Trận đánh dấu này giằng co rất lâu, cho đến khi pheromone đậm đặc trong phòng tiêu tan, Sở Dư Ôn mới cắn vào tuyến thể sau gáy của thiếu niên, rót vào pheromone của mình.
Pheromone của Sở Dư Ôn có mùi như ánh nắng, tươi sáng và nóng bỏng và cũng đầy tính xâm lược giống như con người hắn.
Trong thời đại giữa các vì sao, mặt trời đã sớm không phải là xa vời không thể với tới. Mùi nắng là sự ấm áp, thế nhưng khi tiêm vào tuyến thể của Yến Vi Lương lại chỉ cảm thấy như bị lửa thiêu đốt
…Cậu không phải là một Omega thực sự vì vậy không thể bị đánh dấu bởi Alpha. Hai luồng pheromone cường đại thuộc về Alpha va chạm, đối đầu, đan xen trong cơ thể làm cậu khó chịu đến nhíu mày..
Nhìn thấy thanh niên cau mày, Sở Dư Ôn không khỏi hỏi: \”Có đau không?\”
Thụy An cúi đầu không nói gì, lông mi dài che khuất đôi mắt.
Yến Vi Lương nhất thời không có cách nào tiếp nhận chuyện mình và Sở Dư Ôn đã làm với nhau.
Mặc dù Sở Dư Ôn không thể đánh dấu được cậu, nhưng bọn họ vừa rồi quả thật có tiếp xúc thân mật trên thân thể… còn không chỉ một lần.
Mới đầu là đè cậu ở trên bàn, sau đó Sở Dư Ôn lại ôm cậu đến sô pha… Toàn bộ quá trình kéo dài ít nhất năm giờ, chỉ cần nhìn sắc trời bên ngoài dần tối là biết.
Suốt năm tiếng đồng hồ, sức lực của cậu bị thuốc áp chế, khiến cậu hoàn toàn không thể phản kháng
Cậu, Yến Vi Lương, lên giường cùng đối thủ một mất một còn là Sở Dư Ôn.
Cậu còn là người ở dưới nữa
…Đây là cái khổ gì của nhân gian thế?
Nghe được Sở Dư Ôn hỏi thăm, Yến Vi Lương nhanh chóng loại bỏ hết thảy mọi cảm xúc trong mắt, vừa ngẩng đầu lên, cậu đã tiến vào trạng thái Thụy An của mọi khi.
Đã hy sinh lớn như vậy, nếu không đạt được mục đích thì đúng là uổng công vô ích
Cậu không quên mình vẫn chưa giải trừ được nghi ngờ, vô cớ xuất hiện tại thư phòng của Sở Dư Ôn, lại bị bắt ngay tại chỗ, tình cảnh này rất không ổn.
Sở Dư Ôn không phải loại người mềm lòng chỉ vì một lần lên giường.
Thụy An hai mắt lập tức đỏ lên, chớp chớp mắt, thanh âm khàn khàn đáng thương: \”…Đau.\”
Đây cũng không phải giả vờ, thanh âm của cậu quả thật khàn khàn. Bây giờ cậu là một Omega, thể lực không lớn như trước, cũng thật sự là mệt muốn chết rồi.
Đau thì đúng là đau thật. Nhưng Yến Vi Lương là kiểu người dù có bị đánh gãy xương, tinh thần bị tấn công cũng có thể mặt không biến sắc mà nhẫn nhịn, loại đau đớn thế này căn bản chẳng là gì cả, giờ phần lớn đều là đang… diễn.
Thiếu niên co ro trên ghế sofa, làn da trắng hơn tuyết, dấu vết đầy người, bộ dáng rưng rưng kêu đau, cũng thật làm người ta thương tiếc.
Sở Dư Ôn nhìn, có chút mềm lòng.
Nhưng hắn vẫn không mất lý trí, nên lại trầm giọng hỏi: “Tại sao em lại xuất hiện trong thư phòng của ta?”