Tống Chân ngẩng đầu.
Ánh mắt Tả Điềm kiên định, nhìn nàng không chớp mắt.
Những lời vừa rồi cũng nói rất chắc chắn, không chút do dự nào.
Nhận ra Tả Điềm đang làm gì, Tống Chân chỉ cảm thấy trong đầu như \”Ong ——\” lên một tiếng chấn động, như có thứ gì đó vừa nổ tung, khiến thần hồn nàng như rời khỏi xác, đầu óc trống rỗng, bảng số liệu quen thuộc trên mặt bàn dần trở nên mơ hồ, trừu tượng, khiến nàng bỗng nhìn mà không hiểu.
Cảm xúc hỗn loạn làm cơ thể nàng trở nên vô lực, chân mềm nhũn, Tống Chân ngồi sụp xuống ghế.
Ánh mắt nàng đờ đẫn nhìn về phía trước nhưng lại chẳng có lấy một tiêu điểm nào.
Tả Điềm chắc nịch như vậy, là đang… Khuyên nàng hãy chấp nhận hiện thực.
Chấp nhận sự thật mà các số liệu đã chỉ ra.
Tống Chân ép bản thân mình suy nghĩ, cho dù hỗn loạn cũng cố gắng theo thói quen mà tự hệ thống lại vấn đề.
\”Số liệu này là kết quả của thử nghiệm lâm sàng Alpha, ghi chép tình trạng mỗi ngày của các thai phụ, tổng hợp các cuộc họp năm đó, tất cả đều ở đây.\”
\”Ngoài những số liệu mà chúng ta tự tách ra để thao tác thủ công, phần còn lại đều đã được chạy thử trên máy tính hai ba lần, tất cả đều không có vấn đề gì, những phần là tớ nghi ngờ có vấn đề, tớ đã không để cho máy tính mà trực tiếp kiểm tra thủ công từng chút một.\”
\”Một thử nghiệm có thể xem như một chu trình nhân quả, từ số liệu trước có thể suy ra số liệu sau, số liệu sau cũng có thể tính ngược lại dữ liệu trước, nếu mọi thứ đều khớp, vậy có thể chứng minh, nó là thật…\”
\”Bây giờ…\”
Tả Điềm không đành lòng, nhưng với tư cách là một nhà nghiên cứu khoa học, cô phải tôn trọng sự thật, \”Bây giờ, những số liệu mà chúng ta tự tay tính toán, đều có thể suy ra lẫn nhau, chứng minh rằng ——\”
Tống Chân cuối cùng cũng tiếp lời, giọng nàng khàn khàn, hơi run rẩt nói, \”Tớ biết, chứng minh rằng, nó là thật.\”
Bất kể cảm xúc có chịu chấp nhận hay không, số liệu vẫn chỉ ra sự thật như vậy.
Tống Chân chậm rãi nhắm mắt.
Các số liệu bày ở trước mặt, nhận thức của nàng về mẹ mình, hiểu biết của nàng về thuốc ổn định, giữa những chứ này không đạt được sự thống nhất, chúng va chạm kịch liệt trong đầu nàng, khiến đầu óc nàng rối bời hỗn loạn.
\”Tớ… Tớ cần sắp xếp lại suy nghĩ một chút, để tớ suy nghĩ chút đã…\”
Tả Điềm lại rất bình tĩnh, \”Cậu nói đi, không cần vội vàng.\”
\”Ngay từ lúc bắt đầu, tớ đã biết Alpha không thể nào thành công được, bởi vì thuốc điều hòa, loại thuốc điều hòa mà Alpha sử dụng năm đó là không đúng, tớ biết rất rõ điều này, còn mẹ tớ, cho dù lúc đầu không biết, nhưng về sau, hẳn là bà cũng đã nhận ra…\”