💜🐰 KookMin 🐥💛 – Nghe anh giữa mùa tuyết rơi – Chap 58 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

💜🐰 KookMin 🐥💛 – Nghe anh giữa mùa tuyết rơi - Chap 58

Array
(
[text] =>

Không khí trên bàn ăn cũng khá vui vẻ.

Phần lớn thời gian là Seokjin nói, Jungkook im lặng lắng nghe.

So sánh giữa hai người, Seokjin nói rất nhiều, còn Jungkook thì thực sự rất kiệm lời.

Cuối cùng Jimin cũng biết dáng vẻ của Jungkook khi ở cạnh bạn bè là thế nào.

Rất lạnh lùng.

Bạn bè không sợ bị hắn làm đông cứng luôn à?

Seokjin kể về mấy chuyện trước kia của Jungkook: “Tên này biến thái lắm, chẳng chịu học gì mấy, nhưng lần nào thi cũng đạt điểm cao. Đặc biệt là các môn như toán với vật lý, dù có ngủ trong giờ học đi nữa, thầy cô gọi lên trả bài, đề nào cũng trả lời đúng!”

Jimin ngạc nhiên quay sang nhìn Jungkook.

“Trí nhớ của hắn cũng tốt nữa. Có lần tôi dùng tạm một số điện thoại chỉ trong một tháng chính là tháng trước kỳ thi đại học. Lúc đó bị tịch thu điện thoại, tôi mới đăng ký lại SIM khác để lén vào mạng, mà chính tôi còn không nhớ nổi số đó, vậy mà hắn nhớ suốt 10 năm!”

“Anh nhớ làm gì” Jimin hỏi.

“Anh là lớp trưởng, còn hắn là phần tử chuyên trốn học. Không nhớ số của hắn thì giáo viên sẽ tới làm phiền anh!” Jungkook đáp.

“Thế sao lại nhớ tới tận 10 năm?” Jimin chớp mắt.

“Không còn cách nào khác, đã nhớ rồi thì không xóa được.”

“…”

“Em thấy chưa, có biến thái không?!” Seokjin lại nói, “Làm bạn với hắn đúng là khổ quá mà! Năm tốt nghiệp ấy, hắn bảo muốn đi du lịch một mình, còn nói muốn đến Bắc Cực! Tôi bảo: ‘Đừng mà! Cậu đi một mình nguy hiểm lắm!’ Lúc ấy nhà hắn đang rối loạn, em biết không? Ba hắn gặp tai nạn xe rồi lại bệnh nặng, đám họ hàng thì dòm ngó tài sản nhà hắn. Tôi sợ hắn nghĩ quẩn, định đi tự sát… nên đành đi cùng luôn. Kết quả tên này xông pha mấy quốc gia, suýt thì làm tôi đông cứng thành thằng ngốc ở Bắc Cực. Sau đó hắn còn nhất quyết đòi ngắm cực quang giữa trời âm mười mấy độ… Tôi thà chết cũng không đi theo, một mình ngồi lì ở trong khách sạn. Nghĩ bụng nếu hắn thật sự chết thì tôi còn có thể đi nhặt xác… May mà không sao.”

Jimin lại nhìn Jungkook.

Những chuyện này, Jungkook chưa từng kể cho cậu nghe.

Bữa tối cũng không kéo dài bao lâu, cuối cùng Jungkook cũng đồng ý đi quán bar của Seokjin ngồi một lát.

Seokjin đi gọi người, nói còn vài người bạn cần anh lái xe đến đón, bảo Jungkook và Jimin cứ đi trước.

Quán bar cách khách sạn nhà họ Kim không xa. Seokjin đi đón bạn không nhanh đến vậy, mà hai người họ cũng ăn no rồi, Jungkook bèn cùng Jimin tản bộ qua đó.

Ra khỏi khách sạn, chính là bờ sông Seoul.

Buổi tối ở bờ sông Seoul có rất nhiều người đi dạo, trên mặt sông vang lên tiếng còi tàu dài vọng lại.

Jungkook sợ tiếng còi đó làm đau tai Jimin, bèn đưa một tay ra, che lấy một bên tai của cậu.

Thật ra, âm thanh như vậy chẳng ảnh hưởng gì mấy tới Jimin. Cậu rất ít khi dạo chơi bên bờ sông Seoul, hầu hết chỉ là vội vàng đi ngang qua.

Đây vẫn là lần đầu tiên cậu cùng ai đó bước từng bước một bên bờ sông, vừa đi vừa ngắm cảnh đêm như thế này.

Jimin kéo tay Jungkook đang che tai cậu xuống, ngẩng đầu hỏi: “Anh Jungkook, lúc tốt nghiệp cấp 3, sao anh lại nghĩ đến chuyện đi du lịch nước ngoài vậy?”

“Vì đời người mà, cũng phải ra ngoài một lần, nhìn ngắm thế giới một chút chứ?”

Vừa nghe câu này, Jimin đã biết hắn nói lấy lệ.

Cậu bèn véo nhẹ lòng bàn tay của Jungkook.

Jungkook nhướng nhẹ chân mày, rồi nói: “Đúng là vì cảm thấy áp lực trong nhà quá lớn nên mới muốn ra ngoài một chuyến.”

“Cũng đúng là từng nghĩ đến việc đi rồi không trở về nữa.” Hắn nói với giọng nhàn nhạt, như thể chỉ đang kể chuyện của người khác.

Ánh mắt hắn nhìn ra mặt sông.

“Anh và ba vốn chẳng hợp nhau, cứ ở cạnh là cãi nhau suốt. Lúc đó lại có chút nổi loạn tuổi dậy thì, cảm thấy Seoul này chẳng có gì đáng để lưu luyến cả, chỉ muốn đi cho khuất.”

“Thậm chí anh còn khảo sát mấy quốc gia, nghiên cứu xem nơi nào thích hợp để ở lại, cuối cùng ở Bắc Cực anh đã rút ra kết luận,” Jungkook thản nhiên nói: “Không phải Seoul không đáng để lưu luyến, mà là cả thế gian này, chẳng có gì khiến anh lưu luyến cả.”

Jimin nắm chặt tay hắn.

Khó trách Seokjin lại nói, khi ấy sợ hắn ra nước ngoài là để tìm nơi tự sát.

“Có phải rất ‘trẻ trâu’ không?” Jungkook cúi đầu nhìn Jimin, “Nhưng sau đó tôi cũng nghĩ thông rồi. Có lẽ nhiều chuyện trên đời vốn chẳng có ý nghĩa gì. Trốn tránh cũng chỉ là một cách lựa chọn. Kết quả thế nào, có khi cũng chẳng khác biệt. Vậy nên, tôi quay về.”

Jimin cảm nhận được trên người Jungkook một thứ gọi là “cô độc.”

Cảm giác ấy, cậu hiểu rõ, bởi trước khi gặp được Jungkook, cậu cũng luôn sống cùng thứ “cô độc” đó.

Thế nên, lời thầy tướng số nói về mệnh cách Thất Sát của Jungkook, thật ra là có căn cứ sao?

Jimin lắc đầu.

Nếu đúng là vậy, thì có lẽ Jimin cậu đây cũng tính là mang mệnh cách này chăng?

“Chắc do khi ấy anh chưa gặp em đó?” Jimin chợt nói “Bây giờ đã có em bên cạnh, anh còn thấy Seoul không đáng để lưu lại nữa không?”

Jimin nói những lời này chỉ để an ủi hắn thôi.

Cậu cũng không thật sự trông đợi Jungkook sẽ trả lời thế nào, chỉ muốn như mọi khi, trong khoảnh khắc như thế này chọc hắn cười.

Dù gì thì hai người họ vẫn hay đùa giỡn như thế.

Cậu trông đợi Jungkook sẽ giãn nét mặt ra, trong mắt hiện lên nụ cười bất đắc dĩ mà dịu dàng cưng chiều, nhưng lại không ngờ Jungkook sững người, rồi im lặng.

Sau đó, hắn bất ngờ cúi xuống, ôm Jimin lên.

Jimin khẽ kêu một tiếng, cả người chao đảo, phát hiện mình đang đứng trên một bồn hoa nhỏ sát lối đi bộ bên bờ sông.

Bồn hoa này có mép khá rộng, chỉ cần bước một bước là có thể leo lên, tạo thành độ chênh so với vỉa hè. Không ít thiếu niên chơi ván trượt thường mượn độ chênh này để biểu diễn kỹ thuật.

Đứng trên đó, Jimin vừa hay cao hơn Jungkook nửa cái đầu.

Cậu hơi cúi xuống, là có thể đối diện với ánh mắt của Jungkook.

Jungkook kéo cổ áo Jimin, mặc kệ ánh mắt của người qua lại xung quanh, hôn lên môi cậu.

Nhịp tim Jimin bỗng tăng nhanh.

Cậu nghe thấy rồi.

Cậu nghe thấy tiếng cười đùa của người đi đường gần đó, tiếng còi của du thuyền trên mặt sông, tiếng nước sông chảy xiết không ngừng, cả tiếng “tõm” khi cá nhảy lên khỏi mặt nước.

Còn có tiếng xe cộ, tiếng còi, cùng với tiếng ồn ào của màn hình quảng cáo lớn ở xa xa…

Cậu nghe thấy tất cả.

Thế giới rộn ràng náo động.

Nhưng vang dội nhất vẫn là nhịp tim của cậu.

Lớn đến mức như muốn bật ra khỏi cổ họng.

Môi hai người chạm nhau rồi tách ra.

Chỉ là một nụ hôn rất đơn giản, rất nhanh chóng.

Nhưng lại như đã trôi qua rất lâu.

Những âm thanh đó theo đôi môi Jungkook rời đi, cũng lập tức rút xuống như thủy triều.

Jimin chỉ cảm thấy những âm thanh mình nghe được lại khôi phục về “bình thường”.

Có lẽ có người chú ý đến bên này, nhưng cũng chỉ là tò mò liếc qua một cái.

Phần lớn người đi đường đều bận rộn với chuyện của riêng mình.

Không ai biết nhịp tim của Jimin vừa rồi kịch liệt đến mức nào.

Cũng chẳng ai tò mò về cảm xúc của cậu khi ấy ra sao.

Chỉ có Jimin vào khoảnh khắc này mặt đỏ bừng như muốn nổ tung.

“Anh… anh làm gì…” Jimin dùng mu bàn tay lau khóe miệng mình.

“Em nói mấy câu đó, chẳng phải là đang dụ anh hôn em à?” Jungkook nói.

“???”

Trước khi Jimin nổi điên, Jungkook đã bế cậu từ trên bồn hoa xuống.

Đến quán bar, đám bạn của Seokjin cũng đã tới.

Seokjin trông thì có vẻ tùy tiện, nhưng thực ra rất có chừng mực. Anh ta biết giới hạn của Jungkook ở đâu, cũng sẽ không vô cớ kết giao với những kẻ lộn xộn. Bạn bè của anh ta trông đều khá dễ gần, biết đùa đúng mực, không khiến người khác cảm thấy bị xúc phạm.

Seokjin gọi mấy ly cocktail và đồ uống, bảo mọi người tùy ý.

Một lát sau, đám bạn của anh ta tụm lại một góc chơi bài.

Jungkook chẳng mấy hứng thú, ngồi trong góc cùng Jimin lướt điện thoại.

“Hwang lão bảo em mua giúp ông ấy một cuốn tạp chí,” Jimin nhỏ giọng nói với Jungkook, “Chính là cuốn này, ‘Tuần san Mỹ thuật’. Nghe nói nhà xuất bản này sắp đóng cửa, tạp chí phát hành sau này sẽ không tái bản nữa, thật ra trên mạng có bản điện tử, nhưng Hwang lão bảo trên mạng chữ nhỏ quá ông ấy nhìn không rõ, cũng không muốn Chenle giúp ông ấy in ra, ông ấy nói tổng biên tập của tạp chí là bạn già của ông ấy, ông ấy muốn dùng hành động ủng hộ đối phương, cho đến tận giây phút cuối trước khi tạp chí này ngừng xuất bản.”

“Ấy, nhưng mà em tìm hiểu rồi, bản in của cuốn tạp chí này thật sự rất khó mua, tổng cộng giới hạn 5000 bản, mấy số trước đều bán sạch trong một giây, ừm… còn làm kiểu maketing bỏ đói nữa chứ, chẳng lo bị ế. Các số trước bị đẩy giá lên vài nghìn một cuốn, rất nhiều người tranh nhau sưu tầm, còn có cả cò lái bán lại… Anh xem này…”

Jimin mở ứng dụng mua bán đồ cũ trên điện thoại: “Cảm giác cái gọi là ‘tuyệt bản’ chẳng qua là chiêu marketing thôi. Bán chạy thế này, tòa soạn trông cũng chẳng giống sắp phá sản. Có phải Hwang lão bị lừa rồi không?”

“Có khả năng,” Jungkook liếc qua đã nhìn thấu mánh khóe trong đó, “Tòa soạn này chủ yếu bán bản điện tử, giờ ít ai mua bản in nên họ làm số lượng giới hạn, đẩy nhiệt độ lên, lấy ‘không tái bản’ làm mồi câu, cuốn tạp chí sẽ ngày càng có giá trị, dù sao ‘vật hiếm thì quý’, người tranh nhau càng nhiều, độ hot càng cao, thì lại càng hút khách… Một kiểu chiêu trò marketing bỏ đói rất thường thấy.”

“Trong thời gian ngắn thì đúng là không phá sản được, còn lâu dài thì khó nói, quả thật hiện tại báo chí khó kinh doanh, tòa soạn này nghĩ ra cách giữ doanh số như vậy đã là khá rồi.”

“Nhưng giờ phải làm sao?” Jimin khổ sở, “Hình như Hwang lão rất muốn mua cuốn này.”

“Rất đơn giản, có hai lựa chọn: một là mua luôn cả tòa soạn, hai là mua của cò lái.” Jungkook chẳng hề thấy phiền vì chuyện này, “Có thời gian ngồi canh mua tạp chí, làm việc khác chẳng phải tốt hơn sao.”

Jimin lén véo cánh tay hắn một cái.

Jungkook: “Xì…”

“Không được, em phải mua!” Jimin nói, “Không thể tiếp tay cho cò lái được, mua giá gốc không tốt sao? Giờ mở bán là 9 giờ tối nay, lát nữa anh nhớ mua giúp em nhé!”

“Vậy thì nhờ bộ phận kỹ thuật viết ngay đoạn code, cài vào, muốn mua bao nhiêu cuốn cũng được.” Jungkook lại đưa ra một phương án, lấy điện thoại định “bóc lột” nhân viên.

Jimin đè tay hắn xuống: “Không được, Tết nhất rồi, không được bóc lột người lao động. Tự! Mình! Mua!”

Ánh mắt Jungkook thoáng hiện ý cười: “Không bóc lột người lao động, thì em bóc lột anh đúng không?”

Jimin nhe hai chiếc răng nanh nhỏ: “Xem ai nhanh tay hơn!”

“Vậy để anh nghiên cứu phương pháp trước đã.” Jungkook nghiêm túc “học tập”.

Cả hai đều mải mê, hoàn toàn bỏ quên “người cô đơn” Seokjin bên cạnh.

“Haiz, có người yêu vẫn hơn…” Seokjin ngửa mặt than, “Rõ ràng là tụ tập đông người, mà tôi lại chẳng có vai gì cả!”

“Cậu không qua chơi với họ à…” Jungkook liếc sang Seokjin, “Gọi nhiều người tới mà chỉ chơi với chúng tôi thì cũng không hay lắm đâu.”

“?” Seokjin nói, “Cậu cứ nói thẳng tôi là cái bóng đèn luôn đi!”

“Haiz, đã nói tối ăn xong ai về nhà nấy cũng được mà…”

“Jungkook, cậu càng ngày càng quá quắt rồi đấy!” Seokjin quay sang Jimin: “Em mau quản hắn đi.”

Jimin nhìn Seokjin, lại nhìn Jungkook.

“Anh… anh đừng lạnh nhạt với bạn bè như vậy…” Jimin nói chẳng mấy khí thế, “Bạn bè tụ tập, vẫn nên để điện thoại xuống… thì hơn?”

“Được thôi,” Jungkook đặt điện thoại xuống, “Thế anh không giúp em mua tạp chí nữa, anh qua chơi bài với họ.”

“Đừng đừng!” Jimin vội ngăn lại, luống cuống nói, “Anh vẫn nên ở lại giúp em mua tạp chí…”

“Hết cứu rồi, chậc chậc, hết cứu rồi…” Seokjin lắc đầu thở dài, “Hai người các cậu toàn tỏa ra mùi chua của tình yêu.”

Seokjin đau đầu, dứt khoát quay sang nhập bọn với nhóm bạn chơi bài.

Còn Jungkook thì nhân lúc Jimin không chú ý, mở phần mềm xã hội, bấm vào ảnh đại diện của Namjoon.

[JK: Trong công ty ai đang online? Bảo họ rảnh thì vào mua giúp tôi một cuốn tạp chí, ai mua được thì năm nay thưởng Tết gấp đôi.]

Nghiên cứu một lúc, quả thật kỹ thuật hơi rắc rối, vẫn là dùng “năng lực đồng tiền” thì đơn giản hơn.

Jungkook chẳng chút áy náy nghĩ, dù sao “năng lực đồng tiền” cũng là một phần năng lực của hắn, không dùng thì phí.

Một lát sau, hắn chợt nhớ ra điều gì, liền nhắn thêm cho Namjoon: [Nhớ bảo họ sau khi mua được thì chụp màn hình trang thanh toán gửi qua đây.]

Dù sao vợ đã nói là phải “tự mua”.

Làm việc vẫn nên để lại chứng cứ.

Hơi nhát, nhưng không quá nhiều.

Đảm bảo tuyệt đối không để lộ sơ hở nào, Jungkook mới yên tâm.

Coi như đã hoàn thành nhiệm vụ mà vợ giao phó một cách hoàn hảo.

Ừm, rất tốt.

[text_hash] => 22a7753b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.