, mười một giờ bốn mươi ba phút đêm rồi. “Anh còn đang tăng ca sao?”

“Ừm.” giọng mũi thản nhiên, Tỉnh Phi cảm giác bản thân như bị điện giật một cái. Toàn thân đều mềm yếu.”Phi Phi, anh gần đây không có khả năng về gặp em. Phi Phi đến chỗ của anh nhé, được không?”

“Dạ.”

“Vậy tốt rồi, ngày mai đến thì gọi điện thoại cho anh, anh tới đón em.”

“Vâng.”

-_-_-

[text_hash] => e7039458
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.