Ngồi ngẩn ngơ nửa ngày cuối cùng tiếng chuông báo hết giờ cũng vang lên. Tôi vội vàng cầm lấy cặp sách tính kiểm tra xem khách hàng hôm nay nhưng bỗng nhiên từ xa vang lên tiếng kêu kinh ngạc của một số người.
\”Sao vậy?\” Tôi quay sang hỏi bạn cùng bàn vẫn chưa ra khỏi lớp.
\”Hình như là Trình Vũ Niên của lớp 11 A01. Không biết ai chọc phải vị hung thần này mà hắn đứng ở trước cầu thang canh giữ.\”
Chết mịa, công an phường đến rồi.
Nghĩ đến chuyện ngày hôm qua bước chân vừa mới bước ra khỏi cửa lớp của tôi bất giác rụt lại. Trước ánh mắt khó hiểu của bạn cùng bàn tôi chỉ có thể cười ngượng nói mình muốn ở lại trong lớp làm bài tập rồi mới về.
Đợi đến khi lớp học đã về gần hết, tôi mới ôm cặp sách ngó ra ngoài cửa. Kết quả đối diện với tầm mắt của tôi là gương mặt cau có cùng chiếc kính gọng vàng quen thuộc. Trình Vũ Niên khoanh tay đứng dựa vào tường tuy ánh mắt không nhìn về phía này nhưng vẫn khiến tôi sợ đến run chân.
Như cảm nhận được có người đang nhìn mình hắn liền ngẩng đầu lên, tôi nhanh như chớp rụt người lại.
Ôm trái tim đang đập bình bịch của mình, tôi muốn khóc cũng không khóc được. Bây giờ tôi nhảy từ tầng ba xuống sẽ thảm hơn hay bị Trình Vũ Niên tóm được sẽ thảm hơn? Mẹ nó, Tô Vọng Bắc ai bảo mày ngứa mồm trêu chọc tên đây làm gì.
Trong lúc tôi còn đang mếu máo thầm trách bản thân mình thì một bóng đen chợt lướt qua tôi. Không suy nghĩ nhiều, tôi vội vàng ôm lấy chân của người nọ. Người nọ cũng không ngờ rằng từ trong gầm bàn lại có một tên dở người lao ra ôm chân mình, không biết nên phản ứng thế nào đành đứng im bất động.
\”Người anh em, chúng ta gặp nhau là cái duyên, đứng ở đây là cái phận. Cậu đứng im một lúc được không?\”
Thấy cậu ta không đáp, tôi cũng không để ý đến người kia, dù sao cũng là bạn cùng lớp với nhau chắc cậu ta cũng không để ý đâu.
Tôi dùng cặp chân dài kia che chắn cho mình, hơi nghiêng đầu chút để xem tình hình bên kia. Lúc này bên cạnh Trình Vũ Niên đã xuất hiện thêm một người nữa, hình như là người của ban kỷ luật đến tìm hắn.
Cơ hội đây rồi. Tôi vội vàng đứng phắt dậy, muốn nhanh chóng chạy qua hắn. Nhưng nghĩ tay tên này dài như vậy, chỉ cần vươn tay một cái là bắt được tôi dễ như chơi. Tôi lại phải suy nghĩ cách khác.
Nhớ ra người bạn cùng lớp kia vẫn chưa đi, tôi liền nhìn sang cậu ta. Không ngờ lại đối diện với một con ngươi trong vắt hoàn toàn không có bất cứ cảm xúc nào.
Từ từ… đây không phải là cậu em Alpha bị dị ứng với pheromone hay sao? Why are u here?
Ngoại trừ sáng nay tôi và người này hoàn toàn không có bất kỳ tiếp xúc nào. Dù sao từ lúc vào học cậu ta vẫn luôn cúi đầu học còn tôi thì ngẩn người đếm số sợi tóc còn sót lại trên đầu ông thầy dạy toán. Nhưng tôi vẫn còn nhớ được tên của người này, cậu ta tên là…
\”Bạch Lệ Ngôn.\”
Nghe thấy tên mình nhưng thiếu niên kia vẫn không hề phản ứng lại. Cậu ta chỉ nhìn tôi giống như xác định xem tôi là ai nhưng có vẻ cậu ta không nhớ ra tôi liền xoay người muốn tiếp tục bước đi. Tôi vội vàng kéo thiếu niên lại.