Joong khẽ cau mày, bàn tay vụng về nới lỏng nút cà vạt đang siết chặt .Cử chỉ ấy nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa sự bức bối không dễ che giấu. Bộ suit được may đo tỉ mỉ, sắc đen ôm lấy dáng người thanh thoát, lịch thiệp đến mức hoàn hảo, ép cậu vào khuôn hình của một \”thiếu gia tài phiệt\” mà cậu chưa từng quen thuộc.
Cậu không quen kiểu gò bó này. Không quen cổ áo dựng cứng, không quen thắt cà vạt, không quen cả việc bị ràng buộc bởi thứ gọi là \”lễ nghi\”. Suốt mười bảy năm, Joong lớn lên bên ngoài vòng quay của giới tài phiệt – nơi cậu được thở bằng nhịp của gió trời, sống trong nắng, và cười khi mình muốn.
Giờ đây, trong ánh đèn vàng ấm của sảnh tiệc, giữa tiếng nhạc valse trôi nhẹ và hàng trăm ánh nhìn dõi theo, Joong lặng lẽ hít một hơi sâu. Không ai nhận ra sự kháng cự nhỏ bé ấy – chỉ là một cậu trai trẻ khẽ chạm cổ áo như đang chỉnh trang. Nhưng chỉ cậu mới hiểu, cảm giác đó giống như bị ép đóng một vai diễn không dành cho mình.
Hôm nay là bữa tiệc lớn – nơi giới tài phiệt hội tụ, nơi mọi cái nhìn đều toan tính. Joong đi cùng cha mẹ, với danh nghĩa \”cậu thiếu gia được tìm thấy sau nhiều năm thất lạc\”. Nhưng cậu biết rõ, những ánh mắt không chỉ dừng ở đó.
Họ nhìn cậu, rồi lại bắt đầu nói về chủ tiệc của bữa tiệc sa hoa này– người đàn ông chỉ mới hai hai tuổi, bản lĩnh, là người thừa kế của một tập đoàn Boonprasert– và cũng là người được đồn đoán là vị hôn phu tương lai của Joong.. . Không ai nói ra, nhưng mọi người đều ngầm hiểu. Từng ánh nhìn soi mói, từng tiếng cười nhỏ khe khẽ… như những sợi chỉ vô hình quấn lấy cậu.
Joong không ngừng xoay ly rượu trong tay, ánh mắt lướt qua những gương mặt xa lạ trong phòng tiệc, nhưng trong đầu cậu, một cái tên cứ vang lên không ngừng – Dunk Natachai. Họ đã nói rất nhiều về anh, không chỉ từ cha mẹ, mà cả những người tham dự buổi tiệc này. Dunk là người thừa kế một tập đoàn lớn, và theo những lời đồn, anh còn là vị hôn phu \”tương lai\” của Joong – một cái mác mà cậu chưa bao giờ thực sự chấp nhận.
Cậu ghét cảm giác này. Ghét việc mọi thứ đã được sắp đặt từ trước, ghét việc mình chỉ là một phần trong một trò chơi đã được định sẵn. Tình yêu, đối với Joong, phải đến từ trái tim, không phải từ những bản hợp đồng hay những sự sắp xếp từ lúc còn bé. Vì thế, Joong cố tình tránh né ánh mắt của những người trong buổi tiệc, nhưng không thể không cảm nhận sự ngột ngạt từ việc bị chú ý quá nhiều.
Thế rồi, Dunk bước vào.
Không cần ai báo trước. Không tiếng giới thiệu. Nhưng gần như cùng lúc, mọi ánh mắt trong phòng như đồng loạt hướng về phía cửa.
Dunk xuất hiện như một ánh sáng bừng lên giữa căn phòng lấp lánh Vẻ ngoài của anh không phải kiểu một alpha sắc lạnh như những lời mô tả mà Joong từng nghe – ngược lại, lại vô cùng dịu dàng. Bộ suit trắng vừa vặn như được may riêng, tôn lên dáng người cao ráo và khí chất thanh nhã . Làn da trắng như sứ, đôi môi hồng tự nhiên, mái tóc đen rũ nhẹ trước trán, và ánh mắt… sâu, dịu dàng nhưng lại có lực hút mạnh mẽ như thể dunk chỉ cần đứng đó là mọi thứ xung quanh lập tức mờ đi.
Không cần nói một lời, không cần cử chỉ dư thừa – anh cứ thế, tự nhiên trở thành trung tâm.
Joong khựng lại.
Cậu biết mình không nên để tâm đến vẻ ngoài. Nhưng Dunk… thật sự quá đẹp. Một kiểu đẹp vừa dịu dàng, vừa khiến người khác thở không ra hơi. Cứ như thể giữa đám đông lộng lẫy, chỉ có mình anh là thực sự tỏa sáng.
Người đứng giữa bữa tiệc, điềm tĩnh như thể dunk sinh ra để thuộc về nơi này anh đang tiếp chuyện một nhóm cổ đông lớn tuổi, nụ cười nhã nhặn nhưng ánh mắt lại lướt đến Joong
Chỉ một khoảnh khắc. Ánh mắt ấy chạm vào Joong như một cái vuốt nhẹ qua tim – không hề cố ý, nhưng lại khiến nhịp đập của cậu chệch khỏi quỹ đạo.
Joong lập tức cúi đầu, vội nâng ly rượu lên để giấu đi ánh mắt bối rối. Nhưng tay cậu run nhẹ, rượu chạm môi chưa kịp nuốt thì đã sặc.
\”Khụ…\”
Một tiếng ho nhỏ vang lên. Không to, nhưng giữa không gian tĩnh lặng bất ngờ, nó lại như vang vọng hơn bình thường.
Joong đỏ mặt. Không biết vì rượu, hay vì ánh nhìn vừa rồi, hay vì chính bản thân mình đang ngượng đến mức muốn chạy trốn khỏi đây.
Mọi thứ rối lên trong lòng – cậu chẳng hiểu nổi mình bị làm sao.
Chỉ là một ánh nhìn thôi mà…