Array
(
[text] =>
*Tác giả: Chương này đột nhiên bùng nổ hơn 5K chữ, tình cảm 🐺🐰 thăng cấp vượt bậc!
*Tiến độ 🐺 theo đuổi vợ: 10/100, trên dòng thời gian còn một tháng rưỡi nữa 🐰 mới đồng ý trở về Giang Hỗ.
—
Thẩm Văn Lang nói được làm được. Những ngày này, trước cửa căn hộ của hắn mỗi tối đều xuất hiện đủ loại túi đồ, đều là trợ lý mua rau củ tươi và thịt từ siêu thị.
Mỗi tối học ba món mới, sang hôm sau lại giống như làm mới vật phẩm xuất hiện trên bàn ăn nhà Cao Đồ. Tài nấu nướng của Thẩm Văn Lang tiến bộ nhanh đến mức Cao Đồ cũng không khỏi kinh ngạc, thậm chí còn nhận được lời khen ngợi từ cậu bạn Cao Lạc Lạc kén ăn:
“Chú Thẩm là người nấu ăn ngon nhất thế giới, chỉ sau ba thôi!”
Đương nhiên cũng có ngoại lệ, ví dụ như khi món mới Thẩm Văn Lang thử vào tối hôm trước thất bại, hôm sau hắn sẽ dỗ dành Cao Đồ đưa Lạc Lạc ra ngoài ăn. Tuy nhiên những lần như vậy không thể quá nhiều, nếu không Cao Đồ sẽ từ chối vì quá xa xỉ.
Cao Đồ không hỏi lại Thẩm Văn Lang về việc có đi nữa hay không, mỗi ngày nhìn Thẩm Văn Lang cũng không còn quá câu nệ.
Cao Đồ thậm chí còn nhận thấy mình trở nên lười biếng một chút. Trước đây y dậy rất sớm nhưng giờ lại dần quen với việc Thẩm Văn Lang đến phòng ngủ vào chín giờ sáng, vén rèm cửa, in một nụ hôn chào buổi sáng lên mặt y, rồi nhẹ nhàng nói bên tai: “Bảo bối, mặt trời lên đến nóc rồi, mau dậy thôi.”
Trước đây y phải vừa làm việc vừa chơi với Lạc Lạc, bây giờ khi y làm việc, Thẩm Văn Lang sẽ ngồi trong phòng khách, tranh thủ lúc nấu ăn để chơi xếp hình cùng Cao Lạc Lạc.
Cả căn nhà từ trong ra ngoài tràn ngập mùi diên vĩ an toàn. Lần đầu tiên Cao Đồ mơ hồ cảm nhận được mùi vị của “nhà” trong làn hơi nước bốc lên từ bếp, hóa ra “nhà” có thể tốt đẹp đến thế, không có đánh mắng, không có cãi vã, không có oán hận.
Thế nhưng, y có thể có một mái nhà với Thẩm Văn Lang không?
Không thể đâu, tất cả những điều tốt đẹp này giống như một giấc mơ, giống như bong bóng ảo ảnh… Thẩm Văn Lang có lẽ chỉ là nhất thời cao hứng, có lẽ chỉ là quan tâm đến Lạc Lạc, có lẽ chỉ là như hắn đã nói, chỉ muốn bù đắp lỗi lầm của mình, lỗi lầm đã lên giường với y khi không tỉnh táo và vô tình sinh ra đứa bé.
Cao Đồ đã sống đến gần ba mươi tuổi, những điều tốt đẹp hiếm hoi trong đời y đều đến từ Thẩm Văn Lang. Thẩm Văn Lang tặng y chai nước ép Hắc Mai Biển, Thẩm Văn Lang tuyển y vào đội thư ký, Thẩm Văn Lang giúp y thanh toán viện phí cho em gái…
Y đã chìm đắm trong giấc mơ đơn phương này, chìm đắm nhiều năm, nhưng khoảnh khắc tỉnh dậy thì thật đau khổ. Bây giờ ông trời còn bằng lòng ban cho y một đoạn tốt đẹp nhỏ bé này, kéo dài thời gian của nỗi đau sắp đến, Cao Đồ cảm thấy mình đã rất hạnh phúc rồi.
Y không còn bận tâm Thẩm Văn Lang sẽ rời đi vào ngày nào nữa, giấc mơ rồi cũng sẽ có lúc kết thúc, còn y thì chỉ cần nắm bắt lấy những điều tốt đẹp của hiện tại là đủ rồi.
Cao Đồ tỉnh táo mà đắm chìm.
…
Thói quen là một thứ thật đáng sợ, nếu không thì Thẩm Văn Lang đã không phát điên tìm người khắp ngõ ngách trong một tháng Cao Đồ đột nhiên biến mất khi đó.
Ánh nắng cuối tháng tám không quá oi bức, lờ mờ xuyên qua khe hở của rèm cửa.
Cao Đồ cựa quậy trong chăn, dụi dụi mắt, mơ hồ nhìn thấy bóng người đứng trước giường, y lẩm bẩm hỏi: “Thẩm Văn Lang, mấy giờ rồi?”
“Ba ơi, sáng nay chú Thẩm không đến,” Cao Lạc Lạc với giọng nói trẻ con đáp lại. Những ngày trước chú Thẩm đều cầm túi đô đến đúng giờ, nhưng sáng nay cậu bé đã đói rồi mà chú Thẩm vẫn chưa đến.
Cao Đồ tỉnh táo lại, ngồi dậy nhìn ra phòng khách, quả nhiên không có bóng dáng Thẩm Văn Lang, mùi hoa diên vĩ trong không khí cũng đã nhạt đi rất nhiều.
Trước đây Thẩm Văn Lang có việc vào buổi sáng đều sẽ nói trước với y vào tối hôm trước, rồi lại mặt dày nói thêm hai câu “Bảo bối đừng nhớ anh quá”, sao sáng nay đột nhiên lại biến mất. Có chuyện gì gấp sao?
Thói quen nghề nghiệp nhiều năm của Cao Đồ khiến y luôn vô thức suy nghĩ nhanh chóng và sắp xếp lại tất cả mọi việc liên quan đến Thẩm Văn Lang.
“Ba ơi, con đói rồi, sáng nay ăn gì ạ?”
Lạc Lạc ôm con thỏ bông đứng ở cửa hỏi. Cao Đồ suy nghĩ một hồi không có kết quả, y đứng dậy thơm lên má Lạc Lạc, “Lạc Lạc muốn ăn gì?”
Một tháng gần đây các bữa ăn đều do Thẩm Văn Lang phụ trách, Cao Đồ đến cả tủ lạnh còn thừa gì cũng không rõ. Y mở ra xem, tủ lạnh được lấp đầy, trứng, sữa đều có đủ.
“Trứng và sữa nhé?”
“Con muốn ăn sandwich,” Cao Lạc Lạc mím môi, chớp chớp đôi mắt giống hệt Thẩm Văn Lang, ngọt ngào đưa ra yêu cầu: “Còn muốn thêm tương cà nữa, chú Thẩm hứa với con hôm qua rồi.”
Cao Đồ bật cười, “Được, vậy chúng ta ăn sandwich có tương cà.”
Cao Đồ nấu ăn rất nhanh, Lạc Lạc vừa ăn vừa nói không rõ lời:
“Ba ơi, sao hôm nay chú Thẩm không đến ạ?”
Cao Đồ nhìn ra cửa, lau miệng cho bé con rồi dịu dàng nói:
“Hôm nay chắc chú Thẩm có việc bận, Lạc Lạc ăn xong thì tự chơi nhé.”
Phải nói trong một tháng nay, y đã quen với sự tồn tại của Thẩm Văn Lang. Một bữa sáng trôi qua, Cao Đồ lơ đãng, trong lúc đó mở điện thoại ra xem rất nhiều lần nhật ký trò chuyện với Thẩm Văn Lang — ngoài những sticker đã gửi sau khi mới kết bạn, thì không còn tin nhắn nào nữa.
Khi nhận được cuộc gọi của Hoa Vịnh là vào một giờ trưa.
Cao Đồ vừa dỗ Lạc Lạc ngủ trưa xong, điện thoại đột nhiên hiển thị cuộc gọi quốc tế từ Giang Hỗ.
Tuy y lớn lên ở Giang Hỗ từ nhỏ nhưng không quen biết quá nhiều người. Những mối quan hệ đáng để gọi điện thoại quốc tế lại càng ít ỏi. Khoảnh khắc đó y thậm chí đã nghĩ, có phải người cha cờ bạc của y lại tìm được số của y không, Cao Đồ nhất thời tê dại cả da đầu, một luồng lạnh lẽo chạy thẳng lên đỉnh đầu.
“Alo, xin chào…”
Giọng Cao Đồ rất nhỏ, nhưng tiếng đáp lại lại là một giọng nói trong trẻo và khá thanh tú:
“Thư ký Cao? Là cậu phải không?”
Cao Đồ sững sờ một lúc lâu, mới chậm chạp phản ứng lại:
“Thư ký Hoa? Cậu, cậu tìm tôi có việc gì không?”
Hoa Vịnh khẽ cười một tiếng:
“Văn Lang chưa nói với cậu tôi căn bản không phải thư ký gì của hắn sao? Nói chính xác, tôi chỉ tạm thời dùng thân phận thư ký của hắn mà thôi.”
Lời Cao Đồ định nói bị nghẹn lại ở cổ họng. Thẩm Văn Lang quả thật đã giải thích, còn nhiều hơn một lần là đằng khác. Nhưng y thật sự rất khó để liên kết một mỹ nhân xinh đẹp như Thư ký Hoa với một Enigma có sức chiến đấu bùng nổ trong truyền thuyết, huống hồ họ đứng cạnh nhau thực sự rất xứng đôi.
Hoa Vịnh nói tiếp:
“Bây giờ không phải lúc nói những chuyện này, tôi gọi cho cậu là vì Văn Lang xảy ra chuyện rồi.”
Giọng Hoa Vịnh nhàn nhạt, nhưng sắc mặt Cao Đồ đột nhiên thay đổi, y bước nhanh ra ban công, giọng gấp gáp:
“Xảy ra chuyện gì? Anh ấy làm sao vậy?”
Hoa Vịnh có vẻ hài lòng với sự lo lắng của y, vuốt ve cánh hoa lan mà Thịnh Thiếu Du mới tặng, từ tốn lựa lời:
“Kỳ nhạy cảm cộng thêm hội chứng tìm bạn đời, Alpha cấp S không chết cũng mất nửa cái mạng. Nguồn lực y tế ở nước V tôi không biết nhiều, nhưng hắn thà tự mình chịu đựng cũng không chịu quay về, bây giờ tôi ở Giang Hỗ cũng đành chịu thôi.”
“Hội chứng tìm bạn đời? Là cái gì?”
Cao Đồ nhíu chặt mày, Alpha cấp S không chết cũng mất nửa cái mạng? Đó là thứ gì đáng sợ đến vậy?
Hoa Vịnh dùng vài câu để giải thích, ví dụ như pheromone bùng nổ, vô thức tự hành hạ bản thân, tự trói buộc mình… Chuyện gì nghiêm trọng thì nói, chuyện gì không nghiêm trọng thì phóng đại thêm vài câu. Mỗi lần Cao Đồ nghe một câu, sắc mặt lại trắng bệch thêm một phần.
Một lúc lâu sau, đợi Hoa Vịnh nói xong, Cao Đồ mới khó khăn lên tiếng, giọng nói cũng trở nên khàn đặc: “Vậy tôi có thể làm gì?”
“Cậu đến thăm hắn là được rồi,” Hoa Vịnh nheo mắt nhìn tin nhắn trò chuyện với Thẩm Văn Lang trên màn hình máy tính ba tiếng rưỡi trước. Trên đó là mệnh lệnh của Thẩm Văn Lang, nói rằng tuyệt đối không được để Cao Đồ biết chuyện này, tuyệt đối không được làm tổn thương Cao Đồ, và phải bảo bác sĩ nhanh chóng bay đến nước V.
Nhưng làm như vậy thì bao giờ mới theo đuổi được Thư ký Cao đây?
Thẩm Văn Lang rốt cuộc có hiểu không, tận dụng cơ hội này để tỏ ra đáng thương và biểu lộ lòng trung thành mới là cách hữu ích nhất bây giờ?
Hoa Vịnh ở cách xa tận nước P bất lực lắc đầu, thở dài với màn hình máy tính: “Văn Lang, tôi chỉ có thể giúp anh đến đây thôi.”
…
Lời “không biết nhiều” trong miệng Hoa Vịnh không phải là thật. Tập đoàn HS có dự án hợp tác lâu dài ở nước V, vì thế chuỗi khách sạn X Hotel cũng có một khách sạn đặt tại đây.
Với sự ngầm chỉ đạo của Hoa Vịnh, Cao Đồ nhanh chóng được hướng dẫn đến tầng cao nhất của khách sạn. Trong lòng y chỉ lo lắng cho Thẩm Văn Lang đang “nguy kịch”, ngay cả bàn tay ấn nút tầng thang máy cũng hơi run rẩy, đôi mắt dán chặt vào những con số tầng đang nhảy trên thang máy, nhất thời không nhận ra việc đi lại quá thuận lợi.
10001 là căn penthouse duy nhất trên tầng cao nhất, ngày thường không mở cửa cho người ngoài, lúc này có hai vệ sĩ Alpha đứng ở cửa, chặn đường Cao Đồ.
“Thưa ngài, ngài không thể vào đây.”
“Thẩm Văn Lang có phải ở bên trong không?”
Hai vệ sĩ Alpha nhìn nhau một lúc. Họ là người của Thẩm Văn Lang, việc Thẩm tổng trải qua kỳ nhạy cảm ở đây là tuyệt mật, tại sao người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc giản dị, vẻ mặt ôn hòa này lại biết?
“Tầng 100 không tiếp khách, xin ngài hãy rời đi.”
Quả nhiên là vậy. Cao Đồ nhớ lại lời dặn dò của Hoa Vịnh. Hoa Vịnh nói Thẩm Văn Lang không muốn để y nhìn thấy cảnh thảm hại của mình, không nỡ để y phải chia sẻ nỗi đau, nói rằng y là người trong lòng Thẩm Văn Lang, có lẽ vệ sĩ ở cửa đang canh chừng không cho y vào…Trong lòng Cao Đồ dâng lên một nỗi đau âm ỉ.
Y giơ điện thoại lên cho vệ sĩ xem, sau vài câu dặn dò đơn giản của Enigma trong cuộc gọi video, sắc mặt vệ sĩ trở nên khó xử, cuối cùng vẫn nhường đường.
Căn phòng tối om, ngay cả rèm cửa cũng được kéo kín mít.
Bên trong cánh cửa kim loại tràn ngập mùi hương hoa diên vĩ nồng đậm, tuyến thể của Cao Đồ ngay lập tức cảm thấy đau nhói như bị kim châm, mùi hương xô thơm không kiểm soát được thoát ra từ dưới lớp miếng dán ức chế…
Y dựa vào tường ổn định lại một lát, vừa mới khẽ gọi ra một chữ “Thẩm” đã cảm thấy cổ tay bị một lực lớn giữ chặt, cùng lúc đó trong phòng dường như còn có tiếng dây xích kim loại đứt, sau đó bị một vòng tay nóng bỏng bao trọn và rơi vào chăn mềm…
…
Thẩm Văn Lang cảm thấy mình đã mơ một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, Cao Đồ với gương mặt non nớt hiền hòa, cầm chai nước ép ngây ngốc hỏi hắn:
“Thẩm Văn Lang, anh quên cầm chai nước ép rồi, cả miếng dán ức chế tặng kèm cũng chưa lấy.”
Lúc đó Cao Đồ vẫn chưa đeo kính, khi mở to mắt nói chuyện càng giống một chú thỏ ngốc nghếch, dưới cơ thể gầy gò dường như có năng lượng vô hạn chống đỡ cho Omega giả trang Beta này vừa học hành chăm chỉ để nhận được học bổng, vừa làm thêm bốn công việc.
Thẩm Văn Lang không biết Cao Đồ đã làm thêm bao lâu, có lẽ chỉ kết thúc sau khi HS ban hành quy định “nhân viên bị cấm làm thêm bên ngoài”. Cơ thể của Omega dần dần yếu ớt, suy sụp ngay trước mắt hắn, tuyến thể nhạy cảm đến mức không chịu nổi bất cứ tác động nào.
Giấc mơ dài đến mức hắn không còn nghe thấy Cao Đồ gọi hắn là “Thẩm Văn Lang” nữa, thay vào đó chỉ còn những câu “Thẩm tổng” và “xin lỗi” lịch sự vô tận.
Hội chứng tìm bạn đời khiến hắn vô cùng muốn gặp người bạn đời mà hắn đã nhận định, lúc này hắn thật sự rất muốn ôm Cao Đồ, muốn hôn y, muốn sở hữu y, muốn hòa y vào xương máu của mình và không bao giờ tách rời nữa.
Người nên nói “xin lỗi” là hắn, người ngu ngốc cũng là hắn, và người không thể rời xa đối phương cũng là hắn.
Ánh đèn trong nhà vệ sinh của nhân viên tập đoàn HS mờ ảo, Cao Đồ nâng kính, mỉm cười nhàn nhạt với hắn:
“Thẩm tổng, nếu ngài cho tôi 15% cổ phần, tôi sẽ cân nhắc ở lại.”
“Tôi cho em 20% cổ phần, Cao Đồ, em không được đổi ý,” Thẩm Văn Lang nói gấp gáp, hắn không còn do dự nữa, như thể chỉ cần hắn đồng ý yêu cầu của Cao Đồ bây giờ, Cao Đồ nhất định sẽ ở lại.
Trong mơ bị từ chối vô số lần, lần này cũng không ngoại lệ. Bị Cao Đồ trong mơ gỡ tay ra, Thẩm Văn Lang mới giật mình tỉnh dậy, xung quanh chỉ có sự nóng rực vô tận, tứ chi bị trói buộc, và lý trí đang điên cuồng bị gặm nhấm bởi kỳ nhạy cảm và hội chứng tìm bạn đời.
Cao Đồ… Cao Đồ… Cao Đồ…
Vì vậy, khi một chút hương xô thơm đột nhiên xuất hiện trong bóng tối, Thẩm Văn Lang nghĩ mình chắc chắn đã bị ảo giác.
Ánh sáng lọt qua khe cửa không phải là giả, thính giác của Alpha cấp S vẫn nhạy bén vào lúc này. Cao Đồ đang ở đây. Lý trí và tình cảm giằng xé điên cuồng, cuối cùng hắn vẫn vùng thoát khỏi sợi dây thép đặc biệt. Hắn tự nhủ, chỉ ôm một cái thôi, chỉ một cái thôi…
…
Khi Cao Đồ nhận ra người đang giữ y là Thẩm Văn Lang, trái tim hoảng loạn đã bình tĩnh lại rất nhiều. Mặc dù lúc này bị Thẩm Văn Lang hoàn toàn khống chế, chỉ cần hơi động đậy một chút sẽ bị Alpha đang dần mất trí siết chặt hơn nữa, giọng nói ôn hòa của y nhuốm đầy sự lo lắng:
“Thẩm, Thẩm Văn Lang, anh sao rồi?”
Cao Đồ hoàn toàn tin lời Hoa Vịnh, tưởng rằng Thẩm Văn Lang lúc này đã bị thương không nhẹ. Tuy nhiên căn phòng quá tối, Cao Đồ không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì, chỉ có thể biết nhiệt độ cơ thể của Thẩm Văn Lang trên người mình cao bất thường, Omega tự ép mình phải bình tĩnh, dùng giọng nói dịu dàng nhất có thể hỏi:
“Anh sốt sao? Văn Lang, trong phòng có thuốc không?”
Thẩm Văn Lang ôm trọn cả cơ thể Cao Đồ một cách đầy chiếm hữu. Miếng dán ức chế đã bị xé ra từ lúc nào không hay, đầu của hắn vùi vào gáy quyến rũ của Omega, như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó, hơi thở của Thẩm Văn Lang nặng nề, giọng nói khàn khàn:
“Cao Đồ, em đừng động, cứ như thế này, để tôi ôm một lát thôi.”
Hội chứng tìm bạn đời vì sự xuất hiện của Cao Đồ mà tạm thời được xoa dịu, nhưng kỳ nhạy cảm lại vì cảm nhận được sự tồn tại của Omega mà tăng mạnh. Tuyến thể của Cao Đồ tỏa ra hương thơm lúc này đối với Alpha mà nói giống như một miếng thịt béo bở trong mắt con sói đói.
Mùi hương diên vĩ trong không khí vẫn đang bùng nổ nhưng đã trở nên ôn hòa hơn, tuyến thể của Cao Đồ dần ổn định trở lại. Giống như có một luồng hơi ấm chảy qua, hai cơ thể dán chặt vào nhau, Cao Đồ cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trên cơ thể Thẩm Văn Lang, và cả bàn tay đang dần dần di chuyển dưới lớp quần áo của mình.
Hoa Vịnh có nói: “Đánh dấu là được rồi.”
Cao Đồ nuốt nước bọt, y căng người, khẽ hỏi: “Nếu đánh dấu thì anh có đỡ hơn không?”
Sợi dây lý trí của Thẩm Văn Lang sắp đứt lìa, khi nghe thấy giọng nói trong trẻo của Cao Đồ, nó lại đột nhiên căng ra. Ánh mắt hai người giao nhau trong một khoảnh khắc. Thẩm Văn Lang hạ tầm mắt, chống người dậy kéo lấy sợi xích dự phòng ở đầu giường, trong khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi của kỳ nhạy cảm đẩy Cao Đồ ra, lạnh lùng nói:
“Ra ngoài đi.”
“Gì cơ?”
Thẩm Văn Lang bình tĩnh lần mò chiếc khóa xích, “Em đi ra ngoài đi.”
“Thẩm Văn Lang, là tôi đây…”
“Tôi biết là em, Cao Đồ, em đi ra, nhanh lên! Lập tức! Ngay lập tức!”
Hắn không biết tại sao Cao Đồ lại đến, nhưng hắn biết Cao Đồ không thể tiếp tục ở lại đây. Người mà trong mơ hắn muốn giữ lại bằng mọi cách, nhưng vào lúc này, Thẩm Văn Lang nhất định phải đẩy y ra.
“Tại sao?”
Cao Đồ bị đẩy ra có chút mơ hồ, y lần theo tiếng động giữ chặt bàn tay Thẩm Văn Lang đang cố gắng khóa xích lại, giọng nói thấp xuống chất vấn, “Thẩm Văn Lang, bây giờ anh có cần Omega không? Nếu cần, tại sao lại không cần tôi?”
Trái tim Cao Đồ bị một bàn tay vô hình siết chặt, trong bóng tối, đôi mắt omega cúi xuống, cuối cùng như đã hạ quyết tâm hỏi ra câu nói đã làm y bối rối suốt tháng qua:
“Hay là, tất cả những gì anh đã làm trong tháng này, chỉ là vì… muốn đòi lại Lạc Lạc.”
Y khó khăn lắm mới hạ phòng bị, thử tin vào tình cảm của Thẩm Văn Lang, thậm chí còn tưởng tượng ra cuộc sống tươi đẹp trong tương lai, dù chỉ có một chút hy vọng, y cũng trân trọng. Thẩm Văn Lang làm sao có thể lừa y?
Cao Đồ khẽ gọi: “Thẩm Văn Lang…”
Giọng nói ấm áp và khoan dung của Omega giống như một con dao sắc bén có thể dễ dàng cắt bỏ da thịt của Thẩm Văn Lang. Trong khoảnh khắc, Thẩm Văn Lang chỉ cảm thấy máu trong cơ thể hắn dồn hết lên não. Sự giận dữ khi cãi nhau với Thịnh Thiếu Du và Hoa Vịnh một trăm lần cũng không dữ dội bằng việc hắn bị người mình yêu hiểu lầm.
“Ai nói thế?!” Thẩm Văn Lang cắn chặt răng, gầm lên: “Cao Đồ, tôi cần em! Là em! Luôn luôn là em! Tôi đúng là cần omega, nhưng tôi không thể làm tổn thương em! Bị kỳ nhạy cảm cộng thêm hội chứng tìm bạn đời chi phối tôi không biết mình sẽ làm ra chuyện gì! Cao Đồ, tôi sẽ mất lý trí!”
Nói xong hắn cảm nhận cơ thể hơi run rẩy của Cao Đồ, hắn đành đầu hàng, dùng giọng nói dịu dàng hơn dỗ dành:
“Ngoan, em ra ngoài trước, hội chứng tìm bạn đời đã đỡ nhiều rồi, tôi sẽ dùng thuốc ức chế để kiềm chế kỳ nhạy cảm. Ngày mai tôi sẽ đến nấu cơm trưa cho em và Lạc Lạc được không?”
“Không được,” Cao Đồ ngẩng cổ nhìn hắn. Đôi mắt đã dần quen với ánh sáng mờ ảo trong bóng tối, khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Văn Lang ở ngay gần, đôi mắt Cao Đồ hơi sáng lên: “Lần tái khám trước, bác sĩ nói tuyến thể hồi phục khá tốt, đánh dấu tạm thời… có thể được.”
Đánh dấu tạm thời…
Thẩm Văn Lang đã cảm thấy nhiệt độ trong cơ thể bắt đầu cuộn trào trở lại, còn mạnh hơn lần trước. Sự cám dỗ của việc đánh dấu tạm thời là rất lớn. Thẩm Văn Lang đưa tay lên tháo kính của Cao Đồ, giống như một con mãnh thú đang tiến lại gần con mồi của mình, hai lồng ngực kề sát, hơi thở quấn lấy nhau, “Bảo bối, em thơm quá.”
Những lời nói sau đó, Thẩm Văn Lang đã hoàn toàn không còn ấn tượng gì, chỉ cảm thấy trong lòng có một giọng nói gào thét: Omega không phản kháng trước mắt này là người hắn yêu nhất, mau đánh dấu y, sở hữu y đi…
Tuy nhiên đối với một Omega không trong kỳ phát tình, đây không phải là một chuyện dễ dàng. Cao Đồ luôn luôn điềm tĩnh, ngay cả khi làm chuyện này cũng không có tiếng động gì, đối mặt với con sói đang cắn xé một cách không kiểm soát, y chỉ theo bản năng căng chặt ga giường.
“Ư… đau…”
Y cong người lên, theo bản năng co lại, nhưng tiếng rên rỉ yếu ớt cũng đủ để Thẩm Văn Lang tỉnh táo.
Thẩm Văn Lang không tiến tới nữa, hắn lùi lại, kéo chăn lên quấn lấy người Cao Đồ, thở hổn hển nắm lấy tay Cao Đồ, lẩm bẩm: “Bảo bối, em dùng tay đi.”
Chỉ có trời mới biết hắn đã kiềm chế không cắn xuống khi nhìn thấy tuyến thể mềm mại ở gáy Cao Đồ như thế nào.
“Tôi, tôi không biết,” trong ánh sáng mờ ảo Cao Đồ gần như đỏ mặt, ngay cả vành tai cũng ửng hồng.
“Tôi chỉ cho em, bảo bối.”
Tiếng động trong phòng 10001 kéo dài gần hết đêm, cho đến khi mặt trời ló đầu ra giữa những tòa nhà cao tầng ở xa, không khí nóng rực mới hơi lắng xuống.
Phòng, giường đều bừa bộn, ngay cả rèm cửa cũng treo lủng lẳng sắp rơi xuống, tay Cao Đồ mỏi đến mức gần như không thể nhấc lên, y mệt mỏi nằm trên giường, mắt khẽ nhắm lại, chìm vào giấc ngủ.
Ngược lại, Thẩm Văn Lang vẫn đang trong kỳ nhạy cảm nhưng sắc mặt lại hồng hào, hắn dịu dàng nhìn Cao Đồ đang mệt mỏi thiếp đi bên cạnh, cẩn thận gạt đi những sợi tóc ướt mồ hôi trên trán y, giống như vuốt ve một báu vật hiếm có, hắn cọ cọ lên má y.
Thẩm Văn Lang tìm thấy chiếc điện thoại bị đánh rơi xuống đất tối qua, gửi một tin nhắn cho Hoa Vịnh: “Cảm ơn cậu, nhưng lần sau đừng để Cao Đồ mạo hiểm.”
Nước P lúc này đang là giờ làm việc, Hoa Vịnh cười hiểu ý:
“Văn Lang, tôi biết anh sẽ không làm bừa. Người xưa nói rồi, không phá thì không dựng! Cố lên, mong chờ anh và Thư ký Cao quay về nước nhé~”
Mẹ kiếp! Cậu ta biết cái quái gì!!!
Thẩm Văn Lang tức đến mức không biết phải làm sao, lại muốn mắng Hoa Vịnh từ đầu đến chân, chỉ thiếu một chút thôi!! Nếu hắn kiềm chế kém hơn một chút thì sao?!!
Lời dặn dò của bác sĩ vẫn còn vang vọng bên tai — đối với bệnh nhân bị rối loạn pheromone, việc đánh dấu không vĩnh viễn đều rất nguy hiểm, thêm vào đó bệnh nhân đã sử dụng thuốc ức chế và thuốc giảm đau trong thời gian dài, nền tảng cơ thể quá kém, ngay cả việc đánh dấu vĩnh viễn cũng phải cân nhắc cẩn thận.
Thẩm Văn Lang đau lòng gạt những sợi tóc vụn ở gáy Cao Đồ ra, nhìn tuyến thể chỉ có một vết răng cắn nhẹ, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn xuống. May mà, may mà hắn không làm tổn thương Cao Đồ.
*Editor: Các bạn đọc thấy hay thì vote cho mình có động lực làm tiếp nha 😄 谢谢大家 ❤️Chúc cả nhà nghỉ lễ 2/9 vui vẻ 🇻🇳
[text_hash] => 1beea4ce
)