[Bl-Np] Bắc Bắc – Chương 9 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bl-Np] Bắc Bắc - Chương 9

Để nói về duyên nợ giữa tôi và Sở Kiêu thì rất dài. Nhưng nếu để tôi tóm gọn lại thì tôi chỉ có thể nói một câu \”Đờ mờ thằng chó Sở Kiêu\”.

Sở Kiêu rất nổi tiếng ở trường chúng tôi. Nhưng không phải vì hắn tài năng gì cho cam mà bởi vì chiến tích đánh nhau trăm trận chưa thua trận nào của tên này. Không chỉ đánh học sinh trường mình hay học sinh trường khác, ngay cả giáo viên hắn cũng không buông tha. Nếu không phải Alpha gây thương tích cho Omega có thể bị đi tù thì thằng chả đã chẳng ngán ai rồi.

Với chiến tích huy hoàng khiến đầu gấu xóm bên còn sợ xanh mặt như vậy thì tên này với một học sinh ngoan như tôi chắc chắn chẳng có quan hệ gì rồi. Tuy nhiên ai biết đâu được chữ ngờ. Trong một lần giành được cây xúc xích giảm giá cuối cùng trong ngày, tôi còn đang hớn hở chuẩn bị cho vào mồm thì một vật thể màu vàng chợt lao ra giành lấy cây xúc xích của tôi.

Mẹ nó, cho dù là chó hay người chỉ cần động vào đồ ăn của tôi, tôi cũng phải đớp cho hai phát. Vậy nên tôi đã đuổi theo thứ bốn chân kia suốt 2 dãy phố, cuối cùng cũng tóm được nó ở trong một ngõ nhỏ.

Ngay lúc chuẩn bị cắn nó hai phát, ở một vị trí rất gần, chợt vang tiếng khóc lóc xin tha. Tôi cùng con chó nhìn nhau, cả hai rất tâm đầu ý hợp cùng ngậm miệng. Cả hai rón rén đi trốn sau một cái thùng rác, chỉ hơi ló đầu ra xem.

Trong ngõ rất tối nhưng tôi vẫn có thể lờ mờ thấy được có một bóng đen cao lớn, mặc đồng phục của trường tôi đang tẩn một đám người. Đúng vậy, một mình hắn tay không đánh cả một đám côn đồ cầm gậy sắt đến nỗi nằm sõng soài.

Trong tình huống như vậy đáng lẽ ra tôi nên chuồn đi để tránh vạ lây nhưng dạo gần đây trường tôi đang có phong trào chỉ cần bắt được học sinh vi phạm nội quy và trình báo lên nhà trường sẽ được khen thưởng bằng tiền mặt. Nghĩ đến đây, tôi không hề do dự mà lấy điện thoại ra chuẩn bị chụp ảnh.

Tách. Một tiếng động vang lên kèm theo ánh đèn flash lóe sáng cả một góc.

Tôi: …

Con chó đang ăn xúc xích: …

Không để tôi kịp chuồn đi, đối diện với tầm mắt tôi là một đôi giày thể thao dính một ít máu. Tôi nuốt nước bọt ngẩng đầu lên, một đôi mắt sáng quắc như mắt dã thú liền đập vào mắt tôi. Cái gương mặt này dù bị bị thương vài chỗ nhưng sao tôi không nhận ra đây là Sở Kiêu nổi tiếng lẫy lừng của trường mình.

Xin hỏi chênh lệch giữa tiền dương gian và tiền âm phủ là bao nhiêu? Có thể chuyển khoản được không? Online chờ gấp!

\”Mày đang làm gì?\” Sở Kiêu không cảm xúc nhìn chằm chằm tôi.

\”Ch… chụp ảnh.\”

\”Chụp ai?\”

\”Chụp chó.\” Tôi buột miệng nói.

Thôi bỏ mịa rồi.

Sau đó tôi liền bị người nọ túm lấy cổ áo xách ra ngoài. Bị lôi đi tôi theo bản năng cũng ôm lấy con chó vàng kia, dù sao cũng vì nó mà tôi mới chạm mặt tên hung thần này, có chết thì cả bọn chết cùng.

Tôi đã cho rằng Sở Kiêu sẽ tìm một nơi vắng vẻ chặt xác tôi ra, nào ngờ vừa ra khỏi con ngõ kia, cả người hắn đã đổ rạp lên người tôi.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.