Chiếm Dục Công – VI. Cố Qua Quân x Tuệ Vũ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Chiếm Dục Công - VI. Cố Qua Quân x Tuệ Vũ

Song tính

****

Tuệ Vũ thấp thỏm ngồi trên chiếc giường đỏ thẫm chờ đợi, tay chân bị xích sắt nặng trĩu khoá lại không thể hoạt động linh hoạt được.

Trên người chỉ khoác một bộ lễ phục mỏng manh, sau lưng để lộ hõm lưng kéo dài xuống vòng eo gầy tinh tế. Xung qua vắt chéo đầy trang sức quý giá, sáng lấp lánh tôn lên làn da trắng nõn, xinh đẹp tựa như tranh vẽ.

Căn phòng nơi cậu bị nhốt rất sang trọng, trên rèm cửa, bàn ăn hay thậm chí dưới sàn nhà rải đầy hoa hồng xa xỉ thể hiện độ giàu có và quyền lực của chủ nhân.

Tuệ Vũ vốn dĩ chính là hoàng tử cao quý của một vương quốc nhỏ phía Nam, Em trai cha cậu, hay còn gọi là chú của Tuệ Vũ, nhân cơ hội cha cậu qua đời mà cướp ngôi. Vì lòng tham lam gã đã bại trận trong cuộc chiến tranh giành lãnh thổ trước vương quốc hùng mạnh nhất vùng đất phương Bắc, nên buộc phải bồi thường chiến tranh và giao nộp gần một nửa vùng lãnh thổ cho chúng.

Tuy nhiên, chiến phí quá nặng so với một đất nước còn non trẻ. Phía thắng lợi bất ngờ đề ra một điều kiện khác, đó là họ phải gã hoàng tử bé nhỏ của vương quốc cho kẻ cầm quyền của chúng. Hay còn nói chính là vị hoàng đế đã đích thân ra trận, giết chết vô số mạng người, cướp đoạt biết bao nhiêu lãnh thổ kia.

Nếu gã cậu đi thì chỉ cần nộp một phần chiến phí. Với món hời hiếm thấy này, tên cặn bã là chú của cậu tất nhiên đồng ý ngay, mặc kệ Tuệ Vũ chống đối cưỡng ép bắt trói cậu dâng đến miệng cọp.

Chưa biết được mặt cũng không rõ họ tên đã bị đưa đến đây khiến cậu lo lắng không nguôi.

Bên ngoài, tiếng bước chân uy nghiêm đang ngày một lớn dần, \”thình thịch\” dừng lại ngay trước cửa phòng. Tuệ Vũ hoảng loạn vô thức nín thở, lạnh cóng người bấu chặt móng vào lòng bàn tay.

Cửa mở ra, một thân ảnh cường tráng xuất hiện. Người nọ mang áo choàng lông thú trên vai, ngũ quan anh tuấn góc cạnh cùng cặp mắt phượng dài hẹp mang lại khí thế bức người của một nhà lãnh đạo.

Tuệ Vũ bị cái liếc mắt của hắn doạ sợ không dám hó hé, lén lút dịch người lùi ra sau. Đột nhiên cậu bị một lực mạnh mẽ kéo xích chân lại mà hốt hoảng kêu lên một tiếng.

Cố Qua Quân dễ dàng đẩy ngã chế trụ toàn bộ cơ thể cậu trên giường, mỹ nhân tóc bạch kim xinh đẹp chìm ngập trong biển hoa hồng đỏ, lớp áo mỏng manh che dấu làn da trắng tuyết như có như không. Hắn nhìn ngắm khắp nơi cơ thể Tuệ Vũ, ánh mắt nóng bỏng thèm khát xen lẫn vồ vập như sắp nuốt trọn cậu tới nơi:

\”Em…ta đã tìm em rất lâu.\”

Giọng Cố Qua Quân khàn khàn pha trộn tâm tư vạn ngàn khao khát, bàn tay to rắn chắc chai sần không an phận trườn mò xuống phía dưới sờ soạng, luồn tay vào lớp vải mỏng gần như xuyên thấu. Cố Qua Quân liếm láp cần cổ thiên nga kiều diễm của Tuệ Vũ, tham lam hít ngửi y hệt con nghiện vô phương cứu chữa:

\”Cuối cùng, em cũng là của ta.\”

Tuệ Vũ cứng đờ người, da thịt Cố Qua Quân vừa cứng như sắt vừa nóng như lửa đốt. Mỗi điểm hắn chạm vào đều ngứa ngáy nổi lên ửng hồng một mảng, Tuệ Vũ theo bản năng yếu ớt giãy giụa nhưng không thể đẩy hắn ra được, vành mắt đo đỏ hiện vài vệt nước long lanh càng làm người khác nổi cơn điên cuồng muốn chà đạp mỹ nhân.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.