Array
(
[text] =>
Toi rơi vào trạng thái chếc dở rồi (。_。)
Đại khái thì tui đã mất một khoảng rất lâu để chấm dứt chuyện bóng đè và có lẽ nó lại sắp tới, oi lưng cụa toiiii o( ̄┰ ̄*)ゞ
————————————
♈♉♊♎♐
Thi Diệc hiện tại là đêm, mưa thì không có, nhưng sương thì dày đặc khắp đường phố.
Nhân Mã xem ra lựa đường đi rất tốt, nếu đi trên mái nhà thì sẽ dễ dàng thấy được nhiều cung đường để đi, nhưng sương thì vẫn dày, có khi còn mờ ảo hơn so với dưới đất.
Vệt sáng tỏa ra mà A Tam nhắc với anh, anh cũng thấy rồi, nó ở không còn xa nữa, chỉ sau màn sương trước mắt mấy mươi bước chân.
– Vân Tiên Đài.
Nhân Mã nói thầm trong miệng, sau lớp sương chính là một tòa tháp lớn dựng từ đá, bên dưới cùng tiếp đất có cấu trúc như một đài sen. Mỗi thành lớn đều sẽ có một cái tháp đài như này, gọi là Vân Tiên Đài, đồng thời sẽ đặt vào bên trong một thứ gọi là Thánh Vật, có khả năng trấn giữ yêu ma.
Sợ rằng ai đó động chạm tới Thánh Vật rồi, nếu không thì thành Thi Diệc làm sao ra tình trạng u ám như hiện tại.
Cái điểm sáng ấy vừa hay là nơi khá là cao của tòa tháp, nó chưa phải nơi cao nhất, nhưng nhìn từ dưới lên thì cũng gọi là cao.
Không biết A Tam có thể bảo vệ được Kim Ngưu không, nhưng Nhân Mã e rằng phải đặt lợi ích của đất nước lên hàng đầu.
Anh nhảy xuống đi đến trước cửa tháp, dễ dàng mở được cánh cửa đá lớn mà đi vào trong. Bên trong Vân Tiên Đài như tỏa ra hơi sương, vừa u tối vừa lạnh lẽo, chính giữa tòa tháp là cấu trúc cầu thang xoáy từng bậc đi lên trên, không chia tầng lầu, bốn về tường tháp chép đầy văn tự khó hiểu.
Nhân Mã nghe đâu những văn tự này là do Lão Quốc Sư viết nên, Vân Tiên Đài cũng chỉ mới được xây dựng vào hơn hai mươi năm trước.
Nhưng dù có tò mò, anh cũng chẳng có thời gian để xem có cái gì. Anh ngước lên nhìn như đang đếm bậc thang, chân bắt đầu đặt lên bậc đầu tiên, hơi lạnh của đá vậy mà từ chân anh truyền đến các cơ quan, chạy dọc khắp cơ thể. Anh khẽ nhướng mày.
…….
Kim Ngưu đang yên đang lành thì bị sốc tâm lí, cái vẻ nguy nga vừa rồi thế mà lại sụp đổ mất tiêu. Rốt cuộc còn bao nhiêu thứ ảo ảnh nữa đây, có thể thôi cái trò này đi được không.
– M.. nhớ Dương Tử quá đi mất…
Kim Ngưu sợ hãi bấu chặt vào A Tam, thật may là nó nhấc cô lên kịp thời, tại vì nó thì có thể lơ lửng giữa không trung, còn cô thì không có khả năng đó.
– Có lẽ, cả Thi Diệc… cả Thi Diệc chúng ta đang ở là giả.
Giọng của A Tam trông cứ phiêu phiêu trong làn gió lạnh, Kim Ngưu nhìn lại nguồn lửa phía dưới, chưa thấy nóng mà đã thấy lạnh toát mồ hôi.
– Giả.. làm sao cơ?
– E rằng phải tìm gia tộc đứng đầu ở đây để hỏi.
Kim Ngưu còn đang hỏi chấm, biết thì biết mỗi thành sẽ có một gia tộc quản thúc, nhưng mà gia tộc nào thì e rằng cô thật sự không biết. Cô lúc này có thể gọi hệ thống bách khoa toàn thư không?
[ Bất ngờ chưa bà dà, vậy là bà sắp hết visa rồi nha ]
Vừa dứt suy nghĩ, một giọng nói thân quen liền vang lên bên tai Kim Ngưu, nhìn sang cũng thấy một cục bông trắng bay bồng bềnh giữa không trung biết nói chuyện.
[ Đừng nhìn tui kiểu đó, chắc bà cũng nghĩ ra tại sao mình lại ở đây rồi nhể?]
– Không, bà mày không biết.
Có lẽ lần cuối cô gặp nó là lúc mình còn bị tóm tạm giam các thứ, còn sau khi bị ngất cho đến hiện tại, cô chưa nghe cái gì liên quan đến việc cô xuất hiện ở đây cả. Nghe bảo đây là Thi Diệc nhỉ, cho xin chút thông tin liên quan đi nào.
A Tam đưa Kim Ngưu ra khỏi tửu lâu, kiến trúc nơi này dần đổ sụp rồi bốc cháy, nó giống như dựng từ giấy hơn cả gỗ.
– Người tạm thời ở đây trước.
Kim Ngưu được A Tam đặt xuống dưới đất, cô chưa kịp hỏi nó định làm gì, nó đã lao thoăn thoắt về phía đông, không có lấy một lời từ biệt.
[ Như câu trước thôi, “visa”, hết hạn ]
– Là sao cha? Ta ở đây đó giờ thì hết.. hạn.. làm.. sao.. được…
Càng về sau Kim Ngưu càng trông như hình dung được thứ mà hệ thống muốn nhắc tới.
– Này, có bản đồ Đại Hà không?
[ Oder là có liền ]
Hệ thống biến ra một cái màn hình lớn đặt trước mặt Kim Ngưu, trên màn hình hiển thị lại bản đồ của Đại Hà, còn ân cần chu đáo chỉ cho cô biết cô đang ở đâu.
[ Nè bà dà, chỗ bà nè, còn chỗ này là nơi con mòe kia đi này, còn ông anh lười nói đạo lí kia đang ở đây này ]
Hệ thống chỉ tổng quan cho Kim Ngưu biết Thi Diệc nằm phía nào trên bản đồ lớn, sau đó liền phóng to Thi Diệc rồi bắt đầu chỉ cho cô biết vị trí hiện tại của cô.
[ Giờ nghe tui, bà đứng đây đợi, tại vì hai đứa kia không có hợp nhau, bà đi về một trong hai hướng thì sẽ bị hướng còn lại dỗi đó nha ]
Trong lúc hệ thống đánh giá tình hình xung quanh hỗ trợ Kim Ngưu tìm vị trí thích hợp, cô lại chọc vào màn hình của nó, tất cả vị trí thu lại phạm vi Đại Hà, ở một vài địa điểm hiển thị những chấm tròn lớn màu đỏ. Giống như vị trí của cô, cũng có một chấm tròn đỏ, sát sát đó cũng có một chấm tròn đỏ.
Kim Ngưu liếc mắt sang hệ thống, thấy nó đang lo nhìn đâu đâu, cô quay lại tiếp tục xem xem màn hình có gì. Ngôn ngữ thế mà cùng một tiếng mẹ đẻ với cô, đó giờ tưởng hàng made in china không chứ. Cô nhìn những cái chấm tròn ở trung tâm thủ phủ Thiên Cương, có vẻ đây là hoàng cung. Còn đi về phía đông, hơi chệch xuống phía nam là Đông Triều, cô lại tò mò về cái địa điểm này, không biết Bạch Dương và Song Tử đang còn tiếp tục ‘dự án’ này không.
Nhân lúc hệ thống chưa nhìn lại, cô nhấp đại vào một cái chấm tròn ở Đông Triều, sau thao tác đó, màn hình lập tức hiển thị một loạt thông tin, giống như rằng đây là dữ liệu cái nhân của một người.
Người mà cô nhìn thấy khiến cô như được khai sáng. Lí do bọn họ đến được thế giới này, hoàn toàn không phải ngẫu nhiên hay phúc lợi vui vẻ.
…………………..
Đại Nương thông minh nhắm, Đại Nương chắc chắn nhìn ra được chuyện gì òi (๑•̀ㅂ•́)و✧
Mà sau này chương nào mở đầu có một trong ba char chính thì cả chương sẽ có cả ba đứa nó——
……………………….
Đã là một buổi sáng của một ngày mới nắng tươi, Bạch Dương hôm nay cười nhiều hơn rồi, cả bữa sáng thỉnh thoảng lại nhìn sang Song Tử mà cười khổ, còn cả gắp thức ăn cho con bạn nữa cơ.
Song Tử cười mỉm đáp trả nụ cười của Bạch Dương, thức ăn thì vẫn sẽ nhận, ăn không hết thì gặp qua cho A Như ngồi kế bên.
– Các vị chắc sẽ không ở lâu đâu nhỉ, xem bệnh xong rồi cũng nên quay về ha?
Trên bàn không còn bao nhiên thức ăn thừa, Lục Diêu lúc này mới lên tiếng, nghe thôi cũng có thể hiểu là muốn đuổi người đi rồi, nhưng mà cũng không thể để người ta chết đói nên mới lựa thời cơ này.
– Còn của ta, chẳng phải hôm qua đã kể rồi sao?
Bạch Dương tạm thời tắt nụ cười trước, đưa gương mặt lạnh tanh nhìn Lục Diêu, nàng ta chỉ biết gãi đầu mà gượng cười.
– Ai da, không nặng, nhưng mà Thái Tử Phi thưa chậm quá, toàn bộ thuốc có sẵn trước mắt đều đem cho Quốc Sư Đại nhân rồi.
Toàn bộ ánh nhìn đều dồn về Thiên Bình, còn hắn đưa gương mặt bàng hoàng cho Lục Diêu, đếm xem bọn họ ở lại đây mấy ngày rồi, thuốc một mình hắn dùng còn chẳng thấy hiệu quả là bao, đem chia cho Bạch Dương thì ngủm củ tỏi cả hai là vừa a?
– Này này, không biết được Lục Tiểu Thư có phải muốn điều kiện không? Cần gì nói toẹt ra đi chứ?
Song Tử nhận khăn tay của Lệnh Hồ Như, vừa chấm môi vừa nói chuyện với Lục Diêu, nhìn cái kiểu ra vẻ đó, cô khiến nàng ta thật muốn cười lớn.
– Dù có thì mấy người cũng không đáp ứng được đâu.
Nụ cười treo trên môi Lục Diêu lúc này trông rất gượng gạo, nàng quay gót rời đi trước, còn không quên dặn nô tỳ đi dọn dẹp. Song Tử thì có thể không hiểu nàng ta, nhưng Bạch Dương thì nhìn nàng ta giống như rằng đã thấu rõ được.
– Mẻ muốn cái gì vậy?
Song Tử nhăn mặt khó hiểu, cô dõi theo Lục Diêu đến khi nàng ta mất hút, thấy nô tỳ dọn hết chén đĩa mà bày lên vài cốc trà ấm, cô liền nhanh tay lấy uống.
– Biểu hiện của người có tuổi nhưng chưa có ai muốn lấy.
Nhìn sang Thiên Bình thì thấy hắn cũng nâng cốc trà rồi, ai nấy đều nhìn hắn, Song Tử với Lệnh Hồ Như thì hiểu cái gì được, may ra có Bạch Dương biết rõ Lục Diêu là ai.
– Quốc Sư xem ra đã quen người ta từ lâu?
Lần này mọi ánh nhìn đổ qua cho Bạch Dương, Song Tử lúc này chỉ có thể nghĩ tới một câu.
– Lại nữa rồi.
—————————
Thời gian bên Thi Diệc chậm vcl
Nói thặc một khoảng thời gian tuôi sợ bóng đè, nhưng mà kể từ ngày nó hết thì tuôi thấy nhớ, và giờ thay vì thấy tận cùng đao đớn thì tuôi thấy nó như làm dịu tâm hồn của một con người mệc vc.
Đầu năm zày là chếc dở òi, để xem tuôi còn ngóc đầu dậy để làm end cái bộ này trong năm nay không ta….
[text_hash] => 307b7dcb
)