Array
(
[text] =>
Namjoon không biết đã gửi tin nhắn này vào nhóm chat chung của mấy người từ lúc nào. Tối hôm đó lúc tạp chí được mở bán. Jungkook và Jimin đều không mua được, ngược lại Namjoon gửi liền mười mấy tấm ảnh chụp màn hình qua.
[Namjoon: Jeon tổng, một mình Seungri của bộ phận kỹ thuật mua được 20 cuốn, anh ta nói anh ta dùng công nghệ cao, hỏi có thể thêm thưởng cuối năm được không?]
Jungkook lướt qua lướt lại, chọn ra một tấm ảnh chụp màn hình có giao diện tương tự với điện thoại của hắn.
[JK: Lấy quyển này, những quyển khác trả lại đi.]
[Namjoon: … Trả lại hết?]
[JK: Trả lại hết, tiền đã hứa sẽ không thiếu, nhưng sao cái cậu Seungri kia lại dùng công nghệ cao? Gian lận rồi, tiền thưởng cuối năm tăng gấp đôi, nhưng trừ đi 1.000.]
Namjoon không dám chất vấn ý của Jungkook, bèn thay hắn truyền đạt lại.
Jungkook đưa tấm ảnh chụp màn hình đó cho Jimin xem: “Em xem, anh đã mua được rồi.”
“Thật sao? Để em xem?” Jimin ghé lại gần.
Trên màn hình quả thật hiển thị đã thanh toán thành công, Jimin dùng ngón tay chọc chọc: “Làm cách nào vậy?”
Jungkook lại thu điện thoại về: “Tóm lại là mua được rồi, đợi nhận hàng thôi.”
“Có phải anh gian lận không?” Jimin rất nghi ngờ, “Hay là ghép ảnh lừa em? Đã kết thúc mấy phút rồi sao anh lại đột nhiên mua được?”
“Lừa em làm gì?” Jungkook nói, “Lừa em cũng chẳng có lợi gì, tóm lại là cứ đợi nhận hàng đi.”
“Nếu anh không mua được mà lại lừa em là mua được, thì Hwang lão sẽ trách ưm… đau đau đau!” Jimin bị Jungkook dùng hai ngón tay thon dài véo vào mặt.
“Em không tin lời anh?”
“Đau chết em!” Jimin cũng đưa tay sang, “Để em véo anh xem có đau không…”
Hai người đùa giỡn ầm ĩ, làm mấy người bạn của Seokjin đang chơi bài bên cạnh cười ồ: “Seokjin, cậu gọi chúng tôi đến là để làm nền cho hai người họ đúng không?”
Seokjin cầm lấy ly cocktail bên cạnh nhấp một ngụm: “Đã lâu rồi không thấy Jungkook ‘giống người’ như vậy.”
“Đúng thật,” Mấy người bạn kia ít nhiều gì cũng có nghe qua chuyện của Jungkook, quay đầu lại nhìn, “Thật sự khác với lời đồn.”
“Cuối cùng thì hắn cũng không còn cô độc nữa rồi!” Seokjin duỗi người, cảm thấy nhiệm vụ của mình đã kết thúc, sau này cuối cùng cũng không cần lo lắng tên bạn già Jungkook này bỗng một ngày lại nổi hứng đi đâu đó bôn ba, hoặc là tìm chết nữa.
Một khi con người đã có nơi nương tựa, thì sẽ không còn cô độc cả đời như lời ông thầy bói kia đã nói.
Tốc độ chuyển phát cùng thành phố rất nhanh, vào ngày 30 Tết, Jimin đã nhận được một gói hàng hỏa tốc từ tòa soạn, quả nhiên là số mới nhất của ‘Tuần san Mỹ thuật’.
Cuối cùng Jimin cũng biết vì sao cuốn tạp chí này lại có nhiều người tranh mua đến thế. Sau khi mở gói hàng ra, bên trong có rất nhiều đồ linh tinh, nào là huy hiệu, bưu thiếp, mô hình mica… toàn là đồ theo phong cách 2D.
Jimin thu dọn những món đồ này, sáng sớm đã nhờ chú Lee chở đến “Nam Kha”.
Nghe nói hôm nay Hwang lão định đón giao thừa ở “Nam Kha” cùng với Chenle và mọi người.
Vợ của Hwang lão đã qua đời vài năm trước, con trai, con dâu và cháu trai thì đều ở Seoul, nhưng công việc của con trai và con dâu bình thường rất bận rộn, không có nhiều cơ hội đoàn tụ cùng ông.
Hwang lão là người không chịu ngồi yên, một năm có hơn nửa năm ở bên ngoài để lấy cảm hứng và đi du ngoạn, cơ hội gặp mặt gia đình quả thật không nhiều.
Vừa đến cửa “Nam Kha”, Jimin đã thấy bên trong tiệm giăng đèn kết hoa, khắp nơi treo đầy những đồ trang trí vừa mang không khí lễ hội vừa tinh tế, từ cửa tiệm kéo dài đến hành lang dẫn ra sân sau. Trên trần còn có đủ loại lồng đèn được vẽ hình mười hai con giáp.
Theo lời Hwang lão, những thứ này đều là do ông nhờ thợ làm, đều là những bảo vật di sản phi vật thể mà ông đã cất công sưu tầm khắp nơi.
Trong sân sau, rất nhiều người đang bận rộn, một chiếc bàn tròn lớn được đặt ở giữa sân, có vài người đang đứng cạnh bàn nhào bột.
Chenle bê ra một cái lồng hấp từ kho hàng phía sau sân, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Jimin đến gửi tạp chí, liền vội vàng gọi cậu: “Jimin, chúng tôi đang chuẩn bị hấp bánh bao! Trưa nay cậu ở lại ăn cùng chúng tôi nhé?”
Jimin nhìn mọi người trong sân đang bận rộn, liên tục xua tay: “Không không, tôi đến đưa tạp chí cho Hwang lão. Ông ấy có ở đây không?”
“Có chứ, có chứ!” Giọng Hwang lão vang lên ở góc sân: “Ta đang bận viết câu đối, Jimin lại đây, ta viết cho con một cặp để con mang về.”
Jimin men theo tiếng gọi đi tới, Hwang lão đã kê một chiếc bàn ở nơi có nắng, trên mặt bàn bày đầy giấy đỏ, ông cầm bút lông, chấm một chút mực lên nghiên.
“Vậy viết cho con…” Hwang lão ngẩng đầu nhìn Jimin, có cảm hứng.
Ông vung bút, viết chữ “Park tài tuyệt – Jimin thiên hương” lên trên giấy.
Cầm cặp câu đối Hwang lão viết trở lại xe của chú Lee, Jimin đang suy nghĩ xem nên về ngủ tiếp, hay tranh thủ lúc chợ họa cụ vẫn còn mở, đi tìm mua chút gì đó, thì đột nhiên điện thoại trong túi rung lên.
Jimin lấy ra, phát hiện là Jungkook gọi điện thoại cho cậu: “Muốn ăn gì? Bây giờ anh đang ở siêu thị, em về nhà đợi đi, trưa nay anh sẽ nấu cơm cho em.”
Jimin reo lên một tiếng: “Anh Jungkook, anh không đi làm nữa ạ?
“30 Tết thì còn đi làm gì nữa?” Jungkook nói, “Sáng nay chỉ đến công ty xử lý một vài việc thôi, hai ngày này anh nghỉ.”
“Yeah!” Jimin lập tức không khách sáo nói, “Em muốn ăn sủi cảo.”
Jungkook dạo một vòng siêu thị, ném một đống đồ vào xe đẩy, có cả đồ cần thiết và không cần thiết. Lần này không có Jimin ngăn cản, hắn xem như đã mua một lần cho đủ.
Chở một xe đầy đồ về nhà, mở cửa bước vào, căn nhà yên tĩnh lạ thường. Jungkook không cần nghĩ cũng biết, Jimin chắc chắn đang vẽ.
Hắn định sau Tết sẽ tìm thợ sửa lại thư phòng ở tầng một, biến nó thành một phòng vẽ thích hợp hơn, nói không chừng sau này mỗi ngày Jimin đều sẽ ngâm mình trong đó không chịu ra.
Để một loạt túi mua sắm vào phòng khách, Jungkook lấy một cuộn băng dính, đi đến đẩy cửa thư phòng.
Lần này hắn vừa mới đẩy cửa được một nửa, Jimin đã từ bên trong nhảy ra: “Oa!”
Cậu dang rộng hai tay, định dọa Jungkook một phen.
Jungkook cúi người vác cậu lên vai.
“Em sai rồi, em sai rồi!” Jimin giật mình, vội vàng vùng vẫy trên vai hắn.
Vác Jimin ra phòng khách, Jungkook đặt cậu xuống.
“Xem có thích ăn cái nào không?”
Jimin ngồi xổm xuống, đôi chân đi dép hình con thỏ di chuyển trên sàn nhà: “Sao lại toàn là đồ ăn vặt vị dâu tây nữa vậy?”
Jimin lấy ra một hàng sữa chua dâu tây, mở bao bì, cầm một hộp lên cắm ống hút vào nếm thử, rồi lên án: “Sau này đừng mua vị dâu tây nữa!”
Trong mắt Jungkook lóe lên ý cười: “Ngon không?”
“Ưm… ngon,” Jimin thành thật nói, “Ngọt ngọt, chua chua.”
“Để anh nếm thử…” Jungkook tiến lại gần, mượn luôn ống hút cậu đã dùng thử một ngụm.
“Xì xì…” Hộp sữa chua phát ra âm thanh không còn giọt nào.
“A a a!” Jimin vội vàng đẩy hắn ra, “Sao anh lại uống hết rồi!”
“Đúng là rất ngon,” Jungkook đánh giá, “Nếu em không muốn vị dâu tây, vậy sau này không mua nữa.”
“Cũng, cũng không phải là không thể nào” Jimin gãi gãi má.
Jungkook và Jimin cùng nhau phân loại đồ ăn vặt đã mua. Một lát sau Jungkook lấy ra nguyên liệu và dụng cụ cần dùng để làm sủi cảo, cũng bày ra một khu vực trên chiếc bàn ăn lớn trong phòng ăn.
Jimin xắn tay áo lên, xoa xoa tay: “Làm thế nào? Em nhào bột!”
“Anh xem hướng dẫn trước đã…” Jungkook mở điện thoại di động.
Hai người lúng túng làm một hồi, Jungkook xem xong video, nói với Jimin: “Rất đơn giản, đổ nước vào nhào bột, bột nhiều thì thêm nước, nước nhiều thì thêm bột.”
Jimin: “Chỉ vậy thôi sao?” Cậu chớp mắt, “Không lẽ trong hướng dẫn không nói với chúng ta, thêm bao nhiêu lít nước, bao nhiêu gram bột, nhào trong bao nhiêu phút, nhào thành hình dạng như thế nào mới thành công sao?”
Jungkook trầm tư: “Trong nhà không có cốc đong, cũng không có cân, chi bằng cứ làm theo cảm giác đi… Đủ lượng là được.”
Jungkook cũng xắn tay áo lên.
Jimin không biết cái gọi là “đủ lượng” rốt cuộc là “đủ” như thế nào, dứt khoát lùi sang một bên làm phụ tá.
Cánh tay của Jungkook rắn chắc mạnh mẽ, khi dùng sức, đường nét cơ bắp trơn tru và rõ ràng.
Khi làm việc, hắn vô cùng tập trung, mi mắt hơi cụp xuống. Chẳng mấy chốc, một khối bột màu trắng như tuyết đã thành hình dưới lòng bàn tay hắn.
“Wow!” Jimin cực kỳ khâm phục, vỗ tay liên tục, “Giỏi quá!”
Vừa nãy khi giúp Jungkook đổ bột, tay cậu đã dính một ít, cậu không để ý, không biết vì sao lại vô tình quẹt lên mặt, bây giờ khuôn mặt đã thành một con mèo con.
Jungkook cũng không nhắc nhở cậu, chỉ cười cười, tiếp tục nhào bột, gần xong thì nói với Jimin: “Lấy tấm vải xô qua đây, đậy lại cho bột nở một chút, chuẩn bị băm nhân đi.”
“Em làm cho!” Jimin rất tích cực, “Em có thể giúp băm nhân!”
“Thôi đừng, lát nữa lại cắt vào tay bây giờ.”
Khi đi siêu thị Jungkook đã mua hai chiếc tạp dề, hắn và Jimin mỗi người một chiếc, bây giờ cả hai đều đang buộc ngang eo. Chiếc của Jungkook in hình một con sói lớn, chiếc của Jimin thì in hình một con thỏ con.
Hiện tại trên người con sói lớn đã dính một mảng bột lớn, còn con thỏ con thì vẫn trắng tinh.
Jimin như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau Jungkook. Jungkook vào bếp lấy thớt, cậu cũng theo sau thò đầu vào. Jungkook lấy rau củ trong tủ lạnh, Jimin đi theo sau bưng chậu.
“Anh Jungkook, anh có mệt không?” Jimin rất ân cần, “Để em bóp vai cho anh…”
Cậu kéo một chiếc ghế nhỏ, đứng sau lưng Jungkook, thật sự bắt đầu bóp vai cho hắn.
“Được rồi được rồi,” Jungkook bình thản nói, “Có thể hỗ trợ thích hợp, nhưng đừng gây rối.”
Trong mắt hắn, ý cười lại càng thêm ấm áp.
Băm xong nhân, bột cũng đã nở vừa đủ.
Jimin thật sự rất khâm phục Jungkook, dường như hắn làm gì cũng có thể bắt tay vào làm rất nhanh.
Bước cuối cùng là gói sủi cảo.
Đây là bước duy nhất mà Jimin biết làm.
Trước đây ở trại trẻ mồ côi, mỗi dịp lễ tết lại có những người hảo tâm trong xã hội đến thăm họ. Lúc đó, viện trưởng sẽ tập hợp mọi người lại để gói sủi cảo, gói xong thì mọi người cùng chụp ảnh kỷ niệm.
Jimin đã học cách gói sủi cảo, tay cậu không khéo lắm, nhưng gói nhiều nên cũng biết một vài kiểu, ví dụ như gói sủi cảo thành hình con thỏ, con cá chép nhỏ.
Jimin cầm một chiếc vỏ sủi cảo do Jungkook cán, đặt nhân lên trên, nhéo nhéo, tạo ra hai cái tai thỏ.
“Đây là em.”
Sau đó cậu lại lấy một chiếc vỏ sủi cảo, bọc nhân xong, nhéo tai thành hình tam giác.
“Đây là anh.” Cậu đưa chiếc sủi cảo đã gói xong đến trước mắt Jungkook, ý bảo hắn mau nhìn.
Jungkook hỏi: “Cái tai này là con gì?”
“Là sói lớn đó!” Jimin chỉ vào hình trên tạp dề của Jungkook.
“Cũng đúng,” Jungkook suy nghĩ một chút, rồi nhìn về phía Jimin, lông mày nhướn lên, ánh mắt ôn hòa, “Sói lớn là để ăn thỏ con.”
Jimin nhất thời chưa phản ứng kịp, một lúc sau, mặt cậu mới chợt đỏ bừng.
“Đồ xấu xa!” c** nh* giọng nói, “Thỏ con không thể nghe những lời này.”
“Ừm,” Jungkook lấy ra một đồng xu đã chuẩn bị sẵn, đưa cho Jimin, “Vậy sói lớn rộng lòng từ bi, tặng thỏ con một đồng xu, phù hộ cho em ấy năm sau khỏe mạnh, bình an.”
“Phù hộ cho anh ấy năm sau kiếm được thật nhiều tiền!” Jimin không hề nghe lời, nhét đồng xu phù hộ khỏe mạnh, bình an này vào trong bụng một con sói lớn trắng trẻo mập mạp dính đầy bột.
[text_hash] => accad6a6
)