Hôm nay như thường lệ, Mục Tuyên đi dạo phía cuối mê lộ phủ đầy bóng cây ngô đồng, vừa đi vừa thẩn người suy nghĩ về cái bảng Orpheus nằm ngổn ngang dưới chân lúc sáng. Mục Tuyên đã nhìn cái bảng ấy rất lâu, đồng hồ tí tách trượt đến số tám, Cuối cùng, chỉ có một tiếng thở dài khe khẽ thoát ra từ đôi môi nhợt nhạt. Mái tóc đen dài phũ xuống giường như dòng thác đổ lên nệm phản màu. Dường như cô không còn thắc mắc về cơn đau nửa thân dưới mỗi sáng nữa, cũng chẳng có con quỷ nào ám cô như cô đã tưởng. Điện thoại nháy sáng đèn rồi chợt tắt, cái tên Trần Huân hiện lên thanh thông báo đầu tiên.
\”Hôm nay chị có rảnh không?Tối có thể đến quán cũ gặp em một lát không? Chị có cảm thấy phiền không?\”
Ba câu hỏi liên tiếp làm cô thấy hơi buồn cười, mới bao lâu không gặp mà khách sáo thế này, mới bao lâu?, Mục Tuyên cũng chẳng nhớ rõ, từ lúc kết hôn đến nay vỏn vẹn hai năm chắc gặp nhau được hai đến bốn lần nhỉ, nghĩ vậy nụ cười chợt loé trên môi cũng tự tắt ngấm từ lúc nào.
\”Rảnh? Mấy giờ thế?\”
\”Em tăng ca chắc khoảng 22h. Hẹn 22h30 nha.\”
Lướt lên phía trên, cô nhận ra mình bỏ lỡ rất nhiều tin nhắn của Trần Huân từ tháng mười một năm ngoái đến hiện tại. Tin nhắn gần nhất là ngày bốn tháng chạp.
\”Dự báo thời tiết hôm nay có mưa, cẩn thận ướt mi lẫn ướt lòng.\”
Bốn tháng chạp, là ngày cô và Tĩnh Anh cãi nhau rồi ly hôn mà, cái con bé này….Mục Tuyên cười rộ lên, nhưng trong lòng có gì đó khẽ nhói.
Quán Mặc nằm gọn trong con hẻm tối giữa lòng thành phố, bảng hiệu mỏng manh đung đưa theo gió kéo theo chữ \”Open\” lắc lư theo. Cạch một tiếng Trần Huân bước vào, trên trán đổ một tầng mồ hôi mỏng, mắt kính cũng tụ một lớp hơi nước.
\”Cho tôi hai ly Whisky\”
\”Chị ơi em thất tình rồi. Em từ bỏ mối tình đơn phương hai năm đây\” Trần Huân vừa khóc vừa nói. Mắt kính được tháo xuống, để lộ khuôn mặt đẹp như thiên sứ, chỉ tiếc là thiên sứ này đang rơi lệ, vành mắt cũng ửng đỏ lên, đôi má từ trắng nõn như bày tỏ sự uất ức của chủ nhân mà phồng lên hồng hào.
Trần Huân nhỏ hơn cô một tuổi, là một Alpha, rất ngoan, rất chăm chỉ, xinh đẹp, giỏi giang. Nhưng cuộc đời của em không may mắn lắm, ba mẹ mất sớm, một mình bà ngoại nuôi em cho đến lớn, bà cũng mất cách đây một năm, chẳng còn ai bên cạnh em ngoài Mục Tuyên, người duy nhất giang tay giúp đỡ em lúc em nghèo nhất, nếu không có Mục Tuyên chắc bây giờ em còn đang chạy việc kiếm tiền học đại học. Đến ngày Mục Tuyên cưới, Trần Huân đã phải lòng một cô gái là khách mời trong tiệc, tên là Ngô Hoà. Vậy mà cô bé nhất kiến chung tình theo đuổi người ta, đến nay đã hai năm.
\”Em làm việc với chị ấy, tình nguyện tăng ca để ở bên cạnh chị, em bị rất nhiều người ở đó ăn hiếp đó, làm siêu nhiều luôn, em đánh tài liệu dùm, rồi pha cà phê, làm cơm cho chị ấy hằng ngày, đến cả khẩu vị của chị ấy em thuộc lòng luôn rồi. Nhưng mà…\” Trần Huân gục mặt xuống bàn khóc nấc lên. \”Em phát hiện ra, đồ ăn em làm chị ấy bỏ vào thùng rác. Còn nữa, em biết được chị ấy còn hẹn rất nhiều lên giường, em biết em không có quyền gì để nói chị ấy sai cả, nhưng em thật sự rất buồn.\” Giọng cô bé nhỏ dần. \”Trong số những người cô ấy hẹn lên giường có cả em nữa.\”