(1-199) Phải cầu hôn với bảy nam nhân, làm sao bây giờ? – Chương 197: Tẩy trắng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(1-199) Phải cầu hôn với bảy nam nhân, làm sao bây giờ? - Chương 197: Tẩy trắng

Array
(
[text] =>

Sau khi nói ra lời này, không ai lo lắng hơn Linh cục cưng: “Sắp nổ tung rồi! Ký chủ đại đại!!”

Bùm một tiếng, trái tim nổ thành pháo hoa, Quân Mặc sẽ hủy diệt thế giới!

Sở Mộ Vân: “…”

Linh cục cưng cực kì lo lắng.

Sở Mộ Vân thở dài: “Yên tâm, yên tâm.”

Hay là nên nói không ai hiểu con hơn cha? Chuyện Sở Mộ Vân nói, có bao giờ lại chưa từng suy nghĩ kĩ càng?

Khóa Tâm Đan chỉ là châm thêm chút lửa. Câu nói cuối cùng của hắn mới thực sự khiến trái tim vốn đã biến vũng bùn của Quân Mặc có chút tia sáng.

Sở Mộ Vân nói: Suy cho cùng chính là lỗi của hắn, mới khiến Quân Mặc bị tâm ma quấn lấy.

Dù trong lời nói hay ngoài miệng cũng không có ý oán hận những gì y đã làm. Ngược lại hắn còn tìm cho y lý do, đồng thời chủ động giúp y tẩy trắng ác tâm.

Đó không phải là tha thứ, mà là giữ gìn.

Cảm xúc trong mắt Sở Mộ Vân rất phức tạp. Hắn đau khổ và ảo não, nhưng lại không có chút oán hận hay sợ hãi nào.

Dù những gì Quân Mặc đã làm đủ để khiến bất cứ ai sợ hãi.

Sở Mộ Vân đến gần Quân Mặc, ôm lấy y và thở dài: “A Mặc, đừng sợ. Ta sẽ không bao giờ rời xa ngươi, cho dù ngươi có làm gì đi chăng nữa.”

Những lời này một lần nữa khiến cơ thể Quân Mặc cứng đờ như đá.

Cách đây không lâu, trước khi ra khỏi rừng trúc, Quân Mặc đã hỏi hắn rằng nếu y làm sai thì sao. A Mộc đã nói rằng dù y có làm gì, hắn cũng sẽ không tức giận.

Bây giờ, hắn thực sự đã thực hiện lời hứa của mình, đồng thời… không hề trách y.

Cuối cùng Quân Mặc cũng cử động, y hơi cúi đầu, nhìn đôi môi tái nhợt của Sở Mộ Vân, điên cuồng hôn xuống.

Đây là nụ hôn chứa quá nhiều cảm xúc, mãnh liệt đến khó thở. Tính chiếm hữu mạnh mẽ, cảm giác tội lỗi sâu đậm, tình yêu liên kết với linh hồn… Chỉ môi lưỡi quấn quít đã lâu không thể bộc lộ hết. Quân Mặc bế ngang Sở Mộ Vân, vòng qua nhà chính vào phòng ngủ, sau khi cởi quần áo liền trực tiếp xỏ xuyên Sở Mộ Vân.

Chuyện này không thoải mái, Sở Mộ Vân đau đến cau mày, nhưng cũng không muốn ngăn cản y, chỉ thở hổn hển nói: “A Mặc, ta ở đây. Ta sẽ không rời đi, A Mặc… Chậm, chậm chút…”

Cuối cùng hắn không nói được thành câu, chỉ có thể tận sức rên rỉ.

Sau khi kết thúc, Sở Mộ Vân ngủ thiếp đi trong vòng tay của Quân Mặc. Lúc này Quân Mặc cũng đã bình tĩnh lại, y cẩn thận ôm hắn, tắm rửa sạch sẽ rồi bế trở lại giường.

Sở Mộ Vân mơ màng tỉnh dậy, có lẽ vì đau đớn mà sắc mặt hắn tái nhợt, nhưng sau khi nhìn thấy Quân Mặc, ánh mắt hắn lại tràn ngập thâm tình- không chút che giấu, tràn đầy vui sướng và tình yêu sâu đậm.

Tâm tư Quân Mặc khẽ động, cuối cùng cũng thừa nhận lỗi sai của mình: “A Mộc, ta xin lỗi…”

Sở Mộ Vân vươn tay kéo y xuống, hôn lên trán y, giọng nói vì làm tình mà khàn khàn: “Đừng xin lỗi, nếu ta nói với ngươi, ta vẫn sẽ… làm như vậy.”

“Đừng sợ A Mặc, trên đời này sẽ không có ai yêu ngươi hơn ta.”

“Ta không thể rời khỏi ngươi. Ngay cả khi không có gì ràng buộc, ta cũng sẽ không rời khỏi ngươi. Bởi vì ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó.”

Những lời này đã mang lại cho Quân Mặc hy vọng, kéo y ra khỏi vòng tròn luẩn quẩn.

Y không giống Tạ Thiên Lan, hai bọn họ khác nhau.

Cho dù y cũng làm chuyện khiến người ta ghê tởm như vậy, nhưng A Mộc vẫn luôn thích y. Cho nên y… được tha thứ.

Cảm giác may mắn dâng lên trong lòng. Quân Mặc ôm Sở Mộ Vân, muốn thời gian vĩnh viễn dừng lại ở giây phút này. Như vậy y và hắn có thể ở bên nhau mãi mãi, không bị bất cứ kẻ nào can thiệp.

Sự an ủi vất vả của Sở Mộ Vân cuối cùng cũng có tác dụng.

Quân Mặc bình tĩnh lại, từ bỏ những suy nghĩ điên rồ.

Sở Mộ Vân cũng nhận được một phần thưởng lớn.

Linh cục cưng: “Chỉ cần cầu hôn nữa thôi.”

— Góc trên đầu Quân Mặc đều sáng hết.

Sở Mộ Vân thở phào nhẹ nhõm.

Tất nhiên không ai đề cập đến chuyện Khóa Tâm Đan. Quân Mặc sẽ không bao giờ để hắn ăn nó, bởi vì cuối cùng y đã tìm lại được sự tin tưởng và cảm giác an toàn. Chỉ cần Sở Mộ Vân có thể tha thứ cho y, không rời đi và duy trì tình trạng hiện tại, y đã cảm thấy hài lòng rồi, không muốn đòi hỏi thêm gì nữa.

Tâm lý này vẫn là không bình thường, nhưng đáng tiếc không thể thay đổi. Bởi vì Sở Mộ Vân thực sự không thể uống viên đan dược đó.

Cả đời Sở Mộ Vân có lẽ sẽ không có cơ hội uống nó.

Nhưng thật ra… nếu hắn uống nó, có lẽ sẽ biết được nhiều chân tướng sớm hơn.

Chẳng hạn như hắn không thể chết.

Sở Mộ Vân không vội cầu hôn. Hai người họ vừa mới cởi bỏ khúc mắc’, nên có một khoảng thời gian ngọt ngào.

Thuốc kia không cần thuốc giải, chỉ cần ngừng thuốc, cơ thể sẽ từ từ khôi phục. Hai người cũng không nhắc lại chuyện này, xem như đã kết thúc.

Ngày hôm sau, Sở Mộ Vân giới thiệu Dạ Đản Đản với Quân Mặc: “Y tên là Lăng Hàn, là con trai của đệ đệ ta.”

Quân Mặc không nghi ngờ Dạ Đản Đản, chỉ gật đầu xem như chào hỏi .

Dạ Đản Đản rất ngoan ngoãn, hơn nữa y luôn có cảm giác tội lỗi, bởi vì ban đêm y đã từng làm chuyện như vậy với Sở Mộ Vân. Mà y lại biết rõ Sở Mộ Vân và Quân Mặc đang yêu nhau. Vì vậy… y không tránh khỏi mất tự nhiên khi đối diện với Quân Mặc.

Quân Mặc cũng không phải là người hòa đồng, cho nên hai người họ rất ít khi nói chuyện.

Tuy nhiên Sở Mộ Vân đối xử bình đẳng, luôn chăm sóc Dạ Đản Đản chu đáo. Dù sao thì bây giờ y cũng chính là cháu ruột của hắn.

Sau vài ngày như vậy, tâm trạng của mọi người đã bình tĩnh trở lại. Tinh thần của Sở Mộ Vân cũng tốt hơn rất nhiều. Một ngày nọ, hắn đột nhiên hỏi: “A Mặc, có thể cho ta xem phương thuốc vô thượng không?”

Quân Mặc đương nhiên không giấu diếm hắn bất cứ điều gì. Ngay khi hắn hỏi, y lập tức đi lấy nó.

Sở Mộ Vân lấy được phương thuốc liền cảm khái thứ này vậy mà có thật. Hắn nghĩ tới đống đan dược lừa đảo kia, nên đốt đi thì tốt hơn.

Đáng tiếc có đốt nó cũng vô dụng, Quân Mặc có trí nhớ siêu phàm, có lẽ nội dung trong đó đã khắc sâu trong đầu y. Mà phương thuốc này đưa cho người khác thì cũng chỉ là một tờ giấy vụn. Có thể nhìn được, nhưng muốn luyện ra thứ bên trong thì chỉ có vọng tưởng.

Trong lòng Sở Mộ Vân thở dài, tùy ý lật tới trang đan dược giải trừ cơ thể tai ương. Hắn xem kỹ, hỏi Quân Mặc vài câu. Hai người trò chuyện, cảm thấy vấn đề không có gì nghiêm trọng.

Sở Mộ Vân lại lật trang phía sau, nhìn thấy loại thuốc mình vẫn luôn dùng kia, nhưng tay không dừng lại mà bỏ qua. Dù sao đó cũng không phải là hồi ức tốt đẹp.

Hắn lại lật tiếp, đột nhiên dừng lại ở phương pháp luyện chế Hoàn Hồn Đan.

Ánh mắt của Quân Mặc cũng dừng lại trên trang giấy.

Sở Mộ Vân chần chờ một chút mới nói: “A Mặc, ta có thể nhờ ngươi một chuyện được không?”

Quân Mặc hỏi: “Ngươi muốn ta luyện chế đan dược này sao?”

Mắt Sở Mộ Vân cụp xuống, hắn nói: “Đúng vậy.”

Quân Mặc: “… Ngươi muốn cứu ai?”

Sở Mộ Vân: “Là cha của Tiểu Hàn, đệ đệ của ta.”

Quân Mặc nghe hắn nói như vậy cũng không ngạc nhiên.

Sở Mộ Vân chậm rãi nói: “Tiểu Hàn còn quá nhỏ, mẹ mất sớm, nếu như cha y có thể sống lại…”

[text_hash] => f79ffebe
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.