Array
(
[text] =>
Lục Kiếm Phi vừa tắm xong, trên người còn nhỏ nước, cơ thể hắn thon dài, màu da bánh mật khoẻ khoắn lại rất có cơ bắp khiến người nhìn vào đều có chút nhịn không được suy nghĩ mơ hồ. Điện thoại để trên bàn đổ chuông, đã gần mười một giờ khuya, không biết là ai gọi. Hắn vừa lau tóc vừa đi tới, nhấn nghe, thanh âm bạn đại học của hắn từ đầu dây truyền tới
“Kiếm Phi, đang ở đâu?”
“Ở nhà. Chuyện gì?” Tính cách hắn khá lạnh nhạt, bạn hắn sớm cũng đã quen, có vẻ không thèm để ý
“Ra ngoài đi, Mục Nham tiểu tử kia về nước, gọi anh em ra giới thiệu bạn trai”
“Mục Nham?” Lục Kiếm Phi suy nghĩ một chút mới nhớ ra người được nhắc đến là ai, hứng thú hơn một chút “Tiểu tử đó chẳng phải trước đây rất kỳ thị đồng tính luyến ái sao? Ba năm không gặp hiện giờ có bạn trai?”
“Các cậu bàn nhau đấy à?” Nhậm Trạch bật cười, hắn gọi cho ba người khác, đều là một câu hỏi ngược lại kia “Thế nào? Có hứng thú?”
“Tò mò một chút thôi, hứng thú thì không có bao nhiêu” Lục Kiếm Phi lắc đầu nói, lên giường chuẩn bị đi ngủ “Một chút cũng không muốn ra ngoài giờ này!”
“Đi đi, đang ở ngay câu lạc bộ đêm đối diện khu nhà cậu đây, cũng không xa” Nhậm Trạch tiếp tục thuyết phục, chỉ cần lôi thêm người này tới, hắn liền thắng cược.
“Đã bảo không muốn…” Lục Kiếm Phi theo phản xạ tiếp tục cự tuyệt, lại bị một nam thanh truyền qua điện thoại thu hút, hắn im lặng không nói tiếp, cố lắng nghe
“Sao vậy? Đi chứ?” Nhậm Trạch chờ hắn nói tiếp, lại đợi được một khoảng lặng “Đâu rồi?”
“Đợi. Nhắn số phòng, số tầng” Đáp vội một câu, Lục Kiếm Phi cúp máy, vội vã mặc quần áo, người nọ, chính là thanh âm của người hắn vẫn muốn gặp lại kia
Tiêu Tích lần này tới B thị cũng không phải có công việc quan trọng gì, xử lý xong liền hẹn một người bạn thân tụ tập một chút trước khi lại trở về X thị. Chết tiệt chính là anh tới câu lạc bộ đêm này lần đầu, người quá nhiều, anh còn nhớ nhầm số phòng cho nên bây giờ đang gọi bạn tốt, nhưng gọi mãi không được, liền đứng ở hành lang vắng người bắt đầu tự mắng bản thân.
Lục Kiếm Phi nghe thanh âm của anh đúng là trong trường hợp này, vừa bất đắc dĩ vừa thấy vợ mình thật đáng yêu. Hắn cảm thấy thật may mắn khi chạy qua tới, người vẫn còn cầm điện thoại cố gắng gọi, chưa rời khỏi.
“Tiểu Tích” Hắn cố gắng khiến thanh âm mình bình tĩnh, nhưng khi gọi tên người nọ, thanh tuyến vẫn run rẩy một chút
“…” Tiêu Tích nghe đến thanh âm rất quen, lại tạm thời không nhớ ra là ai, mờ mịt ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông đối diện, anh liền ngẩn ra…
“Cuối cùng cũng gặp được em rồi” Lục Kiếm Phi không đi đến phòng VIP Nhậm Trạch gửi, có lẽ hắn lúc này đã quên mất đám bạn vẫn đang dài cổ ngóng hắn trong kia rồi, người trước mắt mới là quan trọng với hắn hiện tại
“Anh…” Tiêu Tích phản xạ lùi một bước tránh đi cánh tay đưa tới của Lục Kiếm Phi, hình ảnh nhiều tháng trước cứ thế xuất hiện trong đầu anh, anh không biết bản thân nên làm ra phản ứng gì lúc này nữa?
“Em sợ tôi?” Lục Kiếm Phi bị hành động của vợ yêu làm đau lòng, buồn bã nói “Suốt thời gian qua, tôi luôn rất nhớ em”
“Tôi, anh, đừng nói nữa” Tiêu Tích vốn đã quên người này không còn một mảnh, hiện giờ gặp lại, anh thấy tim mình đột nhiên đập nhanh, hỏng rồi!
“Không dám nhìn tôi sao?” Lục Kiếm Phi bá đao bóp mạnh cằm người đối diện, ép anh phải nhìn hắn, nói từng chữ “Tiêu Tích, em phải chịu trách nhiệm với tôi!”
“Gì, gì chứ?” Tiêu Tích đưa tay lên giữ lấy tay nam nhân, cố gắng giải thoát chiếc cằm đáng thương, nhưng vô dụng “Ư, buông, đau”
“Tôi cũng đau” Lục Kiếm Phi ép người vào góc tướng, vây lại, cúi đầu nhìn anh “Lúc em không nói một lời rời đi, tôi cũng rất đau”
“Đừng” Môi bị hôn lên, Tiêu Tích cố gắng né đi nhưng không được “Ưm, Lục, Kiếm, Phi”
“Ngoan, để tôi ôm em, một chút thôi” Tuy mới chỉ gặp người này lần thứ hai, nhưng Lục Kiếm Phi có chút hiểu con người anh, ăn mềm không ăn cứng, thấy anh phản ứng dữ dội, hắn liền chuyển giọng, từ vừa rồi bá đạo lúc này lại ủy khuất, mang theo chút cầu xin.
Quả nhiên Tiêu Tích mềm lòng…
“Buông ra, được chưa?” Một lúc lâu, Tiêu Tích dùng ngón trỏ chọc chọc cánh tay nam nhân, dò hỏi.
“Có thể cứ thế này mãi thì thật tốt” Lục Kiếm Phi biết không thể quá bức bách, sẽ khiến vợ yêu sợ hãi, chạy mất, hắn tìm ai khóc bây giờ? Vì vậy cảm thán xong liền buông ra, nghiêm túc hỏi “Tại sao em lại ở đây một mình giờ này?”
“Tôi…” Nhắc đến, Tiêu Tích liền đỏ mặt, lí nhí đáp “Tôi gọi cho bạn không được, lại quên mất số phòng”
“Ra vậy. Như thế này đi, tôi mang em đi tìm, dù sao nơi này tôi cũng khá quen thuộc”
“Vậy không hay lắm, còn bạn anh thì sao?” Tiêu Tích nghe xong lại có chút xoắn xuýt
“Hửm, vậy em muốn như thế nào? Đi cùng tôi? Đợi bạn em liên hệ?”
“Vậy, vậy đi cùng anh đi” Tiêu Tích ngượng ngùng nói, hiện tại anh ở lại chỗ này không hay lắm, trở về lỡ Dịch Niên gọi lại cũng có chút phiền phức, cứ đi theo thôi.
“Một lát nữa, tôi nói gì em cũng phải phối hợp, biết không?” Lục Kiếm Phi thử thăm dò
“Ừm, tôi sẽ” Thật ra Tiêu Tích chính là kiểu người trong ngoài bất nhất, rõ ràng từ lúc nhìn thấy Lục Kiếm Phi, anh cũng đã rung động một lần nữa, nhưng bên ngoài lại tỏ ra ghét bỏ người ta, hiện tại có cơ hội quang minh chính đại thì tội gì không đồng ý?
Lục Kiếm Phi có chút bất ngờ, hắn không nghĩ tới người này lại đồng ý nhanh như vậy!
Nhậm Trạch vốn khẳng định Lục Kiếm Phi sẽ tới, nhưng đợi mãi không thấy người, đang lúc chuẩn bị chi ra tiền cược, cửa phòng mở ra, cứu tinh của hắn bước vào. Nhậm Trạch nước mắt lưng tròng nhào tới muốn tố khổ, không ngờ lại thấy huynh đệ dắt tay một nam nhân anh tuấn đi vào…
“…”
“Sao vậy?” Lục Kiếm Phi nheo mắt hỏi hắn
“Không có gì, còn nghĩ cậu không tới, suýt nữa thì ông đây phát xuất huyết rồi” Nói rồi hắn nhìn Tiêu Tích đánh giá “Không giới thiệu chút sao?”
“Vào rồi nói” Lục Kiếm Phi nói xong dắt người đi vào
“Kiếm Phi, ba năm không gặp. Vẫn ổn chứ?” Mục Nham, cũng là nhân vật chính hôm nay, cười tươi rói chào hỏi bạn tốt
“A Tích, bên này!” Người bên cạnh Mục Nham hưng phấn chạy đến cạnh Tiêu Tích, bạn y cuối cùng cũng tới, lúc nhìn thấy tay bạn tốt cùng tay nam nhân cao lớn bên cạnh nắm cùng một chỗ, y khựng lại, há miệng, vô cùng không dám tin…
“Niên Niên?” Tiêu Tích thật sự là bị doạ, đây không phải bạn tốt của anh sao? Dịch Niên, người hẹn anh tối nay… “Sao cậu ở đây?”
“Cậu lại quên số phòng đấy à?” Dịch Niên đảo mắt khinh thường, chỉ biết bạn mình lại não cá vàng đúng lúc, y rõ ràng nói rõ số phòng này, vốn lừa bạn tốt tới tụ họp cùng bạn bè người yêu, y sợ phải đi một mình.
“Đây là người bạn mà em nói?” Mục Nham thật sự bị kinh ngạc, bạn của người yêu hắn lại cùng một chỗ với bạn hắn? Đây là cái duyên phận quái quỷ gì?
“Vâng” Tranh thủ đáp lại người yêu, Dịch Niên nheo mắt nhìn bạn tốt “Không phải cậu nói vừa mới xem mắt sao? Là người này?”
“Xem mắt?” Lục Kiếm Phi nghe xong, lại nhớ Tiêu Chiến từng nói vợ hắn bị ép đi xem mắt, hiện tại vẫn đi? Em ấy đặt hắn ở chỗ nào chứ?
“Khụ” Tiêu Tích khẽ liếc bạn tốt, đúng là đồng đội heo a. Anh vội giải thích “Là người nhà ép đi” Nói xong anh ngẩn người, tại sao phải giải thích nhỉ? Hừ!
“Nào nào, lại ngồi xuống rồi nói” Người hoạt bát nhất trong hội bạn đại học của Lục Kiếm Phi là Ân Hào, lúc này đứng ra lôi kéo mọi người vào chỗ. “Đứng nói cũng không đau thắt lưng? Nhưng mà ông đây đau cổ a”
“Đông đủ, giới thiệu một chút, bạn trai tôi, Dịch Niên. Chúng tôi quen nhau trên du thuyền hồi đầu năm nay”
“Mọi người khoẻ, em là Dịch Niên, mong mọi người sau này nhiều chỉ giáo” Dịch Niên là người khá hướng nội, nhẹ giọng tự giới thiệu sau đó liếc nhìn Tiêu Tích, chờ anh nói chuyện.
“Chào em. Anh là Ân Hào. Bọn anh thật sự bất ngờ khi A Nham có bạn trai đấy” Ân Hào sang sảng cười nói
“Chứ còn gì. Lúc A Trạch gọi điện, phản ứng đầu tiên của chị là không tin” Một người khác trong nhóm là Từ Vân Khanh cũng phì cười nói, cô với mấy người này chơi thân đã lâu, cũng không cần câu nệ. “Chị là Từ Vân Khanh”
“Xin chào, chị là Dụ Nhiên, cũng giống bọn họ, không thể tin được” Nữ nhân còn lại cũng cười nói, ánh mắt nhìn đến Lục Kiếm Phi, khẽ nói “Kiếm Phi, không giới thiệu một chút?”
“Lục Kiếm Phi” Hắn bị điểm danh, đơn giản báo ra tên họ, ôm lấy bờ vai Tiêu Tích, lúc này sắc mặt mới có chút ôn nhu hiện ra “Đây là vợ tôi, Tiêu Tích”
“Ai thèm làm vợ anh?” Tiêu Tích nói thì nói vậy, nhưng vẫn hướng mọi người gật đầu làm quen “Em là Tiêu Tích, mong mọi người ngày sau chỉ giáo”
“Kiếm Phi a, thực sự không ngờ tới a, còn cô bé kia thì sao?” Dụ Nhiên đột ngột nhắc tới Mạnh Mỹ Kỳ, trong trường hợp này lời này của cô ta có chút không hợp lý, mọi người đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó chính là chờ xem chuyện vui.
“Cô bé nào?” Tiêu Tích nghe vậy quay đầu nhìn nam nhân bên cạnh, không phải anh là tiểu tam đấy chứ?
“Đừng nghĩ loạn” Nhìn ánh mắt anh, không hiểu tại sao Lục Kiếm Phi lại đọc ra suy nghĩ của anh “Kỳ Kỳ lớn lên với tôi từ nhỏ, lần sau giới thiệu cho em làm quen”
“Ồ” Tiêu Tích chỉ cần biết bản thân anh không phải là xen vào tình cảm của người khác liền ổn, bỏ qua. Liếc mắt nhìn qua Dụ Nhiên, anh có thể ở giới chính trị lăn lộn, cũng không phải ngu ngốc, sao không nghe ra mùi ly gián từ nữ nhân này chứ?
“Dụ Nhiên, vì cô là bạn cùng lớn lên với Vân Khanh, tôi sẽ không làm gì, nếu để tôi biết cô muốn dở trò gì, đừng trách tôi không khách khí” Người khác có thể nhịn, nhưng Lục Kiếm Phi là ai? Người ta chưa gì đã muốn ức ly gián bọn hắn, hắn nhịn mới là lạ.
“Được rồi, chị ấy cũng chỉ là nói một chút” Tiêu Tích bất ngờ ôm ngang hông Lục Kiếm Phi, nhẹ giọng làm nũng
Lục Kiếm Phi đột ngột bị ôm, thân thể cứng đờ, có chút thụ sủng nhược kinh, nhưng rất nhanh thả lỏng người, cười hôn lên đỉnh đầu anh, người này lại muốn dở trò gì?
“Nhiên tỷ, tính cách anh ấy vốn không tốt, chị đừng để ý, em sẽ không trách chị” Tiêu Tích ngẩng đầu, mắt mang ý cười, ngây thơ cười nói cùng Dụ Nhiên
“…” Dịch Niên suýt thì cười ra tiếng. Ngốc như y còn nghe ra Dụ Nhiên nữ nhân này dở trò, y không tin bạn tốt không nhìn ra cái gì. Liếc mắt một vòng, nhìn thấy vẻ mặt như muốn nói lại thôi kèm chút thương hại của bạn người yêu khi nhìn Tiêu Tích, suýt nữa y thực sự không nhịn được cười. Chỉ biết người này lại giả vờ ngây thơ thanh thuần rồi.
Dụ Nhiên đối mặt với khuôn mặt đẹp trai mang ý cười thiện chí của Tiêu Tích, thực sự bị ngây ra một lúc. Cô ta thích Lục Kiếm Phi nhiều năm như vậy, nhưng hắn lại chỉ nhìn tới người tên Mạnh Mỹ Kỳ lớn lên cùng hắn từ nhỏ, chưa bao giờ liếc nhìn cô ta. Thua một cô gái cô ta có thể chấp nhận, nhưng hiện tại là thế nào? Lục Kiếm Phi lại đang cùng một chỗ với một người đàn ông? Cô ta ghen tỵ nên mới nói ra lời ấy, bị Lục Kiếm Phi cảnh cáo, cô ta hơi sợ hãi nhưng không muốn từ bỏ hắn. Lúc nghe và nhìn thấy Tiêu Tích mỉm cười cùng mình, cô ta đột nhiên nghĩ bản thân hình như vừa làm điều gì đó rất sai trái.
“Xin lỗi” Cô ta nghĩ, thua thực thảm, nhưng người này khiến cô ta có hảo cảm mới là điều đáng sợ…
“…” Mọi người đi từ kinh ngạc này đến ngạc nhiên khác, chuyện gì vừa xảy ra? Dụ Nhiên nói xin lỗi Tiêu Tích?
Tụ họp kết thúc cũng đã qua một giờ sáng, Lục Kiếm Phi mang con ma men nào đó về biệt thự nhà mình. Người hầu nhìn đến thiếu gia đang bế công chúa một người đàn ông đều bị chấn kinh rồi. Lão gia cùng phu nhân sáng mai thức dậy sẽ có phản ứng gì? Bọn họ không dám nghĩ, đi ngủ tiếp, đi ngủ tiếp!
“Làm một ly nước chanh mật ong, mang lên phòng tôi”
“Vâng” Làm xong rồi đi ngủ a. Người hầu bước vòng trở lại nhà bếp, theo giao phó mà làm.
“Tiểu tổ tông, thay quần áo rồi ngủ được không?” Đặt người lên giường, lại bị hai tay Tiêu Tích ôm lấy cổ không buông, Lục Kiếm Phi bất đắc dĩ dỗ dành
“Ừm” Tiêu Tích ngoan ngoãn buông tay, mặc người nào đó chăm sóc
“Tửu lượng của em sao lại kém như vậy cơ chứ?” Lục Kiếm Phi cảm thán xong, lại nhớ đến Vương Nhất Bác không để Tiêu Chiến uống rượu, bừng tỉnh, thì ra là di truyền! “Sau này em muốn uống rượu phải có tôi bên cạnh! Biết không?”
Người hầu bê đồ lên, cửa phòng không khoá, từ phía ngoài nhìn vào, thiếu gia của cô đang hôn lên trán người phía dưới, giọng nói tràn ngập ôn nhu, cô không dám vào a~
“Để đó đi” Phát hiện người tới, chỉ vào bàn bên cạnh đầu giường ra hiệu, Lục Kiếm Phi cũng không cảm thấy cái gì, nếu đã xác định là người này, người nhà cũng sẽ phải biết đến thôi, sớm hay muộn không phải vấn đề gì cả.
“Kiếm Phi” Tiêu Tích trong mơ hồ tỉnh lại, gọi một tiếng, lại vùi vào ngực nam nhân, ngủ tiếp
“Tổ tông, uống chút nước mật ong rồi ngủ” Với lấy ly nước, uy người trong lòng
Người hầu ra đến cửa bị một tiếng “Tổ tông” từ miệng thiếu gia nhà mình khiến dưới chân lảo đảo. Trời ơi chuyện gì thế này, người kia rốt cuộc là thần thánh phương nào? Không phải thiếu gia luôn chỉ yêu thích Mạnh tiểu thư thôi sao?
Sáng sớm, trên dưới Lục gia nhốn nháo, Lục phu nhân thức giấc cảm thấy lạ, hỏi thì không ai nói có chuyện gì. Lục gia chủ xuống sau cũng cảm thấy người hầu trong nhà có gì đó không đúng, nhưng ông là nam nhân, tính tò mò không lớn, liền mặc kệ, cầm lấy tờ báo buổi sáng, lật xem.
“Kiếm Phi~” Tiêu Tích tỉnh dậy, không thấy người kia đâu, mơ hồ đi ra khỏi phòng, thanh âm nhuyễn đến khiến người suy nghĩ mơ màng
“Cậu là…?” Lục phu nhân đang pha trà cho chồng bị doạ suýt đánh rơi ấm trà
“Phu nhân, lão gia, đây là bạn của thiếu gia, khuya hôm qua được thiếu gia đưa về” Nữ hầu biết chuyện nhanh chóng giải thích
“Cháu…cháu…” Tiêu Tích bị thanh âm hai nữ nhân trước sau doạ sợ, ai có thể nói cho anh biết, tình huống này là sao?
“Ba, mẹ” Lục Kiếm Phi người đầy mồ hôi đi vào cửa, đầu tiên là chào ba mẹ hắn, sau đó mới cười nhìn lên lầu “Em dậy rồi?”
“…” Nhìn thấy con trai đi nhanh qua bên cạnh để lên lầu hai, ba Lục mẹ Lục cảm thấy bị thất sủng, con trai không để ý bọn họ…
“Cháu, xin phép” Trước khi bị ôm vào phòng, Tiêu Tích được giáo dưỡng cẩn thận từ nhỏ cúi đầu với hai vị trưởng bối, nói lời ái ngại.
“Lại, nói một chút, kia là ai?” Lục phu nhân vẫy tay gọi nữ hầu vừa lên tiếng đến bên cạnh
“Cháu cũng không biết, khoảng một giờ sáng, thiếu gia ôm người này trở lại, còn, còn gọi người nọ là tổ tông, còn, còn hôn y” Nữ hầu lúc này không dám giấu diếm, chủ nhân chân chính trong nhà vẫn là phu nhân a
“…” Lục phu nhân cùng Lục gia chủ liếc mắt nhìn nhau, con trai bọn họ từ khi nào thích nam nhân? Không phải luôn yêu thích nữ nhi Mạnh gia à?
“Kiếm Phi~ Anh nói xem ba mẹ anh có phải có ấn tượng không tốt về tôi rồi không?” Tiêu Tích đánh răng rửa mặt xong đi ra, vừa thay quần áo sáng sớm Lục Kiếm Phi cho người mang tới vừa buồn bã hỏi hắn.
“Sẽ không. Tôi thích em, bọn họ cũng sẽ thích em” Thấy anh đã xong, nhìn một chút, hài lòng với mắt chọn vợ của mình, hắn kéo tay anh đi ra ngoài “Đi thôi”
“Tôi, tôi không dám” Tiêu Tích kéo tay hắn lại, chết sống không đi
“Em không tự đi, tôi liền ôm em đi xuống, thế nào?” Lục Kiếm Phi cười, lời nói mang uy hiếp
“Lưu manh!” Tiêu Tích biết hắn chắc chắn nói là làm, liền ngoan ngoãn đi theo phía sau, chết sống không để hắn dắt tay mình
“Ba, mẹ, người này là người yêu con, Tiêu Tích” Thẳng thắn luôn là tính cách đáng khen ngợi của Lục Kiếm Phi, nhưng lúc này lại khiến mẹ Lục chỉ muốn một tát chụp qua, ít ra cũng nên để bà chuẩn bị tâm lý một chút chứ?
“Cháu chào hai bác, lần đầu tới nhà lại tay không mà đến, thật ngại quá” Tiêu Tích dù sao cũng là một chính khách, lễ giáo giao tiếp cơ bản anh vẫn làm được.
“Chào cháu, nhà cháu ở đâu? Gia đình có mấy người?” Lục ma ma bị con trai doạ đến, lúc này nheo mắt tính lên người con dâu (rể)
“Dạ cháu sinh ra tại X thị, trong nhà nhân khẩu đông đúc, hiện tại đang là Ứng viên quốc hội tại Z thị, năm nay hai mươi bảy, ba mẹ đều khoẻ mạnh”
“…” Đây là lần thứ tư trong buổi sáng Lục phu nhân không nói được lời nào…
“Ba, ba biết cựu bí thư Tiêu Hùng chứ, là ông nội tiểu Tích” Lục Kiếm Phi nhìn sang ba mình từ đầu vẫn im lặng không nói, thả ra tin tức kinh người.
“Cái gì?” Lục ba ba rốt cuộc không bình tĩnh nổi, tuy nói thương nhân không muốn liên quan nhiều đến chính khách, nhưng cha ông lại là bạn tốt với Tiêu Hùng lão gia tử, chuyện này…
“Con sẽ nói với ông nội chuyện bọn con, ông nhất định sẽ không phản đối” Lục Kiếm Phi lôi ra Lục lão gia tử, khiến ba mẹ hắn chỉ biết im lặng.
Tiêu Tích nhìn phản ứng của hai vị trưởng bối, khó hiểu nhìn qua nam nhân bên cạnh, hắn nhẹ nhàng xoa đầu anh
“Sẽ nói với em sau”
“Ừm”
Tiêu Tích không rõ, bản thân hơn nửa năm qua dường như đã quên mất người này, đi xem mắt cũng không ít người lại không ưng ý một ai. Lần này gặp lại hắn, anh có chút hiểu ra, bản thân anh dường như vẫn luôn mong hắn tìm được mình, em họ cùng người yêu em ấy tốt đẹp như vậy, sao anh phải suy nghĩ nhiều chứ? Ông nội không phản đối, ba ba chắc chắn cũng sẽ không dám có ý kiến, có ý kiến có lẽ cũng chỉ có chú hai thôi. Vậy sao không thử ở bên cạnh người này? Anh cười khẽ, vẫn là mê luyến ôn nhu cùng bá đạo của hắn a~
“Em cười gì?” Ngồi trên xe, Lục Kiếm Phi nhân lúc dừng đèn đỏ, quay qua lại thấy anh đang cười
“Tôi vui vẻ” Tiêu Tích nói xong, chủ động tháo dây an toàn, nghiêng người qua hôn lên môi nam nhân.
“Nghĩ thông suốt rồi?” Lục Kiếm Phi cũng hôn lại anh, cười hỏi
“Ừm” Muốn ở bên cạnh hắn. “Tôi sẽ viết đơn chuyển công tác từ Z thị tới B thị, được không?”
“Em quyết định là được” Đèn đỏ chuyển, Lục Kiếm Phi buông tay, chầm chậm lái đi
Chiếc xe di chuyển trên đường, trong xe, hai trái tim hoà cùng một nhịp đập, vốn nghĩ chỉ là tình một đêm, nào ngờ lại là song phương quyến luyến…
#End PN 2
[text_hash] => 8c6802e2
)