Array
(
[text] =>
Tác giả: 久九才不喝可乐
Thể loại: gương vỡ lại lành
“Em yêu anh, bất luận anh yêu ai, chia tay, kết hôn, ly hôn, chỉ cần anh quay đầu lại, em vẫn sẽ yêu anh.”
——————–
“Kha Vũ, lần này trở về Thái Lan, nếu như không có chuyện gì quan trọng, chắc là anh sẽ không quay trở lại nữa.”
“Ở trong lòng anh, chuyện như thế nào mới được tính là quan trọng?”
“Em kết hôn đó! Hoặc là…mọi người kết hôn, anh đều sẽ tới…”
“Cao Khanh Trần, em không kết hôn!”
“Kha Vũ…Em đừng như vậy nữa.”
“Như vậy? Anh cảm thấy em nói như thế này là đang uy hiếp anh? Níu chân anh? Hay là tìm cách có được sự cảm thông từ anh? Chúng ta đều quá hiểu rõ về nhau rồi, nếu như thế này có tác dụng, ngay khi anh nói ra lời chia tay em đã quỳ xuống trước mặt anh, cầu xin anh đừng rời đi rồi. Em chỉ là…chỉ là cảm thấy chuyện kết hôn chỉ nên được thành toàn với người mà mình yêu thương nhất, nhưng người em yêu thương nhất không còn ở đây, vậy việc kết hôn đối với em không còn chút ý nghĩa nào cả.”
“Em nhất định sẽ gặp được người tốt hơn anh.”
“Sẽ gặp được, so với anh càng tốt hơn, so với anh càng phù hợp hơn, thế nhưng Cao Khanh Trần, những cái đó đều không phải là anh.”
[Xin chào quý hành khách thân mến, vào 14h32p, chuyến bay từ Sân bay Quốc tế Thủ đô đến Sân bay Bangkok chuẩn bị cất cánh, xin quý khách…]
“Kha Vũ, anh phải đi rồi, hãy quên anh đi.”
Tỉnh lại sau cơn ác mộng, bộ đồ ngủ của Châu Kha Vũ ướt đẫm mồ hôi, những hạt mồ hôi lấm tấm trên tóc mái dài rối bù và dính bết vào trán.
Đã không thể nhớ được nữa, cơn ác mộng dai dẳng trong suốt hai năm qua, không thể nhớ được nữa.
Châu Kha Vũ chỉ nhớ cảnh tượng trong giấc mơ rất giống với ngày hôm đó, khuôn mặt của Cao Khanh Trần đầy lạnh nhạt và có chút…..bất đắc dĩ.
Nhất định là một đoạn ký ức mơ hồ, làm sao có thể không nỡ, Cao Khanh Trần làm sao có thể miễn cưỡng mà nói ra “Hai năm qua anh chỉ coi em và mối quan hệ của chúng ta như một thứ điều chỉnh công việc”.
Cầm lấy điếu thuốc và bật lửa trên bàn cạnh đầu giường, trời vẫn còn tối, nhưng Châu Kha Vũ biết rằng mình không thể ngủ được nữa, cơn ác mộng kèm theo chứng mất ngủ này đã ám ảnh cậu suốt hai năm, cũng bắt đầu từ khi đó, cậu lại cầm lên điếu thuốc đã từ bỏ.
Bởi vì Cao Khanh Trần không thích, nên đã rất lâu rồi cậu không hút nó, ban đầu chỉ là thuốc điện tử, về sau này đã trở thành thuốc lá thật sự, từng điếu rồi từng điếu, cũng giống như khi Cao Khanh Trần bắt cậu bỏ thuốc lá, trước tiên là thuốc điện tử, sau đó một chút đều không đụng đến nữa.
Hóa ra thói quen lại đáng sợ đến dọa người như thế, giống như Châu Kha Vũ đã mang tất cả những dấu vết thuộc về Cao Khanh Trần giấu đi thật kĩ, thậm chí đến cả chiếc giường đôi chết tiệt cũng bị cậu thay thế bằng giường đơn, nhưng thói quen khi nhìn thấy một nhà hàng nổi tiếng liền ngay lập tức lưu lại, đi dạo trên đường liền ghé ngang những cửa hàng hoa xinh đẹp, Châu Kha Vũ vẫn không cách nào bỏ đi được.
“F*ck…thật là con m* nó…”
Dập tắt điếu thuốc, Châu Kha Vũ mở điện thoại, tin nhắn của Lưu Vũ vừa gửi đến trong nháy mắt, cũng đúng, Châu Kha Vũ đã cài đặt nó thành chưa đọc rồi, mở điện thoại liền nhìn thấy tin nhắn luôn, nhưng Châu Kha Vũ là sợ không dám xem.
“Kha Vũ, Tiểu Cửu ly hôn rồi, anh ấy chiều mai sẽ bay đến Bắc Kinh, chúng ta cùng nhau tụ họp đi.”
Châu Kha Vũ không xem kỹ tin nhắn.
Bảy giờ tối, phòng 404, nhà hàng Vạn Lý.
Đã không xem kỹ, cũng không cần phải xem kỹ.
Vào buổi tối, Châu Kha Vũ sớm mặc áo sơ mi và áo vest đã được là ủi từ sớm, chải chuốt lại tóc để tôn thêm phần khí sắc, dùng keo xịt tóc cố định tóc mái cao ngang trán. Bất cứ ai nhìn vào đều có thể thấy, chiều cao vượt trội gần 1,9 mét cùng gương mặt điển trai, hào hoa sẽ là đối tượng được nhiều cô gái yêu thích và theo đuổi.
Nhưng điều họ không biết là người đàn ông có vẻ ngoài sáng sủa bảnh bao này vừa mới ngừng khóc một tiếng trước, chiếc áo sơ mi trên người cậu là chiếc đẹp nhất được chọn từ một tá chiếc áo sơ mi đã bị ủi hỏng do mất tập trung, chải chuốt tóc gọn gàng bởi vì cậu không muốn người khác thấy rằng được cậu có chỗ nào không ổn. Cậu bị mất ngủ hàng đêm, thường bị đánh thức bởi những cơn ác mộng khi đang chìm vào giấc ngủ, hai năm rồi, cậu thật sự ngay lập tức liền muốn chống đỡ không nổi nữa rồi.
Trên thực tế, Châu Kha Vũ có thể lựa chọn không đi, thông điệp của Lưu Vũ rất đơn giản và rõ ràng, muốn cậu đi, nhưng không có bất kỳ sự thuyết phục và yêu cầu cưỡng ép nào cả. Sự việc năm đó, các thành viên đều biết rất rõ, việc Cao Khanh Trần rời đi cũng giống như lấy đi của Châu Kha Vũ nửa mạng sống, và khi quay lại lần này, anh cũng như là mang nửa phần đời còn lại của Châu Kha Vũ đi luôn.
Nhưng Châu Kha Vũ vẫn muốn đi, cậu muốn để cho Cao Khanh Trần nhìn thấy, không có anh hai năm qua, Châu Kha Vũ đã có cuộc sống tốt đẹp, phong sinh thủy khởi, xuân phong đắc ý*, cậu muốn làm cho Cao Khanh Trần phải hối hận, để cho Cao Khanh Trần hối hận vì tất cả những gì anh đã làm với cậu hồi đó. Cậu muốn nhìn thấy một Cao Khanh Trần sau ly hôn tiều tụy, biến chất, sa ngã, giống như lạc thủy cẩu**. Cậu muốn thỏa thích cười nhạo, mang tất cả những cô gái đã âm thầm hay công khai tán tỉnh cậu đặt trước mặt Cao Khanh Trần……
(*phong sinh thủy khởi: cuộc sống thuận lợi, xuân phong đắc ý: công việc thuận lợi, thăng quan tiến chức
**lạc thủy cẩu: sa cơ thất thế)
Nếu cậu muốn nhìn thấy Cao Khanh Trần, cậu nhất định phải nhìn thấy, nhưng cậu là thực sự…..
Vô cùng….vô cùng nhớ Cao Khanh Trần.
Châu Kha Vũ đến nhà hàng vào đúng bảy giờ, còn vẫn chưa đi đến phòng 404, cậu đã nghe thấy giọng nói của Cao Khanh Trần, Lưu Chương cùng Lâm Mặc. Vẫn giống như năm đó, cậu nghe thấy tiếng của họ trước cả khi nhìn thấy họ. Đây là tất cả danh hiệu độc quyền do truyền thông và trong các chương trình trao cho INTO1.
Nhận ra mình không nhịn được cười, Châu Kha Vũ nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm trên gương mặt, nhớ lại năm đó, chỉ những người cho rằng năm đó đáng nhớ lại thì mới nhớ lại quá khứ, nhưng năm đó của Châu Kha Vũ, đã để lại cho cậu nỗi bi thương cùng thống khổ khôn cùng.
Giống như khi nhìn thấy nhà hàng Vạn Lý và phòng riêng 404, hình ảnh năm đó Cao Khanh Trần tìm thấy nhà hàng này, rồi khoa chân múa tay nói “thật khéo thật khéo” lại bất giác hiện lên trước mặt cậu, nhưng nó không tốt đẹp chút nào, ngược lại làm cho Châu Kha Vũ có một chút hận thù trong lòng mà nắm chặt tay.
Đẩy cửa bước vào, tất cả thanh âm đều như ngầm hiểu mà ngưng đọng lại, tất cả mọi người đều quay lại nhìn Châu Kha Vũ.
“Mọi người, đã lâu không gặp.”
May mắn thay, không quên những lời thoại đã chuẩn bị, và may mắn thay, cậu đã không mất bình tĩnh khi lại nhìn thấy được nụ cười của Cao Khanh Trần sau hai năm.
“A, Kha Vũ, em tới rồi, đang đợi em đó, em ngồi xuống trước đi, anh đi gọi phục vụ tới!”
Bởi vì Santa cùng Riki đang bận việc ở Nhật nên không thể tới được, trong phòng 11 chỗ này thật ra còn lại ba chỗ cho Châu Kha Vũ lựa chọn, cũng có lẽ là chủ ý của mọi người, có hai chỗ bên cạnh Lưu Chương, còn lại, có một chỗ giữa Cao Khanh Trần và Lưu Vũ, cũng giống như vị trí mọi người để trống dành cho Riki lúc đang điều trị sức khỏe tại Nhật.
Vị trí đó trước giờ đều chưa từng thuộc về Châu Kha Vũ.
Khi Châu Kha Vũ ngồi xuống bên cạnh Lưu Chương, Lưu Vũ cũng đã quay lại, nhìn thấy vị trí mà Châu Kha Vũ đã chọn, cậu không vết tích mà cau cau mày, sau đó cùng Bá Viễn sắp xếp bỏ ghế thừa ra.
Đã 5 năm trôi qua kể từ khi INTO1 tan rã. Mặc dù Santa và Riki đã chọn quay trở lại Nhật Bản để phát triển, Cao Khanh Trần cũng trở về Thái Lan cách đây 2 năm, các thành viên khác ở lại Trung Quốc vẫn có thể thỉnh thoảng gặp mặt nhau, ăn uống qua lại đôi chút. Nhưng đây là lần đầu tiên sau khi tan rã, mọi người ngồi lại với nhau trò chuyện hàn huyên, khó tránh vẫn có chút ngượng ngùng.
Cũng may, trong nhóm luôn có thành viên khuấy động bầu không khí, Lâm Mặc cầm lấy chai rượu vang mà Lưu Vũ vừa mới mở, rót đầy cốc cho các thành viên từng ly một như rót Coca, Lưu Vũ cản cũng không cản nổi.
“Để em nói cho mọi người nghe, thật không dễ gì mới có được lần gặp mặt này, em đã mang lịch trình ngày mai đều hoãn lại hết rồi, tối nay ai cũng đừng hòng cản được em!”
“Lâm Mặc lịch trình ngày mai của anh là gì?”
“A, cái đó chính là…..dắt chó của anh đi tắm.”
“Cái lịch trình này của anh, cũng thật là vô cùng quan trọng.”
“Em thì biết cái rắm gì! Đã ba tháng rồi ngày mai anh mới có thời gian đưa nó đi tắm, bỏ lỡ rồi là nó sẽ phải ở bẩn thêm ba tháng nữa!”
“Mặc Mặc, lịch trình của em bận rộn quá nha, thật ghen tị!”
“Xem ra Nine ở Thái Lan không có việc gì sao, không đúng nha, ở cạnh con gái giác đốc đài truyền hình thì nên có nhiều dự án quay phim bất tận mới đúng nha. Hay là nói vợ của anh không muốn để anh xuất đầu lộ diện, đặc biệt là vì Thái Lan lại thích quay thể loại phim đồng tính, anh không có việc cũng xem là chuyện bình thường.”
Giọng của Châu Kha Vũ cắt ngang cuộc trò chuyện thao thao bất tuyệt giữa Trương Gia Nguyên và Lâm Mặc, cậu cũng không biết tại sao từ lúc bắt đầu ngồi vào chỗ, ánh mặt của mình lại không thể rời khỏi vị trí bên cạnh Lưu Vũ.
Người đó ngồi cạnh giúp Lưu Vũ tráng qua dụng cụ ăn bằng nước nóng; người đó ngồi dựa sát vào Lưu Vũ, cùng Doãn Hạo Vũ thì thầm to nhỏ chuyện gì đó; người đó dùng đũa gắp mãi không được rau đậu trong đĩa salad, anh tức giận đến vừa bĩu môi vừa giậm chân; người đó hai tay nâng ly lên để Lâm Mặc rót thêm rượu, đến khi gần đầy thì luôn miệng “đủ rồi đủ rồi”; người đó cười, đôi mắt cong lên, lông mày nhíu lại, nhưng người đó từ đầu tới cuối không hề đặt một ánh mắt nào lên người cậu.
Châu Kha Vũ đáng thương tới mức sợ sẽ bỏ lỡ bất kỳ một cơ hội nào được cùng người đó giao tiếp bằng ánh mắt, vậy nên dù chỉ một giây cũng không dám nhìn đi chỗ khác.
Nhưng thật đáng tiếc, ngay cả đến một cơ hội giao tiếp bằng mắt đáng thương như vậy, Cao Khanh Trần đều không cam lòng dành cho Châu Kha Vũ.
Vì vậy sau khi nghe những lời của Cao Khanh Trần, Châu Kha Vũ mới phản xạ có điều kiện mà đáp lại lời anh, lời nói thật khó nghe, chỉ tốt hơn một chút so với những lời Cao Khanh Trần nói với cậu năm đó.
“Châu Kha Vũ!”
Lưu Vũ tức giận rồi, từ thanh âm liền có thể nghe ra được.
Nhìn thấy không, bất kể chuyện gì xảy ra, không cần biết đúng sai, luôn có rất nhiều người ở bên cạnh Cao Khanh Trần ủng hộ, an ủi và đồng hành cùng anh, nhưng Châu Kha Vũ, Châu Kha Vũ chỉ có một mình Cao Khanh Trần ở bên cạnh, nhưng Cao Khanh Trần cũng không cần cậu nữa rồi.
“Aiyo aiyo, mấy năm nay không gặp Kha Vũ đã biết nói đùa hay như vậy.” Thấy không khí không ổn, Bá Viễn lập tức tiến lên nới lỏng bầu không khí căng thẳng, đưa Lâm Mặc đang sửng sốt ở một bên, trở lại chỗ ngồi của mình, “Lâm Mặc nói đúng, không dễ gì mới có được lần gặp mặt này, ngày mai nếu không có việc gì thì đều không say không về, nếu có việc gì thì chúng ta sẽ dừng lại ở đây nha! “
Khi chín chiếc cốc gặp lại nhau vào 4 năm sau khi rã đoàn, một âm thanh giòn giã vang lên, Châu Kha Vũ không thể kìm chế được đôi mắt đỏ hoe của mình, nghĩ đến Cao Khanh Trần liền muốn rơi lệ, nhìn thấy Cao Khanh Trần mũi liền chua xót không nguôi, ký ức khi chạm vào liền muốn nghẹn ngào, thứ ký ức chết tiệt, là bằng chứng cho thấy Châu Kha Vũ không thể che giấu điều đó cho dù cậu có cố giả vờ như thế nào, thì cậu vẫn yêu Cao Khanh Trần.
Sau ba vòng uống rượu, Lưu Vũ đề nghị chơi Truth or Dare, là người duy nhất biết sự thật của những gì đã xảy ra năm đó, không một ai có thể hy vọng rằng hai người họ có thể nói ra sự tình hơn Lưu Vũ.
“Truth or Dare, ai bị quay trúng miệng chai sẽ trả lời, và ai bị quay trúng đáy chai sẽ đặt câu hỏi!”
“Nhất trí! Các thành viên ngoại quốc cũng không được chống chế bằng cách không nghe thấy gì!”
“Tới tới tới, xem Ai Sợ Ai!”
Trong vòng đầu tiên, ai cũng biết rằng Doãn Hạo Vũ đã phải lòng cô giáo xinh đẹp hồi cấp hai.
Ở hiệp thứ hai, Lâm Mặc miễn cưỡng vò đầu dựa vào trí nhớ của mình nhảy lại bài INTO1.
Trong lượt quay thứ ba, Trương Gia Nguyên tiết lộ điều đáng xấu hổ nhất là từng bị bạn học tiểu học xé quần trên đường lớn, mấu chốt là cậu bị lạnh mông!
Đến lượt thứ tư, miệng chai hướng về phía Cao Khanh Trần, đáy chai hướng về phía Mika, lúc anh còn chưa kịp mở miệng, Châu Kha Vũ đã nhảy đến trước mặt anh.
“Tại sao lại rời đi, hai năm trước, tại sao lại rời đi?”
“Ai ai ai, Kha Vũ, được rồi được rồi…”
“Tại sao phải rời đi, tại sao lại bỏ rơi em, tại sao phải kết hôn, tại sao lại quay lại…tại sao chứ, rốt cuộc là tại sao vậy Cao Khanh Trần!”
————–
Update: 16:15PM 16/03/2022
Đọc rồi mà thấy hay qué nên up luôn dị
[text_hash] => 0fcbb9a2
)