Array
(
[text] =>
Chương 35
Cung Phàm xoa bóp mông nhỏ: “Làm sao thế? Trở nên dính người như vậy.”
Tỉnh Phi không nói lời nào, đem mặt chôn trên cổ anh, gần như biến thái hít lấy khí tức của anh, mùi thuốc lá thản nhiên hòa cùng mùi mồ hôi hỗn loạn, còn có một mùi hương xa lạ, không phải của gã “chim công” kia!!!
Tỉnh Phi sắp phát điên rồi, chẳng lẽ mình bận rộn mới một tháng, chân Cung Phàm không chỉ đạp hai thuyền? Tỉnh Phi ghé vào trên người anh, không chịu ngẩng đầu, không chịu buông anh ra.
Cung Phàm cũng kín đáo nhận ra Tỉnh Phi có điểm khác thường. Thế nhưng Tỉnh Phi không muốn nói ra. Có lẽ do mình quá bận, nên không có thời gian ở bên cậu.
Cung Phàm ôm cậu ngồi ở trên ghế, hai người dính cùng một chỗ ăn cơm. Cung Phàm không hề nghĩ đến chính mình một đống tuổi còn giống như thanh niên, bất quá nếm thử một chút cũng không tồi. Tỉnh Phi cũng hiểu được bày ra bộ mặt oán phụ cũng không thích hợp để bù đắp tình cảm cho cả hai. Hai người dán chặt lấy nhau giống như một cặp song sinh.
Cung Phàm luôn luôn không thích ăn đồ ăn chay, thế nhưng hôm nay lại khác thường, mấy con thỏ được cắt tỉa thành cà rốt đều bị anh nhận ăn hết. Cậu còn chưa ăn miếng nào, tim Tỉnh Phi đập rộn ràng, hối hận vì đã đem cà rốt tỉa thành con thỏ.
Cung Phàm cuối cùng còn bắt Tỉnh Phi cũng ăn một con thỏ, sau đó gặng hỏi cảm giác của cậu sau khi ăn.
Tỉnh Phi đỏ mặt, cơ hồ không dám nhìn Cung Phàm, Cung Phàm cười ha ha, hiếm khi cơm nước xong không làm đại gia, mà lại giúp Tỉnh Phi thu thập đồ ăn, Tỉnh Phi rửa bát, anh ở một bên chà lau. Hai người thân mật khăng khít mà phối hợp.
Tỉnh Phi trong lòng một phần cảm động, một phần lại khó chịu, thái độ Cung Phàm rất khác thường, ở lại giúp đỡ, không phải là do chột dạ chứ? Có phải đây chính là kiểu đàn ông trái tim cùng thân thể tách rời hay không, tuy rằng thân thể phản bội, thế nhưng trong lòng vẫn còn yêu đối phương? Bởi vì áy náy mà phụ giúp mình? Vậy cũng quá ghê tởm rồi. Nhưng mà Tỉnh Phi lại luyến tiếc rời khỏi anh.
Cung Phàm tựa vào cạnh tủ, xác định trăm phần trăm Tỉnh Phi đang có tâm sự .
Buổi tối Cung Phàm ôm Tỉnh Phi ngồi trên sô pha xem TV. Một bàn tay khoát lên trên bụng Tỉnh Phi, vén quần áo cậu lên, nhẹ nhàng xoa nắn. Tỉnh Phi thoải mái hít thở ra tiếng, nhắm mắt lại, cảm giác bản thân càng ngày càng không thể ly khai Cung Phàm .
TV chiếu quảng cáo bánh quy, Cung Phàm đem chân gác lên trên bàn thấp, kẹp lấy Tỉnh Phi, hai người trao nhau một nụ hôn sâu, Tỉnh Phi cảm giác được của Cung Phàm đang “chọc” vào người mình, muốn dùng tay giúp anh.
Cung Phàm cũng không ngăn lại, yết hầu khàn khàn,”Ngày mai anh mang em đi ngâm suối nước nóng? Đã nói ngày khai trương sẽ tặng quà thật lớn cho em, vậy mà lại bận rộn đến mức không có thời gian. Xin lỗi.”
“Em cũng quên.” Tỉnh Phi đột nhiên nghĩ đến chuyện này.
Cung Phàm cười cười,”Ông chủ lớn bận rộn rồi. Làm sao nhớ đến việc nhỏ này?”
Tỉnh Phi bĩu môi, không để ý tới anh đang trêu ghẹo.
Cung Phàm hôn hai bên má cậu, nói,”Gọi điện thoại Tiêu Dương đi, ngày mai dẫn cậu ta đi cùng, cam đoan giới thiệu cho cậu ta cao phú soái chất lượng cao.”
Tỉnh Phi ánh mắt sương mù đột nhiên mở lớn, hưng phấn nhìn Cung Phàm, Cung Phàm nửa ôm nửa kéo Tỉnh Phi vào phòng.
Cung Phàm vừa thô lỗ đem Tỉnh Phi ném tới trên giường, điện thoại liền kêu.
“Nam thần! Anh mau làm chủ cho em nha.” Tiêu Dương âm dương quái khí vừa khóc vừa gọi.
Cung Phàm cầm điện thoại kéo ra xa một ít.”Làm sao vậy?” Cung Phàm cười nhìn Tỉnh Phi nửa tựa vào trên người mình rung động.
Tiêu Dương nghe thanh âm của anh, là đàn ông liền biết chính mình đang quấy rầy việc tốt của người khác. Có một chút áy náy, thế nhưng vừa nghĩ đến Tỉnh Phi trốn việc, một chút áy náy này liền tan thanh mây khói.
“Nam thần đại nhân nha, lão bà của anh chiều nay trốn việc, để một mình em lưu lại chỗ đó mệt chết đi sống lại, tiểu nhân yêu cầu bồi thường.” Tiêu Dương ở bên kia nhan nhó cười ha ha nói.
Cung Phàm biết được ngọn nguồn, cúi đầu hôn hôn trán Tỉnh Phi, dở khóc dở cười.”Lười biếng.” Tỉnh Phi bĩu môi, không nói lời nào. Cung Phàm ôm lấy cậu, hai người cùng nhau lăn trên giường.
“Muốn bồi thường cái gì?”
“Cầu nam thần một tấm ảnh chụp thật đẹp zai~”
Tỉnh Phi cướp lấy điện thoại của Cung Phàm, cả giận nói,”Đi chết đi!”
Tiêu Dương ở bên kia gầm rống,”Cậu con thỏ Tuzki đáng chết, buổi chiều cậu trốn việc, để tớ một người mệt chết đi sống lại, còn không cho tớ lấy chút hồi báo từ trên thân nam nhân nhà cậu sao!”
Tỉnh Phi cầm di động đối với miệng,”Không được là không được!”
Cung Phàm đè lên trên lưng Tỉnh Phi, Tỉnh Phi bị anh đè nặng, thở không nổi, thế nhưng lại cảm thấy hai người dính lấy nhau gắt gao như vậy đặc biệt hạnh phúc, nâng thân thể lên cọ cọ vào người anh. Cung Phàm cúi đầu thổi khí bên tai Tỉnh Phi,”Nói với cậu ta, ngày mai đi tắm suối nước nóng.”
Tỉnh Phi cảm thấy xương cốt của mình đều mềm nhũn, Cung Phàm chính là đại yêu quái biết dùng mị thuật.
“Tiêu Dương, ngày mai đi suối nước nóng không?”
“Không đi! Tớ muốn ảnh của nam thần đẹp trai!” Tiêu Dương nhất quyết không tha.
Tỉnh Phi cũng muốn điên rồi, hận không thể từ di động bò qua cắn chết hắn.”Anh tớ nói, ngày mai giới thiệu cao phú soái cho cậu!”
Tỉnh Phi thở phì phò, bị Cung Phàm áp vừa khó chịu lại thoải mái.
“Cậu nói lại lần nữa!!” Tiêu Dương hét lên một tiếng.
“Ưm ~” Tỉnh Phi khó chịu ngâm nga.
Tiêu Dương ở bên kia cười đê tiện nói,” Con thỏ phát xuân, ha ha bái bai, tớ muốn ngủ để dưỡng nhan, ngày mai khiến cao phú soái của tớ đối với tớ nhất kiến chung tình. Tốt nhất là có thể vừa thấy liền đổ rạp~”
Ngày hôm sau, Tiêu Dương treo một tấm bảng đen trên cửa tiệm trà sữa. Bên trên dùng bút dạ quang viết: “Ông chủ đi câu cao phú soái, ít nhất ba ngày sau mới trở về.”
Mà trong ba ngày kia nam sinh nữ sinh chuẩn bị đến tiệm uống trà sữa tiện thể trêu chọc ông chủ một phen thấy tấm bảng nhắn lại liền dở khóc dở cười. Cũng không biết sợ trộm ghé thăm.
Đương nhiên cũng không thiếu mấy em gái táo bạo nổi tính xấu. Tóm lại từ ba ngày lùi lại thành một tuần, sau khi trở về Tiêu Dương cùng Tỉnh Phi hai người liền nhìn thấy trên bảng đen đủ các kiểu lời nhắn kì lạ.
[ Ông chủ, chúc anh hái được hoa mĩ nam !]
[ Cẩn thận cúc hoa tàn, hoa rơi đầy đất~]
[ Thế này thì phụ nữ trên đời phải sống như thế nào!!! Ông chủ anh thật không biết xấu hổ!]
[ Ông chủ, ba ngày có phải là không đủ hay không nha, ít nhất cũng phải bảy ngày →_→]
………
Sau đó Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương hai người đỏ mặt, đem tấm bảng đen này đi tiêu hủy.
Cung Phàm lái xe mang theo Tỉnh Phi, qua khoảng ba con phố, đến tiệm trà sữa đón Tiêu Dương, đi tới suối nước nóng ở ngoại thành. Suối nước nóng nơi đó là tự nhiên, phong cảnh, thái độ phục vụ đều thực không sai.
Tiêu Dương cùng Tỉnh Phi hai người ngồi vào ghế sau, Tiêu Dương một bên thao thao bất tuyệt biểu đạt “Tình yêu” của hắn đối với nam thần đại nhân, Tỉnh Phi một bên sử dụng chiêu Thái Sơn áp đỉnh đè chết Tiêu Dương, Cung Phàm lái xe ở phía trước dở khóc dở cười.
Thời điểm đến sơn trang có suối nước nóng, Tiêu Dương mới thu liễm bộ dáng điên điên khùng khùng, trở nên ôn hòa, thanh nhã. Khẩn trương đánh giá chung quanh, tìm tòi thân ảnh của cao phú soái.
Cung Phàm vỗ vỗ đầu hắn,”Người còn chưa tới.”
Tiêu Dương thở dài nhẹ nhõm một hơi, thân hình cương ngạnh lại mềm mại xuống, trở nên hoạt bát, Tỉnh Phi ở một bên cười nhạo hắn. Hai người lại đánh nhau.
Cung Phàm đau đầu đem hai người vào sơn trang, đưa ra thẻ vip, nhân viên phục vụ dẫn anh tới một khu riêng biệt.
Ngâm nước nóng sẽ khiến tâm tình người ta trở nên thực thư sướng. Cung Phàm ngâm mình ở trong suối, Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương hận trên mặt mình không mọc nhiều mắt thêm một chút, ba trăm sáu mươi độ vô thời hạn ngắm nhìn dáng người Cung Phàm. Cung Phàm tựa vào trên cạnh suối, nhìn ánh mắt phát sáng lấp lánh của hai người bọn họ, dở khóc dở cười.
Tỉnh Phi ở bên cạnh nhìn trong chốc lát, liền chịu không nổi, ngao ô một tiếng liền nhảy xuống suối nước nóng, bọt nước bắn lên tung tóe. Cung Phàm bị hắn hành động của cậu làm cho mặt đầy nước, giọt nước theo mấy lọn tóc, cùng đường cong hai bên má đi xuống, từ lồng ngực biến mất ở trong nước. Tỉnh Phi bổ nhào vào trên người anh, hai người trao nhau nụ hôn nồng cháy. Tiêu Dương ở một bên khóc thét,”Hai người vô tình hai người lạnh lùng hai người không có nhân tính! Mau đưa cao phú soái cho em!!!”
Tỉnh Phi ôm Cung Phàm, có vẻ tư thái khêu gợi của Cung Phàm hôm nay khiến cậu khó có thể buông ra, cậu chủ động ôm Cung Phàm hăng hái hôn môi. Mà Cung Phàm cũng nhiệt tình đáp lại. Rất nhanh hai người đều có phản ứng. Cung Phàm ôm lấy Tỉnh Phi. Đi hướng về phòng. Phía dưới hai người bị bao bọc bởi áo tắm ướt sũng, dính chặt vào trên người, mơ hồ có thể nhìn thấy cơ bắp rắn chắc.
Tiêu Dương nhìn chằm chằm đôi chân dài của hai người, ở bên cạnh lăn lộn kêu rên. Tiêu Dương như ngọn cỏ mất đi sức sống dưới ánh mặt trời, dưới tình huống Cung Phàm cùng Tỉnh Phi phát ra thanh âm không thể khống chế, càng ngày càng héo, cuối cùng giống như ngọn cỏ hoang bị héo rũ sau màn sương thu.
Tỉnh Phi cùng Cung Phàm hai người ở trong phòng cả một buổi chiều, sau khi đi ra, Tỉnh Phi cảm giác cả người đều có tinh thần, tâm lý cũng thoải mái rất nhiều, quả nhiên loại chuyện này có tác dụng giảm bớt áp lực tâm lý.
Cung Phàm cõng Tỉnh Phi đi ra, Tiêu Dương u oán nhìn hai người, Cung Phàm cõng Tỉnh Phi xuống suối nước nóng, một bàn tay anh nâng mông Tỉnh Phi, mặt Tỉnh Phi đỏ đỏ hồng hồng, trên người đều là dấu vết xanh tím. Cung Phàm gọi nhân viên phục vụ tới, giúp hai người gọi một ít đồ ăn vặt. Trên đường lại nhận một cuộc điện thoại, sau đó nói, cao phú soái của Tiêu Dương đang đến đây.
Cung Phàm vừa nói xong, người đàn ông kia liền đến. Mặc một thân tây trang thực nghiêm túc, tóc được chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ. Biểu tình trên mặt cũng thực đạm mạc, chỉ là từ trong ánh mắt của y nhìn thấy được có chút cao hứng. Thật là một người đàn ông anh tuấn. Hoàn toàn phù hợp với yêu cầu cao phú soái bấy giờ.
Ánh mắt y di chuyển một vòng, nhìn thấy một thân vô lực của Tỉnh Phi sau khi hoan hảo đang rúc vào lồng ngực Cung Phàm, ánh mắt lại chuyển qua Tiêu Dương đang ham mê ngâm mình trong suối nước nóng. Y cười cười, sau đó xoay người đi vào trong phòng.
Tỉnh Phi ôm cổ Cung Phàm, ghé vào bên tai anh lặng lẽ nói,”Có thể bù đắp cho Tiêu Dương.”
Cung Phàm nhéo nhéo bờ vai của cậu, Tỉnh Phi thoải mái thở đài. Tiêu Dương đầy mặt là biểu tình cười khổ. Nhìn không ra là thất lạc hay khẩn trương.
“Phàm ca, vì cái gì anh không nói sớm cho em biết. Ấn tượng đầu tiên cứ như vậy liền không còn.”
Cung Phàm cười cười,”Lưu Lam không phải người nông cạn như vậy.”
Tiêu Dương vừa thở ra một hơi, Tỉnh Phi nói tiếp,”Bất quá ấn tượng đầu tiên thật sự rất quan trọng. Hình tượng cá nhân của cậu đã bị y lưu lại rồi.”
Trong khi Tiêu Dương lại bắt đầu quỷ khóc thần sầu, người đàn ông kia lại đi ra phía dưới vây quanh khăn tắm, y vô cùng ưu nhã đi vào trong suối nước nóng. Tiêu Dương há hốc miệng, gắt gao nhìn chằm chằm cơ bắp của người ta.
Chương 36
Tỉnh Phi cũng hiếu kì ngắm ngía vài lần, cho dù dáng người của cả hai không sai biệt lắm, nhưng vẫn có cảm giác dáng người của Cung Phàm tốt hơn. Tay Tỉnh Phi ở trong nước, sờ soạng cơ bụng Cung Phàm một phen. Cung Phàm tựa vào bên cạnh suối, nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Tỉnh Phi hôn một cái lên mặt anh.
Người đàn ông kia bước xuống nước. Tựa vào một bên. Tỉnh Phi cùng Cung Phàm dính cùng một chỗ, Tiêu Dương, còn có Lưu Lam nhất thời hình thành một hình tam giác.
Tiêu Dương có chút khẩn trương nhìn người đàn ông có tên là Lưu Lam kia. Hắn cảm giác chính mình không phải đang tắm suối nước nóng, mà là đang bị người kia dùng nước luộc chín, cả người nóng bỏng, kinh hoảng, khẩn trương, còn có chờ mong. Đáng tiếc người kia cũng không nói gì. Nhắm mắt lại ngồi chỗ đó nghỉ ngơi.
Tiêu Dương vừa mới lấy được chút dũng khí, không muốn bản thân đánh mất người đàn ông trước mắt thoạt nhìn cũng không tệ lắm này. Người kia đột nhiên mở mắt, tầm mắt hai người vừa vặn chạm vào nhau. Tiêu Dương nhanh quay đầu sang một bên. Người kia lại nhìn Cung Phàm.”Muốn uống rượu không?”
Cung Phàm mở to mắt.”Có, gọi cho hai người bọn họ ly nước trái cây.”
Lưu Lam từ trong suối đứng lên. Khăn tắm ướt đẫm gắt gao dính vào trên người y, Tiêu Dương dõi theo cặp mông của y không chuyển mắt.
“Phàm ca, anh mau nói cho em nghe một chút về y đi, khiến em hiểu rõ y một chút.” Vừa rồi chính mình khẩn trương đến mức đều không biết chào hỏi với y thế nào. Ngốc ngốc bỏ qua một cơ hội tốt.
“Bằng tuổi anh. Sau khi come-out bị cha mẹ đuổi ra khỏi nhà. Là huấn luyện viên cao cấp của công ty anh.” Kỳ thật không phải cha mẹ nào cũng có thể thông cảm vào hiểu cho con cái.
“Không có?”
“Không có.” Cung Phàm thoải mái thở dài một hơi. Tỉnh Phi cười ha hả nhìn Tiêu Dương. Tiêu Dương ở nơi đó khó chịu túm tóc.
“Bộ dáng của y thoạt nhìn thật khó tiếp cận.” Tiêu Dương cúi đầu nói.
Tỉnh Phi khó có khi không cùng hắn tranh cãi.
Lưu Lam cầm khay đi vào. Ánh mắt Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương thẳng tắp nhìn hạ bộ Lưu Lam. Tỉnh Phi bị Cung Phàm gõ trán một chút, lập tức không dám nhìn nữa, ghé vào trong lòng Cung Phàm làm vợ nhỏ ngoan ngoãn: “Anh, của anh là hùng vĩ nhất~” Cung Phàm lại gõ cái ót của cậu một chút. (=))))
Bước xuống suối nước nóng, Tiêu Dương lấy hết dũng khí đi về phía y. Lưu Lam nhìn hắn,”Của cậu, không biết hai người uống gì, có nước dừa, nước chanh, còn có sữa.”
Ánh mắt Tiêu Dương nhìn y đăm đăm,”Anh thật ôn nhu.” Tiêu Dương tiếp nhận nước dừa trong tay y. Lưu Lam cười cười, biểu tình có thay đổi rất nhỏ, khiến người khác khó có thể phát hiện. Người đàn ông này mặt lạnh nhưng tâm nóng. Tiêu Dương cảm giác tim của mình đập ngày càng nhanh.
Tỉnh Phi cầm sữa, trong nháy mắt lúc vừa tiếp cận, cậu cảm giác mùi hương trên người Lưu Lam có chút quen thuộc, thế nhưng nhất thời nghĩ không ra.
Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương trao đổi ánh mắt. Tiêu Dương không ngừng cố gắng.”Em là Tiêu Dương. Hai mươi tư tuổi.”
Lưu Lam đưa cho Cung Phàm rượu Whisky. Cung Phàm tiếp nhận. Uống một ngụm, phát ra tiếng “Ực –“.
“Nhìn cậu không giống hai mươi bốn tuổi. Giống hai mươi hơn.” Lưu Lam buông khay. Trên khay chỉ còn lại có nửa bình Whisky. Nước trái cây cùng sữa không còn.
“Ha ha, Thật sao? Em nghe nói anh là huấn luyện viên trong công ty Phàm ca. Trách không được cơ bắp nhìn đã như vậy.”
Lưu Lam cười cười,”Muốn sờ không?”
Tiêu Dương lập tức gật đầu, đi qua sờ soạng cơ bụng của y một phen,”Thật cứng rắn.” Tiêu Dương nhân cơ hội sờ soạng nhiều thêm mấy cái. Lưu Lam tuyệt không để ý.
Tỉnh Phi nhìn hai người bọn họ chơi đùa, tròng mắt chuyển động nhìn Cung Phàm. Cung Phàm ngẩng cổ uống một chén rượu, hầu kết trượt lên trượt xuống, Tỉnh Phi cúi xuống liếm mấy cái vào hầu kết của anh, sau đó cắn một ngụm. Cung Phàm than nhẹ một câu. Cho cậu một ánh mắt ý bảo cậu ngoan một chút. Tỉnh Phi xem như không thấy được, tiếp tục cắn hầu kết của anh. Cung Phàm thực không khách khí tặng cho mông cậu ba bàn tay. Bùm bùm.
Tiêu Dương cười ha ha không cho cậu chút mặt mũi, trong ánh mắt Lưu Lam đều là ý cười, cho dù khuôn mặt y vẫn lãnh đạm như vậy.
Tỉnh Phi cũng có chút thẹn quá hóa giận, cầm lấy sữa đổ lên trên lồng ngực Cung Phàm. Sữa trượt xuống, lan tỏa ra suối nước nóng, màu sắc càng lúc càng mờ nhạt. Trên lồng ngực Cung Phàm đều là sữa, khiến người khác miên man suy nghĩ.
Tiêu Dương ở bên cạnh cười đến rút gân,”Phàm ca, anh nhìn Phi Phi xem, ba ngày không đánh, mái nhà cũng muốn lật!”
Lưu Lam cũng lười nhác xem kịch vui.
Cung Phàm bẹo má Tỉnh Phi một chút, Tỉnh Phi cũng có chút ngượng ngùng. Suối nước nóng tắm không được nữa, mấy người đành phải đứng lên.
Cung Phàm đem Tỉnh Phi đuổi sang một bên, Tỉnh Phi cũng không tức giận, không quấy rầy anh cùng Lưu Lam nói chuyện. Còn thật sự chạy sang một bên đi chơi. Tiêu Dương cũng nhìn ra được hai người bọn họ có chuyện cần nói, cũng chạy theo Tỉnh Phi. Trước khi đi không quên gửi cho Cung Phàm một ánh mắt cầu hỗ trợ.
Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương cũng không chạy xa lắm. Chỉ cách bọn họ khoảng năm mét, trốn ở một phòng thủy tinh phía sau, một đám hoa cỏ che chắn thân thể bọn họ, hai người rụt rè sợ hãi trốn ở phía sau nghe lén.
Tiêu Dương nghe lén vì muốn hiểu thêm về Lưu Lam. Tỉnh Phi nghe lén là vì… cậu phát hiện mùi nước hoa quen thuộc kia chính là mùi hương ngày đó còn lưu lại trên người Cung Phàm mang theo về nhà! Tỉnh Phi nhìn nhìn Tiêu Dương, có chút không đành lòng nói ra chân tướng cho hắn nghe. Cho dù Tỉnh Phi biết chính mình đại khái lại suy nghĩ miên man.
“Cảm thấy Tiêu Dương thế nào?” Cung Phàm đưa cho Lưu Lam một điếu thuốc. Lại đưa lên miệng mình một điếu, châm thuốc, sau đó tùy tay ném bật lửa lên bàn thủy tinh. Lưu Lam cầm lấy châm thuốc lá.
“Cũng được, có điều tuổi có chút nhỏ.” Lưu Lam tựa hồ thực thích cười. Thế nhưng y vẫn là mặt than.
“Phi Phi nhà tôi mới mười tám. Cảm thấy như vừa làm cha lại làm chồng. Bất quá cảm giác cũng không tệ lắm.” Hai ngón tay Cung Phàm kẹp điếu thuốc, miệng nhả khói, môi mỏng hé mở, thật mẹ nó gợi cảm! Tỉnh Phi nghĩ.
“Chẳng lẽ không phải là anh cả sao?” Lưu Lam nhấc chân bắt chéo.
“Rất dính người, cảm thấy tôi như ba của em ấy vậy.”
Tỉnh Phi trong lòng lộp bộp, đây là ghét bỏ chính mình sao? Nghĩ nghĩ mình lúc bình thường, quả thật là có chút bám người. Thế nhưng chẳng lẽ không phải vì mị lực Cung Phàm quá lớn sao?
Tiêu Dương trêu ghẹo bên tai Tỉnh Phi,”Cậu xem, cậu tìm một người đàn ông, từ chồng, anh cả, đến ba ba đều đủ thật có lời.”
Tỉnh Phi mặt đỏ tai hồng.
Tiêu Dương lại nói tiếp,”Đàn ông đều thích tự do, cậu cứ dính người như vậy cẩn thận bị đá. Đương nhiên nam thần nhà tớ tất nhiên không phải phụ lòng hán(*). Ngẫm lại về sau hai người mỗi ngày nhìn nhau lại thấy chán ngán, tớ liền cảm thấy thật hạnh phúc.”
(*người đàn ông bộ bạc)
Tỉnh Phi cho hắn một liếc trắng mắt,”Cậu ngay cả đàn ông đều chưa thu phục nổi! Chờ cậu thu phục được hãy nói đến tớ.”
Tiêu Dương đại thương nguyên khí.
Lưu Lam lại bắt đầu cười. Đừng hỏi Tiêu Dương cùng Tỉnh Phi hai người làm sao mà biết được, bởi vì chỉ có thể hiểu mà không thể diễn đạt bằng lời!
Cung Phàm duỗi thẳng hai chân,”Không thích Tiêu Dương à? Nhóc con đó không tồi.”
Tiêu Dương cả người đều căng thẳng!
Lưu Lam lắc đầu,”Không phải.” Y ho khan một chút,”Quá nhỏ. Tôi muốn ổn định sau này, tuổi này của cậu ta hẳn vẫn là thích chơi bời.”
Cung Phàm nhìn chén rượu thủy tinh phản chiếu lại khuôn mặt dữ tợn của hai người Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương, bộ dáng hai người lấm la lấm lét, không đành lòng nhìn thẳng.
“Tiêu Dương tuy rằng có chút hoạt bát, thế nhưng là một đứa nhỏ tốt. Cậu thử một chút xem. Cậu nhóc hẳn cũng muốn xác định lâu dài.”
Lưu Lam do dự một chút, gật gật đầu. Tiêu Dương cảm giác chính mình hạnh phúc đến mức sắp hôn mê bất tỉnh. Lúc này ôm chầm lấy Tỉnh Phi, cho cậu một cái thơm vào má vừa thân mật lại vang dội.
Trong lòng Tỉnh Phi suy nghĩ chuyện hoàn toàn bất đồng với Tiêu Dương, xem bộ dáng Cung Phàm cùng Lưu Lam, hoàn toàn không giống như có quan hệ bất chính! Chẳng lẽ do mình suy nghĩ nhiều?
Cung Phàm gọi nhân viên phục vụ đưa tới một thùng bia, Cung Phàm cùng Lưu Lam hai người đối ẩm. Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương chạy đi chơi, cơm nước xong lại chạy về. Cung Phàm cùng Lưu Lam hai người đã say khướt, trên mặt đất rất nhiều vỏ bia nằm la liệt, giống như không chỉ một thùng.
Tỉnh Phi tốn sức chín trâu hai hổ mới kéo được Cung Phàm lên, dùng bả vai đỡ anh. Nâng Cung Phàm trở về phòng, còn không quên nhắc nhở Tiêu Dương nắm chặt cơ hội ngủ với Lưu Lam. (-..- Phi nhi học xấu)
Tiêu Dương càng không ngừng gật đầu, thời điểm đi vào trong phòng, mặt Tiêu Dương đầy vẻ đau khổ cùng khó xử gọi lại Tỉnh Phi. Tỉnh Phi cảm giác Cung Phàm giống như một tảng đá lớn sắp đè cập bẹp dúm rồi.
“Nói nhanh lên! Tớ đang bị đặt ở dưới Ngũ Chỉ Sơn đây này!”
Tiêu Dương khẽ cắn môi,”Chuyện đó có đau không?”
Tỉnh Phi lập tức ngốc lăng,”Gì?”
Tiêu Dương có chút quẫn bách,”Chính là cúc hoa đau hay không?”
Tỉnh Phi trợn to mắt nhìn Tiêu Dương, cả kinh tới mức quên Cung Phàm còn đang đè nặng lên mình.”Cậu, cậu vẫn là xử nam?”
Tiêu Dương đỏ mặt, ngượng ngùng gật đầu, tuy rằng là gay, thế nhưng hắn vẫn cảm thấy chuyện này nếu ở phía dưới chắc chắn sẽ không thoải mái, cái gọi là thích, cũng bất quá chỉ là một loại tình yêu từ trái tim dành cho đối phương. Hắn sợ đau, lúc trước chết cũng không cho hai người kia động vào, kiên trì một tình yêu trong sáng. Thế nhưng Lưu Lam lại cho hắn có cảm giác khác biệt. Tim đập quá nhanh.
Tỉnh Phi mặt cũng đỏ.”Chính cậu tự cảm nhận đi. Dù sao cảm giác không tồi.”
Vào lúc ban đêm Tiêu Dương liền nhân lúc đối phương say khướt, liền đem quần áo một thân mùi rượu trên người đối phương cởi sạch. Thế nhưng nhìn đến dáng người vạm vỡ của Lưu Lam, Tiêu Dương liền lúng túng. Lời thề muốn ngủ với toàn bộ mĩ nam trong thiên hạ đã sớm ném sang một bên.
Cho nên, Tiêu Dương chính là kẻ có tà tâm lại không có tặc đảm(*). Một đêm ngồi ở bên mép giường, nhìn dáng người đẹp đẽ kia mà không dám động móng vuốt.
(*có ý xấu nhưng không có gan làm)
Tỉnh Phi so với hắn cũng không tốt hơn chút nào, Tỉnh Phi hôm nay khiêu khích Cung Phàm, hỏa khí của Cung Phàm tựa hồ còn chưa hạ, đem toàn thân trên dưới Tỉnh Phi đều nắn bóp một lần. Cung Phàm uống say, khống chế lực đạo không tốt, bàn tay to lớn giống như giấy ráp nóng bỏng, Tỉnh Phi đau đến kêu cha gọi mẹ, lăn lộn trên giường, ý đồ tránh thoát dâm thủ của Cung Phàm. Có điều Cung Phàm khí lực lớn, một tay đè lại eo cậu, một tay dùng sức, Tỉnh Phi bị anh giữ chặt không nhúc nhích được. Lệ rơi đầy mặt. Bởi vì Tỉnh Phi vẫn không phối hợp, Cung Phàm cuối cùng còn nổi giận, dùng sức tuyệt không lưu tình. Cung Phàm nắn bóp phát nghiện. Tiếng khóc thảm thiết của Tỉnh Phi càng trợ hứng cho anh. Ngày hôm sau tỉnh dậy, trên người Tỉnh Phi không còn một chỗ da nào tốt đẹp.
[text_hash] => e4624082
)