Chỉ Có Em (Abo) Hanwoolgamin – 06. Hỏi han – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Chỉ Có Em (Abo) Hanwoolgamin - 06. Hỏi han

Thời gian cứ thế trôi qua, mọi thứ dường như dần quay lại quỹ đạo vốn có của nó. Gamin vẫn đi học, vẫn tập luyện như bình thường, vẫn ngày ngày đến câu lạc bộ với bộ võ phục trắng tinh, vẫn là Omega nhỏ bé nhưng đầy quyết tâm mà ai cũng biết. Chỉ có điều, kể từ sau ngày hôm đó, Hanwool biến mất như chưa từng tồn tại.

Không một tin nhắn, không một cuộc gọi, không một lần chạm mặt, hệt như thể cậu và hắn chưa từng có sự ràng buộc nào.

Gamin thở dài, cố gắng không nghĩ đến chuyện đó nữa. Cậu đã tự nhủ với bản thân rằng Hanwool vốn chẳng có ý nghĩa gì cả. Hắn chỉ tình cờ xuất hiện trong cuộc đời cậu vào một khoảnh khắc hỗn loạn, rồi lại rời đi như một cơn gió thoảng qua. Nhưng dù có tự nhủ bao nhiêu lần đi nữa, cậu vẫn không thể phủ nhận rằng có một cái gì đó trong lòng mình… vẫn cứ nhói lên mỗi khi nghĩ về hắn. Nghĩ về lần đầu gặp hắn ,những lần bị bạn bè hắn hay chính hắn bắt nạt và cả bây giờ….. Cậu nhíu mày xua xua tay không muốn chấp nhận nó, rồi lại thở dài
Cậu tự trấn an mình bằng cách dồn hết tâm trí vào việc tập luyện. Các buổi tập ngày càng căng thẳng hơn, áp lực của kỳ tuyển chọn đội tuyển quốc gia cũng đè nặng trên vai. Nhưng giữa những căng thẳng ấy, có một người vẫn luôn ở bên cậu, luôn lặng lẽ dõi theo cậu, Geonyeob lúc nào cũng là người đầu tiên xuất hiện khi cậu cần giúp đỡ. Những lúc cậu mệt mỏi, anh sẵn sàng đi mua nước cho cậu, chuẩn bị khăn lạnh cho cậu lau mồ hôi, thậm chí có hôm còn chủ động giúp cậu tập luyện. Cũng chẳng biết từ khi nào, hai người lại trở nên thân thiết đến vậy.
Gamin vẫn thường trêu Geonyeob rằng anh ấy đang ngày càng giống một bảo mẫu hơn là bạn thân, nhưng mỗi lần như vậy, Geonyeob chỉ cười xòa mà chẳng phản bác

Có lẽ…

Ở bên cạnh Geonyeob như thế này, cũng không tệ

Lần nào nghỉ giữa giờ, cậu cũng ngồi cùng Geonyeob. Có hôm cả hai còn ra sân sau ăn vặt cùng nhau, Geonyeob rất hay mua bánh mang đến cho cậu. Dù biết cậu đang trong chế độ tập luyện khắt khe, anh vẫn cố gắng tìm những món ít đường, ít calo nhất có thể

– Cậu ăn thử cái này đi, tớ thấy nó hợp với cậu lắm

– Ơ, sao cậu lúc nào cũng mua đồ ăn cho tớ vậy?

– Vì tớ thích nhìn cậu ăn mà

Lời nói ấy nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến mặt Gamin nóng bừng. Cậu khẽ cúi đầu, che đi gò má ửng đỏ của mình, nhưng lại không thể che giấu được nụ cười đang dần nở trên môi.

Dần dần, cậu cũng chẳng còn ngại nữa. Geonyeob tốt với cậu, và cậu cũng không có lý do gì để từ chối sự quan tâm đó. Cậu bắt đầu chủ động nhắn tin hỏi han anh mỗi ngày, cùng anh đi ăn sau những buổi tập, thậm chí có hôm còn vô thức tựa đầu vào vai anh lúc ngồi trên khán đài nghỉ ngơi

Cứ thế, từng chút từng chút một, khoảng cách giữa hai người dường như ngày càng thu hẹp lại

Hôm nay là một ngày đẹp trời, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả khoảng sân tập. Cơn gió nhẹ lướt qua làm mái tóc Gamin khẽ bay theo, cậu nheo mắt nhìn lên bầu trời rồi lại cúi xuống lau mồ hôi trên trán

Cậu vừa chạy mấy vòng sân liền, mới tìm được sân tập mới cậu phấn khích vô cùng, mồ hôi thấm ướt cả lưng áo. Geonyeob đứng bên cạnh, như thường lệ, đưa cho cậu một chai nước lạnh

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.