Array
(
[text] =>
“Ai cần?” Thẩm Đình Hoa nhanh chóng trả lời tin nhắn.
Lạp Lệ Sa gõ chữ: “Em.”
Tin tức mới gửi đi chưa được mấy giây, Thẩm Đình Hoa liền gọi điện tới. Lông mi Lạp Lệ Sa vẫn dính nước, hô hấp không thuận, không muốn để Thẩm Đình Hoa phát hiện, nên không nghe máy. Cô ấy nhắn tin hỏi: “Chị đang ở nhà à? Em qua đó tìm chị.”
Thẩm Đình Hoa nhanh chóng trả lời tin nhắn: “Ở nhà.”
Lạp Lệ Sa đáp: “Ừ.”
Cô ấy buông chiếc gối của Phác Thái Anh xuống, vơ lấy một sợi tóc rơi trên ga giường của Phác Thái Anh, quấn lên ngón tay, hít sâu một hơi xuống giường, đem gối, cùng chiếc chăn mỏng mà Phác Thái Anh chuẩn bị cho bản thân, đồ ngủ và quần áo trong tủ, sắp xếp tất cả mang về phòng ngủ phụ, sau đó lái xe tới ngôi biệt thự mà mẹ để lại cho mình, lấy ảnh CT chụp khi tái khám năm ngoái, sau đó tới nhà Thẩm Đình Hoa.
Sau khi nhận được tin nhắn của Lạp Lệ Sa, trong lòng trở nên thấp thỏm, đợi tới khi nhìn ảnh CT mà Lạp Lệ Sa mang tới, toàn bộ biểu cảm trên mặt đều ngưng trệ.
Trên CT biểu thị, phổi trái của Lạp Lệ Sa có hai khối u GGO phát triển rộng, có chút lớn. Thẩm Đình Hoa cúi đầu đọc báo cáo, trên báo cáo CT biểu thị, khối u rộng tới 0,8 mi-li-mét, cần phải kết hợp lâm sàng.
Lạp Lệ Sa ngồi trên sô-pha đơn, giải thích: “Năm ngoái sau khi em đi kiểm tra sức khỏe ở nước G thì phát hiện, hiện tại hình như đã to hơn một chút so với lần đầu tái khám sau khi về nước. Không có phim CT lúc trước để so sánh, không biết là do trước kia không có hay là trước kia không phát hiện.”
“Bác sĩ ở nước G nói có khả năng ung thư phổi giai đoạn sớm, kiến nghị em tiến hành trị liệu tiêu viêm, quan sát ba tháng, nếu sau ba tháng không có thay đổi có thể tiếp tục quan sát, nếu có thay đổi, kiến nghị em phẫu thuật cắt bỏ.”
Thẩm Đình Hoa gật đầu: “Kích cỡ của khối u này tương đối nguy hiểm, nhìn hình dạng hiện tại vẫn ổn, nhưng cắt bỏ đi sẽ an toàn hơn.”
Tuy Thẩm Đình Hoa không phải bác sĩ khoa ngoại l*иg ngực, nhưng ít nhiều cũng có hiểu biết. Xác xuất khối u GGO này này là u ác tính rất lớn, đặc biệt liên hệ với lịch sử gia đình của mẹ Lạp Lệ Sa – mẹ Lạp Lệ Sa chính là vì phát hiện quá muộn, không kịp chữa trị nên mới qua đời.
“Không sao.” Thẩm Đình Hoa cân nhắc từ ngữ an ủi Lạp Lệ Sa: “Chúng ta phát hiện sớm, cho dù là u ác, cùng lắm cũng chỉ mới xâm nhập ít, cắt bỏ là được, gần như không ảnh hưởng.”
Lạp Lệ Sa “ừm” một tiếng, dường như cảm xúc không quá mừng rỡ.
Thẩm Đình Hoa tưởng rằng cô ấy lo lắng, nhấn mạnh: “Thật đấy, tiểu phẫu thôi, chỉ là có lẽ sẽ để lại sẹo.”
Lạp Lệ Sa cười cười, lấy hết tinh thần trêu đùa: “Không thể khâu thẩm mĩ cho em à?”
Cô ấy biết là cuộc phẫu thuật thế nào, trước giờ cô ấy chưa từng sợ hãi.
Sau khi mẹ mất, Lạp Lệ Sa rời khỏi nhà họ Lạp, rời khỏi thành phố nơi bản thân đã lớn lên từ nhỏ tới lớn, một mình bất cần phiêu bạt ở nước ngoài nhiều năm, không có phương hướng, không có mong chờ, không cần bất kì ai, cũng không được bất kì người nào cần tới, nơi nào cũng có thể là nhà của Lạp Lệ Sa, nhưng không nơi nào là nhà của Lạp Lệ Sa, thật ra từ lâu bản thân cảm thấy không còn ý nghĩa gì nữa.
Trên đời này duy chỉ có một người khiến Lạp Lệ Sa cảm thấy lưu luyến, chính là bà ngoại, nhưng cho dù có là bà ngoại, sớm muộn cũng có một ngày sẽ phải rời khỏi cô ấy.
Không có ai có thể ở bên cô ấy mãi mãi. Vui vẻ là một việc khó khăn, Lạp Lệ Sa không biết ý nghĩa của việc bản thân sống lay lắt ngày lại qua ngày trên đời này là gì.
Cho nên khi có kết quả chẩn đoán, Lạp Lệ Sa sửng sốt giây lát, sau đó liền cảm thấy giải phóng.
Con người đều có một lần như thế, hoặc sớm hoặc muộn mà thôi. Lạp Lệ Sa không muốn giày vò, cũng không muốn mất đi bất kì bộ phận nào trên cơ thể, thế là sau khi suy nghĩ, lựa chọn từ chức về nước, ở bên bà ngoại nhiều hơn, làm chút chuyện có ý nghĩa, thuận theo tự nhiên, mặc cho vận mệnh sắp đặt bản thân ra sao thì ra.
Nhưng Phác Thái Anh khiến cô ấy trở nên nhát gan hơn.
Lạp Lệ Sa sợ đã không kịp quay đầu nữa.
Thẩm Đình Hoa bật cười: “Phải xem tình hình đã, tới lúc đó chị sẽ hỏi cho em, khâu thẩm mĩ cũng vẫn có vết, chỉ là nhỏ hơn khâu thường chút thôi.”
Cô xác nhận với cô ấy: “Em muốn phẫu thuật ở bệnh viện số 1 của thành phố, hay là tới bệnh viện khoa ngoại l*иg ngực của tỉnh? Hai nơi chị đều tiện liên lạc.”
Lạp Lệ Sa tin tưởng: “Đâu cũng được, chị sắp xếp giúp em nhé.”
“Được.” Thẩm Đình Hoa đáp ứng: “Đợi thứ hai chị mang phim chụp CT của em tới gặp chủ nhiệm ở hai nơi đó, xem xem họ nói thế nào rồi quyết định.”
Lạp Lệ Sa không có ý kiến.
Thẩm Đình Hoa cất ảnh chụp CT vào túi, nhớ ra quan tâm hỏi: “Tiểu Phác đâu? Sao em ấy không tới đây cùng em?”
Ánh mắt Lạp Lệ Sa tối lại, rũ mắt nói: “Em ấy không biết.”
Động tác cất phim của Thẩm Đình Hoa khựng lại, nghi hoặc nhìn Lạp Lệ Sa.
“Em ấy không biết?”
Âm thanh của Lạp Lệ Sa khàn khàn: “Ừm.”
“Trước kia em chưa từng nói cho bất kì ai.”
“Em với người ta yêu đương, em cũng không nói cho người ta biết?”
“Ừm.” Lạp Lệ Sa khẽ cắn môi dưới.
Ấn đường của Thẩm Đình Hoa nhíu chặt lại, ngữ điệu nặng nề: “Nhưng em sắp làm phẫu thuật rồi, em cũng không định nói với em ấy hả?”
Lạp Lệ Sa ngầm thừa nhận.
Sắc mặt của Thẩm Đình Hoa hiện lên vẻ không tán đồng có thể dễ dàng quan sát.
Lạp Lệ Sa nhìn chiếc bóng rọi trên sàn của bản thân, cất lên một câu: “Đàn chị, em với em ấy chia tay rồi.”
“Đợi sau khi phẫu thuật xong đi.” Nếu thật sự có chuyện, vậy Phác Thái Anh cũng không nhất định phải biết.
Liền dừng ở đây đi! Cô ấy gieo gió gặp bão, Phác Thái Anh đáng có được tương lai tốt hơn.
Thẩm Đình Hoa không biết nên nói gì với Lạp Lệ Sa mới tốt.
Cô và Phác Thái Anh không thường xuyên tiếp xúc, nhưng chỉ mấy lần gặp mặt cũng có thể cảm nhận được Phác Thái Anh là người đối nhân xử thế cẩn thận nhường nào, đối xử với tình cảm trịnh trọng nhường nào. Thích một người không cách nào che giấu, Lạp Lệ Sa đặc biệt với Phác Thái Anh nhường nào, Phác Thái Anh yêu thương Lạp Lệ Sa nhường nào, bất kì ai cũng có thể nhìn ra.
Nhưng Lạp Lệ Sa đang làm gì? Em ấy coi tình yêu là trò chơi, là chất kí©h thí©ɧ cho cuộc sống nhàm chán sao?
Thẩm Đình Hoa muốn mắng Lạp Lệ Sa, nhưng thấy mặt mày Lạp Lệ Sa tái nhợt, mặt mày rũ xuống, là dáng vẻ cô đơn lẻ loi, lại không thốt lên được những câu nặng lời.
“Sao trước kia chị không biết em là một kẻ khốn khϊếp vậy chứ.” Thẩm Đình Hoa xoa ấn đường thở dài.
Lạp Lệ Sa cười khổ, vùi mặt vào hai bàn tay: “Trước kia em cũng không biết nữa.”
Cô ấy trưởng thành trong câu chuyện tình yêu như thể cổ tích của bố mẹ, tình yêu của bố mẹ là nhận thức ban đầu và tất cả tưởng tượng về tình yêu của Lạp Lệ Sa, nhưng cuối cùng bố lại chính tay làm nó vỡ tan tành.
Bố đẻ của Lạp Lệ Sa khiến cô ấy hiểu ra, cái gọi là tín ngưỡng, đều dùng để dập tắt mộng tưởng; cái gọi là tình yêu, cũng đều có hạn sử dụng.
Mặn nồng của bố mẹ chớp mắt biến thành hư vô, giống như cô giáo Tô Vân Khanh và người chồng muốn sinh con trai mà nɠɵạı ŧìиɧ của cô giáo; thề non hẹn biển chẳng qua cũng chỉ là tro tàn, giống như đàn chị khổ sở chờ đợi mối tình đầu năm năm, cuối cùng cũng chỉ đổi lại được một câu kết hôn cùng người khác của đối phương.
Lạp Lệ Sa nhìn những người xung quanh phân phân hợp hợp, một vòng tuần hoàn lặp lại, sớm đã hòa giải với một bản thân cố chấp ban đầu.
Nếu nói là không tin tưởng tình yêu, chẳng thà nói rằng không tin tưởng thứ gọi là mãi mãi.
Thích là một chuyện rất đơn giản, mà mãi mãi là lời hứa rất khó thực hiện. Thời gian của tình yêu quá ngắn, kí©h thí©ɧ rồi cũng có ngày rời đi, quá ngây thơ cũng có lúc phải chịu trách nhiệm với bản thân với người khác. Đa phần mọi người chỉ có thể đi cùng nhau một đoạn đường trong một đời người, có duyên đi chung một chiếc ô đã là chuyện may mắn.
Không cần biến thích thành yêu, cũng không cần hứa hẹn chuyện bản thân không làm được, khi chia tay thì tiêu sái, lúc thích thì tận hứng là đủ.
Lạp Lệ Sa đã nghĩ như thế, cho nên không biết có phải khi vận mệnh đang đếm ngược hay không, cô ấy đã gặp Phác Thái Anh, khi phát hiện Phác Thái Anh thích bản thân, bản thân cũng có thiện cảm với Phác Thái Anh, cô ấy hiếu kỳ, rung động, không hề để ý tới chuyện liệu có khả năng là chuyện lâu dài hay không.
Lạp Lệ Sa tưởng rằng tình yêu vốn dĩ không phải là chuyện có thể lâu dài, bản thân còn có tương lai lâu dài hay không, cũng không liên quan tới Phác Thái Anh.
Cô ấy chỉ muốn cùng Phác Thái Anh yêu đương, cùng Phác Thái Anh nổi lửa trong ngày đông, để Phác Thái Anh vui vẻ, cũng để bản thân ấm áp.
Cho dù là ung thư phổi, từ giai đoạn sớm tới giai đoạn muộn, cũng còn những mấy năm, đủ để hai người trải nghiệm hết yêu thích, hưởng thụ, lạnh nhạt, mệt mỏi rồi mỗi người một ngả.
Chỉ là Lạp Lệ Sa không ngờ rằng, tình cảm không phải là thứ dễ khống chế như trong tưởng tượng của bản thân, Phác Thái Anh cũng là người dũng cảm, kiên định hơn tưởng tượng của bản thân. Dường như Phác Thái Anh là người trưởng thành duy nhất trong thế giới cổ tích, là ngoại lệ duy nhất trong vĩnh hằng hư vô.
Phác Thái Anh cho cô ấy nhịp đập chân thực, cho cô ấy vui vẻ cùng bình yên mà bản thân chưa được hưởng thụ sau năm mười sáu tuổi, khiến Lạp Lệ Sa vô thức mê muội, chìm đắm; Phác Thái Anh nỗ lực vì tình cảm này, chờ đợi tình cảm này có thể lâu dài, cũng vô thức lan tỏa cho cô ấy, khiến Lạp Lệ Sa dao động, lưu luyến, hổ thẹn.
Lạp Lệ Sa ý thức được sự chủ động của bản thân ngạo mạn nhường nào, tàn nhẫn nhường nào. Cô ấy càng ngày càng hối hận, càng ngày càng sợ hãi, càng ngày càng tham lam.
Muốn ở bên Phác Thái Anh đi qua nhiều mùa đông hơn, muốn nhìn dáng vẻ tuyết rơi đầy đầu, muốn nhìn dáng vẻ tóc bạc phơ của Phác Thái Anh.
Muốn có cơ hội nói với Phác Thái Anh, cô ấy cũng rất yêu cô.
Dường như tốt hơn nhiều so với thời kì chiến tranh lạnh lúc trước, sau khi chia tay, quan hệ của hai người cũng không quá gượng ép. Phác Thái Anh giữ lại rất nhiều dịu dàng, không cố tình trốn tránh Lạp Lệ Sa, chỉ là không còn cùng nhau đánh răng rửa mặt, ăn cơm, tập thể dục, đi ngủ, trong lòng Lạp Lệ Sa sáng như gương, cũng giữ chừng mực tương tự với Phác Thái Anh. Sẽ không vượt quá ranh giới, cũng sẽ không quá xa cách.
Đồng nghiệp ở trường học trêu đùa liệu có phải hai người đang giảm béo, sao đột nhiên lại gầy đi nhiều như thế, Phác Thái Anh và Lạp Lệ Sa nhìn sang nhau một cái, cười cười không trả lời.
Im lặng giấu trong đáy lòng.
Sau khi tan tiết tự học tối thứ năm của tuần đầu tiên sau kỳ nghỉ Quốc tế Lao động, Lạp Lệ Sa đã rất nhiều ngày không xuất hiện bên ngoài lớp học buổi tối của Phác Thái Anh đột nhiên lại xuất hiện, đứng trước cửa thư thái chào hỏi cô: “Cô giáo Tiểu Phác, Dư Tinh Sai gửi bảng thành tích cho tôi rồi, bảo tôi đưa cô xem.”
Tiếng ồn ào trong lớp trở nên yên tĩnh.
Phác Thái Anh hiểu ra điều gì đó.
Cô động đậy khóe môi, gật đầu đáp ứng, thu dọn tài liệu ra ngoài đồng hành cùng Lạp Lệ Sa.
“Không cần như thế, tôi không để tâm những suy đoán đó.” Gần đây không biết tại sao trong đám học trò bắt đầu lan truyền tin đồn Phác Thái Anh chặt đứt uyên ương, âm thầm báo tin với phụ huynh Tịch Duy Đình, chia cắt Tịch Duy Đình và Dư Tinh Sai.
Một số học sinh có quan hệ thân thiết với Tịch Duy Đình và Dư Tinh Sai âm thầm chỉ trích Phác Thái Anh.
“Huống hồ, cuối kỳ rồi.” Sắc mặt Phác Thái Anh nhàn nhạt, hàm ý chính là cô sẽ nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Sóng mắt Lạp Lệ Sa lăn tăn, cười cười nói: “Vẽ một dấu câu hoàn hảo cũng tốt.”
Cô ấy không muốn mọi người hiểu lầm Phác Thái Anh.
Đã rất lâu không chung đường thân thiết như thế, hai người duy trì khoảng cách không xa không gần rời khỏi con đường lớn trên sân trường đi về kí túc xá.
Đột nhiên Lạp Lệ Sa thông báo: “Trong nhà có chút chuyện, chị phải xin nghỉ một thời gian quay về xử lý, bắt đầu từ ngày mai, có lẽ phải mất một tuần.”
Phác Thái Anh bất ngờ: “Sao đột ngột thế?”
“Ừm.” Lạp Lệ Sa trả lời: “Đã xin nghỉ rồi, chiều tối nay chị sẽ mang mèo con tơi chỗ đàn chị, để chị ấy nuôi trước.” Ba con mèo con lần lượt được mang đi, chỉ còn lại một con chủ chưa tiện dẫn về, để cho Phác Thái Anh và Lạp Lệ Sa nuôi tạm.
Trái tim Phác Thái Anh đột nhiên trống rỗng, có một loại cảm giác chút liên quan cuối cùng cũng bị Lạp Lệ Sa chặt đứt.
Nhưng dường như không có gì để chỉ trích, mèo nhỏ đều được Lạp Lệ Sa chăm sóc trong phần lớn thời gian, cô ấy không yên tâm, hoặc là không muốn làm phiền cô cũng là chuyện bình thường.
Phác Thái Anh gật đầu, biểu thị đã biết.
Lạp Lệ Sa không nói tiếp, không khí yên tĩnh kỳ quái.
Sau khi đi được một đoạn dài, sắp gần tới kí túc xá, Lạp Lệ Sa mới cất lời: “Sau khi nghỉ việc em muốn làm gì?”
Phác Thái Anh không giấu giếm: “Thi nghiên cứu sinh chăng.” 28 tuổi học nghiên cứu, dường như hơi muộn, nhưng cô không thấy muộn.
“Thi biên kịch à?”
“Ừm.”
Đôi môi đỏ của Lạp Lệ Sa cong lên, lộ ra nụ cười xán lạn, dáng vẻ vui mừng cho Phác Thái Anh: “Nhất định em có thể làm được.”
Đã rất nhiều ngày Phác Thái Anh không nhìn thẳng vào Lạp Lệ Sa như thế, không nhìn thấy được nụ cười của Lạp Lệ Sa như thế.
Cô mất hồn, khách sáo đáp: “Cảm ơn lời may mắn của chị.” Ngừng lại giây lát, bổ sung: “Chuyện của chị cũng sẽ thuận lợi.”
Lạp Lệ Sa lĩnh hội bật cười, đứng trước tòa nhà kí túc xá: “Em lên trên đi, chị không lên nữa, quay về nhà luôn.”
“Ừ.” Phác Thái Anh quay người.
Cô làm như không có chuyện gì đi vào tòa nhà kí túc xá, đạp lên ánh sáng tỏ tường, nhưng dường như lại đi vào bóng tối. Cô không khống chế được bản thân, quay người lại, dung túng bản thân nhìn bóng lưng Lạp Lệ Sa một cái.
Bất ngờ thay, Lạp Lệ Sa vẫn chưa rời đi, cũng đang nhìn cô.
Ánh mắt cô ấy lặng lẽ, khi chạm vào ánh mắt cô, ngây ra một cái, sau đó lộ ra vẻ mặt dịu dàng. Gió đêm thổi loạn mái tóc xoăn dài cùng chiếc váy dài của Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh có một loại ảo giác như thể giây tiếp theo Lạp Lệ Sa sẽ bị gió thổi bay.
Cô rất muốn bỏ mặc tất cả tiến lên phía trước ôm lấy cô ấy, cho dù ngày mai hay sau này, nhưng cô không làm được.
Lạp Lệ Sa cũng không.
Cô ấy vẫy tay với cô, thấp thoáng ý cười, sau đó quay lưng đi, lạnh lẽo tiến vào trong bóng tối vô tận.
…
Chú thích:
GGO – Ground Glass Opacity: là một phát hiện thấy trên ngực x-ray (X quang) hoặc tính toán cắt lớp (CT) hình ảnh của phổi . Nó thường được định nghĩa là một vùng mờ đυ.c (tia X) hoặc tăng độ đậm nhạt (CT) do dịch chuyển không khí bởi chất lỏng, xẹp đường thở, xơ hóa hoặc một quá trình ung thư.
Mình có lên mạng tìm hiểu nhưng không có nhiều kiến thức liên quan tới thuật ngữ GGO lắm, bạn nào có hiểu biết về chuyên ngành này thì để lại bình luận giải thích giúp mình nhé.
[text_hash] => a5638467
)