[Abo/Bhtt/18+] Dưới Lớp Da Người. – 2. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Abo/Bhtt/18+] Dưới Lớp Da Người. - 2.

Gửi đến Mục Tuyên.

Mùng 3 tháng Chạp

Trời vào đông lúc nào mà tôi chẳng để ý, nhớ mặc áo dày một chút. Nếu lạnh quá, xin em đừng chọn bừa một người nào đó mà ôm ấp, cũng xin em đừng trót những lời yêu vội vàng. Không phải tôi ích kỷ, chẳng muốn em tìm được hạnh phúc mới, nhưng tôi vẫn mong trong cái rét đầu xuân em vẫn có thể tự sưởi ấm cho chính mình. Hoặc ít nhất em có thể quay đầu nhìn về tôi thì sao, cũng là một lựa chọn không tồi mà, phải không.

Vẫn như bao lần khác, lá thư không có tên người gửi, người nhận thì không muốn thấy. Mục Tuyên gấp gọn lá thư tay, bỏ vào thùng rác, dẫu sao thì để lại tàn dư của một cuộc tình cũ chẳng công bằng chút nào cho người mới chút nào. Người mới sao, Mục Tuyên cười trừ, cũng không tính là người mới, gọi là bạn cũng không đúng, thôi thì vẫn là người vợ hờ đúng hơn. Một cuộc hôn nhân mà đối với người bình thường sẽ gọi là ngu ngốc, không còn giá trị tôn nghiêm của một Alpha. Người vợ của cô không muốn công khai mối quan hệ này, không đánh dấu, không tình dục, không liên quan đến cuộc sống của nhau, cho dù đối phương có người khác cũng không được nhúng tay vào. Đó là điều khoảng hôn ước ngầm của hai người.

\”Tôi nghe đây.\” Cái tên Tĩnh Anh trên điện thoại phát sáng. Bỗng chỗc Mục Tuyên quên mất mình gọi chị ấy để làm gì. Hoa hồng rực đỏ cùng bài trí bắt mắt trên bàn ăn khiến cô nhớ lại.

\”Tối nay là kỉ niệm ngày cưới, chị có muốn về ăn cơm không? Em đã nấu xong mọi thứ rồi.\”

\”Không cần, tối nay tôi tăng ca.\” Theo đó là âm thanh tút tút quen thuộc.

Mục Tuyên cũng không bất ngờ lắm. Dùng dao nĩa cắt miếng thịt bò trên dĩa. Chiếc ghế trống đối diện như chế giễu sự cô độc của cô. Hai năm trước ba mẹ qua đời trong một tai nạn thảm khốc, mất đi trụ cột, gia cảnh sa sút, bạn bè quay lưng, dòng họ không ngó tới. Dường như tất cả cuộc đời của Mục Tuyên đều gói trọn trong khoảnh khắc ấy, cô không nhớ nổi thời gian đó mình sống như thế nào, hay đơn giản chỉ tổn tại mà thôi. Cho đến khi ông nội Tĩnh Anh tìm đến, trao cho cô một tờ hôn ước, cô đã từ chối, cô không muốn ai lây vào cái cuộc đời quá đỗi đơn độc của mình khi ấy. Nhưng bởi vì ông tuổi già sức yếu lại mang thêm bạo bệnh, cuối cùng, hôn lễ vẫn diễn ra kèm theo những quy tắc ngầm. Con người cô có chút cũ kĩ, đối với Mục Tuyên mà nói, hôn nhân giả vẫn là hôn nhân, mọi ngày lễ trong năm cô đều ở nhà nấu cơm trang trí thật đẹp, đợi Tĩnh Anh trở về, dù người ấy chẳng bao giờ để trong mắt, Mục Tuyên cứ như một con rối không có linh hồn được lên dây cót kĩ càng, còn Tĩnh Anh chính là chủ nhân của con rối ấy. Điều khiến cô cảm thấy không hổ thẹn với ông nội Tĩnh Anh, cũng như lòng mình, là suốt hai năm qua, cô chưa từng khiến Tĩnh Anh lo lắng hay phiền lòng vì mình một lần nào cả. Ít ra, cô không còn là gánh nặng cho bất cứ ai nữa.

\”Hôm nay chị Tĩnh Anh lại không về nữa ạ.\”

Mục Tuyên tỉnh dậy, miếng thịt bò cuối cùng trên tay nguội ngắt từ bao giờ, cơn gió lạ bất chợt lùa qua tim cô.

\”Chị ấy bận tăng ca rồi, em mới đi học về hả.\”

\”Dạ vâng ạ, em đói quá à, chị cho em phần bên kia được hong.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.