Cố Khinh Ngư gần đây có chút bực bội.
Một sự bực bội không tiện nói thẳng, nhưng vẫn luôn tồn tại, vi diệu, không thể xác định đối phương có phải đang cố tình làm trái ý anh hay không.
Ngày đó sau cuộc nói chuyện giữa anh và Thiệu Ngôn, đối phương dường như đã nghe lọt tai.
Anh nói với Thiệu Ngôn: \”Tôi không muốn đánh mất anh, đừng để tôi đánh mất anh.\”
Thiệu Ngôn đã đáp ứng rất thành khẩn.
Hắn cực kỳ trịnh trọng đáp lại: \”Tiên sinh, anh cũng quan trọng như thế đối với tôi, tôi cũng không muốn đánh mất anh.\”
Vì vậy Cố Khinh Ngư yên tâm.
Anh cho rằng giữa bọn họ đã đạt được một sự ngầm hiểu không cần phải nói nhiều nào đó.
Nhưng rất nhanh đã phát hiện, hình như mình yên tâm quá sớm.
Anh ở bên ngoài vui chơi đã đời nửa tháng, lên núi xuống biển, đã lâu không mệt mỏi như vậy, cảm giác thể lực bị tiêu hao quá nhiều, bởi vậy sáng sớm đã hẹn kỹ thuật viên tới nhà, dự định mát xa một trận đàng hoàng.
Kết thúc nói chuyện với Thiệu Ngôn, anh liền mở miệng tiễn khách, kêu quản gia đi mời kỹ thuật viên chờ đã lâu vào nhà.
Cố Khinh Ngư dặn dò xong liền tự mình đi vào phòng tắm, tắm rửa trước. Dòng nước ấm áp rửa trôi một phần những mệt nhọc tích tụ, nhưng còn lâu mới đủ.
Anh ngồi vào bồn tắm mát xa chứa đầy nước, nhắm hai mắt hưởng thụ, thở ra một hơi thật dài.
Chẳng bao lâu đã nghe thấy tiếng động rất nhỏ ở phía sau, anh chỉ nghĩ là kỹ thuật viên đi vào, cũng không mở mắt, mặc cho hai tay đối phương để lên bả vai của mình.
Thủ pháp của kỹ thuật viên này thành thạo, mỗi một động tác đều nặng nhẹ vừa phải, lực độ vừa vặn ấn lên những cơ bắp căng cứng của anh. Hết lần này đến lần khác xoa ấn rất đúng chỗ, Cố Khinh Ngư cảm giác được những cơ bắp đang căng chặt từng chút từng chút thả lỏng xuống.
Anh không hề mở mắt, cũng không để ý kỹ thuật viên phía sau là ai, chỉ chăm chú hưởng thụ cảm giác thoải mái do mỗi một động tác mát xa mang lại.
Ngón tay kỹ thuật viên mềm nhẹ di chuyển trên vai anh, sau đó dần dần tăng sức mạnh, ấn ở nơi cứng nhất trên lưng anh, sau đó dùng đốt ngón tay gõ, lần lượt xua tan cơn đau nhức của cơ bắp.
Cố Khinh Ngư cảm thấy mình giống như hòa tan vào làn nước ấm áp này, mọi mệt mỏi và áp lực đều tan biến theo thủ pháp của kỹ thuật viên.
Anh hít sâu một hơi, cảm nhận được sự thả lỏng và thoải mái xưa nay chưa từng có.
\”Tay nghề của anh tiến bộ không ít.\” Giọng anh hơi khàn khàn.
\”Cảm ơn tiên sinh khen ngợi.\”
Phía sau truyền đến một giọng nói, nhưng khiến Cố Khinh Ngư đột nhiên mở bừng mắt.
\”Tại sao là anh?\”
Vì người mát xa cho anh nào phải là kỹ thuật viên gì đó, vậy mà lại là Thiệu Ngôn! Tin tức tố của hắn thu lại cũng thật giỏi, hai người cách nhau gần đến vậy, nhưng Cố Khinh Ngư vẫn luôn không cảm nhận được khác thường.