Trúc Tuế dùng chính lời của ông cụ để chặn miệng ông, nhất thời làm ông không biết nói lại như thế nào…
Sắc mặt ông cụ thay đổi mấy lần, nhưng vì đang ở trước mặt Tống Chân nên đương nhiên không thể mắng cô, mà không mắng thì lại bực bội cực kì.
Thế là Tống Chân nhìn thấy ông cụ trừng mắt nhìn Trúc Tuế, sau đó lại gằn giọng ho vài tiếng.
Trúc lão gia cả đời làm quân nhân, mấy tiếng ho này nghe đầy khí lực, chẳng có chút gì giống người bệnh cả.
Ông cụ thì đang tức không chịu được, còn Trúc Tuế lại cười tươi như hoa, không những đẩy ông cụ vào hố mà còn phủi đất lên, \”Mấy năm nay trong nhà ai cũng biết mỗi sáng dậy ông lại ra sân đánh một bài quyền để dưỡng sinh mà ạ.\”
Lại còn cố tình dẫm thêm vài cái, \”Tụi con không làm phiền ông đâu, ông cứ tập quyền của ông, cô Tống đợi chút cũng không sao, phận con cháu thì đây là lẽ đương nhiên ạ.\”
Ông cụ: \”!\”
Con bé này, đẩy ông xuống hố xong còn lấp kín lại luôn sao?
Đúng là… Quá đáng!
Ông cụ trừng mắt lớn hơn nữa, lại ho thêm vài tiếng, vẻ mặt mất tự nhiên, đành tự tìm lối thoát cho mình, nói, \”Dù sao thì nhà cũng có khách, quyền thì ngày nào cũng tập rồi, hôm nay không tập một hôm cũng không sao…\”
Trúc Tuế không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Ông cụ bị cười đến mức có chút không nói nên lời, trong lòng vừa ngượng ngùng vừa ngầm ghi thù với Trúc Tuế, khóe miệng ông khẽ nhếch lên, thầm nghĩ, thôi bỏ đi, giữ thể diện vẫn quan trọng hơn, trước mắt cứ án binh bất động đã…
Còn chưa nghĩ xong, Trúc Tuế đã nói thêm, \”A —— Tập quyền tuy quan trọng thật, nhưng trong nhà vẫn cần có trưởng bối đứng ra làm chủ mới đúng, hôm nay cô Tống lần đầu tiên sang đây, nếu ông không là người lì xì đầu tiên thì hai bác hay cha mẹ con cũng không dám làm người đầu tiên đâu, đúng không ạ?\”
Trúc Tuế thăm dò ông, \”Ông đã chuẩn bị bao lì xì chưa?\”
Ông cụ có được lý do, lập tức mắng thẳng một câu, \”Nói bậy bạ gì vậy chứ, con nghĩ ai cũng như con à, không biết quy tắc, không chút lễ nghĩa! Những thứ cần thiết ta đã… Ta đều đã chuẩn bị đủ cả rồi!!\”
Không chút lễ nghĩa, chẳng biết tôn trọng người già chút nào!
Trúc Tuế nháy mắt với Tống Chân bên cạnh, không thèm phân bua, vừa kéo ông cụ vào nhà vừa cười nói, \”Nếu ông đã chủ bị bao lì xì rồi thì đi thôi, quyền đợi lát nữa tập cũng được, bao lì xì là do ông phát đầu tiên, ông không được nuốt lời đâu đó.\”
Cô nói vậy xem như đã trải sẵn đường cho ông cụ, đưa ông bước qua.
Thế là chuyện đánh quyền cứ thế qua đi, sắc mặt ông cụ còn chưa khá hơn bao nhiêu thì Tống Chân lại nghe Trúc Tuế thắc mắc.
\”Ông ở Quân khu đã nhiều năm như vậy, tuy Quân khu luôn khuyến khích tiết kiệm nhưng lì xì cũng không được quá sơ sài đúng không, ông cho bao nhiêu vậy ạ, có đủ tiêu chuẩn không?\”