(AllNine)[Trans] INTO1Nine/高卿尘 – 9. [AKNine – Thương Tiến Cửu] You made my day – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(AllNine)[Trans] INTO1Nine/高卿尘 - 9. [AKNine - Thương Tiến Cửu] You made my day

Array
(
[text] =>

Dạo này nhà tui hơi dark với u sầu rùi thế nên phải mò vội một sự ngọt ngào để bù đắp cho cân bằng 🥰🥰🥰
Tui cứ hứng lên là dịch rồi đăng thui hà cũng không có lịch gì cụ thể hehe, mong mọi người thông củm cho cu géi dợ hơi này 🥺🥺🥺
—————————————

Đại khái là nó đã để quá lâu nên nước dường như cũng bốc hơi gần hết. Chất lỏng còn lại giống như siro  vội vàng pha loãng, có cảm giác nhầy nhụa thật khó chịu, trượt xuống thực quản xuống dạ dày, cảm giác lạnh lẽo cũng tiêu tan không ít.

AK nhíu mày nhìn cái cốc trong tay, nửa ngụm chất lỏng đó còn đang ở trong miệng, lưỡng lự một chút vẫn là nuốt xuống.

Một trang ký tự được vẽ nguệch ngoạc dày đặc trên màn hình mở ra trước mặt, không một dòng hay câu nào được viết rõ ràng, tất cả đều là dấu vết của việc gạch xóa, cuối cùng lại không đưa ra được kết quả gì. Viết không ra ca từ nào là một chuyện hết sức bình thường, bất quá ít nhiều cũng khiến người ta bực dọc trong lòng, đặc biệt là khi đã dành cả đêm vào nó.

Đưa tay gõ một nút trên bàn phím để làm màn hình sáng lên, một âm thanh dòng điện nổ lách tách trong máy chủ, im lặng chờ đợi vài giây, màn hình vẫn đen ngòm, yên lặng một cách chết người.

“……”

Nhấn bàn phím thêm một vài lần nữa, nhưng vẫn không có động tĩnh gì từ màn hình. Có một chút không nói nên lời, đang tuyệt vọng túm tóc, màn hình đột nhiên sáng trở lại, nhìn màn hình quay từ từ trượt ra khỏi giao diện khởi động, thanh tiến trình leo từ trái sang phải, sau đó hình nền mặc định của máy tính hiện ra.

“……”

Bản thảo vẫn chưa được lưu lại.

“++…”

Đồng hồ điểm năm giờ rưỡi, AK ngây người nhìn mặt bàn bừa bộn, tròng mắt do thức cả đêm liền có chút tê dại, đột nhiên không khỏi tức giận, tâm nguội lạnh như tro tàn.

Chuyến đi của ngày hôm nay sẽ bắt đầu sau hơn hai giờ nữa. AK thở dài một hơi từ từ đứng dậy, chuẩn bị chợp mắt một chút. Cậu chống tay lên ghế định quay bước liền đá một vật cứng, sau một thanh âm đổ vỡ, chóp mũi thoảng qua một mùi rượu chua chua ngọt ngọt.

“……”

Kéo đầu vòi hoa sen ra và hướng về phía tấm thảm ướt một nửa, cậu đổ thêm một ít sữa tắm lên đó và rửa sạch rượu ngấm qua tấm thảm cố gắng che đậy mùi nồng nồng của rượu.

Việc uống rượu là điều cấm kỵ  trong ký túc xá, và không thể tránh khỏi việc bị khiển trách khi bị phát hiện. Không biết đã vội vã tẩy rửa bao lâu, cổ bắt đầu mỏi nhừ, mùi rượu vừa vặn được mùi bạc hà của sữa tắm che đi, đồ ngủ cũng đã ướt gần hết. AK di chuyển cơ thể, vắt chiếc khăn tắm lên cơ thể ẩm ướt, bất lực ngẩng đầu lên, nghe được tiếng xương khớp đang kêu răng rắc, đơn giản cởi quần áo đứng dưới vòi hoa sen tắm rửa.

Khoảng cách từ phòng tắm đến giường như dài thêm hàng vạn dặm, chỉ cần lê được người đến bên giường cũng đủ mệt chết rồi. Nước nóng đã làm hơi rượu trong người lan rộng ra theo từng lỗ chân lông, cảm giác mệt mỏi lập tức chiếm lấy đại não, đầu vừa chạm vào gối liền bất tỉnh nhân sự.

“AK? Dậy đi na ~!”

Nine?

Theo thói quen duỗi tay ôm lấy người kia, AK trầm giọng khàn khàn lên tiếng, “Ngủ thêm chút nữa đi.”

“Dậy thôi!” Nam nhân nằm trên ngực cậu giãy dụa, “Hôm nay có lịch quay show!”

Show tạp kỹ sao?

Đầu óc cậu như bị rỉ sét, dường dư có vài tiếng kêu cọt kẹt trong đầu trước khi cậu tỉnh dậy.

Đầu mũi vẫn còn có thể ngửi thấy vị chua ngọt của rượu, chuỗi bi kịch đã trải qua một giờ trước lại hiện lên như tiếng chiêng trống oang oang trong đầu cậu. Haizz—— còn chưa bắt đầu đã mệt mỏi như vậy rồi.

Người kia luồn những ngón tay nhỏ bé vào trong tóc cậu và xoa xoa, “Cậu ngủ quên mà không sấy tóc? Một hồi sẽ cảm lạnh mất!”

“Không có chuyện gì đâu.”

“Có giọng mũi rồi. Giọng của cậu đó!”

“Yên lặng chút nào.” AK nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang vò tóc mình rồi nắn bóp trong lòng bàn tay. “Hôm nay mình mệt quá, Nine.”

“Không được làm nũng!” Nine đưa tay nắm lấy cánh tay AK kéo người ngồi dậy “Hôm nay còn chưa bắt đầu đâu! Mau dậy thôi!”

“Ừ.” Với một nụ cười gượng gạo, cậu chậm rãi ngồi dậy.

Sao Thủy nghịch hành đề cập đến những ngày mà thỉnh thoảng mọi thứ có thể gặp trục trặc, có lẽ đối với AK thì nó là ngày hôm nay.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi!”

Khi người trợ lý đi vào với bữa sáng trên tay, cả hai đã đứng trên hành lang đang vội vàng xỏ giày.

“Không sao đâu anh, bọn em có thể ăn trên đường đi.”

“Đúng rồi ạ, không sao đâu na ~”

Nói thì nói vậy, nhưng AK vẫn chưa kịp ăn sáng nên vừa lên xe liền bắt đầu thấy choáng váng, nửa người nép sát vào vì say tàu xe, run lẩy bẩy như sắp đổ gục. Có lẽ là do thiếu ngủ và uống quá nhiều rượu nên thể trạng hiện tại của AK vô cùng không được tốt lắm.

“Ách xì—“

Tốt rồi, vì đi ngủ với mái tóc ướt.

“Cậu không sao chứ?” Nine kéo nhẹ cổ tay AK, lo lắng nhìn người đang thắt chặt áo khoác co rúm lại trên ghế.

“Ừ.” AK mỉm cười nhẹ, nắm lấy tay Nine.

Không có tinh thần, không có sức lực, không muốn suy nghĩ.

Chỉ muốn nằm xuống.

Những mệt mỏi vì làm việc liên tục ngày này qua ngày khác kéo đến dồn dập, mệt mỏi như tắm nước nóng sau khi tập thể dục quá sức, nước nóng bao bọc lấy xương cốt uể oải, thân thể như biến thành chiếc lá đung đưa trước gió mưa.

Vào những lúc tình trạng không được tốt thì nên làm gì để khá hơn? Cố ý vứt bỏ mọi công việc và không quan tâm đến bất cứ thứ gì, dành một ngày ở một mình, như bốc hơi khỏi thế giới.

Nhưng hiện tại lại không thể. Công việc, đồng đội và người hâm mộ quấn lấy bản thân thành từng vòng, mong đợi và chế nhạo lúc này tương tự nhau đều sẽ mang lại áp lực cho cậu.

AK hoài niệm về những ngày tháng trước kia.

“Đang suy nghĩ gì vậy?” Nine nghiêng đầu hỏi cậu.

“Không có gì.” AK nắm tay của đối phương nhét vào trong túi, ngả người ra sau và nhắm mắt lại, “Khi nào đến nơi thì gọi mình nhé”.

Hôm nay AK trông thật bơ phờ, và có vẻ không được khỏe cho lắm. Vành mũ màu nhạt cùng tóc mái che đi đôi mắt mệt mỏi của cậu, bất quá vẫn có thể nhìn ra ý cười miễn cưỡng của đối phương. Đầu gối chạm chạm vào AK, đối phương cũng nhẹ nhàng thuận theo chạm lên, xem như một loại an ủi mà đáp lại.

Nine có chút lo lắng liếc nhìn AK đang ngồi ở bên góc cạnh máy quay, lần đầu tiên chấp nhận bàn tay không an phận của người kia đặt trên đùi mình.

AK mỉm cười một cách máy móc, dùng ngón tay nắn bóp cặp đùi tinh tế thon gọn, cảm nhận được sự thả lỏng của đối phương, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ ngọt ngào. Hôm nay có chút ưu tư không thể lý giải, cũng không tìm được cách diễn đạt, càng không biết phải điều chỉnh như thế nào, chỉ có thể không quản mệt mỏi quấy rầy Tiểu Cửu, không ngại bất kể lúc nào dán lên người anh rồi sau đó lại bị đẩy ra.

Bị nhìn chằm chằm bởi đôi mắt đầy mê lực ấy, trong lòng dễ chịu sảng khoái đến không ngờ.

Không kiêng nể gì mà nắp bóp vai của đối phương, chống tay lên lưng ghế rồi dính lấy người kia, tham lam hít lấy mùi hương của anh.

Càng nhìn nhiều máy quay lại càng có chút hưng phấn, thật muốn kéo cái khuôn mặt nhỏ đang tươi cười kia lại mà cắn một miếng, rồi nhìn anh ấy khóc, lại muốn làm cho bộ dạng mũ áo chỉnh tề kia trở nên xộc xệch trước ống kính.

Ngồi trên nền nhà, tay cậu luồn vào trong ống quần rộng rãi, vuốt ve từng tấc da thịt mỏng manh mềm mại trên bắp chân nhỏ nhắn. Nhìn thấy đối phương đầu gối run rẩy, khẩn trương nhón đầu mũi chân lên, lúc này mới thỏa mãn lấy tay ra an ổn ngồi.

Khi tinh thần lỏng lẻo liền dễ dàng bị những ý đồ xấu xa lợi dụng sơ hở, AK vừa cho phép những suy nghĩ đen tối xấu xa đó xâm chiếm, nhưng đồng thời cũng không nhẫn tâm vì những cảm xúc tiêu cực của mình mà bắt nạt người kia. Bên trong đại não tư tưởng và lý trí đấu tranh, rối rắm liên miên, cuối cùng chỉ đành phát ra một tiếng thở dài bất lực.

“Trước tiên chúng ta chơi cái này đi!” Tiếng thở dài của AK khiến mọi người mười phần để ý, Nine có vẻ muốn AK vui hơn liền nắm tay đối phương đi vào phòng game.

“Ừ.” Thấy Nine di chuyển đến bảng phi tiêu, AK nhẹ dựa vào bàn bi-a bên cạnh.

Khi đến gần ngửi thấy mùi nước hoa trên người Tiểu Cửu, AK lơ đãng phóng phi tiêu cho ra điểm số vô cùng thấp, “just practice(chỉ là luyện tập)”.

Nine vẫn nở nụ cười ngọt ngào, khuôn mặt mềm mại hơi phồng lên, như muốn dụ người ta xoa nắn một trận. AK đã thỏa hiệp với sự cám dỗ này.

Chậm rãi đến gần người đang kê một bên đùi lên bàn bi-a, AK đặt tay lên đầu gối của Nine, tay kia gãi gãi cằm đối phương, “Khi ở bên ngoài đừng ngồi như thế này.”

“Tại sao?” Nine nghiêng đầu.

“Bởi vì …” AK tiến lại gần hơn, “Sẽ khiến người ta muốn làm chuyện xấu xa với cậu.”

AK ngày nay dường như đã thay đổi thành một người khác, trở nên nhạy cảm và quấn người. Nine không biết người kia đã xảy ra chuyện gì, lần đầu tiên nhìn thấy một AK như vậy, tim anh như bị một con mèo đi qua cào cào vào, rồi lại bị nhột nhột bởi bộ lông mượt mà của nó.

Đôi mắt sâu thăm thẳm kia khiến người ta giật mình, không khỏi muốn chìm sâu vào trong đó.

Tuy nhiên, toàn bộ camera trên tường dường như ẩn chứa hàng ngàn cặp mắt, Nine lo lắng khẩn trương đẩy đối phương ra, giả vờ bình tĩnh, bước đến một bên và bắt đầu tiến đến chỗ trò chơi gắp thú bông.

Nine nhìn chằm chằm vào những con thú bông nhiều màu sắc bên trong kính, nhìn chiếc bàn chân nhỏ bằng thép từ từ đi xuống, dùng sức cố gắng kẹp lấy mép của món đồ chơi rồi lại tuột mất mà thất vọng thở dài.

“Có muốn mình giúp không?” AK từ đằng sau chìa ra, vươn tay nắm chặt chiếc nút điều khiển mà  Nine đang cầm, tay còn lại giữ cơ thể của Nine và đặt lên nút khởi động “Cậu muốn cái nào?”.

“AK…!” Bị ôm cứng ngắc trước máy gắp thú, Nine ép giọng, lo lắng khẽ kêu lên: “Có camera đó!”

“Ừ.” AK đặt cằm lên vai Nine một cách thoải mái, như thể cậu không hề nghe thấy lời cảnh báo của người kia, “Hay thích cái mà Tiểu Cửu thường nắm lấy hơn?”

“Cậu đang nói cái gì…” Nine má có chút nóng bỏng, “Mình không có… “

“Ừ.” AK trả lời một cách mơ hồ, “Thế cậu muốn cái nào?”

Nine đành bất lực thở dài, “Mình muốn một cái bánh mì kẹp thịt.”

“Được rồi.” AK lắc nhẹ cần điều khiển, không nhẹ cũng không nặng siết lấy tay anh, cũng không biết bản thân có nghiêm túc không gắp thú không, đợi đến khi thời gian đếm ngược gần hết rồi mới chậm rãi vỗ vào nút.

Thật sự đã gắp được cái bánh mì đó.

“Wow!” Nine vui vẻ phấn khích la lên.

“Đi lấy nó đi.” AK nói như vậy, nhưng cơ thể cậu không hề nhích ra chút nào để anh đi lấy.

Nine lùi về phía sau dán lưng lên ngực AK, tức giận cắn môi, “Cậu tránh ra một chút na!”

AK lùi lại vài cm, vòng tay vẫn ôm lấy người kia.

“……”  Nine lúc này mới ngầm hiểu ý của đối phương.

Muốn đẩy người ra xa một chút, nhưng có quá nhiều máy quay đang hướng vào, không dám thực hiện những động tác quá căng thẳng.

Hít sâu và từ từ ngồi xổm xuống.

Bờ mông thẳng tắp trượt qua phần thân dưới, như có như không mà cọ sát với thân thể. Vai chạm qua ngực, trượt xuống giữa đũng quần rồi dừng lại ở đầu gối.

AK nhìn xuống Nine, người đang quỳ trên mặt đất, nâng tấm kính lên cầm lấy món đồ chơi, bình tĩnh di chuyển yết hầu.

Nine đứng dậy cầm món đồ chơi rồi nhìn chằm chằm cậu với đôi mắt to ngấn nước kia, rõ ràng là muốn nổi giận nhưng phải hạ giọng nói: “Hài lòng chưa!”

“Thiếu một chút.” AK lắc đầu.

“Thiếu một chút?” Còn chưa kịp nói gì đã bị cậu kéo cổ tay, đi tới phòng chuẩn bị phía sau bức tường, một gian phòng không có camera.

Cơ thể bị ôm chặt, tim đập loạn xạ hồi lâu, nhưng không thể đợi được hành động tiếp theo.

Nine giơ tay vỗ vỗ lưng AK, “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

“Không có gì.” Giọng của AK như bị bóp nghẹt, dùng âm mũi nghe có chút tủi thân.

“Tâm tình không tốt sao?” Nine có chút đau lòng ôm lấy người kia.

Nhận được hồi âm, trái tim cũng trở nên mềm mại. AK siết chặt vòng tay, dường như muốn khảm người kia vào trong cơ thể mình, “Để mình ôm cậu một lát.”

“Ừ.”

Rõ ràng đó chỉ là một cái ôm, nhưng nó lại có thể bù đắp tất cả những khoảng trống trong lòng cậu, AK nhắm mắt lại cảm nhận nhịp tim nơi lồng ngực của người cậu đang ôm trong lòng.

Căn phòng nhỏ không có camera này giống như chỗ trú ẩn trong phòng giám sát khổng lồ ngoài kia, ở đây sẽ không sợ có người phát hiện ra cái gì, nhưng cho dù như vậy, AK cũng chỉ là yên lặng ôm người trong lòng, giống như đang ngủ một giấc vậy.

Thật là giả tạo nếu hét lên mệt mỏi khi không làm bất cứ việc gì, nhưng AK lúc này đang vô cùng muốn trút hết cảm xúc của mình với Nine, “Nine, mình mệt quá.”

“Ừ.”

“Hôm qua mình chỉ ngủ một tiếng đồng hồ.”

“Ừ.”

“Lời bài hát không thể viết ra được.”

“Ừ.”

“Bản chỉnh sửa vẫn còn chưa được lưu, ++.”

“Ừ.”

Giọng của Nine dần mang ý cười.

“Cười cái gì.” AK nhéo nhéo eo đối phương.

“Aiyo.” Nine lắc người, nhưng cánh tay vẫn khoác lên vai AK, “Bởi vì cậu rất đáng yêu.”

“Cậu đã rất giỏi rồi ~” Nine gãi gãi cái đầu chán nản đang vùi vào hõm cổ mình, hạ giọng nhẹ nhàng như đang dỗ một đứa trẻ không cao bằng cái bàn.

AK vén vạt áo của Nine lên, trượt ngón tay dọc theo vùng da ấm áp quanh eo anh, rồi dùng lòng bàn tay ấn chặt vào lưng anh, “Cậu đang đùa mình?”

“Không có na ~ mình rất vui …. cậu nói cho mình biết những điều này.” Nine nhỏ giọng nói, tựa hồ có chút xấu hổ, “Mình lúc nãy vẫn là lo lắng cậu bị bệnh.”.

AK ngẩng đầu từ hõm cổ nhìn anh, nhìn hai má ửng hồng như trái đào căng mọng chưa đầy thứ nước ngọt ngào.

Đầu lưỡi tiến đến cạy mở đôi môi mềm mại căng mọng, cậu cẩn thận gặm nhấm liếm láp môi anh như thưởng thức một món ngon. Sau đó, đảo một vòng quanh khoang miệng nóng và ẩm ướt, rồi nán lại lưu luyến giữa hai hàm răng không muốn rời . Kỹ năng của AK từ lâu đã vô cùng thành thạo, cậu dùng toàn lực hôn sâu người trong lòng, như sắp nuốt chửng đối phương vào bụng.

Thân thể trong lòng mềm nhũn như sắp tan thành nước, không có chỗ tựa, chỉ đành chống đỡ một cánh tay trắng nõn lên bả vai cậu mới có thể miễn cưỡng đứng được. Nước mắt người kia chảy dọc trên má, AK cuối cùng cũng cuốn lấy chiếc lưỡi ngượng ngùng kia, miễn cưỡng dứt ra khỏi nụ hôn..

Đôi mắt của Nine long lanh ầng ậng nước, như thể trong đó chứa đầy nước mật.

AK nhẹ nhàng lau nước mắt cho anh, “Thực xin lỗi.”

“Không sao đâu …” Nine tha thiết nhìn cậu, chỉ vừa mới bị bắt nạt, nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ lo lắng, “Đừng quá mệt mỏi na~.”

Tim đập loạn một nhịp, AK hít sâu một hơi, cắn một ngụm lên cần cổ trắng ngần “Lúc mệt chỉ cần ôm cậu liền tốt hơn.”

“Vậy cậu hiện tại đang làm gì đây hả!” Nine ấn đầu đối phương.

“Ôm cậu xong tâm tình liền tốt hơn..” AK thỏa mãn nói lời ngon ngọt, “Tâm tình tốt hơn liền muốn làm việc khác.”

“Ưm…..”

AK thỏa mãn liếm liếm môi Nine, ăn vào một miệng son dưỡng dinh dính phát đắng. Nine đẩy cái tên lòng tham không đáy này ra xa một tấc, “Còn phải ghi hình đó!”

“Ừ.” AK nét mặt tươi cười tùy tiện nói.

Một bên chăm chỉ dặm lại phấn nền che đi những giọt nước mắt trên đôi má trơn nhẵn mịn màng, một bên hứng chịu ánh nhìn giận dỗi của Nine.

Hiện tại cậu đã tìm được cách điều chỉnh tâm trạng của mình, AK cắn vào đôi môi đang mím lại vì tức giận của người kia, chỉ cần cậu ở bên người này thì dù có mệt mỏi đến mấy dường như cũng sẽ biến thành hạt cát không đáng nhắc đến.

“Nine, you made my day.” AK nghiêm túc nói.

“Mình vô cùng lợi hại nha ~” Người kia có vẻ tự hào thích thú.

“Ừ.” Phấn phủ gây ra một lớp bụi mịn, xuyên qua một tầng không khí mờ mờ, AK nhìn thấy anh vô cùng tỏa sáng, “Cảm ơn cậu.”

“Cái gì?” Nine dường như không nghe rõ.

“Mình nói—–“

AK vừa cười vừa bóp má người vừa được dặm lại phấn nền kia.

Mình yêu cậu.”

——END——

Update: 25/10/2021

[text_hash] => 64733c34
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.