[Bác Chiến] Tất Cả Đều Là Thật !!!!!!! – Hoàn – Chap 9: Đẹp đôi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bác Chiến] Tất Cả Đều Là Thật !!!!!!! – Hoàn - Chap 9: Đẹp đôi

Array
(
[text] =>

Ngày hội đến, cả đại học BXG giăng đèn, khẩu hiệu, trang trí hoa khắp nơi, tràn ngập không khí lễ hội.

Sinh viên trường đã đông, lại còn có cả sinh viên của các trường khác cũng đến chung vui nên vô cùng nhộn nhịp. Cựu sinh viên cũng trở về trường, nên càng náo nhiệt.

Các hoạt động vui chơi bắt đầu diễn ra sau bài diễn văn của chủ tịch hội sinh viên, ai nấy đều chơi vui vẻ hết mình.

Khoa nhạc kịch, phòng hóa trang người ra người vào liên hồi, mọi người đang bận rộn chuẩn bị cho tiết mục công chúa ngủ trong rừng, diễn viên thì ngồi trang điểm, thay y phục, mỗi người một việc, nhưng cũng không quên lưu lại những bức ảnh đáng nhớ.

Trác Thành chun mũi khi nhìn bản thân mặc bộ váy liền màu vàng, đầu đội chiếc mũ nhọn có khăn voan rũ xuống che mái tóc (giả) dài xoăn xoăn. Ha, Hải Khoan đã chọn cái tạo hình này cho cậu, biến thái, cực kỳ biến thái, hắn nghĩ sao mà chọn cái màu vàng chóe cho cậu mặc vậy chứ.

 Lia mắt qua nhìn đại thần Vương Nhất Bác tiêu sái yên tĩnh ngồi đó để người ta trang điểm, thân người mặc đồ đế vương phương tây, mái tóc vàng óng vuốt lên, đầu đội vương mão, bá khí ngời ngời, nhìn như một đế vương thực sự.

Ashss, thật bất công, quá bất công, Hải Khoan anh cũng chọn tạo hình cho đại thần mà sao khác biệt quá lớn như vậy chứ.

Mà nhắc tới tạo hình, không biết nhìn Tiêu Chiến sẽ như thế nào nhỉ?

“A Tiêu Nại sư hyunh, Bối Vy sư tỷ, xin chào hai người!” Hải Khoan lớn tiếng chào hỏi hai nhân vật vừa xuất hiện.

“Chào em, em có thấy Tiêu Chiến đâu không?” Bối Vy Vy cười vui vẻ, khoác tay Tiêu Nại vào trong.

“Đang hóa trang ạ, chắc sắp xong rồi.” Trác Thành vui vẻ bước tới.

“Chào em Trác Thành.” Vy Vy cất tiếng “Hóa trang kiểu này, thật khó nhìn ra em là con trai nha.”

“Haha, rất xinh đẹp đúng không ” Hải Khoan quàng tay qua cổ Trác Thành, kéo người ta lại gần mình cười toe toét khoe mẽ.

“Rất xinh, nhưng không xinh bằng chị đâu nha.” Vy Vy cười tươi chẳng kém.

“Tiêu Nại, sao anh lại đến đây?” Vương Nhất Bác đang ngồi yên ắng một góc, đến đứng cạnh Tiêu Nại -cựu đại thần trường BXG, thân thiết nói chuyện.

“Tới chào không được à? Tiểu Hiên đâu rồi?”

“Chạy đi đâu mất rồi, nãy giờ không nhìn thấy.”

“Vai quốc vương ? Vương hậu là ai vậy?” Tiêu Nại cười cười hướng Nhất Bác nhếch mày hỏi.

“Là Tiêu Chiến.” Nhất Bác mỉm cười trả lời.

Không biết có phải ảo giác không nhưng Tiêu Nại cảm thấy khi nhắc tới Tiêu Chiến thì có cảm giác Nhất Bác rất khác, vô cùng ôn nhu.

“Hả?” Vy Vy nghe được quay sang trợn mắt nhìn Nhất Bác. “Tiêu Chiến đóng vai vương hậu?”

Mọi người trong phòng đều gật gù nhìn Vy Vy, còn Bối mỹ nhân mặt sốc, miệng há ra không nói được tiếng nào, sau đó là nỗ lực nhịn cười.

“Vương hậu xong rồi đây.” Bạn đảm nhiệm hóa trang la lên gây chú ý đến cả phòng, có mấy người ở khu hậu cần sân khấu đi ngang quá cũng ló đầu vào trong nhìn.

Tiêu Chiến trong bộ hoàng bào đỏ×đen kết hợp trang nhã của Phương Tây, quý phái lại thêm phần bí ẩn, quyến rũ.

Mái tóc vàng dài thẳng tắp, voan mỏng cài phía sau đuôi tóc, đầu đội vương miện trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế. Cả phòng há hốc mồm im phăng phắc, chỉ có tiếng của máy ảnh vang lên.

Tiêu Chiến thấy mọi người như vậy thì vô cùng ngại ngùng, cả mặt lẫn tai đều đỏ ửng, có cảm giác muốn chui xuống đất ngay lập tức.

“Tiêu Chiến, là em?” Nhất Bác cũng ngỡ ngàng, lắp bắp hỏi.

“Ha, bộ lạ lắm sao, Bác ca?” Tiêu Chiến đưa tay xoa xoa ót.

“Chiến Chiến, em cực kỳ xinh đẹp luôn đó.”Vy Vy mắt sáng rực, mồm vẫn chưa ngậm lại được.

Trác Thành đứng bất động, mặt mày cau có không phục, lườm nguýt Hải Khoan. Khốn khiếp, tại sao lại tạo hình cho Nhất Bác lẫn Tiêu Chiến ngàn lần tuyệt đẹp, quý phái mỹ miều như thế mà tạo hình cho tôi lại như con vẹt vàng khè nhí nhảnh như thế này.

Tiêu Chiến ngập ngừng, cái gì chứ, sao dùng từ xinh đẹp cho mình a? Thật tình, tại sao mà nguyên phòng ai cũng cứ nhìn mình vậy?

“Tiêu Chiến, em mau lại đây.” Hải Khoan vẫy tay gọi cậu lại.

“Đội trưởng Lưu, có việc gì sao?” Tiêu Chiến lại gần hỏi.

“Em đứng yên đó nhé, vài giây thôi.” Nói xong anh ta búng tay một cái, ánh đèn flash lóe lên khiến Tiêu Chiến giật mình.

“Sao anh lại chụp hình thế …” Tiêu Chiến giật mình ngại ngùng.

“Chậc chậc, Chân Chân, cậu chụp rất đẹp đấy.” Hải Khoan chạy ra chỗ anh chàng chụp hình, xăm soi gật gù.

“Cho chị coi nữa.” Vy Vy kéo tay Tiêu Nại tới chỗ máy chụp hình. “A, xem này, quốc vương và vương hậu nhìn đẹp đôi thật đấy, khí chất cũng thật đỉnh, hai đứa đẹp lắm.”

Nghe câu nói của Bối Vy Vy, mọi người đều bu lại cho máy ảnh, riêng Tiêu Chiến thì vẫn ngơ ngác, gì chứ? Gì mà Quốc vương với Vương hậu đẹp đôi? Cậu quay sang bên cạnh liền phát hiện ra Vương Nhất Bác mặc y phục đế vương, bộ dạng đưa mắt trừng về phía cái đám lao nhao kia.

“Vương Nhất Bác sư huynh, Tiêu Chiến sư đệ, hai người nhìn rất đẹp đôi nha, rất ra dáng hoàng tộc a.” Bách Hương nhìn hình cảm thán, hận không thể hét lên.

Mặt Tiêu Chiến nóng lên, Nhất Bác thì ho khan vài cái, mấy cái người kia thật giỏi khiến cho không khí trở nên khó thở a.

Ngại thì ngại, ngượng thì ngượng, nhưng đến lúc vở kịch diễn ra cả hai vẫn nghiêm túc hòa vào câu truyện.

Cảnh đầu tiên chính là cảnh bữa tiệc đầy tháng của công chúa Adora, mọi người trên sân khấu diễn ra cảnh ăn uống tiệc tùng vui vẻ náo nhiệt. Khán giả bên dưới thì ngồi tò mò xem xem những ‘Diễn viên hot’ sẽ đóng vai nào. Đến đoạn một người lính hô to: ‘‘ Quốc vương, vương hậu giá đáo.’’ khiến mọi sự thu hút tập trung vào khán đài.

Vương Nhất Bác oai phong bước lên, miệng vô thức mỉm cười khi cảm nhận được cánh tay ai đó choàng vào tay mình. Tiêu Chiến vận y phục nữ nhân hoàng gia, lại còn là hoàng bào, nên rất nặng và rườm rà, đi đứng khó khăn, không nhờ Nhất Bác giúp đỡ, chắc lúc này cũng ngã hỏng mặt rồi.

Lúc cả hai cùng ngồi xuống hai chiếc ghế ở trung tâm, khán phóng trở nên ồn ào hơn hẳn, tiếng máy ảnh cũng vang lên không ngừng, chu choa ơi, đại thần cùng đại mỹ nam trở thành một cặp đế vương hoàn mỹ kia kìa. Ai nấy đều bàn tán không ngừng.

Về sau, họ xuýt nữa té xỉu khi thấy thêm một đại mỹ nam khoa công nghệ thông tin Tống Kế Dương đóng vai công chúa Adora lúc lớn, lại thêm Vương Hạo Hiên – em trai của đại thần Vương Nhất Bác, ở khoa kinh tế – đóng vai hoàng tử.

Nhiều cô gái than vãn: ‘’Trai đẹp đã hiếm đã thế còn để đóng cặp với nhau hơn nữa lại còn thuộc về nhau.’’

Vở kịch kết thúc bằng một tràng pháo tay dài và tiếng hú hét của khán giả, Tiêu Chiến nhanh chóng chuồn vào trong phòng thay quần áo, mặc bộ đồ này thực sự rất mất mặt mà.

Mặc trên mình áo sơ mi, kèm quần âu, mang giày da, Tiêu Chiến mix đồ dù có đơn giản nhưng nhìn vẫn rất cuốn hút.

Tuy có điều lớp trang điểm ban nảy khá dày, nên chỉ bôi được một phần, còn lại đường kẻ mắt vẫn chưa thể tẩy sạch hết. Cộng thêm bộ đồ cậu đang mặc thực sự rất tôn dáng, vòng eo nhỏ gọn, vòng 3 căng tròn,…..khiến Tiêu Chiến thêm phần ma mị, quyến rũ.

 Bước ra khỏi phòng hóa trang, Tiêu Chiến liền nhận được một đống hoa và quà tặng của mấy cô nàng khán giả khi nãy, loay hoay không biết để đồ ở đâu, cậu phát hiện Nhất Bác lúc này cũng đang ôm một mớ hoa và quà đi về phía mình.

“Nhất Bác ca ca, anh có biết chỗ nào có thế để những thứ này không?” Tiêu Chiến đưa ánh mắt trong veo nhìn Nhất Bác hỏi.

“À….để vào kho?” Nhất Bác nhìn cậu nhóc trước mặt mình, mặc kín đáo như thế này nhưng cũng quá cuốn hút rồi, sau đó khó khăn di chuyển ánh mắt đi chỗ khác nói.

“Kho?” Tiêu Chiến nghiêng đầu nghi hoặc.

.

.

“Ở đây cũng có nơi này?” Tiêu Chiến được Nhất Bác dẫn xuống chân cầu thang nơi có một cánh cửa nhỏ.

“Chỗ này từng là chỗ để trang phục diễn, nhưng giờ thì hết rồi, có thể tạm những thứ này ở đây.” Hắn đẩy cánh cửa, đặt đống đồ trên tay mình xuống.

Tiêu Chiến gật gù đi theo hắn vào trong cất đồ rồi cả hai cùng nhau ra bên ngoài tham gia vào lễ hội.

.
.
.

“Tiêu Chiến, đi ăn cùng với bọn chị đi.” Vy Vy quơ tay, ra hiệu cho cậu.

Tiêu Chiến rời chỗ Trác Thành và Hải Khoan, đi về phía chị họ mình.

“Ăn gì thế ạ?”

“Người trong công ty Tiêu Nại mở tiệc, nên rủ em theo, dù sao cũng toàn người quen cả mà.” Vy Vy cười hì hì.

“Cũng được, em đang cần gặp Mi ca.” Tiêu Chiến cười gian “Địa điểm như thế nào?”

“Đến A Lệnh quán, ở đấy riêng tư, với lại đồ ăn ngon, em biết chỗ đấy chứ?”

“Ở ngã tư phố Quả phải không? Chừng nào đi vậy?”

“Bây giờ, em có xe không? Không có thì đi cùng xe của chị và Tiêu Nại?”

“Em có, chị với anh Tiêu Nại cứ thoải mái đến đó trước, em sẽ đến đó sau, còn vài thứ chưa giải quyết xong.”

“Được rồi, gặp em ở A Lệnh quán nha.” -Vy Vy cười toe toét, quay lưng đi về phía Tiêu Nại.

Tiêu Chiến sau khi bàn xong chuyện thì trở lại chỗ Trác Thành.

“Tiêu Chiến, có việc gì à?” Trác Thành vội hỏi khi Tiêu Chiến đi tới.

“Xe của tớ, vẫn ở chỗ cũ?” Tiêu Chiến hỏi.

“Không không, lần trước về tớ để trong gara xe của trường, cậu định đi đâu à?”

“Đi ăn tiệc của anh Tiêu Nại.”

Nói xong Tiêu Chiến quay trở lại chân cầu thang, ôm mớ quà của mình về kí túc xá, cậu cũng không ngạc nhiên lắm khi căn phòng nhỏ dưới chân cầu thang kia sáng đèn và đống đồ của Nhất Bác đã không còn ở đó nữa.

“Cũng còn biết chừa đèn lại.” Tiêu Chiến nhoẻn miệng cười ngọt.

Tiêu Chiến ôm quà sau đó tắt đèn rồi đi về kí túc xá cất đồ. Tiêu Chiến rất dễ ra mồ hôi vì thế mặc dù mới thay đồ lúc chiều nhưng sau một hồi vui chơi nhiệt tình thì giờ cậu vẫn phải về tắm rửa thì mới đi ăn được.

[text_hash] => 5c070cbf
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.