Sự kiện công khai đầu tiên trong năm mới của Âu Tân là một buổi dạ tiệc từ thiện, nhằm mục đích gây quỹ để cung cấp nơi trú ẩn, tư vấn tâm lý, hỗ trợ về y tế và hỗ trợ về pháp luật cho những đứa trẻ bị bạo lực gia đình.
Làm người tổ chức và người chủ trì của buổi dạ tiệc, Cố Khinh Ngư đã đến sảnh tiệc từ sớm, làm các bước chuẩn bị cuối cùng cho sự kiện từ thiện mà bọn họ đã kiên trì nhiều năm này.
Sảnh tiệc trang trí ấm cúng và trang trọng, cắm hoa nghệ thuật cùng những đồ vật trang trí tinh tế điểm xuyết ở mỗi ngóc ngách.
Khách khứa lục tục đến, bọn họ mặc những bộ đồ lộng lẫy, cầm ly rượu dạo quanh sảnh tiệc, ăn uống linh đình, chuyện trò vui vẻ. Cố Khinh Ngư bị vài đối tác kinh doanh vây quanh, mọi người đều rất tò mò anh sẽ quyên tặng bộ sưu tập quý giá gì cho buổi đấu giá từ thiện tối nay.
Thiệu Ngôn vẫn như mọi khi, an tĩnh đứng bên cạnh anh, chỉ vào thời điểm cần thiết mới chủ động tung ra đề tài, duy trì không khí sinh động.
Cố Khinh Ngư vừa nói chuyện với mọi người, vừa nhịn không được âm thầm cười lạnh.
Hôm đó sau khi bị anh đuổi ra khỏi phòng, Thiệu Ngôn ngoài mặt có vẻ an phận trở lại. Bao gồm cả khi anh gặp mặt hai Alpha kia, đều không gây chuyện gì. Nhưng mà, trong lòng Cố Khinh Ngư lại cảm thấy kỳ quái, tại sao hai người bác Hoàng chọn ngẫu nhiên, đều chính xác giẫm trúng điểm mấu chốt của anh như vậy.
Hỏi ra liền biết ngay, hoá ra hai người này đều do Thiệu Ngôn đề cử.
Trong lòng Cố Khinh Ngư bùng cháy lên một cơn lửa giận không tên.
Hôm đó hơn phân nửa là do anh quá mệt mỏi, mới mơ màng hồ đồ đồng ý cạnh tranh công bằng gì đó, quả thực là vác đá đập vào chân mình.
Anh từng nghĩ, nếu Thiệu Ngôn lại mạo phạm mình, thì tuyệt đối không thể lại nhẹ nhàng bỏ qua giống như trước đây. Mấy năm nay đối xử với hắn quá tốt, thậm chí quên mất ngay từ đầu người này vốn chính là một con sói hoang khó thuần.
Năm đó anh đã tốn không ít tâm tư, mới khiến hắn một lòng một dạ với mình.
Thiệu Ngôn đại khái là cảm giác được gì đó, mấy hôm nay thành thật một cách đáng ngạc nhiên. Trừ những lúc riêng tư không có ai hắn luôn nhịn không được phóng thích tin tức tố để thăm dò giới hạn nhẫn nại của anh, thì ngoài mặt quan hệ của hai người dường như không có gì thay đổi, vẫn là hình thức ở chung trước kia.
Ngay cả bác Hoàng và mấy người kia cũng không nhìn ra làn sóng ngầm giữa bọn họ.
Tầm mắt Cố Khinh Ngư lơ đãng đảo qua cổ tay Thiệu Ngôn, cũng không bất ngờ khi chiếc đồng hồ cổ mua với giá cao trong lần đi Thụy Sĩ này đã được hắn đeo trên tay.
Từ trước, tặng quà cho Thiệu Ngôn không thể nghi ngờ là một trải nghiệm khiến người ta vui sướng, hắn luôn không chút che giấu biểu hiện sự yêu thích đối với món quà, lần nào cũng gấp không chờ nổi muốn sử dụng.
Nhưng mà, hiện giờ sự phát hiện vốn nên làm cho tâm tình anh vui sướng này, lại đổi lấy một sự tức giận không ai biết.