Array
(
[text] =>
Sở Mộ Vân thở dài nói: “Thay ta chăm sóc y thì tốt hơn.”
Đây là điều khiến Quân Mặc động tâm.
Lăng Hàn rất trầm mặc, tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng chưa bao giờ ầm ĩ. Mấy ngày nay y giống như người vô hình, căn bản không xen vào cuộc sống của bọn họ.
Nhưng cho dù y có ngoan ngoãn đi chăng nữa thì cũng là con người. Khi Quân Mặc nhìn y luôn cảm thấy bất an khó hiểu. Loại trực giác xuất phát từ bản năng thì không thể bỏ qua.
Nhưng đây là người thân của A Mộc, không thể yêu cầu y rời đi.
Hơn nữa Quân Mặc nhớ khi hai người gặp nhau lần đầu tiên, A Mộc đã từng nói: Ta không có người thân, không có vướng bận, có chết cũng không sao.
Khi đó… có lẽ em trai của A Mộc vừa mới mất, hắn không chắc liệu mình có thể sống sót với đứa trẻ này hay không, sau đó … gặp được y.
Nghĩ đến đây, Quân Mặc không đành lòng làm phật ý hắn.
Quả nhiên, Sở Mộ Vân lại nói: “Khi đó ta xảy ra chuyện, bên người không còn ai. Lúc ta gặp được ngươi, ta cảm thấy vận mệnh của ngươi cũng giống ta, nếu có thể thay đổi được thì tốt…”
Vì vậy hắn đưa tay về phía y, kéo y ra khỏi vực thẳm của cơ thể tai ương.
Bây giờ có Hoàn Hồn Đan, sao Quân Mặc có thể không giúp hắn tìm lại người thân.
Sở Mộ Vân lại nói: “Thật ra đan dược này chưa chắc đã có tác dụng, nhưng ta…”
“Sẽ có tác dụng.” Quân Mặc an ủi hắn, “Làm ra nó cũng không phiền phức, nhưng cần phải bế quan bảy bảy bốn mươi chín ngày, hơi lâu một chút.”
Sở Mộ Vân ngước mắt nhìn y, trong mắt lóe lên vui mừng.
Quân Mặc mỉm cười: “A Mộc, ta rất vui khi có thể giúp ngươi.”
Trong quá khứ, y luôn mang đến tai họa vô tận cho mọi người, nhưng bây giờ y không còn làm tổn thương người khác, thậm chí… có thể giúp đỡ mọi người.
Việc chế tạo Hoàn Hồn Đan đã được ước định trước như vậy. Tuy sức mạnh của Sở Mộ Vân vẫn chưa hồi phục, cơ thể đã trở lại bình thường, nhưng hắn vẫn gầy gò xanh xao, không thể phục hồi trong thời gian ngắn.
Lại chuẩn bị mấy ngày, sau khi tìm hết nguyên liệu thuốc, Quân Mặc mới bắt đầu bế quan.
Bốn mươi chín ngày không phải là quá dài, nhưng lại khó khăn cho hai con người đang yêu đương ngọt ngào.
Sở Mộ Vân hôm nay rất chủ động. Cho dù cơ thể không thể chịu đựng được nữa, nhưng hắn vẫn quấn lấy Quân Mặc.
Quân Mặc không muốn để hắn phải khó chịu, muốn hắn được nghỉ ngơi, nhưng y không thể chịu đựng được sự trêu chọc của Sở Mộ Vân- Nhất là khi đôi chân trắng nõn và thon dài giơ lên, y giống như thiếu niên lần đầu biết yêu, chỉ muốn có được hắn, không thể duy trì được lí trí.
Cuối cùng Sở Mộ Vân tự làm tự chịu, ngủ thiếp đi mới kết thúc.
Quân Mặc bế hắn ngâm mình trong nước suối, giảm mỏi cơ. Sở Mộ Vân lại mơ màng tỉnh dậy, vì vừa rồi Quân Mặc vẫn chưa bắn nên hắn lập tức cảm nhận được thứ gì đó đang đè lên người mình.
Không thể tránh khỏi một hồi triền miên. Khi kết thúc, bờ môi mỏng của Sở Mộ Vân ửng đỏ bất thường. Bởi vì vừa nãy làm quá mức mà cổ họng hắn đau rát, giọng nói cũng trở nên khàn khàn.
Quân Mặc ôm lấy hắn, cảm thấy rất đau lòng: “Ta đã nói là không được rồi.”
Sở Mộ Vân ho nhẹ rồi nói: “Ta không sao.”
Tất nhiên A Mộc khi bình thường sẽ không sao, nhưng … đôi mắt của Quân Mặc ảm đạm.
Sở Mộ Vân cũng nhận ra mình đã đề cập đến điều khiến Quân Mặc bất an, trong lòng hắn có chút ảo não. Sau đó như có điều suy nghĩ, hắn quay sang nhìn Quân Mặc, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
“A Mặc…”
Quân Mặc nhìn hắn.
Sở Mộ Vân cong môi, nhẹ nhàng nói: “Khi ngươi xuất quan, chúng ta …”
Hắn nói, hai gò má ửng hồng, có chút ngượng ngùng không nói tiếp.
Dáng vẻ này của hắn chỉ khiến trái tim Quân Mặc thêm ngứa ngáy, thứ vừa mới nghỉ ngơi lại ngẩng đầu lần nữa.
Dù sao Sở Mộ Vân cũng không phải là người dễ ngượng. Mặc dù có chút khó mở miệng nhưng hắn vẫn nói: “Chúng ta… kết làm vợ chồng đi!”
Nghe vậy, Quân Mặc sững sờ.
Sở Mộ Vân nói ra càng thẳng thắn hơn nhiều. Ánh mắt hắn dịu dàng, trong đôi mắt đen tràn ngập tình cảm sâu đậm: “Không quan trọng là nghi thức gì, chỉ cần trong lòng có suy nghĩ nhất sinh nhất thế nhất song nhân, chỉ mong cuộc đời này vĩnh viễn không bị chia lìa.”
Quân Mặc vẫn không thể bình tĩnh lại.
Sở Mộ Vân đợi y, lại hỏi một câu: “Ngươi có ổn không?”
Quân Mặc bất ngờ bế hắn lên, hôn ngấu nghiến, sự kích động dâng trào trong lòng không thể diễn tả bằng lời. Một chữ cũng vậy, hai chữ cũng thế, hàng ngàn chữ là không đủ.
Y thậm chí có chút luống cuống, không biết nên làm như thế nào. Bởi vì A Mộc tốt như vậy, sao y có thể… may mắn như vậy.
Ngày hôm sau, Sở Mộ Vân chắc chắn không thể xuống giường.
Nhưng cái giá cũng đáng …
Linh cục cưng tỉnh dậy sau khi phong tỏa giác quan: “Oa! Công lược thành công!”
Khi nó phong bế, Quân Mặc chưa đáp ứng đã lăn lộn với Sở Mộ Vân. Nó vẫn có chút lo lắng.
Nhưng làm sao chuyện mà ký chủ làm có thể có sai lầm? Một đêm dài như vậy, e rằng Quân Mặc đã đồng ý với hắn không biết bao nhiêu lần.
Cứ như vậy kết thúc thật sự có chút phiền muộn. Linh cục cưng nói rất thích Quân Mặc, tuy rằng y từ tiểu thiên sứ trở thành đại ác ma, nhưng dù sao thì y cũng đã từng là thiên sứ…
Quân Mặc ra ngoài bế quan luyện thuốc, Sở Mộ Vân chăm sóc cơ thể thật tốt.
Dạ Kiếm Hàn có lẽ đã biết tất cả. Tới ban đêm, sau khi Dạ Đản Đản ngủ say, y liền chiếm lấy cơ thể mà tỉnh dậy.
Sở Mộ Vân không ngủ, đang dựa vào bên giường lật xem sách.
Khi Dạ Kiếm Hàn bước vào, thậm chí hắn còn không ngẩng đầu lên.
Dạ Kiếm Hàn: “Đừng thờ ơ như vậy chứ.”
Sở Mộ Vân khép sách lại, ngẩng đầu nhìn y: “Thỏa thuận giữa ta và ngươi không bao gồm việc phải lên giường.”
Dạ Kiếm Hàn: “Trong thỏa thuận cũng không có việc ngươi được xóa ký ức của ta.”
Sở Mộ Vân hơi cau mày, dù sao cũng đuối lý.
Dạ Kiếm Hàn đi đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống hắn.
Nói thế nào nhỉ, nam nhân này rất vừa ý của y. Bất kỳ dáng vẻ nào của hắn cũng có thể khiến y sôi máu. Dạ Kiếm Hàn có thể hiểu được tâm tình của Quân Mặc, bởi vì y cũng muốn nhốt hắn lại, giấu đi, tốt nhất là trói hắn vào giường, thậm chí không cho mặc quần áo. Mỗi ngày hắn chỉ có thể chờ y, trong mắt, trong lòng chỉ có mình y…
Tuy nhiên đây là một điều xa vời. Nam nhân này làm gì có trái tim?
Dạ Kiếm Hàn giơ tay kéo áo ngủ mỏng manh của hắn, hôn xuống xương quai xanh gợi cảm, tinh tế liếm mút.
Trong mắt Sở Mộ Vân lộ ra vẻ chán ghét không che giấu, không phản kháng cũng không đáp lại.
Dạ Kiếm Hàn đương nhiên cảm nhận được điều đó, nhưng y rất kiên nhẫn … Y đưa tay vào, trêu chọc những nơi nhạy cảm, ánh mắt lại dán chặt vào Sở Mộ Vân: “Đừng tỏ ra như vậy, ta biết ngươi còn sớm hơn Quân Mặc. Ta cũng giúp ngươi không ít lần, nếu ngươi có thể dỗ dành tên tiểu tử kia, tại sao không thể dỗ dành ta?”
Sở Mộ Vân bị y làm cho run rẩy, nhưng vẫn cắn chặt môi không để y được như ý muốn.
Giọng nói Dạ Kiếm Hàn trầm xuống, trong bóng đêm lộ ra một chút đáng thương: “Nếu như ngươi dỗ ta một chút, ta có lẽ sẽ toàn tâm toàn ý với ngươi.”
[text_hash] => ddd128fa
)