Array
(
[text] =>
Lý Thạc Mân ngủ rất ngon, một đêm không mộng mị, tỉnh giấc lúc gần hừng đông.
Trước người ấm áp dễ chịu, mềm dẻo lại rắn chắc, dựa vào rất thoải mái.
Y mê man dụi dụi về phía trước, muốn cọ cọ chốc lát, nửa bên mặt lại đột nhiên cảm nhận được một thứ xù xù.
Rất mềm mại, còn mang theo mùi hương dễ ngửi quen thuộc.
Lý Thạc Mân theo bản năng ngửi ngửi, duỗi tay sờ qua, nheo mắt lại.
Thứ chạm vào mặt y không phải đồ gì kì quái, chỉ là một cái đầu tóc ngắn hơi hỗn độn.
Nhìn thì có vẻ cứng nhắc, nhưng khi sờ lên lại rất mềm mại mượt mà, vô cùng đã tay.
Lý Thạc Mân xoa nhẹ một phen, sau đó biểu cảm trở nên kinh ngạc.
Y ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện tay Kim Mẫn Khuê đang ôm eo mình, cả khuôn mặt vùi vào xương quai xanh mình.
Lý Thạc Mân: “…………”
Một người đàn ông to lớn như vậy, thế nhưng lại có thể vùi mình vào lồng ngực y.
Lý Thạc Mân ngơ một lúc.
Y nhìn nhìn gương mặt anh tuấn ngủ say của Kim Mẫn Khuê, lại nhìn tay mình đang đặt lên đầu đối phương, mất mát nhấc tay lên.
Kim Mẫn Khuê hít thở vững vàng, hơi thở mát lạnh phun vào cổ y.
Rất giống một con cún bự mới được nhận nuôi, vì chưa bồi dưỡng đủ tình cảm nên có vẻ bất an.
Lý Thạc Mân phát hiện thân thể hai người đang dính chặt lấy nhau, mặt dần đỏ lên.
Tình huống này thật làm người ta ngượng ngùng, nếu khi y tỉnh lại phát hiện mình bị Kim Mẫn Khuê ôm thì cũng hợp lý, như sao lại như thế này.
Xét về mặt hình thể đối lập, hoàn toàn không thích hợp.
Thân thể trai tráng khoẻ mạnh, khi đại não thanh tỉnh thì nơi nào đó cũng thức dậy.
Dưới loại tình huống này, lại bị một anh đẹp trai, dáng người tốt, hơn nữa còn là người chồng đã từng làm chuyện kịch liệt trên giường thân mật ôm lấy……
Lý Thạc Mân cảm thấy thật nóng.
Y cố gắng cong eo, nhúc nhích, vặn trái vặn phải, vất vả lắm mới lui ra từ luồng hormone nồng nặc.
Lý Thạc Mân nằm thẳng trên khu vực an toàn, thở phào một hơi.
Chất lượng giấc ngủ tối qua của y rất cao, giờ lại bị Kim Mẫn Khuê kích thích, ngáp một cái nhẹ rồi bắt đầu tỉnh táo.
Mặt trời mùa hạ lên sớm, sau bức màn là những tia nắng tinh tế.
Lý Thạc Mân ngồi một lát, sau đó nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang khép mi, tay chân nhẹ nhàng ngồi dậy, bắt đầu suy nghĩ bữa sáng nay nên làm món gì.
Ai ngờ y còn chưa rời khỏi chăn, Kim Mẫn Khuê đã hừ hừ một tiếng.
Bàn tay vốn dĩ đang ôm eo Lý Thạc Mân sờ soạng ga giường, tiếp đó đôi mắt kia mở ra.
Lý Thạc Mân cho rằng động tác của mình quá lớn, đánh thức đối phương, hai tay thành thật nắm góc chăn, không dám vén lên nữa.
Kim Mẫn Khuê mờ mịt nhìn Lý Thạc Mân: “Muốn rời giường?”
Hắn mới vừa tỉnh, yết hầu trì trệ, thanh âm từ tính khàn khàn, gợi cảm như đang thủ thỉ bên vành tai người yêu.
Lý Thạc Mân gật đầu, nói xin lỗi: “…… Tôi đánh thức anh rồi.”
“Không có.” Là do hắn cảm thấy vòng tay trống rỗng.
Kim Mẫn Khuê lấy đồng hồ, nhìn rõ thời gian: “5 giờ 40 phút.”
Lý Thạc Mân không thể đoán được cảm xúc của hắn qua giọng nói.
“Tối hôm qua hơn mười một giờ em mới ngủ.”
Kim Mẫn Khuê nhắc “chiến tích” hôm qua y thức khuya chơi điện thoại, tựa như một người cha nghiêm khắc.
Lý Thạc Mân: “……”
Nghe Kim Mẫn Khuê nói y không khỏi liên tưởng đến bài viết hôm qua vừa xem, mặt nóng lên, chột dạ không nói nên lời.
Kim Mẫn Khuê nhìn y không chớp mắt, không biết kì lạ chỗ nào, chỉ đoán là Lý Thạc Mân còn nhớ thương lần bị hắn giành việc làm đồ ăn sáng, muốn thức sớm đền bù.
Kim Mẫn Khuê buông đồng hồ, thuận tay kéo Lý Thạc Mân nằm lên giường: “Ngủ thêm đi. Đường Trấn Giang có một quán ăn không tệ lắm, hôm nay chúng ta ăn ở ngoài.”
Ăn bên ngoài nên không cần dậy sớm.
Lý Thạc Mân bị bắt nằm xuống, thật sự không dám nói là vì thấy Kim Mẫn Khuê nằm trong lồng ngực mình nên mới bị dọa tỉnh.
Mắt đào hoa xinh đẹp liếc nhìn “cún bự”, ấm ức nhắm mắt lại.
Điều hòa vẫn đang hoạt động ở chế độ ngủ.
Kim Mẫn Khuê nâng khuỷu tay chống đầu nhìn cún nhỏ lông vàng một lát, sau đó nâng tay phải, cách không khí miêu tả ngũ quan tinh xảo của đối phương, lại lặng lẽ vén chăn bông lên, lòng bàn tay được một tấc lại muốn tiến một thước chạm vào vai Lý Thạc Mân, nhẹ nhàng vỗ vài cái.
Lý Thạc Mân bị Kim Mẫn Khuê coi như con nít, ban đầu không buồn ngủ mấy, dần dần lại mơ màng.
Chờ khi mở mắt lần nữa, ánh sáng đã xuyên qua kẽ hở bức màn tiến vào.
Hai người một trước một sau xuống giường, thay quần áo rửa mặt tưới cây, 7 giờ rưỡi ngồi trong quán ăn đường Trấn Giang, cực kỳ đúng giờ.
Quán ăn này đã kinh doanh được mấy năm, Lý Thạc Mân đã từng đến đây.
Đáng tiếc từ cửa hàng hoa đến đường Trấn Giang phải tốn 30-40 phút tàu điện ngầm cộng thêm đi bộ.
Tốt nghiệp xong Lý Thạc Mân dồn tiền mua phòng ở, số tiền còn lại thì mua cho tiệm thêm chiếc xe vận tải, dù có bằng lái rồi nhưng cũng không mua cho mình một chiếc xe, cho nên không đến đây được nhiều lần.
Hôm nay có thể đến đây cùng Kim Mẫn Khuê, rõ ràng Lý Thạc Mân khá vui vẻ.
Kim Mẫn Khuê thấy y vừa vào tiệm mắt đã cong cong, mặt mày đắc ý, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Hôm qua vô tình thấy một bài viết trên mạng đề cử quán này, cảm thấy có lẽ em sẽ thích.”
Hắn có thể thấy bài review của mấy blogger luôn, hừm, rất vô tình.
Lý Thạc Mân không phụ kỳ vọng, miệng cười tươi: “Thích, bánh bao của quán này rất ngon, tháng trước tôi đã muốn đi ăn một lần.”
Kim Mẫn Khuê bên ngoài không gợn sóng, trong lòng lại cảm thấy cực kỳ thành tựu.
Yêu thích của hắn với Lý Thạc Mân quá rõ ràng.
Lý Thạc Mân thích ăn tôm bóc vỏ, cũng thích bắp ngọt, cửa hàng này có rất nhiều món, vừa lúc có hai món này.
Bánh bao vừa được áp chảo có đáy giòn tan, bên trên được phết một lớp dầu, vỏ bánh mềm xốp có rắc hạt mè và hành lá xanh non.
Chấm dấm nước tương, cắn một cái, vị thịt thấm gia vị cùng nước canh thơm ngon tiến vào trong miệng, có giòn có mềm, hương vị vừa miệng, ăn ngon cực kỳ.
Ăn hai cái bánh bao, lại uống một muỗng canh huyết vịt, Lý Thạc Mân quên thẹn thùng xấu hổ ngay.
Kim Mẫn Khuê chỉ gắp thịt heo và bánh bao, tư thái tự nhiên bóc vỏ tôm và vỏ bắp.
Thật ra Kim Mẫn Khuê này là chó tâm cơ.
Rõ ràng dưới chung cư và trên đường tới cửa hàng hoa cũng có mấy nhà hàng năm sao danh tiếng, thế nhưng hắn lại đưa Lý Thạc Mân đến quán ăn mà y không thể đến.
Vì để lấy lòng, dốc hết sức lực, thật đúng là chó săn tâm cơ.
Nhưng điều duy nhất ngoài kế hoạch là, vốn dĩ Kim Mẫn Khuê định cuối tuần mới đến đây, ăn xong vừa lúc có thể dẫn Lý Thạc Mân dạo chơi một vòng.
Hắn cũng không ngờ hôm nay Lý Thạc Mân lại dậy sớm như vậy, cũng không ngờ cái hôn chúc ngủ ngon tối qua có công dụng quá lớn, làm mình ôm mỹ nhân ngủ ngon lành.
Ăn xong, Lý Thạc Mân cứ theo lẽ thường đến cửa hàng.
Trước khi xuống xe bị Kim Mẫn Khuê nắm cổ tay hôn một hồi, thẳng đến lúc đeo tạp dề tỉa cây mà khóe mắt cùng chóp mũi vẫn còn hơi hồng, rất đẹp mắt.
Từ Minh Hạo ngồi bên cạnh y, tuy rằng cả người tản ra khí thế quý tộc độc thân, nhưng vẫn cảm thấy vui mừng thay cho Lý Thạc Mân: “Xem ra Kim Mẫn Khuê rất tốt với cậu nhỉ, khuôn mặt nhỏ càng ngày càng tươi tắn.”
Màu hồng trên mặt Lý Thạc Mân một nửa là do xấu hổ, một nửa là do nghẹn thở không nổi, nghe Từ Minh Hạo nói xong càng xấu hổ, vùi đầu tỉa lá.
“Tớ rất nghi nhé, có khi nào gương mặt cậu yêu nghiệt, xong rồi cấu tạo thân thể cũng khác người thường không.” Từ Minh Hạo giúp cắt dây kim loại cố định cây, “Cũng là vừa kết hôn, chồng Vũ Thần cũng không kém, trong nhà có tiền lại còn thương em ấy, khá vậy mà sao người ta không có tinh thần như cậu nhỉ.”
Vũ Thần trong miệng Từ Minh Hạo chính là người tháng trước mới kết hôn, là cô nhân viên mâu thuẫn với chồng.
Lý Thạc Mân nhớ lần trước thấy biểu cảm cô hơi lạ, ngẩng đầu tìm, muốn xem hôm nay cô nàng như thế nào rồi, nhưng tìm một vòng cũng không thấy bóng người.
Từ Minh Hạo nói: “Hôm nay em ấy vẫn chưa đến, hôm qua có tìm tớ xin thay ca làm, tháng này làm ca chiều.”
Cửa hàng mở cửa mười hai tiếng, lúc nhận được đơn đặt hàng lớn còn có thể làm suốt đêm đẩy nhanh tốc độ, bởi vậy nhóm nhân viên cửa hàng đều có phân chia ca làm.
Lưu Vũ Thần vì chăm sóc gia đình, sau khi đính hôn với bạn trai thì hy vọng được về sớm chút.
Lý Thạc Mân và mấy nhân viên khác cũng thông cảm, cố ý điều chỉnh thời gian làm việc, giờ cô kết hôn rồi lại cho rằng càng về trễ càng tốt?
Lý Thạc Mân cảm thấy hơi sai sai.
Từ Minh Hạo nói: “Tớ hỏi em ấy nguyên nhân, em ấy nói gần đây cãi nhau với chồng, không muốn ở nhà buổi tối, còn nói việc này cậu cũng biết.”
Lý Thạc Mân đáp lời: “Ừm, em ấy nói với tớ rồi.”
Vợ chồng lúc mới cưới là lúc mặn nồng nhất, Lý Thạc Mân và Kim Mẫn Khuê đột ngột kết hôn còn thấy hơi ngọt ngào, nhưng Lưu Vũ Thần và người chồng mẫu mực của cô cãi nhau chuyện gì mà buổi tối cũng không muốn về nhà?
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
Điện thoại Lý Thạc Mân rung rung, có tin nhắn WeChat.
Y cầm khăn lau tay, lấy điện thoại ra.
Là Kim Mẫn Khuê gửi tới, như thường lệ chỉ có một câu ngắn gọn: [Tôi đến công ty.]
Lý Thạc Mân rũ mắt bật cười, gửi qua một nhãn dán “Hôm nay vịt Donald cũng cố lên”.
Kim Mẫn Khuê chỉ đến đâu biết đến đó, gửi lại một nhãn dán y hệt.
Lý Thạc Mân cười lộ mấy cái răng trắng, trả lời một icon OK.
Có lẽ Kim Mẫn Khuê ngại nên không trộm nhãn dán của Lý Thạc Mân nữa, khung thoại hiện lên “Đang nhập…” trong chốc lát, cuối cùng xuất hiện một icon mỉm cười.
Lý Thạc Mân: “……”
Sao lại thấy icon Kim Mẫn Khuê gửi có hơi đáng yêu?
Từ Minh Hạo nhìn y vừa xem diện thoại vừa cười vui vẻ, lòng hiểu rõ, mặt thì tỏ vẻ ghét bỏ, bên miệng lại treo một nụ cười.
Tới giữa trưa, Lý Thạc Mân thừa dịp thời gian ăn cơm đi đến cửa hàng quần áo nam trên tầng ba của trung tâm thương mại, nhanh chóng thực hiện ý định mua quần áo cho Kim Mẫn Khuê của mình.
Hai năm qua y đều mua quần áo ở đây, hơn nữa gương mặt này còn gặp qua là khó quên, người hướng dẫn y cũng không xa lạ, nhiệt tình đề cử những mẫu quần áo mới.
Nếu là mua cho mình, có khi Lý Thạc Mân sẽ vui vẻ mua theo đề cử để bớt việc, tùy tiện mua hai bộ không xấu.
Nhưng giờ đang mua cho Kim Mẫn Khuê, Lý Thạc Mân vô thức chú ý hơn, không mua ở một cửa hàng duy nhất.
Y đi từ nam ra bắc, nhìn thấy hợp là vào chọn, cuối cùng mua bốn năm bộ có thể tôn da Kim Mẫn Khuê.
Lý Thạc Mân xuống lầu một, đang muốn đi ra đường, lại vô tình thấy tủ kính của mấy cửa hàng gần đó, lập tức bị một cái cà vạt hấp dẫn.
Đó là một cái cà vạt màu lục đậm, cách cửa sổ nhìn không ra chất liệu, nhìn rất đẹp dưới ánh đèn tông màu ấm của cửa hàng.
Tầng một là mặt tiền của trung tâm thương mại, có thể xuất hiện ở chỗ này đều là nhãn hiệu cao cấp, mức độ tiêu phí cực cao.
Xuất thân và kinh nghiệm có hạn, Lý Thạc Mân không rõ lắm về mấy nhãn hiệu, y không biết siêu xe, càng không biết mấy brand xa xỉ, chỉ biết thứ trong những tiệm này rất quý, đối với bản thân mà nói quá mức xa xỉ, số lần đến đây bằng không.
Nhưng khi y nhìn thấy cái cà vạt kia, trước mắt bỗng nhiên hiện ra hình ảnh sáng nay Kim Mẫn Khuê nghiêm cẩn đoan chính đứng trước kính sửa cổ áo.
Lý Thạc Mân rảo bước vào cửa hàng, thầm nghĩ cái cà vạt này không tồi, hẳn là sẽ rất hợp với màu da Kim Mẫn Khuê.
Tác giả có lời muốn nói:
Kim Mẫn Khuê: Vì sao người khác tân hôn thì mang cà vạt đỏ, tôi lại phải mang cà vạt màu lục?
Kịch bản: Là màu lục đậm (nhấn mạnh).
Kim Mẫn Khuê: Nó không phải đều là màu xanh lục hả?
Lý Thạc Mân: Màu lục đậm rất không tồi nha, tôi cảm thấy rất hợp da anh nên mới mua ~
Kim Mẫn Khuê: Cà vạt đỏ thì có cái gì tốt, giống y như khăn quàng đỏ, là đàn ông thì nên dùng màu xanh lục:)
Tác giả: Tui thật sự không có ý kiến với Kim lão cẩu đâu, nhưng mà lúc trước nhìn thấy một anh trai ngoại quốc mặc tây trang đeo cà vạt màu lục đậm, làn da nhìn cực trắng, cực đẹp cực có khí chất!!
Các bạn chắc đã từng nghe qua từ “đội nón xanh”, từ ấy có nghĩa là cắm sừng á, xanh ở đây là xanh lá, nên màu xanh lá cũng có nghĩa same same dị, sau này mà thấy trong truyện xuất hiện “màu xanh lục” là tự hiểu he, chắc tác giả ưa màu này lắm tại trong truyện nó xuất hiện quài luôn á
[text_hash] => 0579ce5b
)