Array
(
[text] =>
Ly Luân khóc một lúc lâu, cuối cùng vì mệt mỏi mà chìm vào giấc ngủ.
Chu Yếm nhẹ nhàng vuốt tóc hắn, ánh mắt ôn nhu hiếm thấy.
Y kéo chăn đắp cho hắn cẩn thận, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán hắn.
“Ngủ ngon.”
Xác nhận hắn đã ngủ say, y mới đứng dậy, khoác long bào, rời khỏi tẩm cung.
Ngoài điện, Trác Dực Thần đã chờ sẵn, thấy y bước ra liền thấp giọng hỏi:
“Bệ hạ, hoàng hậu…”
Chu Yếm liếc hắn một cái, giọng điệu nhàn nhạt: “Ngủ rồi.”
Trác Dực Thần hơi kinh ngạc.
Hoàng đế của bọn họ trước giờ chưa từng dịu dàng với ai như vậy.
Hắn im lặng không nói gì thêm, cùng y tiến về phía đại điện.
Trời vừa tảng sáng, triều đình đã chờ sẵn.
Chu Yếm bước lên long ỷ, ánh mắt quét qua bá quan, giọng nói lạnh nhạt nhưng uy nghiêm:
“Có chuyện gì, tấu đi.”
Một vị quan bước ra, cúi người bẩm tấu:
“Bệ hạ, biên cương truyền tin khẩn! Địch quốc đột nhiên điều động binh lực, có dấu hiệu xâm phạm lãnh thổ. Tướng quân trấn thủ biên giới thỉnh cầu triều đình nhanh chóng tiếp viện!”
Cả đại điện lập tức xôn xao.
Chu Yếm nhíu mày, ánh mắt lạnh đi vài phần.
Y vừa mới lên ngôi chưa bao lâu, kẻ địch đã không chờ được mà muốn thử thách y sao?
Trác Dực Thần bước lên một bước, trầm giọng nói:
“Bệ hạ, thần nguyện lĩnh binh xuất chinh, bảo vệ giang sơn!”
Chu Yếm im lặng một lúc, sau đó gật đầu:
“Chuẩn tấu. Lập tức điều động binh lực, nhưng trước tiên, trẫm muốn biết rõ tình hình. Sai người thăm dò xem, địch quốc rốt cuộc có ý định gì.”
“Rõ!”
Lệnh vua ban xuống, không khí căng thẳng bao trùm cả triều đình. Một cơn bão lớn sắp sửa kéo đến…
Triều đình lập tức hành động.
Mật thám nhanh chóng được phái đi, quân đội cũng bắt đầu điều động, khắp kinh thành tràn ngập không khí căng thẳng.
Chu Yếm sau khi nghị triều liền trở về tẩm cung.
Vừa bước vào, y đã thấy Ly Luân ngồi trên giường, ánh mắt trầm tư.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng lên nhìn y.
“Có chuyện gì sao?” Giọng hắn hơi khàn, dường như vừa mới tỉnh ngủ.
Chu Yếm đi đến bên giường, nhẹ nhàng vuốt tóc hắn, giọng điệu ôn hòa:
“Không có gì, chỉ là chuyện triều chính.”
Ly Luân nhìn y chăm chú, ánh mắt sắc bén:
“Là chuyện biên cương?”
Chu Yếm khẽ nhíu mày.
Y vẫn chưa nói gì, sao hắn lại biết?
Ly Luân bật cười nhạt:
“Ta ngủ nhưng không phải ngủ say hoàn toàn. Huống hồ, từ lúc ta tỉnh dậy đã thấy cung nhân đều lộ vẻ căng thẳng, không khó để đoán.”
Chu Yếm im lặng một chút, sau đó gật đầu:
“Ừ, địch quốc có động tĩnh. Trác Dực Thần đã lãnh binh xuất chinh.”
Ly Luân không nói gì, ánh mắt rơi vào bàn tay y.
Hắn nhẹ nhàng đặt tay mình lên đó, chậm rãi nắm lấy.
“Cẩn thận.”
Chu Yếm sững sờ.
Lời này… là lo lắng sao?
Y khẽ bật cười, siết chặt tay hắn:
“Yên tâm, có trẫm ở đây, không ai có thể động vào giang sơn này.”
Cũng không ai có thể động vào ngươi.
Vì chiến sự căng thẳng, Chu Yếm ít khi ở trong cung, ngày đêm bận rộn xử lý chính sự, thỉnh thoảng còn phải đích thân đến quân doanh chỉ huy.
Mỗi ngày, Ly Luân đều nghe tin tức từ tiền tuyến.
Mặc dù không hỏi nhiều, nhưng mỗi lần cung nhân bẩm báo, hắn đều lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt phức tạp.
Đêm hôm đó, hắn ngồi trong điện, tay mân mê chiếc ngọc bội mà Chu Yếm để lại.
Thái giám hầu hạ bên cạnh dè dặt nói:
“Hoàng hậu nương nương, bệ hạ đã dặn người nghỉ ngơi sớm, đừng lo lắng quá.”
Ly Luân không đáp, chỉ chậm rãi đứng dậy, khoác áo choàng rồi bước ra ngoài.
Ngoài trời đêm tĩnh lặng, gió lạnh thổi qua hành lang dài.
Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trên cao, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Chu Yếm, ngươi đang ở đâu?
Có bình an không?
Lúc này, một cung nhân vội vã chạy vào, quỳ xuống bẩm báo:
“Hoàng hậu nương nương! Có thư khẩn từ tiền tuyến gửi về!”
Ly Luân giật mình, lập tức xoay người.
“Đưa ta xem.”
Hắn nhanh chóng nhận lấy phong thư, tay hơi run khi mở ra.
Nội dung bên trong không dài, chỉ vỏn vẹn mấy dòng chữ mạnh mẽ có phần vội vã:
“Chiến sự tạm thời ổn định, không cần lo lắng. Mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát.”
“Chờ ta.”
Chỉ ba chữ cuối cùng, nhưng lại khiến trái tim Ly Luân khẽ rung động.
Hắn siết chặt tờ giấy, ánh mắt trở nên phức tạp.
Gió đêm lạnh buốt thổi qua, nhưng hắn không cảm thấy lạnh nữa.
Một lúc sau, hắn hít sâu một hơi, xoay người trở vào điện.
Lúc cung nhân giúp hắn cởi áo choàng, hắn nhẹ giọng dặn dò:
“Nếu có tin tức mới từ tiền tuyến, báo cho ta ngay lập tức.”
Thái giám cúi đầu đáp: “Vâng, nương nương.”
Ly Luân ngồi xuống bên giường, ánh mắt vẫn dừng trên tờ thư kia.
Hắn đưa tay chạm nhẹ lên ba chữ cuối cùng—“Chờ ta.”
Ngươi bảo ta chờ ngươi…
Vậy ngươi phải bình an trở về.
Những ngày sau đó, tin tức từ tiền tuyến vẫn đều đặn được gửi về, nhưng chưa bao giờ có thêm một bức thư nào của Chu Yếm.
Ly Luân không hỏi, nhưng mỗi ngày đều âm thầm chờ đợi.
Hắn vẫn duy trì cuộc sống trong cung như trước, nhưng cung nhân đều nhận ra, hoàng hậu nương nương có chút trầm lặng hơn.
Cho đến một ngày nọ…
Trác Dực Thần đích thân vào cung, mang theo tin tức từ biên cương.
Ly Luân nhìn hắn, lòng đột nhiên dâng lên dự cảm chẳng lành.
“Bệ hạ…”
Trác Dực Thần cúi đầu, giọng điệu có chút ngập ngừng:
“Bệ hạ đã thắng trận, nhưng…”
Ly Luân nắm chặt tay áo, giọng nói khẽ run:
“Nhưng sao?”
Trác Dực Thần cắn răng:
“Bệ hạ bị thương, hiện giờ đang trên đường hồi kinh.”
Ầm một tiếng, đầu óc Ly Luân như trống rỗng.
Hắn chỉ kịp nghe thấy tiếng của chính mình, yếu ớt mà run rẩy:
“Chu Yếm… bị thương?”
Lời vừa dứt, sắc mặt Ly Luân bỗng chốc tái nhợt.
Một cơn đau nhói truyền đến từ bụng dưới.
Hắn khẽ kêu lên một tiếng, cơ thể lảo đảo lùi về phía sau.
“Hoàng hậu nương nương!”
Trác Dực Thần kinh hãi, vội lao đến đỡ lấy hắn.
Cung nhân trong điện lập tức hoảng loạn.
“Gọi thái y! Mau gọi thái y!”
Ly Luân nhắm chặt mắt, trán toát mồ hôi lạnh.
Cơn đau ngày càng rõ rệt, tựa như có thứ gì đang quặn thắt trong bụng hắn.
Chu Yếm…
Hắn cắn môi, bàn tay run rẩy siết chặt lấy vạt áo trước ngực.
Không…
Hắn không thể có chuyện gì.
Hắn còn chưa chờ được Chu Yếm về.
[text_hash] => 2aaa0fc5
)