Array
(
[text] =>
Thái y nhanh chóng được đưa tới, vội vàng quỳ xuống bắt mạch cho Ly Luân.
Một lát sau, lão thu tay lại, sắc mặt nghiêm trọng:
“Bẩm hoàng hậu, do tâm trạng kích động quá mức nên thai khí bất ổn. Nếu không tĩnh dưỡng cẩn thận, e rằng sẽ ảnh hưởng đến long thai.”
Trác Dực Thần cau mày: “Vậy phải làm sao?”
Thái y vội dâng lên một đơn thuốc: “Thần sẽ kê thuốc an thai, nhưng quan trọng nhất vẫn là tâm tình hoàng hậu. Không thể để nương nương chịu kích động thêm.”
Trác Dực Thần lập tức sai người đi sắc thuốc.
Ly Luân nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, bàn tay vẫn đặt trên bụng.
Hắn khẽ thở dốc, ánh mắt đượm buồn.
Chu Yếm…
Ngươi còn chưa trở về.
Ta cũng không thể… mất đi con của chúng ta.
Trong điện, hương thuốc an thần thoang thoảng bay, nhưng Ly Luân vẫn không sao ngủ được.
Hắn nằm trên giường, hai tay siết chặt lấy góc chăn, ánh mắt trống rỗng nhìn lên màn trướng.
Chu Yếm…
Hắn biết rõ người kia sẽ không dễ dàng gục ngã.
Nhưng nghĩ đến cảnh Chu Yếm trọng thương nơi sa trường, hắn vẫn cảm thấy lòng mình như bị bóp nghẹt.
Cánh cửa khẽ mở, Trác Dực Thần bước vào, trên tay cầm một bát thuốc ấm.
“Hoàng hậu nương nương, thuốc an thai đã sắc xong, mời ngài dùng.”
Ly Luân không đáp, cũng không nhúc nhích.
Trác Dực Thần thở dài, đặt bát thuốc lên bàn, rồi chậm rãi nói:
“Bệ hạ đã dặn, dù có chuyện gì, nương nương cũng phải bảo trọng.”
Ly Luân giật mình, khẽ nghiêng đầu nhìn hắn.
Trác Dực Thần biết mình đã thu hút được sự chú ý của hắn, liền nói tiếp:
“Bệ hạ từng nói, chỉ cần nương nương bình an, y có liều mạng cũng đáng.”
Tay Ly Luân khẽ run lên.
Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi lặng lẽ nhận lấy bát thuốc.
Hắn không thể để Chu Yếm lo lắng.
Hắn phải chờ y trở về.
Mấy ngày sau, tin tức từ tiền tuyến cuối cùng cũng truyền đến.
Đại quân chiến thắng trở về.
Người dẫn đầu đội quân, không ai khác chính là Chu Yếm.
Tin này khiến cả kinh thành dậy sóng. Dân chúng đổ ra đường reo hò, bá quan trong triều vội vàng chuẩn bị lễ tiếp đón.
Nhưng trong hoàng cung, Ly Luân chỉ quan tâm đến một chuyện—Chu Yếm có bình an không?
Hắn đứng trước cửa điện, hai tay vô thức siết chặt lấy lớp áo choàng.
Trác Dực Thần ở bên cạnh thấp giọng nói: “Bệ hạ sẽ nhanh chóng về thôi, nương nương đừng quá lo lắng.”
Ly Luân không nói gì, chỉ yên lặng nhìn về cổng cung.
Rất nhanh, tiếng vó ngựa vang lên.
Cổng cung mở ra.
Chu Yếm ngồi trên lưng ngựa, chiến giáp đen tuyền, ánh mắt sắc bén, phong thái vẫn uy nghiêm như xưa.
Nhưng khi Ly Luân nhìn kỹ, hắn liền thấy ngay cánh tay y đang quấn vải trắng, trên áo giáp còn vương vết máu.
Hắn bước nhanh xuống bậc thềm, không chờ đội nghi trượng hoàn thành lễ nghi, đã lao thẳng về phía Chu Yếm.
Chu Yếm giật mình, ngay khi nhìn thấy dáng vẻ gấp gáp của Ly Luân, y liền tung người xuống ngựa, đón lấy hắn.
“Ngươi—”
Chưa kịp nói hết câu, y đã bị một cái ôm chặt cứng.
Ly Luân vùi mặt vào vai y, giọng nói khẽ run: “Ngươi còn biết trở về sao…”
Chu Yếm sững người, sau đó khẽ bật cười, vòng tay ôm hắn vào lòng.
“Ngốc, ta đã hứa rồi mà.”
Lời hứa, y chưa từng quên.
Chu Yếm siết chặt vòng tay, cảm nhận hơi ấm từ người trong lòng.
Ly Luân ôm y một lúc lâu, mới chậm rãi buông ra. Hắn ngước mắt nhìn y, ánh mắt lạnh lùng quét qua vết thương trên cánh tay y.
“Ngươi bị thương.”
Chu Yếm nhướng mày, cười nhạt: “Chỉ là vết thương nhỏ, không đáng ngại.”
“Không đáng ngại?” Ly Luân cắn môi, trong mắt ánh lên tia giận dữ. “Vậy sao còn chảy máu?”
Chu Yếm giật mình.
Y chưa bao giờ thấy hắn tức giận như vậy.
Từ trước đến nay, dù có xảy ra chuyện gì, Ly Luân cũng chỉ im lặng chịu đựng. Nhưng lần này, hắn lại vì y mà nổi giận.
Chu Yếm bỗng thấy lòng ngọt ngào, khẽ cười, đưa tay vuốt nhẹ má hắn.
“Được rồi, là ta sai.”
Y cúi đầu, kề sát tai hắn, giọng nói mang theo ý cười:
“A Ly đang lo lắng cho ta sao?”
Ly Luân bị y trêu chọc, mặt hơi đỏ lên, nhưng vẫn hừ lạnh một tiếng: “Ngươi muốn chết thì cứ chết một mình đi, đừng để ta lo lắng vô ích.”
Chu Yếm bật cười, ánh mắt dịu dàng đầy cưng chiều.
Y nắm lấy tay hắn, chậm rãi nói: “Ta đã trở về rồi, sau này sẽ không để ngươi lo lắng nữa.”
Ly Luân liếc y một cái, không nói gì, nhưng ngón tay khẽ siết chặt lấy tay y.
Chu Yếm biết, hắn đã tha thứ cho y rồi.
Ngày Ly Luân lâm bồn, cả hoàng cung đều chìm trong bầu không khí căng thẳng.
Từ sáng sớm, cơn đau đã bắt đầu, từng đợt co rút khiến hắn toát mồ hôi lạnh.
Chu Yếm đứng bên cạnh nắm chặt tay hắn, giọng nói trầm ổn nhưng bàn tay lại run nhè nhẹ:
“A Ly, ta ở đây, đừng sợ.”
Ly Luân siết chặt tay y, móng tay gần như bấm vào da thịt.
Hắn đau đến mức cả người run rẩy, trán ướt đẫm mồ hôi.
Cung nữ, thái y tất bật chạy ra chạy vào.
“Dặn dò ngự thiện phòng chuẩn bị nước ấm!”
“Mang nhân sâm và tổ yến lên! Hoàng hậu đã mất nhiều sức!”
Ly Luân gần như không còn nghe rõ những âm thanh xung quanh.
Hơi thở hắn gấp gáp, cơn đau mỗi lúc một dữ dội.
Từng cơn co thắt như xé rách cơ thể hắn, khiến hắn không kìm được mà bật ra những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Chu Yếm thấy hắn đau đớn như vậy, lòng đau như dao cắt.
Y cúi xuống hôn lên trán hắn, thì thầm bên tai hắn:
“A Ly, chịu đựng một chút… Sắp rồi, sắp gặp được bọn trẻ rồi.”
Ly Luân mơ hồ nghe thấy giọng nói của y, đôi mắt ướt nước mở ra, cố gắng gật đầu.
Cuối cùng, sau nhiều canh giờ vật vã, tiếng khóc non nớt vang lên.
“Chúc mừng bệ hạ! Là một hoàng tử!”
Ngay sau đó, một tiếng khóc khác cũng vang lên.
“Lại thêm một công chúa nữa! Là long phượng thai!”
Ly Luân mệt đến mức không còn sức để nói gì, chỉ có thể yếu ớt mỉm cười.
Chu Yếm cẩn thận nhận lấy hai đứa trẻ từ tay nhũ mẫu, ôm chúng đến bên hắn.
“A Ly, nhìn xem, đây là con của chúng ta.”
Ly Luân khó nhọc nâng tay, chạm nhẹ vào bàn tay nhỏ xíu của hoàng tử.
Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên khóe mắt hắn—là hạnh phúc, là thỏa mãn, cũng là an yên.
Chu Yếm ôm hắn vào lòng, nhẹ giọng nói:
“Sau này, ta sẽ không để ngươi chịu khổ nữa.”
[text_hash] => e3316d32
)