Array
(
[text] =>
Chương 11
Tỉnh Phi cũng không cần sắp xếp nhiều đồ lắm, mang theo một ba lô nhỏ, bỏ vào một hai bộ quần áo để thay giặt. Cũng không giống đa số thanh niên bây giờ, đi đến đâu liền mang máy tính theo đến đó.
Tỉnh Phi lựa chọn ngồi xe bus qua đó, cũng chỉ mất một giờ đi đường. Xe có chút quá tải, thành ra có khá nhiều người, chen chúc cùng một chỗ, bên ngoài lại nóng, thực không thoải mái. Tỉnh Phi không thích cùng người khác có tiếp xúc thân thể, bất luận là do nguyên nhân tâm lý hay là nguyên nhân thân thể. Lưng đeo ba lô lui gọn vào một chỗ, bị xung quanh vây chen hết sức đáng thương. Bên cạnh là một chú hơn ba mươi tuổi, ôm một cậu bé ba bốn tuổi, xung quanh miệng cậu bé dình đầy chocolate đen đen.
Tỉnh Phi như bị ai xui khiến lấy di động ra, chụp hình lại. Mở QQ gửi đến Cung Phàm.
Nghĩ nghĩ chắc Cung Phàm cũng không trả lời mình nhanh vậy, Tỉnh Phi buông di động, nhìn cảnh sắc bên ngoài, càng tới gần X thị, Tỉnh Phi trong lòng lại càng khẩn trương, tim đập thình thịch, mang theo tâm trạng chờ mong khó hiểu.
Một phút sau, Tỉnh Phi mở QQ.
Viễn Sơn lạc nhật: Nhóc con này mập thật. Phi Phi thích trẻ con sao?
Tỉnh Phi nhìn đến tin nhắn, tâm tình như muốn bay lên đến nơi, trái tim liền ngứa ngáy, nhìn lại thời gian, tin nhắn của Cung Phàm hồi âm ngay sau lúc cậu gửi đi.
Thỏ Tuzki: Không biết nữa.
Tỉnh Phi nghĩ đến một phiên bản nhỏ bộ dáng giống hệt Cung Phàm, vẻ mặt uy vũ, cảm giác như bị sét đánh vậy, nhưng lại rất dễ thương.
Viễn Sơn lạc nhật: Thỏ Tuzki nhỏ rất ồn ào, lại giống em thích giận dỗi, anh sẽ dạy dỗ nó một trận. Cung Phàm ở phía sau gửi thêm một hình găng tay quyền anh màu đen.
Tỉnh Phi nhìn chữ “thỏ Tuzki nhỏ” chằm chằm, đại não nhanh chóng chuyển động, “thỏ Tuzki nhỏ” là có ý tứ gì!!! “thỏ Tuzki nhỏ” đại diện cho cái gì?!! Cung Phàm muốn nói gì ?!! Tỉnh Phi ôm ngực, vỗ vỗ khuôn mặt đỏ bừng.
Viễn Sơn lạc nhật: Lại không để ý tới anh sao? Nhóc con hơi chút là không để ý đến người khác.
Thỏ Tuzki:… Di động vừa rơi xuống đất. Tỉnh Phi gửi thêm một hình thỏ Tuzki đang có biểu tình lấy lòng sang.
Thực ra di động của Tỉnh Phi cũng không có rơi xuống đất, cũng không phải là không để ý tới Cung Phàm, nhưng lại không biết phải trả lời như thế nào.
Viễn Sơn lạc nhật: Thỏ Tuzki biết múa cột à? Luôn xoay qua xoay lại, anh nhìn thấy cũng hoa cả mắt.
Tỉnh Phi mở trang tìm kiếm, bắt đầu tìm kiếm “Thỏ Tuzki múa cột”. Lại không tìm thấy, chỉ thấy có rất nhiều mỹ nữ đang múa quanh cái cột.
Tỉnh Phi gửi qua cho Cung Phàm. Ăn mặc hở hang, ở xung quanh một cái cột làm mấy động tác khêu gợi, chân dài eo thon, mông ngực đầy đặn.
Viễn Sơn lạc nhật: Anh không thích phụ nữ, không có cảm giác.
Thỏ Tuzki: Không có.
Viễn Sơn lạc nhật: ???
Thỏ Tuzki: Trang tìm kiếm không thấy có.
Thỏ Tuzki: Anh thích con trai biết múa sao?
Viễn Sơn lạc nhật: Không thích.
Viễn Sơn lạc nhật: Đến chưa?
Tỉnh Phi nhìn nhìn tấm biển màu lam bên ngoài đường cao tốc, cách X thị còn 500m.
Thỏ Tuzki: Chưa đến.
Viễn Sơn lạc nhật: Phi Phi đã ăn sáng hay chưa?
Tỉnh Phi nghĩ nghĩ, bộ dáng nổi giận của Cung Phàm ngày đó rất đáng sợ. Vẫn là thành thật trả lời.
Thỏ Tuzki: Không ăn. Anh ơi, muốn uống nước.
Viễn Sơn lạc nhật: Trên người không mang đồ ăn vặt sao?
Thỏ Tuzki: Không mang.
Ngày hôm qua Cung Phàm gọi điện lúc trời sắp sáng, căn bản không kịp chuẩn bị thứ gì. Buổi sáng Tỉnh Phi cũng mua vé có thời gian chạy sớm nhất, cho nên điểm tâm cũng chưa kịp ăn.
Viễn Sơn lạc nhật: Phi Phi lại không nghe lời rồi, anh đánh em.
Thỏ Tuzki: Đừng mà.
Tỉnh Phi lại gửi cho anh một biểu tượng khóc lớn. Nhất thời cảm thấy như bị một dòng nước lớn tấn công.
Viễn Sơn lạc nhật:……
Thỏ Tuzki: Anh ơi, em đến nơi rồi.
Viễn Sơn lạc nhật: Ừm, anh đang ngồi ở chỗ đầu tiên bên phải ngay tại phòng bán vé số ba đối diện nhà ga.
Tỉnh Phi xuống xe, nhà ga tấp nập người qua lại, nhìn biển hướng dẫn màu xanh, tìm đến phòng bán vé, nhà ga rất nhiều người, tầm mắt Tỉnh Phi bị che khuất, cậu hướng bên đó nhìn qua, không có ai. Trong lòng có chút thất lạc. Thế nhưng Cung Phàm cũng không phải người nói không giữ lời. Tỉnh Phi liền đi qua chỗ vừa rồi, chuẩn bị gọi điện thoại cho Cung Phàm.
Vừa lấy di động ra, liền bị ai đó từ phía sau gõ gõ đầu.
Tỉnh Phi xoay người, liền nhìn đến Cung Phàm cao lớn đẹp trai, Cung Phàm còn không cạo râu, dưới cằm có chút xanh xanh đen đen nhỏ như phấn, thực manly. Có loại mị lực độc đáo của người đàn ông thành thục. Tim Tỉnh Phi đập thình thịch. Cậu hình như cũng chưa bao giờ mọc râu, hơn nữa trên thân thể cũng rất ít lông mao. Tỉnh Phi cũng không thèm nghĩ tới nguyên nhân.
“Anh!” Tỉnh Phi cười rạng rỡ nhìn Cung Phàm, quên vừa nãy từng nói, nếu Cung Phàm đánh cậu, cậu sẽ quay trở về.
“Phi Phi không để ý đến hành lý một chút nào.” Cung Phàm chỉ chỉ balo mà Tỉnh Phi đeo trên lưng. Nhà ga rất nhiều kẻ móc túi, sự phòng bị của Tỉnh Phi một chút cũng không có, rất lơ đãng.
Cung Phàm đem ba lô từ trên vai Tỉnh Phi lấy xuống, xách trên vai của mình, đem bữa sáng cùng sữa chua trong tay đưa cho Tỉnh Phi.
“Về sau nhớ phải ăn sáng.”
“Dạ.”
-_-_-
Chương 12
Tỉnh Phi đi theo Cung Phàm, cả quãng đường đi theo anh cũng chỉ có ăn, ngẫu nhiên ngẩng đầu lên nhìn Cung Phàm, để tránh thất lạc. Cung Phàm ngồi tại ghế lái, quay đầu xem Tỉnh Phi còn đang mải nhìn vui chơi.
“Ăn đủ no không?” Tỉnh Phi bị Cung Phàm kéo vào trong xe. Ba lô tùy ý để sang một bên.
“Đủ ạ.”
“Anh ơi, anh hôm nay không đi làm sao?” Tỉnh Phi ghé người vào chỗ tựa lưng của ghế lái.
“Ừ.” Cung Phàm chuyển xe đi ra ngoài.”Hôm nay dẫn Phi Phi đi chơi.” Đồ dùng sinh hoạt thì để về nhà anh sẽ mua đầy đủ sau.
“Dạ.”
Cung Phàm mang theo Tỉnh Phi lượn một vòng trong thành phố, X thị so với Y thị phồn hoa hơn một chút,[ Giải thích: Sở dĩ địa chỉ hơi linh tinh, ta đều dùng X để đặt tên. Nơi này là Y thị, là do muốn chỉ rõ sự đối lập. Không thể không dùng chữ cái “Y”. (lời tác giả)] từng tòa cao ốc đứng sừng sững, nhưng xanh hóa(*) vẫn rất tốt.
(*xanh hóa: chỉ không gian xanh trong thành phố)
Di động Cung Phàm vang lên, Tỉnh Phi ghé vào ghế ngồi ngắm tới ngắm lui. Cung Phàm hướng lên kính chiếu hậu xem một chút, sau đó đeo tai nghe Bluetooth lên tai.”Cung đại lão tổng, ngài đã đón được vợ chưa?”
“Rồi.”
“Vậy có phải ngài nên trở lại công ty rồi hay không?” Thanh âm bên kia như đang cười khổ, hận không thể phát điên.
“Không có thời gian.”
“……”
“Thấy sắc quên nghĩa !”
“Ừm, cúp đây.” Cung Phàm quyết đoán cúp máy.
“Phi Phi có nhìn thấy chỗ nào vừa mắt không?” Cung Phàm quay đầu hỏi Tỉnh Phi.
“Anh ơi, chúng ta đi vườn bách thú xem hổ đi.” Tỉnh Phi cười rạng rỡ, muốn nhìn một chút trình độ giống nhau của Cung Phàm và hổ.
Cung Phàm nhìn Tỉnh Phi trên mặt tươi cười nghịch ngợm, đảo mắt lại lái xe, đi vườn bách thú. Nhìn động vật, lại đi nhìn mãng xà, một con mãng xà thân màu vàng kim vô cùng to lớn,”Anh ơi, nó béo quá đi.” Tỉnh Phi vừa nói xong lời này, mãng xà vàng kim liền vẫy vẫy cái đuôi lấy làm kháng nghị, cái đuôi thô to đập đập khiến vách thủy tinh rung động ầm ầm. Mãng xà vàng kim quay chiếc đầu lớn của nó lại, há miệng với Tỉnh Phi. Hai chiếc răng nanh thoạt nhìn hết sức kinh khủng.
Thân thể Tỉnh Phi theo bản năng hướng về phía sau lui một bước. Dán lên người Cung Phàm.”Nó đói bụng, muốn ăn con thỏ không biết trời cao đất rộng đang khiêu khích nó đó.”
Tỉnh Phi bĩu môi, trừng mắt liếc ra đằng sau. Cung Phàm cười mà không nói. Lại mang theo Tỉnh Phi đi Thuỷ cung.
Tỉnh Phi ghé vào bên cạnh hồ nước xem cá heo làm các loại động tác, giống tiểu tinh linh ở trong nước. Nhớ tới trong sách từng miêu tả, cá heo là con cưng của biển cả, là tinh linh của nước. Tỉnh Phi cảm giác thật không sai.
Một chú cá heo tới gần, Tỉnh Phi lấy tay múc mước trong hồ té lên người nó, kết quả cá heo nhu thuận nghĩ Tỉnh Phi muốn cùng nó chơi đùa, cắn tay áo Tỉnh Phi đem cậu mang xuống nước.
Tỉnh Phi không biết bơi, cậu gắt gao ôm chặt cá heo, bị cá heo mang bơi vài vòng trong hồ, sợ tới mức oa oa kêu to. Nhân viên công tác cùng du khách bên cạnh cười ha ha.
Công tác nhân viên cùng Cung Phàm bên cạnh giải thích nói,”Con cá heo này bình thường tuyệt không nghịch ngợm. Thậm chí có chút lặng lẽ……” Cuối cùng vẫn là công tác nhân viên đuổi cá heo ra xa, Cung Phàm đem Tỉnh Phi từ trong nước nhấc bổng lên. Đưa tới một đám người kinh hô. Trực tiếp nhấc bổng một thanh niên trưởng thành từ trong nước nhấc lên, lực cánh tay phải lớn bao nhiêu đây.
Tỉnh Phi bĩu môi, một thân đều là nước, ướt sũng.
Cung Phàm xoa nắn mặt cậu,”Còn oan ức, em không đi trêu cá heo. Nó sẽ kéo em mang xuống nước?”
“……”
Con thỏ ở đất liền đã là dưới đáy chuỗi thức ăn, đối với loại sinh vật biển không chút liên quan, cũng không chút cạnh tranh, thế nhưng vẫn bị khi dễ. Cung Phàm thực đau đầu.
Quần áo Tỉnh Phi ướt đẫm, lại đã đến giữa trưa, Cung Phàm mang cậu về trong xe, may mắn vẫn có quần áo thay đổi.
Tỉnh Phi tiến vào trong xe thay quần áo, Cung Phàm thì tựa vào cửa xe, khí chất thành thục lại đẹp trai, đưa tới rất nhiều ánh mắt của các cô gái.
Tỉnh Phi ở bên trong đổi xong xuôi, mở cửa xe, Cung Phàm nhìn cảm xúc cậu còn có chút suy sụp, liền an ủi,”Phi Phi có thể buổi tối không cần tắm rửa.”
Tỉnh Phi,”……”
Cung Phàm dẫn Tỉnh Phi đến một nhà hàng thanh tĩnh, hai người ăn xong cơm trưa, không tính tiếp tục đi dạo nữa, cảm xúc Tỉnh Phi bị đả kích nên có chút thất lạc.
Cung Phàm cười cười, lái xe đi nhà hàng gần đó. Đơn giản ăn một bữa cơm trưa. Cung Phàm lại đi tới siêu thị bên cạnh mua cho cậu một đống đồ ăn vặt. Tỉnh Phi mua đồ ăn cùng túi gạo. Cung Phàm không có ngăn cản.
Cung Phàm ở trong thành phố mua một căn chung cư, hơn một trăm mét vuông, một người ở có vẻ trống trải, hai người đàn ông ở vẫn thoải mái, vừa tốt. Phòng Tỉnh Phi ngay gần phòng Cung Phàm, bên cạnh là một phòng đọc sách. Phòng Cung Phàm cùng Tỉnh Phi đều có phòng tắm riêng, phòng khách cũng có một phòng tắm chung.
Bên trong phòng khách có chút lộn xộn. Tỉnh Phi đem rau củ đặt ở trong tủ lạnh, phòng bếp rất sạch sẽ, bởi vì không có ai động đến.
Thời gian buổi chiều thực thanh thản, Cung Phàm không hỏi Tỉnh Phi muốn ở đây bao lâu, Tỉnh Phi cũng không đề cập đến.
-_-_-
[text_hash] => 854ae627
)