Array
(
[text] =>
Kim Taehyung tham lam hít lấy mùi thơm ở cổ, Jungkook ngứa ngáy ưm lên vài tiếng như mèo kêu. Hắn nhếch mép, xoa nắn hai cánh mông nộm thịt đang ôm lấy phân thân cương cứng của mình. Kim Taehyung hừ nhẹ, dùng tay tét mạnh một cái lên mông cậu, Jungkook đau điếng người giật thót, lỗ nhỏ vì vậy mà co thắt cắn chặt lấy thuứ to lớn kia. Hắn nhíu mày, gằng giọng lên tiếng:
– Bé con, em là muốn cắn đứt cái của tôi.
Jungkook khóc nấc, vùi mặt vào hõm cổ Kim Taehyung mà dụi dụi. Phía bên ngoài vẫn vang lên tiếng gõ cửa, hắn cười trừ rồi dần dần tiến đến bên cửa.
– Ưm…Tae…không được.
– Em xấu hổ sao? Hửm?
Kim Taehyung ôm chặt lấy cậu, hôn lên tóc Jungkook như một lời trấn an. Mặc kệ cậu có lắc đầu xin hắn đừng mở nhưng tất cả đều trở thành vô nghĩa. Âm thanh cửa cánh cửa vang lên cũng là lúc cả cơ thể Jungkook như đóng băng. Phía dưới đã chặt nay lại càng chặt hơn.
– Jungkookie, nhìn xem ai đến thăm chúng ta kìa?
– Kim Taehyung, bộ mày là thứ không biết liêm sỉ sao?
– Trời đánh tránh bữa ăn.
Park Jimin nhếch mép, nới lỏng cà vạt đi vào bên trong, tiện tay khoá cửa phòng lại.
– Tao là trời đây.
Jungkook đỏ ửng mặt quay lại đừng sau nhìn thấy Park Jimin đang đứng ở đó. Chợt nhớ bộ dạng hiện tại của mình cùng với Kim Taehyung thì có chút xấu hổ. Bọn họ là đang trêu ngươi cậu.
– Jungkookie, thử hỏi trên cơ thể em còn gì mà tôi chưa nhìn thấy?
Park Jimin bước đến gần cậu, chạm dọc lên sống lưng của Jungkook khiến cậu rùng mình ôm chặt Kim Taehuyng hơn. Tay dần dần di chuyển xuống lỗ nhỏ đang được đút ăn ngon bởi người kia, liền đưa một ngón tay vào bên trong chạm lên vách tràng ấm nóng. Jungkook giật mình, hậu huyệt vì vậy mà banh ra thêm một chút.
– Đừng…
Kim Taehyung xoa xoa thắt lưng cậu, đôi mắt ánh lên chút dèm pha nhìn người đối diện đang ngang nhiên chen chân vào cuộc vui của hắn. Park Jimin đương nhiên là biết Kim Taehyung đang cười khinh mình nhưng hắn cũng chả thèm để ý đến. Đồ ăn ngon trước mặt đương nhiên phải ăn.
– Vẫn còn một chỗ cho mày đấy.
– Kh-không lẽ… các anh…
Park Jimin nhếch mép, vuốt ve khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của Jungkook, âu yếm nói:
– Ngoan nào bé cưng.
Không để Jungkook nói gì thêm, một lực thúc mạnh vào bên trong cậu. Kim Taehyung nhíu mày, hắn ta cứ thế mà đưa vào bên trong, xem ra bé con lại chịu khổ rồi. Jungkook cảm nhận rõ 2 vật thô cứng kia đang ở bên trong mình, cậu đau đớn khóc nấc lên khiến hai người có chút hoảng loạn. Kim Taehyung hôn lên khóe mắt của cậu, nhẹ nhàng an ủi người trong lòng:
– Bé con, anh xin lỗi.
Park Jimin gục đầu lên hõm cổ của cậu, hít lấy mùi pheromone thơm ngọt từ phía Jungkook, giọng mè nheo lên tiếng:
– Em đừng khóc, anh xin lỗi…nhưng em càng như vậy, anh không kiềm chế được bản thân mình.
Jungkook như cảm nhận được mùi nguy hiểm từ phía sau lưng, ngay lập tức cậu không khóc nữa. Thay vào đó chỉ ôm chặt lấy Kim Taehyung không rời. Đúng là vô sỉ thì mãi là vô sỉ. Kim Taehyung cười trừ, hắn biết Park Jimin chịu đựng được đến bây giờ thì quả là một kì tích. Hắn hôn lên má cậu, nhẹ nhàng động một vài cái khiến Jungkook giật bắn mình rồi nhanh chóng rút ra. Jungkook như bị mất điểm tựa mà dựa người ra phía sau. Tầm nhìn của Kim Taehyung lúc này vô cùng đẹp đẽ. Lại có thể nhìn thấy rõ cái miệng nhỏ mê người kia đang ngậm chặt lấy thân phân của Park Jimin, cái cái thứ đáng yêu của Jungkook thì cương cứng mà rỉ chất dịch màu trắng ngà. Jungkook đương nhiên là biết Kim Taehyung đang nhìn thứ gì, khuôn mặt háo sắc của hắn bây giờ chỉ khiến cậu muốn đánh một cái. Nhanh tay che lại cảnh xuân đẹp đẽ, cậu lên tiếng trách móc:
– Anh…anh vô sỉ.
– Hai tên vô sỉ này sắp ăn em rồi đó.
Không biết từ lúc nào Park Jimin đã bước gần đến cạnh giường nơi Kim Taehyung đang ngồi. Jungkook của kịp phản ứng đã bị người dưới giường nắm lấy cánh tay kéo xuống. Cậu vì mất thăng bằng mà đổ người về trước, nằm gọn trong lòng của Kim Taehyung. Phía sau nhìn thấy cánh mông căng tròn đang chổng lên ở trước mặt, Park Jimin nhanh tay vỗ mạnh khiến lỗ nhỏ đang ngậm chặt lấy thứ của mình càng thắt chặt lại.
– Bé con, hình như em thích mạnh bạo. Mỗi lần như vậy mùi của em lại đậm hơn rồi. Nếu em không kiểm soát được mùi của mình, người bị thiệt thòi chỉ có thể là em thôi. – Park Jimin như cảm nhận rõ được mùi của Jungkook ngày càng đậm. Hắn như bị kích thích mà liếm lấy vành tai đỏ ửng của cậu. Rõ ràng biết đây là điểm mẫn cảm của cậu nhưng vẫn cố tình liếm láp.
Jungkook run người, cậu cảm nhận rõ được mùi của hai người đàn ông này đang dần xâm chiếm lấy tâm trí cậu. Cơn hứng tình một lần nữa ập tới, cậu khó chịu muốn chạm lên vật nhỏ của mình thì bị Kim Taehyung ngăn lại, hắn cầm tay cậu choàng qua vai hắn, khiêu khích lên tiếng:
– Không được.
Nhìn Jungkook bị trêu chọc khiến hắn càng thêm hưng phấn, vuốt ngược mái tóc ra đằng sau lộ rõ vầng trán đã ướt đẫm mồ hôi. Mắt đối mắt với Park Jimin ra hiệu trò chơi đã đến lúc bắt đầu,
– Jungkook, hôn anh.
Như không kìm chế được bản thân, Jungkook chủ động hôn lấy cánh môi của người trước mặt. Tiếng chóp chép ngày càng lớn, tay của Kim Taehyung cũng không yên phận mà nắm lấy thân phân của Jungkook đưa lên đưa xuống. Đằng sau, Park Jimin thúc mạnh vào bên trong, mỗi lần như vậy lại càng chạm vào nơi sâu nhất . Jungkook ư ử muốn thoát khỏi nụ hôn nhưng lại bị Kim Taehyung khóa chặt lại.
– Tae…em…em không…thở được…
Mặc kệ Jungkook có cầu xin hắn buông tha cho đôi môi của cậu nhưng vẫn là để ngoài tai. Một lần nữa giao tiếp ánh mắt với Park Jimin, như hiểu được người phía dưới muốn gì liền kéo căng cái lỗ nhỏ, không một chút do dự thúc mạnh vào bên trong khiến Jungkook đau điếng người mà cắn vào môi hắn. Mùi máu tanh chảy vào khoang miệng của cả hai, Jungkook giật thót tách khỏi nụ hôn sâu, khóe môi vẫn còn dính một chút máu của Kim Taehyung. Hắn nhếch mép, liếm lấy vết thương đang sưng tấy kia.
Đôi mắt ướt đẫm đã mờ đục đi bởi cơn hứng tình, tâm trí của cậu bây giờ không còn được minh mẩn như ban đầu nữa. Sự kích thích ập tới dồn dập khiến Jungkook không chịu được mà rên lớn, tiếng thở dốc ngày càng gấp rút chỉ mong muốn bọn hắn mau bắn ra mà buông tha cho cậu. Cả hai người bọn hắn thay phiên nhau mà thúc vào bên trong. Jungkook ưỡn người cảm nhận rõ hai côn thịt đang thi nhau đâm xuyên vào bên trong cậu. Khoái cảm ập đến thêm lần nữa, như chạm đến điểm mẫn cảm, Jungkook rùng mình không kiềm chế được mà bắn ra tinh dịch. Cứ như vậy mà dính trên khuôn mặt điển trai của Kim Taehyung.
– Bé con…- Kim Taehyung để lộ nụ cười gian xảo, lấy tay quệt đi chút tinh dịch đang dính trên mặt hắn mà đưa đến miệng nhấm nháp mùi vị. Mặc kệ Jungkook đã bắn ra lần thứ n, nhìn thấy sự buồn ngủ mệt mỏi của Jungkook nhưng hai người bọn họ nhất quyết vẫn không buông tha cho cậu, lại muốn dày vò thêm một chút.
Park Jimin ghé sát vào tai cậu thì thầm: – Bọn anh vẫn chưa ra…
Cứ như vậy, Jungkook bị dày vò thêm vô số lần. Đến khi cậu không chịu được nữa mà vô thức thiếp đi trong lòng của hai người bọn hắn.
.
.
Tỉnh lại lần nữa thì đã là buổi tối, Jungkook uể oải ngồi dậy. Nhìn thấy toàn thân sạch sẽ cùng với bộ đồ ngủ thơm tho cũng khiến tâm trạng cậu được thoải mái một phần. Nghĩ lại chuyện bị ăn sạch sẽ đến mức ngất đi khiến cậu vô cùng xấu hổ, mặc dù đó là chuyện như cơm bữa nhưng cậu vẫn không thể nào chịu được sức lực của đám bọn hắn. Nói là cầm thú thì lại tự ái. Cũng may sau mỗi lần mây mưa đến mức chết đi sống lại, Jungkook đều tỉnh dậy trong trạng thái sạch sẽ như vậy. Nhìn bên cạnh đã không thấy hai hình bóng kia đâu hết, thay vào đó là hai con gấu bông to lớn thiếu điều muốn che khuất cả người cậu.
Bước xuống giường, ập đến thắt lưng là cơn đau nhức ở phía dưới. Jungkook nắm chặt bàn tay thành cú đấm hận không thể đánh hai tên chết bầm kia một trận. Lê thân xác nhức mỏi ra khỏi phòng, vừa đặt chân lên tới cầu thang của khoang tàu đã nghe thấy tiếng nói cười quen thuộc của những người đàn ông kia.
Jungkook như không muốn phá vỡ bầu không khí vui vẻ này nên đã dừng lại một chút. Nghĩ lại thì, sau khi kết hôn những cuộc trò chuyện như thế này hầu như đều hiếm khi xảy ra. Trừ những lúc ăn ra thì còn lại đều thiếu vắng một vài người. Jungkook đôi khi muốn bọn hắn như thế này, không muốn chỉ vì có cậu nên bọn hắn mới ngồi xuống nói chuyện, như vậy khiến cậu có những suy nghĩ không mấy hay ho. Ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao giữa biển, lại nhìn thấy bọn hắn vui vẻ trò chuyện như vậy khiến trái tim Jungkook lại hẫng đi một nhịp. Sau bao nhiêu chuyện xảy ra, cuối cùng cậu cũng có thể quang minh chính đại mà đứng cạnh bọn hắn, lại có thể đứng ở đây này mà nhìn cuộc trò chuyện giản đơn này. Mặc dù nghe lén người khác nói chuyện là không được phép.
– Jungkookie?!
Mải mê ngắm nhìn bọn hắn đến mức thần người, đến khi bị Jung Hoseok phát hiện gọi tên thì Jungkook mới quay trở lại hiện thực. Cậu gượng gạo cười trừ một cái rồi bước gần đến bọn họ. Có vẻ như biết rằng Jungkook sẽ xuất hiện ở đây nên chỗ ngồi dành cho cậu đã luôn được chuẩn bị trước. Jungkook lúc này mới nhận ra, mặc dù không có cậu ở kế bên thì bọn hắn vẫn luôn dành một chỗ trung tâm cho cậu. Cho dù cậu không xuất hiện cùng bọn hắn, nhưng chỗ ngồi dành cho cậu luôn luôn được để trống.
Jungkook vừa đặt mông xuống ghế đã cảm nhận được sự ấm áp từ chiếc chăn bông mà Kim Nam Joon đã chuẩn bị trước đó. Từ lúc kết hôn, sức đề kháng của cậu có chút yếu nên việc chuẩn bị những thứ như thế này luôn được ưu tiên.
Đôi mắt liếc nhìn những thứ ở trên bàn, sao mà toàn là rượu và điện thoại thế này. Jungkook nhíu mày định lên tiếng thì đã bị Min Yoongi đi trước một bước.
– Biết chắc thế nào em sẽ như vậy nên bọn anh đã chuẩn bị xong rồi. Chỉ chờ thỏ béo nhà em tỉnh dậy mà thôi.
Lời vừa dứt cũng là lúc thức ăn được mang lên. Rất nhanh bàn ăn đã được lấp đầy, nhìn đâu đâu cũng là món ăn yêu thích của cậu. Nghĩ đến đây thì bắt đầu thấy có lỗi với Andy, để chuộc lỗi cậu không ngần ngại mà callvideo liền cho bé cưng của mình. [Là đã thấy có lỗi dữ chưa?]
Đầu dây bên kia vừa nhấc máy thì Jungkook đã nhanh chóng chỉnh cam ra phía đồ ăn. Những người đàn ông kia dường như đã quá quen với điều này, không hẹn mà cùng đưa tay bịt tai lại.
– Papa nhỏ là người ác độccccccc!
Rất nhanh tiếng hét thất thanh của Andy trong điện thoại vang lên, Jungkook cười lớn thể hiện sự chọc tức Andy đã thành công mỹ mãn.
Kim SeokJin thấy Andy như muốn khóc tới nơi liền xoa đầu Jungkook mà lấy lại điện thoại, lên tiếng an ủi đứa con bị bỏ rơi này:
– Được rồi, lần sau papa lớn sẽ bù cho con?
Đầu dây bên kia bực dọc trách móc: – Lúc nào các papa lớn cũng nói như vậy, nhưng cuối cùng vẫn là bỏ con một mình. Đây đã là lần thứ 3 trong tháng, papa lớn người đừng lừa con nữa.
Park Jimin gắp miếng thịt gà vào đĩa của Jungkook, thích thú lên tiếng:
– Thế Andy muốn có em không?
Nói đến đây Jungkook như bị nghẹn mà ho sặc sụa, cậu liền đá ánh mắt hình viên đạn về phía Park Jimin yêu cầu hắn im lặng. Như hiểu được vấn đề câu chuyện, Andy vui vẻ đáp:
– Papa nhỏ và papa lớn hãy có một chuyến đi vui vẻ nhé. Andy ở đây với ông bà vui lắm.
Jungkook lúc này rơi vào khoảng không vô định, chỉ muốn kiếm một cái lỗ nào đó chui vào cho đỡ ghét.
Màn hình điện thoại vừa tắt cũng là lúc Jungkook nhận được câu hỏi từ Jung Hoseok, xem ra tất cả bọn hắn đều chung câu hỏi:
– Andy đã muốn…
– Em không nghe, em không muốn gì hết.
Bọn hắn bật cười trước sự xù lông của cậu. Đành miễn cưỡng không chọc phá cậu nữa.
Suy cho cùng, bọn hắn cũng muốn cậu mang thai thêm lần nữa. Nhưng chính Jung Hoseok cũng đã từng chuẩn đoán rằng, omega đặc biệt như Jungkook rất khó có thể mang thai lại. Bọn hắn cũng không muốn cậu chịu khổ trong thời kì mang thai, mặc dù bây giờ đã hạnh phúc ở bên nhau. Nhưng với công việc hiện tại, bọn hắn hoàn toàn chưa muốn việc này xảy ra. Từ sau khi cưới Jungkook, như một sự phước lành nào đó mà những điều may mắn luôn ập đến với bọn hắn. Cũng đồng nghĩa việc ở bên Jungkook giảm đi một nửa. Cho dù có dành thời gian ở bên cậu như thế nào cũng không đủ với bọn hắn. Nên việc để Jungkook mang thai thêm lần nữa, phải để đến lần sau.
– Jungkook, bọn anh thật sự rất yêu em.
Cậu khựng lại, miếng đồ ăn trên đũa cũng vì vậy mà rớt xuống đũa. Cậu im lặng một lúc, rồi cười mỉm đáp lại:
– Em cũng yêu bọn anh.
Buổi tối yên bình trên biển cứ như vậy mà trôi qua một cách hạnh phúc.
.
.
Ấy vậy mà 9 tháng 19 ngày sau Jungkook lại ở trên bàn sinh mà sinh thêm một đứa nhóc. Xem ra những lời nói kia cần phải được mang ra tòa để công chứng. Nói đến tác phẩm của ai thì không biết, chỉ biết là sau chuyến du lịch ở Hawaii của 1 tháng sau, tự nhiên Jungkook cảm thấy bản thân lại thay đổi. Linh tính như mách bảo điều gì đó, và cuối cùng kết quả nhận được chính là cậu đã mang thai. Đã vậy chính là một bé gái.
– Kim Taehyung, anh mau làm gì đó đi. Bé con nhà anh lại khóc rồi.
– Min Yoongi, Kim SeokJin đừng có giả vờ không nghe em nói. Em đói.
– Park Jimin, bé con nhà anh muốn uống sữa. Anh mau pha sữa đi.
– Kim Nam Joon, Jung Hoseok mau mau đọc truyện, JiA (bé con thứ hai) muốn ngủ rồi.
Cứ như thế mà căn biệt thứ lớn chỉ nghe toàn là tiếng sai bảo của Jungkook. Những lời oán trách, đổ lỗi cho nhau cứ vậy mà bị đàn áp bởi tiếng khóc của JiA.
Andy ngồi kế bên em gái mà cười khúc khích, liền nói nhỏ bên tai em gái:
– JiA, chào mừng em đến với thế giới thê nô.
——– Hoàn ——-
Cảm ơn mọi người rất nhiều… chờ tin mới từ tớ nhé <3
[text_hash] => c354a2d6
)