Sóng vỗ nhè nhẹ, lòng người yên bình
Mặt trời trải dài trên đường chân trời, nhuộm cả bầu trời thành một gam màu cam nhạt ấm áp. Những con sóng lăn tăn vỗ vào bờ cát trắng, tạo ra những giai điệu nhẹ nhàng của thiên nhiên. Gamin hít một hơi sâu, cảm nhận luồng gió biển lạnh phả vào mặt.
– Đã lâu lắm rồi mình chưa có một chuyến đi chơi đúng nghĩa như thế này
Phía sau, Geonyeob chậm rãi bước đến, tay cầm hai ly nước dừa lạnh toát. Anh đưa một ly cho Gamin, khóe môi cong lên:
– Đi biển mà không uống nước dừa thì thiếu sót lớn đấy
Gamin nhận lấy ly nước, nhấp một ngụm rồi nhìn sang Geonyeob. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng, tay xắn lên lộ ra cổ tay săn chắc, quần short đen đơn giản nhưng lại cực kỳ hợp với phong cảnh nơi đây
– Nay style vibe biển thơ dữ vậy
Gamin buột miệng khúc khích cười
Geonyeob bất ngờ, bối rối cười gượng
– Tớ vẫn mặc giống mọi ngày mà
– A …. ha ha . Chắc là nay đặc biệt hơn á
Gamin đỏ lựng mặt, muốn đội 7749 cái quần. Cậu không hiểu sao cậu lại thốt ra lời nói đó nữa
Cả hai bước đi dọc theo bờ biển. Lần này, Geonyeob chỉ lặng lẽ đi bên cạnh, tận hưởng bầu không khí trong lành. Từ xa, những đứa trẻ chạy nhảy nô đùa, tiếng cười vang vọng khắp nơi. Cứ yên lặng như này mãi cũng chán, cậu tiếp lời trước
– Nếu có thể, tôi muốn thời gian cứ trôi chậm thế này mãi
Gamin khẽ nói
Ừm, mãi mãi..
Geonyeob quay sang nhìn câụ , ánh mắt lóe lên một tia dịu dàng mà có chút gì đó lạ kỳ ? Chính anh cũng không nhận ra.
-Vậy thì hôm nay hãy quên hết mọi thứ đi. Chỉ cần nghĩ đến việc tận hưởng chuyến đi này thôi
Gamin khẽ cười, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác lạ lẫm. Đúng thật là Geonyeob, lúc nào cũng nói những lời khiến người khác cảm thấy dễ chịu
Cả hai quyết định ăn trưa ở một quán ăn nhỏ ven đường, cậu ấn tượng nhất với món mỳ lạnh ở đây, ông chủ cũng rất tốt bụng. Chỉ là ông ấy cứ hiểu nhầm cậu với anh là người yêu làm cậu đỏ mặt nagij không thôi, anh thì cứ cười xoà
….
Màn đêm buông xuống, những ánh đèn đường lấp lánh phản chiếu lên mặt biển. Gamin và Geonyeob cùng nhau đi dọc bờ cát, thưởng thức cảnh đêm hiếm có. Phía trước, một đám đông đang tụ tập gần bờ biển để chờ đón màn bắn pháo hoa.
– Không ngờ lại có cả pháo hoa nữa Gamin tròn mắt
– Chỗ kia ngắm được hết màn pháo hoa kìa
Geonyeob kéo tay Gamin, dẫn câụ đến một vị trí khá đẹp gần mép nước.
Khoảnh khắc pháo hoa bắn lên, cả bầu trời bùng sáng với những tia sáng rực rỡ. Ánh sáng phản chiếu trong mắt Gamin, khiến câụ trông như đang tỏa ra một loại hào quang đặc biệt. Geonyeob nhìn câụ , không kìm được mà bật cười.
– Cậu cười gì vậy?
– Chỉ là…
Anh định nói nhưng họng nghẹn lại
– Không chỉ là trông cậu có chút ngố