Array
(
[text] =>
Lòng bàn tay Kim Mẫn Khuê ấm áp, đầu ngón tay lại man mát.
Hắn không tính là đen, thế nhưng so sánh thì Lý Thạc Mân trắng hơn nhiều.
Bàn tay lớn kia bao trùm, chỉ còn nửa ngón tay Lý Thạc Mân lộ ra bên ngoài.
Ngón tay trắng nõn thon gọn, nằm trong tay Kim Mẫn Khuê nhìn giống như búp măng.
Thao tác này vừa tao vừa mãnh, đầu óc Lý Thạc Mân có hơi load không kịp.
Có thể là do vừa nãy biết Kim Mẫn Khuê để ý y không ăn cá, cũng có thể là do động tác của Kim Mẫn Khuê rất thân mật tự nhiên, Lý Thạc Mân lại không có mâu thuẫn tâm lý với lần đụng chạm này.
Y sững sờ để Kim Mẫn Khuê dắt lên thang máy, lòng bàn tay mu bàn tay đều bị nhiệt độ người đàn ông nhuộm đỏ, nhiệt độ lại còn tiếp tục lan lên, đi ra gió mới có cảm giác thoải mái chút.
Lý Thạc Mân nhớ lại lúc mình đưa tay ra với Kim Mẫn Khuê, càng nghĩ càng cảm thấy như đang làm nũng đòi nắm tay.
Cảm giác này, như bị lăng trì.
Nếu biết trước thì đã nói thẳng kêu hắn đưa một cái túi đồ cho y, nhưng nếu giờ nói thì lại vạch trần hiểu lầm nắm tay, tự nhiên làm Kim Mẫn Khuê lúng túng.
Cân nhắc trên dưới, Lý Thạc Mân đành nuốt lời nói lại.
Đầu ngón tay y giật giật, hơi thẹn thùng nắm nhẹ tay Kim Mẫn Khuê, cùng nhau đi qua dòng người tấp nập giữa quảng trường.
Khi Kim Mẫn Khuê đến đã đậu xe ở một bãi đỗ gần cửa hàng hoa.
Lý Thạc Mân ngồi ở ghế phó lái, mắt liếc nhìn mình trong kính chiếu hậu, âm thầm vui mừng vì Kim Mẫn Khuê dắt y đi trước mà không chú ý tới sự ửng đỏ của y.
Thực ra bên Kim Mẫn Khuê cũng rất không ổn.
Hắn uống rượu không đỏ mặt, lúc xấu hổ cũng rất khó nhìn ra vết tích, sau khi dắt người ra siêu thị mới hiểu ra, Lý Thạc Mân không phải muốn tay trong tay với hắn, chỉ là muốn giúp hắn cầm một cái túi đồ mà thôi.
Trong lòng Kim Mẫn Khuê đang muốn dời sông lấp biển, nhưng Lý Thạc Mân lại giống bông hoa nhỏ nơi đầu ngọn sóng, trắng trẻo mũm mĩm, vừa thơm vừa ngọt, rất thoải mái, lúc mở cửa xe khóe miệng vẫn còn độ cong ngọt ngọt.
Đặt túi đồ vào cốp sau, Kim Mẫn Khuê cố ý lấy hộp kẹo trái cây kia ra, lúc lên xe một bên thắt dây an toàn một bên đưa hộp kẹo cho Lý Thạc Mân.
Lý Thạc Mân nhận bằng hai tay, nhỏ giọng nói cảm ơn.
Trước giờ đi siêu thị y chưa từng chú ý tới đồ ăn vặt của trẻ em, huống chi đây còn là kẹo nhập khẩu mới ra, y xoay hộp sắt một vòng mới tìm được chỗ mở.
Nắp mở thiết kế dụng tâm như vậy, Lý Thạc Mân cảm thấy rất mới lạ.
Chờ khi tìm ra cơ chế bán vô hình để kẹo bắn lên, Lý Thạc Mân không khỏi cười nói: “Đây có thể xem là một thứ đồ chơi.”
Kim Mẫn Khuê đã bắt đầu lái xe, xuất phát từ an toàn, không thể quay đầu nhìn y.
Nhưng nghe giọng nói vui vẻ của Lý Thạc Mân, không khó tưởng tượng ra biểu cảm trẻ con vui vẻ kia.
“Thích?” Kim Mẫn Khuê cũng vui vẻ.
Lý Thạc Mân nở nụ cười: “Đóng gói rất thú vị.”
Viên kẹo tròn vo, màu sắc vàng trắng đan xen, rất dễ nhìn.
Nó ở trên tay Lý Thạc Mân hai giây, sau đó tiện đà đưa lên bên mép Kim Mẫn Khuê.
Lý Thạc Mân nói: “Hình như là vị dứa.”
Kim Mẫn Khuê ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên tay Lý Thạc Mân, tiếp đó mới chú ý đến vị ngọt của kẹo trái cây.
Vừa lúc giao lộ nhảy đèn đỏ.
Kim Mẫn Khuê đạp phanh xe, cúi đầu ngậm kẹo vào, dư quang liếc đầu ngón tay trắng loáng êm dịu của đối phương.
Lý Thạc Mân nhìn hắn không chớp mắt.
“Ừm.” Kim Mẫn Khuê biết y muốn nghe cái gì, im lặng mấy giây, khẳng định: “Là vị dứa.”
Quả nhiên Lý Thạc Mân nở nụ cười ngay, lấy ra thêm một viên nữa, tự mình ăn.
Lần này là vị nho, vỏ bọc đường tan ra, sau đó nước trái cây nồng đậm chảy ra.
Nhắc tới cũng kì, khẩu vị y thiên ngọt, nhưng lại rất ít khi mua kẹo ăn.
Có lẽ mấy bài súp gà* trên mạng cũng hoàn toàn không vô dụng, khi còn bé không chiếm được, lớn rồi cũng không muốn nữa.
(*Bài báo có tính nhân văn, giáo dục)
Lý Thạc Mân cắn viên kẹo, cảm giác như mình quay về lúc năm sáu tuổi, không thể cưỡng lại đồ ngọt và đồ chơi.
Y nuốt nước trái cây, khóe miệng mím mím.
… Thật sự rất ngọt.
——
Đến nhà, không chờ Kim Mẫn Khuê phân loại đồ xong, Lý Thạc Mân đã giục hắn cởi áo khoác cà vạt trước.
Kim Mẫn Khuê nghe lời, treo quần áo lên giá áo chỗ huyền quan.
Lý Thạc Mân đến phía sau hắn, mở ngón cái và ngón tay giữa, như đang đo chiều rộng vai Kim Mẫn Khuê, tiếp đó ấn ấn cái vai hắn: “Ở đây rất căng này, còn nói bình thường nữa chứ.”
Chính trang có bản hình cố định, phạm vi hoạt động hạn chế, muốn mặc đẹp mắt, không chỉ phải có tỉ lệ cơ thể đẹp, mà tư thế ngồi cũng rất quan trọng, tất nhiên khá tiêu hao thể lực.
Từ khi bắt đầu tiếp nhận bộ phận sinh ý, Kim Mẫn Khuê chuẩn bị chờ thời quanh năm, vậy nên cũng đã sớm quen, giờ bị Lý Thạc Mân đụng vào mới cảm thấy tầng quần áo này dán vào thân thể hắn chặt như sáp.
Cánh tay kia dịu dàng y như chủ nhân của nó vậy.
Kim Mẫn Khuê mới vừa bị sờ một cái, xương cốt cả người đều nhũn cả ra, cơ bắp thả lỏng.
“Em thường bị đau vai sao?” Hắn chú ý thấy thủ pháp Lý Thạc Mân rất thành thạo.
“Trước thì có, nhưng bây giờ rất ít khi bị.” Lý Thạc Mân vô tư cười cười, đi đến nhà bếp xử lý nguyên liệu nấu ăn: “Lúc đi học ngày nào cũng cúi đầu đọc sách, ngồi thời gian dài sẽ cảm thấy đau cổ.”
Cái này cũng là bệnh chung của học sinh và người đi làm bây giờ.
Kim Mẫn Khuê yên lòng, đứng bên cạnh y giúp nhặt rau.
Hai người phân công thoả đáng, phối hợp ăn ý, dưới làn khói lửa tranh nhau lượn lờ, từ từ đánh đuổi cảm giác quạnh quẽ trên bàn ăn.
Kim Mẫn Khuê mở cổ áo, tay áo bị xắn lên mấy vòng, tuy rằng không được gọi là trang phục ở nhà, nhưng cũng đã cho người khác cảm giác dịu dàng hơn khi làm việc nhiều, ngược lại là rất phù hợp với sự tối giản của căn nhà.
Hắn ăn mấy miếng thịt Lý Thạc Mân xào, thỉnh thoảng nhìn về phía thanh niên đẹp đẽ đối diện, nghe y cười nói gì đó, dần cảm thấy lỗ chân lông khắp cơ thể đều bị một dòng nước nóng làm nở ra, lúc này mới hiểu thả lỏng Lý Thạc Mân nói là gì.
Kim Mẫn Khuê đang rất thoải mái, lại đột nhiên nhận ra cách bày trí của căn nhà khác hoàn toàn so với cách Lý Thạc Mân trang trí cửa hàng hoa, ngoại trừ ngoài ban công đầy hoa cỏ xanh um, gần như không tìm được nơi nào khác.
Kim Mẫn Khuê liếc mắt nhìn gương mặt sáng rực rỡ sinh động kia, không nhịn được nói: “Nếu như muốn thay đổi thứ gì trong nhà thì em cứ việc.”
Lý Thạc Mân nghe vậy ngừng đũa.
Y mới nghĩ cái bàn này rất hợp với khăn trải cotton màu trắng, không ngờ vừa ngẩng đầu đã nghe Kim Mẫn Khuê nói một câu như vậy.
Suy nghĩ của y viết lên mặt hết rồi hả?
“Được.” Lý Thạc Mân cười xong cắn đũa, quyết định bé ngoan ăn cơm, không nghĩ ngợi gì nữa.
——
Kim Mẫn Khuê mang công việc về làm, sau khi ăn xong chào Lý Thạc Mân một tiếng rồi nhốt mình vào thư phòng như thường lệ.
Chăm sóc mấy chậu hoa trên ban công xong, Lý Thạc Mân xoa xoa cái eo “già” đã mềm nhũn, quyết định đi tắm một cái.
Y cố ý tăng nhiệt độ nước, sau đó mới đổ nước vào bồn.
Vì chuyện tối hôm qua, Lý Thạc Mân thậm chí không dám nhìn mặt gương kia nữa.
Y ném quần áo vào giỏ, cố gắng không nhìn mấy vết tích đã bắt đầu nhạt đi trên người mình, hai ba bước đã vùi mình vào trong bồn tắm.
Nước nóng bao phủ toàn thân, cũng ào vào chỗ phía dưới.
Lý Thạc Mân bị hơi nước xông đỏ mặt, càng tắm càng cảm thấy phía sau có cảm giác trướng trướng quái dị.
Buổi chiều ở cửa hàng hoa cảm giác đau đớn như có như không, giờ ngâm trong nước nóng lại bắt đầu thấy hơi đau.
Lý Thạc Mân tắm rất khó khăn, ôm đầu gối trong bồn tắm cứng rắn chống đỡ mười phút, cuối cùng mặt đỏ bừng trốn lên giường.
Sao lại khó chịu như vậy? Rõ ràng không có bị thương mà.
Lần đầu của ai cũng vậy sao? Hay là bởi vì y có thể chất đặc biệt?
Lý Thạc Mân mê man chớp mắt.
Y nắm điện thoại di động, một lát sau mở công cụ tìm kiếm, chậm rãi nhập vào hai từ mấu chốt: 0, lần đầu.
Ấn tìm, rất nhanh sau trang web đã hiện ra những thông tin liên quan.
Lý Thạc Mân lướt lung ta lung tung, chọn một cái chủ đề “Lần đầu của 0 mẹ nó là cảm giác gì”.
Chủ thớt: [Tối hôm qua là lần đầu tôi làm 0, mịe đau đến mức ông nhe răng nhếch miệng, đã vậy còn phải mạnh miệng khen hắn lợi hại nói mình rất sướng, thiếu chút nữa điên luôn, muốn hỏi các vị lần đầu tiên là cảm giác gì?]
Câu trả lời bên dưới rất đa dạng, đại đa số người đều biểu thị, là rất đau cực kỳ đau, nhưng một khi bắt đầu sướng là thật sự rất sướng.
Trên diễn đàn còn có người rất cởi mở, nói vài câu đã đòi hẹn pháo(hẹn chịt).
Lý Thạc Mân da mặt mỏng, nhìn một chút đã dùng một cái tay khác che nửa khuôn mặt.
Y cảm thấy… không khác gì với họ lắm nhỉ?
Cuối cùng có đại lão tổng kết: [Nguyên nhân thấy đau có rất nhiều nha, không làm dạo đầu tốt, kỹ thuật quá tệ. Ngoài ra còn có người chưa vào việc đã thấy đau, trẻ em sợ tiêm phần lớn là do tâm lý, càng sợ đau thì càng đau.]
Câu cuối cùng kia quả thực là đang nói tới Lý Thạc Mân.
Đêm đó, lúc y thấy kích thước của Kim Mẫn Khuê xong lập tức kinh hồn bạt vía, đối phương còn chưa vào y đã bắt đầu kêu đau.
[Nhưng nếu ngủ nhiều lần mà vẫn đau không chịu nổi, vậy chỉ có thể nói, kích thước các bạn không hợp nhau:)]
Chuẩn bị, kỹ thuật, tâm lý, kích thước.
Lý Thạc Mân lần lượt ghi nhớ trọng điểm, áp lực tinh thần giảm bớt không ít.
Xem ra cũng không hoàn toàn là do y trời sinh sợ đau, lần sau… chú ý nhiều chút là được.
Bài post này rất dài, có hơn ba mươi ngàn bình luận, thỉnh thoảng có mấy tiền bối dốc hết tâm huyết, cống hiến tất cả kinh nghiệm của mình, làm Lý Thạc Mân đọc đến đỉnh đầu bốc khói luôn.
Tiểu thuyết và truyện tranh tám phần mười cũng không dám chiếu tới chỗ bọn họ nói.
Qua mười một giờ, Kim Mẫn Khuê duyệt xong mấy hạng mục.
Hắn đoán Lý Thạc Mân đã ngủ, cố ý tắm rửa sạch sẽ ở phòng bên ngoài, kết quả vừa vào cửa đã thấy đầu giường lập loè ánh sáng nhỏ, Lý Thạc Mân trùm chăn kín mít như con tôm, chỉ lộ ra một cái đầu màu vàng và đôi mắt dịu dàng ánh nước.
Đã trễ thế này mà còn chơi điện thoại?
Kim Mẫn Khuê cau mày: “Còn chưa ngủ?”
Lý Thạc Mân hồi hộp, có cảm giác bị trưởng bối phát hiện thức đêm không ngủ.
“Giờ ngủ ngay.” Y ngoan ngoãn thoát khỏi diễn đàn, đặt điện thoại lên tủ đầu giường.
Phần đệm phía sau hơi trũng xuống, âm thanh Kim Mẫn Khuê cùng mùi hương sau khi tắm cùng ập đến: “Trước khi ngủ đừng chơi điện thoại, dễ mất ngủ.”
Lý Thạc Mân nắm chăn, gật đầu nói ừm.
Kim Mẫn Khuê nằm xuống liếc mắt nhìn y, do dự vài giây, cuối cùng duỗi tay về phía y.
Bóng tối ập đến, Lý Thạc Mân mới vừa xem xong một đống phế liệu màu vàng(aka tài liệu khiêu zâm) phản xạ có điều kiện nhắm mắt lại, tiếp đó cảm thấy những lọn tóc dài trên trán bị đối phương chạm vào.
Kim Mẫn Khuê nghiêng người, tắt đèn.
Ánh sáng lập tức biến mất.
Cả phòng ngập trong bóng tối, môi Lý Thạc Mân đột nhiên bị Kim Mẫn Khuê khẽ hôn một cái.
Sau đó y nghe thấy người đàn ông nói với y: “Ngủ đi, ngủ ngon.”
[text_hash] => f1aad2c7
)