[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia – Chương 33-34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia - Chương 33-34

Array
(
[text] =>

Chương 33:


Cung Phàm mở cửa một cách thô lỗ, trong phòng trống rỗng, tiếng nước trong phòng tắm rất lớn, giống như muốn che dấu gì đó. Cung Phàm đen mặt ngồi ở bên mép giường, lửa giận ngùn ngụt nhìn cửa phòng tắm.

Tỉnh Phi ở trong phòng tắm run run, kỳ thật kể từ một khắc Cung Phàm bước vào cậu đã tắm xong, thế nhưng nghe được Cung Phàm ở bên ngoài đá chỗ nọ đạp chỗ kia ầm ầm rung động, cậu cũng không dám đi ra ngoài, thậm chí hối hận bản thân sao lại yếu ớt như vậy, không phải chỉ là giúp anh rửa mấy cái bát thôi sao, cần gì phải chọc giận anh, nghĩ đến đi ra ngoài sẽ bị đánh đòn, Tỉnh Phi cũng không dám ra nữa.

Cung Phàm ở bên ngoài chờ đợi có chút nhàn rỗi, liền cởi quần áo, chỉ mặc một cái quần lót chờ Tỉnh Phi đi ra liền chuẩn bị tư thế đi vào tắm rửa, có thể do đợi thật lâu cũng không thấy Tỉnh Phi đi ra, sắc mặt Cung Phàm có chút khó chịu, châm một điếu thuốc, chậm rãi nhả ra một làn khói, râu mọc một mảng xanh xanh đen đan, hơi hơi chau lên mày, cơ ngực, cơ bụng hoàn mỹ, làn da căng đầy, đôi chân dài tùy ý gác lên, khiến anh thoạt nhìn vừa gợi cảm vừa biếng nhác, lại nguy hiểm.

Tỉnh Phi cắn răng, dù sao đều chết chắc rồi, chậm rãi mở cửa, nhìn thấy Cung Phàm nằm nghiêng trên giường, nhìn đến đôi chân dài của anh, dáng người hoàn mỹ, trong nháy mắt Tỉnh Phi có chút hoảng hốt, Cung Phàm cũng nhìn về phía cậu, không hề có ý định chuẩn bị lại đây hung hăng dậy dỗ cậu, thế nhưng Cung Phàm hiện tại khiến cho người khác có cảm giác rất nguy hiểm, giống một tòa Thái Sơn, cho người ta một loại cảm giác áp bách, khiến họ hít thở không thông.

Tỉnh Phi chậm rì rì đi đến bên giường, cái loại dũng khí sớm chết sớm siêu sinh đã nhanh chóng bị khí thế của Cung Phàm dọa héo rũ. Cung Phàm phun ra một hơi thuốc.

“Lui về phía sau, đứng vào góc tường.” Cung Phàm ngữ khí thản nhiên, thế nhưng căn bản chính là không cho người khác phản kháng.

Tỉnh Phi giương miệng, có chút khó hiểu kinh ngạc nhìn Cung Phàm, Cung Phàm đem đầu mẩu thuốc lá ném vào gạt tàn, hung hăng nhấn một cái, ánh lửa tắt ngúm, Tỉnh Phi bị sự hung tàn đó dọa một trận, chân tay mềm nhũn ra, trong lòng lại như bị đánh trống, càng thêm hối hận vì đã giận dỗi vô lý trước mặt anh.

Cung Phàm sải bước đi vào phòng tắm, nhìn Tỉnh Phi đang tựa vào mặt tường bên cạnh cửa phòng tắm, nói:”Xoay người lại, diện bích tư quá(*)!” Nói xong, xoay người đi vào đóng sập cửa lại, phát ra tiếng vang thật lớn, Tỉnh Phi hoảng sợ, lập tức chấp hành mệnh lệnh của Cung Phàm. Ngốc ngốc nhìn vách tường màu tuyết trắng, đối diện với tường tự suy nghĩ. Trong lòng hối hận muốn chết, giận dỗi làm gì, chọc giận anh ấy, chính mình chịu thiệt.

(*diện bích tư quá: đối diện với bức tường tự suy nghĩ lỗi lầm bản thân)

Trái tim Tỉnh Phi đập kịch liệt, cậu chưa bao giờ thấy được Cung Phàm đại phát tính tình, cảm giác kỳ thật bản thân mình cáu kỉnh cũng không đến mức quá phận, không phải chiến tranh lạnh khiến cho mọi người đều tỉnh táo lại, tự nhận ra sai lầm của bản thân hay sao? Kết quả Cung Phàm lại giở sắc mặt cho cậu xem, phạt đứng, lại còn diện bích, làm không tốt, anh ấy đi ra còn có thể phải chịu đòn.

Tỉnh Phi có chút ủy khuất, thế nhưng lại không dám phản kháng, giá trị vũ lực của Cung Phàm chính là tuyệt đối bá quyền. Không cho cãi lại, không cho phản kháng! Tỉnh Phi cắn môi, trán tựa lên tường, càng nghĩ càng ủy khuất, càng ủy khuất càng cảm thấy Cung Phàm thật quá đáng, lại nghĩ đến chính mình mỗi ngày bị anh trấn áp……

“Crack –” Cửa phòng tắm bị kéo ra.

Tỉnh Phi lấy một loại tốc độ khó có thể tin lập tức đứng yên ổn, tiêu chuẩn quân nhân, ưỡn ngực thu bụng, hai tay vuông góc, ngón trỏ tìm không thấy đường chỉ quần, tay đành phải gắt gao dán chặt vào đùi.

Cung Phàm lau mái tóc ướt sũng, liếc mắt nhìn Tỉnh Phi, ánh mắt Tỉnh Phi đỏ rực, quay lưng lại với ánh sáng, mặt quay vào phía bóng tối, thoạt nhìn đáng thương hề hề.

Cung Phàm kéo qua chăn, tựa vào trên giường, thân thủ cầm một điếu thuốc, chuẩn bị cầm bật lửa lên châm, nhìn nhìn Tỉnh Phi, nghĩ đến buổi tối khi ngủ phải đóng cửa sổ, không khí không thông thoáng, khó chịu đem bật lửa ném tới trên bàn, kim loại va chạm phát ra tiếng vang thật lớn. Thân thể Tỉnh Phi có chút run rẩy, lại có chút kinh hoảng.

Cung Phàm ngắm Tỉnh Phi, dừng lại ở bờ mông cong cong cùng chiếc eo thon nhỏ ngắm nhìn một hồi lâu, sau đó ánh mắt lại bồi hồi di chuyển trên đôi chân dài của cậu.

Thanh âm khàn khàn, nói: “Lại đây.”

Tỉnh Phi có chút không muốn đi qua, cảm thấy chính mình không kịp chuẩn bị gì liền bị Cung Phàm đánh, Cung Phàm vẫn thường nói muốn đánh cậu, thế nhưng trước kia chỉ là dọa dẫm một chút thôi. Hiện tại hình như thật sự muốn đánh người rồi.

Tỉnh Phi nghĩ đến khuôn mặt của mình bị anh đánh đến mức sưng lên xanh xanh tím tím, càng ác liệt hơn, sẽ phải vào bệnh viện nằm, cũng không biết Cung Phàm có thể đưa cậu đi bệnh viện hay không. Tỉnh Phi rất muốn chạy.

Cung Phàm lại không kiên nhẫn nói lần thứ hai: “Lại đây.”

Tỉnh Phi bĩu môi, ánh mắt đỏ hồng, chậm rì đi về phía Cung Phàm, cậu chỉ dám chiến tranh lạnh mà thôi, mà Cung Phàm thực sự muốn sử dụng bạo lực gia đình!

Cung Phàm nhìn bộ dáng này của cậu, trên mặt có vài phần không được tự nhiên, đem cậu kéo lại gần, Tỉnh Phi lảo đảo ngã sấp xuống người anh. Cung Phàm dùng hổ khẩu(*chỗ giữa ngón cái và ngón trỏ) nâng cằm cậu lên.

“Giận dỗi với anh sao?”

Nước mắt Tỉnh Phi sắp rơi đến nơi, nghĩ tới vợ chồng người ta cãi nhau, còn có nhà mẹ đẻ để chạy về, còn cậu thì một thân một mình.

“Phi Phi nếu cảm thấy ủy khuất, hãy trực tiếp nói với anh, tuổi của anh và em chênh lệch rất lớn, có điểm khác nhau là không thể tránh khỏi. Nói với anh, anh khẳng định sẽ sửa. Anh mấy năm nay cùng bằng hữu nói chuyện tùy hứng đã quen, có một số thói quen không tốt nhất thời chưa sửa được. Phi Phi cũng nên thông cảm cho anh một chút.” Cung Phàm buông tay ra, Tỉnh Phi cảm thấy cằm mình rất đau. Hai mắt nhòa lệ nhìn Cung Phàm. Chính là bĩu môi không nói một lời.

“Phi Phi có biết hay không chiến tranh lạnh có thể làm tổn thương tình cảm vợ chồng? Phi Phi không tin anh, giận dỗi nho nhỏ với anh cũng không thành vấn đề. Anh coi như đó là ngọt ngào trong cuộc sống vợ chồng. Nhưng chiến tranh lạnh chính là nguyên nhân đầu tiên khiến tình cảm vợ chồng rạn nứt, không cho đối phương cơ hội giải thích cùng nói chuyện.” Cung Phàm thấy cằm cậu đỏ lên, trong lòng lại cảm thấy không thoải mái, liền xoa nhẹ cằm cho cậu. Tỉnh Phi còn đang mải chu môi.

“Anh vừa để cho em diện bích tư quá, em nói một chút xem chính mình làm gì sai?” Cung Phàm đem người cậu nâng lên, để cậu ngồi trên bụng của anh. Tỉnh Phi ngồi dán vào cơ thịt rắn chắc, mông cũng không có cảm giác khó chịu.

Diện bích tư quá? Cậu kỳ thật chỉ mải trách móc Cung Phàm. Sai chỗ nào? Em biết làm sao được… Tỉnh Phi liếc mắt nhìn Cung Phàm, không dám nói. Nghĩ nghĩ, cảm thấy làm người đôi khi phải biết nịnh nọt một chút, đó cũng không gọi là a dua nịnh hót, hảo hán không ăn thiệt trước mắt.

“Chiến tranh lạnh là không tốt .” Tỉnh Phi bắt lấy điểm mấu chốt của lần mâu thuẫn này. Liếc nhìn khuôn mặt Cung Phàm một cái, thấy vẻ mặt anh điềm đạm nhìn chính mình, thở dài nhẹ nhõm một hơi, thành công nói cho có lệ.

“Tiếp tục.” Cung Phàm sờ soạng chiếc eo thon nhỏ của cậu một phen. Tay lại trượt đến trên đùi cậu.

Tỉnh Phi vừa thả lỏng một chút nháy mắt lại căng thẳng, nghẹn hồi lâu cũng nói không nên lời. Cung Phàm nhìn chằm chằm vào cậu, rõ ràng là nhất định muốn cậu nói ra một vài lỗi nữa.

“Chồng chính là ông trời!” Tỉnh Phi nịnh nọt nhìn Cung Phàm, Cung Phàm bị bộ dáng nho nhỏ của cậu chọc cho phì cười, cơ thịt chấn động, Tỉnh Phi ngồi ở trên bụng anh, cảm giác được bụng của anh đang phập phồng.

“Vật nhỏ khẩu thị tâm phi này.” Cung Phàm gối lên cánh tay, biếng nhác nhìn Tỉnh Phi,”Tiếp tục.”

Tỉnh Phi cảm giác đầu óc chính mình trống rỗng, sách vở đến lúc cần dùng chỉ hận không đủ chắc chắn giống trường hợp của cậu. Ấp a ấp úng nói không nên lời.

Cung Phàm xoa nhẹ lên gương mặt cậu, nói: “Anh ba mươi, em mười tám, giữa chúng ta có đến bốn sự khác nhau, về mặt kinh nghiệm cùng hoàn cảnh sống khác nhau khiến cái nhìn của chúng ta đối với vấn đề cũng bất đồng. Có một số việc, trong lòng thấy khó chịu, ủy khuất cũng đừng nghẹn ở trong lòng, không nói với anh, anh cũng không nhất định có thể đoán được. Đến thời điểm chịu ủy khuất lại là chính em. Tính cách anh cũng có chút bá đạo.”

Tỉnh Phi ngẩng đầu thật nhanh, ủy khuất lại phẫn nộ, càng giống như đang xù lông: “Anh vẫn luôn thật hung hăng!”

Cung Phàm sửng sốt một chút, không lời nào để nói. Ho ho khan, có chút không được tự nhiên nói,”Anh chẳng lẽ không có thời điểm ôn nhu?”

Khóe miệng Tỉnh Phi hơi hơi nhếch lên, nhưng vẫn không hết tức giận lên án,”Đã thiếu lại càng thiếu !”

Cung Phàm,”……”

“Tính tình anh có chút lớn.”

Tỉnh Phi nhìn anh, nghiêng mặt qua chỗ khác,”Hừ !╭[╯^╰]╮”

Cung Phàm nhìn cậu còn đang nũng nịu, xoa nắn khuôn mặt nhỏ bé.”Phi Phi rất tốt tính, ôn nhu lại săn sóc, bù đắp lại cho anh.”

Tỉnh Phi từ trên người anh đứng lên, bả vai bị Cung Phàm đè lại không cho nhúc nhích.

“Anh buổi tối hôm nay chưa được ăn no.” Cung Phàm xoa bóp bụng Tỉnh Phi, một khối cơ bụng tròn tròn. Rốn nhỏ thoạt nhìn cũng rất khả ái. Cung Phàm lấy tay chọc chọc.

Tỉnh Phi có chút chột dạ, không nói chuyện, cũng không dám ngăn lại ngón tay đang chọc chọc rốn cậu của Cung Phàm, đành phải nhích tới nhích lui vì ngứa.

“Anh không có thịt liền không vui, em lại nấu một bàn xanh mượt.” Cung Phàm nhìn Tỉnh Phi giống như có chút tội nghiệp.

Tỉnh Phi ngốc ngốc nhìn Cung Phàm,”Để đền bù cho anh, anh muốn ăn thịt thỏ.”

Mặt Tỉnh Phi có chút hồng, làm bộ như không hiểu, Cung Phàm hôn hôn hai má cậu thật chậm rãi, giống như đang hôn ngư thần (*môi cá -_- tại sao lại là môi cá????), Cung Phàm bắt lấy bờ môi Tỉnh Phi, đoạt lấy hô hấp của cậu, chiếm lấy linh hồn cậu, nụ hôn của Cung Phàm mang theo nhiệt tình, cũng giống tính cách của anh, tràn ngập bá đạo, Tỉnh Phi vô lực tựa vào lồng ngực Cung Phàm, Cung Phàm hôn cũng tràn ngập nhu tình cùng thương tiếc, khiến Tỉnh Phi cũng trầm mê trong đó, không muốn tỉnh lại. Khóe mắt có giọt lệ lăn xuống, Cung Phàm liếm đi, anh nhìn ánh mắt Tỉnh Phi. Tỉnh Phi cảm giác chính mình muốn hòa tan vào trong ánh mắt đó.

“Thịt thỏ có thể hấp, chiên, xào lăn…..” Cung Phàm ở bên tai Tỉnh Phi thủ thỉ, Tỉnh Phi như bị nấu chín, toàn thân phấn nộn hồng hào.

“Phi Phi thích làm kiểu nào?” Yết hầu Cung Phàm trở nên khàn khàn, từng bước dụ dỗ Tỉnh Phi.

Tỉnh Phi cảm giác đại não của mình một mảnh trống rỗng, trắng xoá, chỉ nhìn được đối phương, nhìn thấy đôi môi đối phương đang động đậy, thế nhưng chính mình lại nghe không được anh đang nói điều gì. Đôi môi kia rất mỏng, ở nông thôn người mê tín đều nói đàn ông môi mỏng thì bạc tình. Thế nhưng Tỉnh Phi thật muốn chết chìm trong ánh mắt tình yêu của anh. Ánh mắt anh có dương quang. Ấm áp, khiến người khác không tự chủ được mà tin tưởng ngưỡng mộ.

Chương 34


Từ sau khi Cung Phàm dùng thân thể “nói” cho biết Tỉnh Phi anh thích ăn thịt, không thích ăn chay, Tỉnh Phi liền đem sở thích này của Cung Phàm khắc thật sâu ở trong đầu. Từ nay về sau, cơm của Cung Phàm là không thể thiếu thịt. Ngày qua ngày thật tiêu diêu tự tại.

Hôm nay Tỉnh Phi khai trương cửa hàng, Tiệm trà sữa Phi Dương. Ở Đại học thành phố, người đến người đi, tiệm đồ ăn vặt, tiệm net, tiệm cắt tóc,… nơi nơi đều có, đương nhiên, ở Đại học thành phố vệ sinh cũng không phải đặc biệt tốt.

Tiêu Dương đem bản kế hoạch cho Cung Phàm nhìn, Cung Phàm đề xuất cho hai người rất nhiều ý kiến. Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương cũng hiểu được kiến thức, tầm nhìn, cùng kinh nghiệm của Cung Phàm đều cao hơn chính mình rất nhiều, liền dùng luôn ý kiến mà Cung Phàm đề nghị.

Tiệm trà sữa có phong cách tươi mát thanh nhã, phù hợp với tâm tính của sinh viên tuổi thanh xuân, cùng với thẩm mỹ quan đang dần dần thành thục. Bên trong tiệm không có quá nhiều chỗ ngồi, chỉ có bày tám chỗ, tiệm theo phong cách trang trọng mà yên tĩnh. Thích hợp nói chuyện yêu đương, cũng thích hợp để giả ngốc(*).

(*QT dịch là “trang 13” : 13 hay B. Trên baike chú thích rất dài… đây là tiếng lóng của dân Thượng Hải, ý chỉ giả ngốc, giả thần kinh,… mang tính chất vui đùa)

Cung Phàm trang bị camera cho tiệm của hai người bọn họ, để bảo đảm lợi ích hai người không bị tổn hại.

Ngày khai trương tiệm được chọn vào cuối tuần, lưu lượng khách lớn, ngày khai trương tất cả các loại trà sữa đều được giảm giá giống nhau, hơn nữa mua ba ly tặng một ly, rất thích hợp cho bạn bè trong kí túc xá cùng nhau mua.

Thời điểm tiệm còn đang được trang hoàng cũng đã hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người, cho nên khi khai trương, rất nhiều người đều đến mua, ngoại hình của Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương không tồi, tính cách cũng tốt, luôn cười tủm tỉm, cả đám sinh viên đều rất có hảo cảm với hai người. Tiêu Dương cùng Tỉnh Phi hai người rất mệt, ngày thứ nhất cũng buôn bán lời không ít tiền. Ngày đầu tiên hai người khai trương, thời điểm nghỉ ngơi giữa trưa Cung Phàm cũng lại đây ủng hộ, chọn một góc để ngồi, gọi một ly trà sữa, mỉm cười nhìn lượng khách hàng tương đối lớn trong tiệm, cùng với hai tiểu lão bản đang cười tủm tỉm.

Tỉnh Phi còn tranh thủ lúc rảnh rỗi chớp chớp mắt với anh. Cung Phàm không thích đồ ngọt, cũng không thích uống trà sữa, bởi vì hương vị trà sữa quá nồng. Cung Phàm biếng nhác bưng ly trà màu trắng, ưu nhã đến mức khiến người khác cảm giác giống như anh đang uống một ly rượu vang lâu năm. Dẫn tới không ít người ghé mắt. Nam nhân ba mươi tuổi khí chất thành thục, dung nhan anh tuấn, đối với nữ sinh tuổi đôi mươi hoặc gay đều có một loại lực hấp dẫn.

Tỉnh Phi luôn có suy nghĩ muốn đem Cung Phàm giấu đi, đương nhiên cũng chỉ là nghĩ mà thôi. May mắn chỉ có thời điểm nghỉ trưa Cung Phàm mới lại đến đây xem qua, mang cho Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương đồ ăn mua ngoài, đến giờ còn phải quay lại công ty. Tỉnh Phi mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, sợ đám nữ sinh cùng nam sinh như hổ rình mồi kia cướp đi Cung Phàm.

Buổi chiều, trời chuyển nắng, mặt trời nóng đến gay gắt, đám nữ sinh thích uống trà sữa hầu như cũng không dám đi ra ngoài, ngẫu nhiên có một hai người đi ra cũng đều trang bị ô che nắng, trên mặt bôi một lớp kem chống nắng thật dày, chỗ trắng chỗ nâu không đều màu.

Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương hai người ngồi ở sau quầy, hai cánh tay đều nâng lên không nổi, vừa động cánh tay liền đau vô cùng. Tuy rằng mặt hai người đều nhăn nhúm, nhưng vẫn là thực vui vẻ.

Tiêu Dương đem cằm gác lên trên quầy,”Phi Phi, chúng ta hôm nay buôn bán lời gần ba ngàn đồng.” Đương nhiên chưa tính cả phí tổn.

Ba ngàn đồng tại X thị mà nói, không quá lớn lao. Thế nhưng nếu mỗi ngày đều kiếm được hơn kém ba ngàn đồng, một tháng vẫn thu được chút lợi nhuận.

Tỉnh Phi sống với Cung Phàm đã lâu, biết Cung Phàm rất có tiền. Thế nhưng bản thân cậu lại không có tiền, chỉ là một thằng nhóc ở trong sơn thôn ra. Ba ngàn đồng trong khái niệm của cậu, so với Tiêu Dương còn nhiều hơn. Cậu càng thêm vui vẻ.

“Thật vui, chỉ là có chút mệt.” Tỉnh Phi vẫy vẫy cánh tay. Hiện tại không có khách. Thời điểm Cung Phàm ở đây khách đến rất nhiều! Phiền chết!

“Phi Phi, tớ có thể tưởng tượng ra hình ảnh về sau mỗi ngày tớ đều được ngủ cùng trai đẹp, nga ~ trái ôm phải ấp, ngày qua ngày càng sung sướng~” Miệng Tiêu Dương ngoác đến tận mang tai.

“Cuộc sống của một người đàn ông thành đạt~”

Tiêu Dương cùng Tỉnh Phi cùng mơ mộng đến viễn cảnh sau này. Cảm giác cả người đều bay bay bổng bổng.

Một tháng sau —

“Phi Phi, chúng ta đóng cửa đi ~” Tiêu Dương vẻ mặt đau khổ nhìn Tỉnh Phi. Cuộc sống của người đàn ông thành đạt quá mệt mỏi, bản thân Tiêu Dương bắt đầu không có chí tiến thủ, có xu hướng muốn tìm cao phú soái bao dưỡng mình.

Không phải sinh ý của hai người không tốt, ngược lại là vì quá tốt. Công lao cũng là nhờ vào khuôn mặt kia của hai người, tính cách ôn nhu, dẫn tới một đám nữ sinh mỗi ngày ngồi ở trong cửa hàng, trêu chọc hai tên thụ là bọn họ.

Hai người đều mệt đến mức tê liệt, đồng nghiệp(*) của hai người bọn họ như hổ rình mồi, hận không thể phút phút giây giây liền giết chết hai người.

(*đồng nghiệp ở đây là chỉ những người cũng mở tiệm trà sữa)

“Tớ cũng rất muốn đóng cửa.” Tỉnh Phi như người không xương, mềm nhũn ghé vào trên quầy. Cung Phàm mấy ngày nay cũng vô cùng bận rộn, giữa trưa cũng không ghé qua. Buổi chiều cũng không tới đón cậu. Từ khi Tỉnh Phi về nhà tới lúc đi ngủ, Cung Phàm vẫn chưa về. Tỉnh Phi suy nghĩ miên man, bản thân mình bận rộn, Cung Phàm cũng vội vã. Sự nghiệp cùng gia đình rất khó lưỡng toàn.

Hai người lại ở nơi đó than thở, bất ngờ có mấy nữ sinh đi cũng không có cảm giác ông chủ tiếp đãi mình chậm trễ, đối với bộ dáng lười biếng của hai người này đã vô cùng quen thuộc.

“Ông chủ, hai người trước đó vài ngày còn thảo luận vấn đề về nam nhân thành đạt mà!” Nữ sinh kia gõ gõ quầy, Tỉnh Phi pha cho cô một ly trà sữa: “Không cần tiền, mời em đó.” Cô nhóc này từ lúc khai trương đến giờ mỗi ngày đều tới, là khách hàng quen.

Tiêu Dương mặt mày nhăn nhó cười gượng: “Anh giác ngộ rồi, anh thì mệt chết đi sống lại, còn không bằng tiểu tam nhà người ta ôm chân cao phú soái, tiền tài cứ lao đến cuồn cuộn.”

Cô nhóc kia cười ha ha :”Phải nha phải nha, đáng tiếc cao phú soái quá ít. Thỏ Tuzki, nam nhân nhà anh sao lại không tới?”

Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương thêm QQ của cô nhóc này, ba người thường xuyên cùng một chỗ nói chuyện phiếm, Tiêu Dương cùng Tỉnh Phi cũng không giấu diếm tính hướng của bản thân. Ngẫu nhiên có khách nam vào mua đồ, ba người bọn họ liền ghé vào trên quầy, ánh mắt như phát ra tia sáng lấp lánh, xoi mói vị khách nam kia. Không phải chê gầy, thì chê vóc dáng quá lùn, lại cảm giác nam nhân đó quá âm nhu, còn không manly bằng chính mình, hai thụ trên một giường thì có gì kích tình? Cuối cùng, cô nhóc kia cùng Tiêu Dương đều cảm giác kiểu nam thần giống như Cung Phàm, cơ hồ tìm không thấy. Hai người lại cảm thán cuộc sống về sau tìm không thấy đàn ông rất khổ sở.

“Anh ấy gần đây rất bận rộn…” Tỉnh Phi ngẩng đầu, ỉu xìu.

“Ai, tiếc quá đi, em chủ yếu là đến xem nam thần mà.” Cô nhóc kia mút ống hút, trà sữa uống xong từ lâu, ống hút phát ra tiếng rột rột.

Tiêu Dương nhìn nàng “Em không thục nữ tí nào, coi chừng về sau không tìm được bạn trai.”

Cô nhóc cũng không tức giận, dùng ánh mắt giống như nhìn hồ ly tinh để nhìn Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương,”Hai hồ ly tinh đực ở trong này, em muốn thông đồng cùng nam nhân cũng khó khăn.”

Tiêu Dương cùng Tỉnh Phi cười ha ha, Tiêu Dương nói muốn mê hoặc tất cả đàn ông trên đường, nguyện vọng của Tỉnh Phi lại tương đối nhỏ, thầm nghĩ mê hoặc Cung Phàm là đủ rồi.

Buổi chiều, Tỉnh Phi thật sự chịu không nổi. Thản nhiên trốn việc, hơn nữa lôi kéo cô nhóc kia làm đồng phạm. Tiêu Dương không nhanh bằng cậu, bị bắt ở lại trong tiệm liền gầm rống, còn nói muốn khấu trừ tiền lương của Tỉnh Phi, Tỉnh Phi đã sớm chạy không thấy thân ảnh. Cô nhóc kia lại bắt đầu cười ha ha. Hai người hợp tác làm rất nhiều khách hàng sợ hãi.

Tỉnh Phi đi chợ, mua vịt và cá, lại mua một chút rau, lúc nhìn đến cà rốt, đỏ mặt mua ba củ. Gần đây thời gian hai người ở cùng một chỗ quá ít, lúc Cung Phàm về nhà, Tỉnh Phi đã ngủ. Tỉnh Phi tỉnh lại, Cung Phàm đã đi làm. Lúc Tỉnh Phi giặt quần áo cho anh, có đôi khi còn ngửi được mùi nước hoa.

Cung Phàm từ trước đến nay không dùng nước hoa nên trên người anh rất khô thoáng, chỉ có mùi vị độc đáo mà nam tính của thuốc lá. Mà mùi hương này, Tỉnh Phi có thể nói là đã khác sâu vào ký ức của cậu. Chính là gã « chim công » quanh người tràn đầy khí tức phong tao kia. Ký ức Tỉnh Phi bị xông mũi vẫn còn như mới!

Quả thật, sự nghiệp rất trọng yếu, thế nhưng gia đình cũng rất quan trọng. Buổi chiều Tỉnh Phi liền mặc kệ tiệm trà, quyết định về làm mỹ thực để hảo hảo bồi dưỡng tình cảm vợ chồng.

Tỉnh Phi tâm sự tầng tầng. Quyết định làm một bàn mỹ thực, lão phu lão thê, không cần dùng bữa tối dưới nến.

“Phi Phi, sao thế?” Cung Phàm thanh âm có chút suyễn, có lẽ là không nghĩ đến Tỉnh Phi sẽ gọi điện thoại cho anh vào thời điểm này.

Tỉnh Phi cảm giác như thiên lôi đánh xuống, tiếng thở như thế này của Cung Phàm, cậu vô cùng quen thuộc, đàn ông sau khi xong « việc » không phải sẽ như vậy sao, tiếng thở dốc gợi cảm mà trầm thấp. Tỉnh Phi cảm thấy bản thân hiện tại mới lo lắng bồi đắp tình cảm vợ chồng thì đã quá muộn.

“Em làm cơm chiều, anh về ăn cơm không?” Tỉnh Phi bịt mũi, không để cho Cung Phàm phát hiện giọng mình khóc.

“Đương nhiên sẽ về. Hôm nay anh còn đang định đi đón Phi Phi về nhà đây. Đã lâu chưa được ăn đồ ngon do Phi Phi làm. Phi Phi hôm nay sao lại tan tầm sớm vậy?” thanh âm Cung Phàm ổn định một chút. Câu chữ cũng rõ ràng hơn rất nhiều.

“Khách hàng không nhiều lắm, đóng cửa trước giờ.” Tỉnh Phi cẩn thận kiếm một lí do.

“Lười biếng.” Cung Phàm ở bên kia cười rộ lên, nói:”Anh còn có việc bận, buổi tối gặp.” Cung Phàm nói xong cũng không đợi Tỉnh Phi nói chuyện liền cúp máy. Tỉnh Phi muốn khóc. Một mình ngồi trên sô pha phát ngốc cả một buổi chiều, suy nghĩ miên man càng thêm lợi hại, cảm thấy chính mình sắp giống Tiêu Dương, Tiêu Dương tìm bạn trai đều khó như vậy, cậu lại thêm một thân thể dị dạng lại càng thêm khó. Hơn nữa cậu luyến tiếc Cung Phàm. Nếu thực sự có ngày chia tay, cậu có lẽ cũng sẽ giống như mấy kẻ cố chấp trên báo hay nói, không chiếm được thì hủy diệt lẫn nhau.

Đến lúc Cung Phàm sắp tan tầm, Tỉnh Phi bắt đầu nấu cơm, làm canh vịt(1), cá chép sốt, ngoài ra còn có một đĩa rau xanh, cùng với con thỏ được cắt tỉa từ cà rốt trông rất sống động.

Thời điểm Cung Phàm về nhà, ngửi được hương thơm, cảm thấy vô cùng đói bụng. Tỉnh Phi lại đón anh sau đó để gọn tập công văn sang một bên. Lại lấy dép đi trong nhà cho anh. Cung Phàm ôm cậu giống như ôm trẻ nhỏ, dùng bàn tay nâng nâng mông cậu.

“Làm sao vậy, mặt nhăn nhó.” Cung Phàm thoạt nhìn thật cao hứng, anh hôn lên trán Tỉnh Phi.

Tỉnh Phi nháy mắt có cảm giác ấm áp như trong lòng cha mẹ, nghĩ đến khả năng về sau bản thân cái gì cũng không còn, có chút luyến tiếc, trên mặt xuất ra một nụ cười xấu xí.

Cung Phàm xoa nắn khuôn mặt cậu.

Tỉnh Phi nói: “Trong tiệm khách đến quá nhiều, mỗi ngày đều cười với bọn họ, cơ mặt cứng ngắc, về nhà biểu tình cũng đổi.” Tỉnh Phi làm một cái mặt quỷ.

Cung Phàm ôm cậu đi đến bên bàn cơm,”Ngành dịch vụ chính là như vậy.”

Cung Phàm muốn đem cậu đặt ở trên ghế bên kia, Tỉnh Phi không chịu, nhất định muốn ngồi lại trong lòng anh.

[text_hash] => 4a37b446
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.