\”Tên.\”
\”Thụy An.\”
\”Tuổi.\”
\”17\”
\”Địa chỉ nhà.\”
\”Số 127, đường Tây Nam, Quận 4.\”
Quản gia phụ trách thẩm vấn chỉnh lại kính, nhìn thiếu niên đang ngượng ngùng cúi đầu trước mặt, vô cảm ra lệnh: \”Ngước lên.\”
Người thanh niên nghe vậy lập tức ngẩng đầu lên.
Đó là một khuôn mặt tuyệt đẹp. Mặt mày ôn nhu hơn nước suối, cánh môi đầy đặn như hoa tươi, tinh xảo giống như tinh linh. Mái tóc nâu nhạt hơi bết vào trán, đôi mắt màu hổ phách giống như mắt nai con, đẹp đến nao lòng.
Người thanh niên trông thậm chí còn đẹp hơn trong ảnh.
Dù đã quen với việc nhìn thấy những Omega xinh đẹp yếu đuối được đưa đến dinh thự mỗi ngày, nhưng quản gia cũng phải thừa nhận rằng chàng trai trước mặt là chàng trai có vẻ ngoài nổi bật nhất mà hắn từng thấy.
Có lẽ điều này có thể thành công thu hút sự chú ý của Nguyên soái.
Quản gia cúi đầu đánh dấu vào danh sách: \”Ừ, cái tiếp theo.\”
Thụy An lập tức lộ ra nụ cười vui vẻ, ngoan ngoãn để người hầu dẫn vào phòng khách.
Một số Omega đã vượt qua phần kiểm tra thân phận đang tập trung ở đây, tất cả đều đang chờ gặp Nguyên soái.
Bọn họ tốp năm tốp ba nói chuyện với nhau, trong nháy mắt nhìn thấy Thụy An đi vào, đều không hẹn mà cùng ngừng thảo luận. Thụy An cảm thấy một sự thù địch ngấm ngầm trong sự im lặng.
Hiển nhiên, sự xuất hiện của cậu khiến bọn họ cảnh giác.
Thụy An có thể cảm nhận được nhiều ánh mắt đang đổ dồn vào mình, thăm dò, ghen tị, bài xích, sắc bén như dao găm.
Nhưng nó không hề có tác dụng đối với cậu.
Dù sao thì mục đích cũng không giống nhau.
Thụy An lặng lẽ ngồi xuống ghế sofa đơn, đôi mắt cụp xuống che đi vẻ lạnh lùng trong mắt.
Cậu không đến đây để tranh sủng với đám Omega này, cậu đến đây để tìm kiếm bằng chứng Sở Dư Ôn có mối quan hệ mờ ám với Liên bang.
Nếu không phải vì phủ Nguyên soái canh phòng nghiêm ngặt, những cách thâm nhập thông thường hoàn toàn vô dụng, và chỉ có nhóm Omega được coi như \”lễ vật\” này là điểm đột phá thì cậu cần gì phải dùng thuốc biến hình để trở thành dáng vẻ thế này
Những người khác thấy Thuy An vào phòng mà chẳng nói chẳng rằng, như một người vô hình, liền mất hứng thú.
Đẹp hơn nữa thì sao? Một mỹ nhân câm lặng như khúc gỗ, nguyên soái đại nhân chắc chắn sẽ không thích.
Trong phòng khách lại trở nên náo nhiệt.
\”Liệu chúng ta có được nguyên soái đại nhân coi trọng không?\”
\”Khó lắm, trước giờ những omega được đưa vào phủ Nguyên soái chưa ai có thể ở lại cả…\”
\”Dù gì đi nữa, chỉ cần được gặp Nguyên soái đại nhân một lần, tôi chết cũng không hối tiếc!\”