Array
(
[text] =>
Phố cổ Seoul là một điểm du lịch nổi tiếng. Hai bên đường đều là những tòa kiến trúc có tuổi đời khoảng trăm năm. Con phố cổ này như một cuốn biên niên sử sống động, ghi lại sự hưng thịnh của Seoul từ thời phong kiến đến hiện đại. Phần lớn các kiến trúc cổ đều được bảo tồn rất tốt. Sau khi trùng tu, con phố cổ không chỉ được khôi phục diện mạo lịch sử mà còn thường xuyên tổ chức các hoạt động văn hóa, bày bán những món đồ lưu niệm mang đậm bản sắc truyền thống, là điểm đến ưa thích của khách du lịch và giới trẻ.
Hwang lão có một cửa hàng ở phố cổ Seoul, trưng bày các tác phẩm hội họa của ông cùng những món đồ văn hóa phi vật thể mà ông sưu tầm được trong suốt nhiều năm bôn ba khắp nơi. Cửa tiệm gần như lúc nào cũng tấp nập người lui tới, nhưng vì giá trị và giá cả của những vật phẩm nơi đây hoàn toàn khác biệt so với những món hàng lưu niệm thông thường dọc con phố, nên phần lớn khách vào tiệm đều chỉ để ngắm nghía.
Họ thường vào xem, trầm trồ một hồi rồi rời đi.
Dĩ nhiên, mục đích Hwang lão mở tiệm ở đây vốn chẳng phải để kiếm tiền. Theo lời ông nói, là để “quảng bá” và “truyền thừa”.
Khi ông không ở Seoul, cửa hàng gần như không có ai trông coi và dọn dẹp, vì vậy hiếm khi mở cửa, nhưng điều đó cũng không ngăn được cửa hàng này hòa nhập với bầu không khí văn hóa của cả con phố cổ Seoul, trở thành một “đơn vị bảo tồn văn vật” độc đáo nơi đây.
Jungkook cùng Jimin đỗ xe tại bãi đỗ gần đầu phố, sau đó cả hai cùng đi bộ vào trong.
Vừa vào đầu phố, những âm thanh náo nhiệt đã ập đến.
Hai bên đường là các cửa tiệm bán đồ ăn vặt đặc sản và những món đồ lưu niệm rẻ tiền được nhập sỉ từ chợ đầu mối, trong những chiếc loa phát ra đoạn ghi âm sẵn của chủ tiệm: “Vào xem thử, vào xem thử đi~”, cực kỳ ồn ào.
Jungkook cố gắng dắt Jimin vòng qua những chỗ đó, tránh xa những nguồn âm thanh ồn ào, cũng đồng thời đề phòng người qua lại vội vàng va phải cậu.
Thật ra trước đây Jimin từng đến đây làm thêm, phát tờ rơi quảng cáo cho một buổi biểu diễn kịch nói ở nhà hát phố cổ, hình như tên là ‘Quán Trà Seoul’.
Jimin luôn cảm thấy con phố cổ này rất kỳ lạ, dường như nó mang một bầu không khí văn hóa dày dặn, nhưng lại tỏa ra thứ náo nhiệt rẻ tiền khắp nơi.
Không phải kiểu cao nhã khó gần, cũng chẳng phải bình dân mộc mạc, giống như tiếng loa rao văng vẳng kia: “Đặc sản lưu niệm Seoul, tất cả 10 đồng, đồng giá 10 đồng” vừa mâu thuẫn vừa không ăn khớp, đầy cảm giác khó hiểu.
Cho đến khi Jungkook dẫn Jimin dừng lại trước cửa hàng của Hwang lão, cảm giác mâu thuẫn này mới đạt đến đỉnh điểm.
Cửa hàng của Hwang lão tên là “Mochi Art”, bên ngoài cửa hàng treo câu đối gỗ.
Bên trái cửa hàng là một quán ăn vặt bán đậu phụ thối, mùi đậu phụ nồng nặc theo gió lan khắp không khí, ngoài cửa còn có không ít người xếp hàng.
Bên phải là một tiệm cho thuê Hán phục kiêm chụp ảnh, bên trong bày những bộ Hán phục giá rẻ với chất liệu tầm thường, đường may cũng không tinh tế, ngoài cửa đặt một bảng quảng cáo: “Cho thuê Hán phục, 100 tệ/ngày”.
Một cửa hàng “Mochi Art” bị kẹp ở giữa, rất không bắt mắt, phía ngoài treo tấm biển: “Đơn vị bảo tồn văn vật phố cổ Seoul”.
Trong cửa hàng, Hwang lão đang đứng sau bàn vẽ tranh.
Trên bàn bày sẵn giấy Tuyên Thành, bút vẽ và thuốc màu.
Nghe thấy tiếng bước chân đi vào, ông cũng không ngẩng đầu lên: “Cứ xem thoải mái, đừng tùy tiện sờ vào, mấy món này đắt lắm đấy.”
Thái độ rõ ràng là muốn đuổi khách.
Jungkook lên tiếng: “Ông Hwang.”
Hwang lão nghe tiếng mới ngẩng đầu lên: “Ồ, cuối cùng Jungkook cũng chịu dẫn bảo bối nhỏ nhà con tới rồi à.”
Ông vội vàng đặt bút xuống, đi vòng ra sau bàn vẽ: “Tên là Jimin đúng không?”
Ông nhìn Jimin từ trên xuống dưới: “Đã muốn gặp cháu từ lâu rồi.”
Nói rồi, ông lấy điện thoại ra, lục tìm trong album ảnh, đưa một tấm hình ra trước mặt Jimin: “Cái này là cháu vẽ đúng không? Còn cái này nữa…”
Ông tiếp tục lật tìm, lần này tìm khá lâu, thậm chí phải đeo thêm chiếc kính lão treo trên cổ: “Để ta xem nào… À đây rồi, tìm thấy rồi!”
Ông lại đưa chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ của mình qua.
Trên màn hình, Jimin thấy một bức tranh mà nhiều năm trước cậu từng vẽ ở nhà họ Park.
Tranh vẽ tiếng ve mùa hạ. Khi ấy là mùa hè, cậu đang nghỉ hè, cũng vừa mới phẫu thuật xong không lâu, vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với hai “chú ong nhỏ” bên tai. Cậu nhìn thấy những con ve bám trên cây, tưởng tượng tiếng kêu của chúng, liền vẽ ra bức tranh này.
Thật ra cũng chỉ là một bức vẽ tiện tay.
Cậu có rất nhiều bức vẽ như thế, giờ cũng chẳng biết đã vứt đâu rồi, không ngờ bức tranh ấy lại nằm trong điện thoại của Hwang lão.
Và bức đầu tiên Hwang lão cho cậu xem là bài vẽ tự do mà cậu dùng để tham gia cuộc thi thiết kế game của Busan Bank.
Trong tranh là cậu và Jungkook.
Jimin ngẩng đầu nhìn về phía Jungkook.
Jungkook nhận ra ánh mắt của cậu, cũng cúi đầu nhìn lại: “Xin lỗi nhé,” hắn hơi nhướng mày, “Tôi đã lén chụp bức tranh của em rồi gửi cho ông Hwang,”
Cũng không sao, Jimin nghĩ, dù sao thì cậu cũng đã bị loại rồi.
Thật ra Jungkook chẳng có ý xin lỗi thật sự, hắn nói với cậu: “Ông Hwang rất quý em, cứ nhắc mãi, muốn nhận em làm đệ tử.”
Hắn vừa nói, vừa cúi người ghé sát tai Jimin, nhưng lại dùng âm lượng mà cả cửa hàng đều có thể nghe thấy để nói nhỏ: “Giờ em gọi ông ấy một tiếng sư phụ đi, tranh thủ lúc ông ấy chưa kịp phản ứng, vì thể diện ông ấy sẽ không tiện từ chối, thế là em có thể trở thành đệ tử luôn.”
Còn có kiểu này nữa sao?
Jimin kinh ngạc nhìn Jungkook.
“Khụ khụ!” Hwang lão đứng bên cạnh ho khan mấy tiếng nặng nề: “Ta nghe thấy đấy! Ta còn chưa đồng ý đâu nhé!”
Lúc này Hwang lão lại bắt đầu ra vẻ, cũng không biết trước đó là ai cứ cầm bức tranh mà Jimin đã vẽ đi tìm người khắp nơi.
“Cậu bé, qua đây nào,” Hwang lão hiền từ vẫy tay với Jimin, “Để ta cho cháu xem việc ta đang làm.”
Thật ra, Jimin đã sớm có mong muốn tìm hiểu, cậu tò mò đi theo Hwang lão đến bên bàn vẽ của ông.
“Đây là bản phác thảo đèn cá mà ta đang vẽ, đặc điểm của đèn cá là màu sắc rực rỡ, sử dụng tông màu táo bạo, không chỉ phải giống về hình dáng mà còn phải có thần thái. Vẽ xong bản nháp, sẽ dùng các nan tre và dây thép này để tạo khung, sau đó bọc vải lụa lên để vẽ chính thức.”
Ông chỉ vào mấy nan tre bày lộn xộn bên cạnh.
“Những nan tre này ta còn chưa làm xong, già rồi, mắt kém tay run, làm mấy việc thủ công này mệt lắm.”
Jimin nói: “Ông Hwang, cháu có thể giúp ông ạ.”
Ông Hwang bật cười sảng khoái, đúng như mong đợi: “Jimin, cháu lại đây, bên này ta có một cái khung đã làm xong rồi, cháu nhìn thử xem nên vẽ con cá thế nào.”
Muốn tô màu đèn cá cần phải dùng loại thuốc màu đặc biệt, cửa hàng của Hwang lão đã có một khung đèn cá được làm sẵn, cả con cá được gắn vào một cây gỗ, cầm lên, lắc đầu vẫy đuôi, cho dù chưa vẽ màu cũng đã sống động như thật.
Jimin bất giác nhớ đến con cá trắm cỏ mà cậu và Jungkook đã câu ở bên hồ chứa nước trước đó.
Cậu nhìn cái đầu tròn tròn của chiếc đèn cá, cảm thấy cũng khá giống, bèn nói với ông Hwang: “Ông Hwang, cháu muốn vẽ cá trắm cỏ ạ.”
Ông Hwang cười to: “Đèn cá cũng đâu nhất thiết phải là cá chép, cá trắm cỏ cũng được đấy, cháu vẽ đi, dụng cụ vẽ ở đó, xong rồi mang lại cho ta xem.”
Trời về đêm, cả con phố cổ Seoul rực rỡ ánh đèn.
Trong lúc Jimin đang vẽ đèn cá trong cửa hàng của Hwang lão, Jungkook lặng lẽ rời khỏi cửa hàng, đi đến một quán cà phê gần đó ngồi một lát, sau đó chọn mấy chiếc bánh ngọt trông có vẻ ngon, chờ khi thấy thời gian vừa khéo thì xách hộp bánh trở lại cửa hàng của Hwang lão.
Một chiếc đèn cá trắm cỏ đã thành hình dưới bàn tay của Jimin.
Thật ra trong cửa hàng của Hwang lão còn có một vài mẫu đèn cá đã làm xong, phần lớn đúng như lời Hwang lão nói: màu sắc rực rỡ, hình dạng sống động như thật. Nhưng không hiểu sao chiếc đèn trong tay Jimin, ngoài vẻ sinh động ra, trông còn đặc biệt khác lạ.
Jimin bật đèn nhỏ bên trong xương cá, giơ con cá trắm cỏ lên, lắc lư cho đèn đong đưa trong cửa hàng.
“Jimin,” Hwang lão hỏi: “Nhìn chiếc đèn cá này, cháu sẽ nghĩ đến điều gì?”
Jimin nghiêng đầu nhìn đuôi cá, suy nghĩ một chút: “Cháu nhớ hôm đó, cùng anh Jungkook câu cá bên hồ chứa nước ạ.”
Cậu nói: “Cá cắn câu rồi, ục ục ục, phao nổi lên lặn xuống liên hồi. Cháu đập lên tay anh Jungkook ‘bốp bốp’ mấy cái, hét lên là có cá, anh ấy bị cháu đập đau, kêu cháu đừng đập nữa… Sau đó hai đứa cháu cùng nhau ‘ào ào’ kéo con cá trắm cỏ mắc câu đó lên.”
“Khụ khụ…” Jungkook ho nhẹ một tiếng bên cạnh, nhắc Jimin rằng hắn đã quay lại.
Jimin quay đầu nhìn hắn, mắt sáng lên: “Anh về rồi à! Nãy anh đi đâu thế?”
Cậu nói giọng mềm mại, mang theo chút nũng nịu tự nhiên.
“Có một số chuyện không cần thiết phải nói trước mặt người ngoài.” Jungkook lấy tay che miệng.
Ý hắn là việc Jimin đập tay hắn “bốp bốp”, làm hắn đau gần chết mà vẫn dám kể trước mặt người khác.
Jimin cười toe toét, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ.
Nhìn là biết cố tình, nhân lúc Jungkook không có ở đó, lén nói xấu hắn.
Jungkook bước tới, dùng hai ngón tay nhéo vào gò má mềm mềm của cậu.
“Đau… đau… đau…!” Lần này đến lượt Jimin kêu đau.
Thời gian đã không còn sớm, Hwang lão cũng nên đóng cửa, ông nói với Jimin: “Jimin, nếu không phiền thì có thể tìm một ngày tặng ta một bức tranh của cháu được không?”
“Vâng ạ!” Jimin suy nghĩ một chút, “Bây giờ cháu chưa có bức nào thực sự ưng ý và hoàn chỉnh, để cháu về vẽ một bức, lần sau gặp lại sẽ đưa cho ông.”
Ba người lại trò chuyện thêm một lúc, rồi cũng đến giờ phải rời đi.
Jimin ra khỏi cửa hàng, để Jungkook ở lại nói chuyện với Hwang lão.
“Thế nào ạ?” Jungkook hỏi Hwang lão .
“Trình độ thế này nếu con chịu bỏ tiền đầu tư, gửi nó ra nước ngoài du học, lấy một giải thưởng quốc tế kép về, ta đảm bảo với tư chất của nó, sau này sẽ có thành tựu cực kỳ cao, Jungkook, nó không phải thiên tài, nhưng khả năng cảm nhận thế giới vô cùng mạnh mẽ, chắc con cũng thấy được. Hơn nữa, điều kiện của nó quá ưu việt…” Ông Hwang chỉ vào tai mình, “Lại còn là con út nhà họ Park, chỉ là đi du học nước ngoài, sao nhà họ Park lại không lo nổi chứ…”
“Ta thật sự không đành lòng để một đứa trẻ thế này bị chôn vùi!” Hwang lão thở dài một tiếng, giọng đầy bất bình, “Lúc ta còn nhỏ làm gì có điều kiện tốt như mấy đứa, vẫn phải cầm bút than vẽ từng nét một thứ mình muốn vẽ. Khi đó lão Jeon chính là ông nội con, còn cười ta nghèo mà mơ mộng, hừ…”
Hwang lão có sự ngạo mạn đặc trưng của một nghệ sĩ: “Năm đó một bức tranh của ta đấu giá được mấy chục triệu, ông ta cũng không dám cười ta nghèo nhiều mộng tưởng nữa.”
“Ta nhìn ra thằng bé muốn kiếm tiền, nhưng không hấp tấp, Jungkook, con có bản lĩnh, hãy khuyên nó đi. Ước mơ là tài sản quý giá nhất của thế gian này.”
“Tất nhiên là con hiểu điều đó.” Jungkook nhàn nhạt nói, “Cho dù nhà họ Park không lo thì con cũng có thể lo, nuôi em ấy cả đời cũng không thành vấn đề. Nhưng cũng phải xem em ấy có muốn hay không nữa.”
Jungkook ngừng lại một chút: “Con nghĩ chắc em ấy không muốn rời khỏi Seoul.”
“Tại sao?” Hwang lão nghi ngờ hỏi, “Chẳng lẽ không phải chính con không nỡ sao? Jungkook, đừng có học cái kiểu ‘kim ốc tàng kiều’ mà lỡ dở tiền đồ của đứa nhỏ.”
Jungkook nhìn Jimin đang đứng ngoài cửa hàng ngó đông ngó tây: “Nếu em ấy muốn bay, con có thể để em ấy bay, chỉ là có buộc sợi dây lại thôi, cần gì phải giấu.” Hắn nói nhàn nhạt, “Đúng là con có tính kiểm soát, không muốn em ấy đi, nhưng chưa đến mức đó. Em ấy không muốn rời khỏi Seoul, chắc là có lý do riêng, con chỉ đoán thôi.”
“Vậy thì chắc là chịu khổ nhiều, không tin mình có bản lĩnh bay xa.” Hwang lão hiểu ra, “Thằng nhóc này, con lời to rồi, có được một đứa nhỏ tốt thế này.”
Jungkook nhướng mày.
Nhưng Hwang lão cũng biết bên cạnh Jungkook chẳng có ai, chỉ có mỗi Jimin.
“Con phải biết trân trọng. Nếu nó thật sự không muốn rời khỏi Seoul thì ta cũng có thể dạy nó, chỉ là xem nó có đủ kiên trì để học vẽ hay không thôi.”
“Em ấy sẽ có.” Jungkook nhìn Jimin vẫn đang kiên nhẫn đợi hắn bên ngoài cửa hàng, “Em ấy rất giỏi.”
Rời khỏi cửa hàng của Hwang lão, người trên phố cổ thưa dần, trời mỗi lúc một lạnh hơn, Jimin rúc cả người vào cổ áo bông xù xì.
“Anh mua gì vậy, em thấy rồi nhé!” Cậu nghiêng người nhìn về phía hộp bánh kem trong tay Jungkook, “Có phải bánh kem dâu không, em muốn ăn…”
Ánh mắt cậu long lanh mong chờ.
Tối ăn sớm quá, giờ cậu hơi đói bụng rồi.
“Lên xe rồi ăn,” Jungkook nói, “Ở đây gió lạnh, lát nữa thổi vào bụng là em nấc đấy.”
Jimin nhìn trái nhìn phải.
Cậu trông thấy một tiệm trà sữa ven đường.
“Anh đợi em một lát nha!”
Cậu chạy sang, móc điện thoại ra đặt hai cốc trà sữa nóng, một không đường, một đầy đường.
Cầm trà sữa quay lại, cậu đưa cốc không đường cho Jungkook: “Nè!”
“Anh Jungkook, anh nhìn kìa, bên kia có người đang thả đèn hoa đăng!”
Jimin chỉ về phía cây cầu nhỏ không xa.
Xem ra trễ thế này, đứa nhỏ cũng không có ý định về nhà.
Jungkook hết cách, đành nhận lấy ly trà sữa, cùng cậu đi về phía cây cầu nhỏ.
Jungkook chưa từng uống loại trà sữa pha bằng bột công nghiệp thế này, nhưng vì là đứa nhỏ mua cho, nên dù sao cũng phải nếm thử một chút.
Loay hoay mãi, hắn muốn cắm cái ống hút to đùng vào ly, nhưng không cắm được.
“Ôi anh ngốc quá đi, phải như này nè, dùng sức một chút!” Jimin nhận lấy ly trà sữa trong tay hắn, “bộp” một tiếng, nhanh gọn đâm ống hút vào, “Anh Jungkook chưa từng uống trà sữa luôn á.”
“Ừ, tôi quê mùa quá.” Jungkook nhận lấy ly trà sữa cậu vừa cắm ống hút xong, hút một ngụm.
Vị của bột công nghiệp lan đầy trong khoang miệng.
“Chắc chắn anh không thích uống loại này,” Jimin có chút áy náy, len lén liếc nhìn hắn bằng khóe mắt, “Nhưng với em thì, một ly trà sữa cũng đắt lắm rồi…”
“Nhưng quà ngày mai em tặng anh không phải là loại này đâu nhé! Em đã chuẩn bị rất nghiêm túc đó!” Cậu nhấn mạnh.
“Em cũng ít khi uống trà sữa à?” Jungkook hỏi Jimin.
“Cũng chỉ uống một hai lần thôi, phần lớn là Hoseok mua cho em.” Jimin vừa nhai trân châu dẻo mềm, vừa nói.
Jungkook lại nếm thêm một ngụm.
Ừm, đúng là… vẫn thấy dở thật.
Nhưng so ra thì, ly trà sữa mà bạn cùng phòng của Jimin mua cho cậu chắc chắn còn khó uống hơn.
“Anh Jungkook!” Jimin đột nhiên nảy ra ý tưởng, “Nếu có một ngày anh phá sản, chỉ có thể dựa vào em nuôi, mỗi ngày chỉ có thể đi theo em uống trà sữa, anh có giận không?”
“…Phá sản thì chỉ xứng uống trà sữa thôi à.” Jungkook thản nhiên đáp.
“Còn có thể ăn cá trắm cỏ nữa!” Jimin cười không ra tiếng, “Em sẽ học câu cá, mỗi ngày câu được mấy con để nuôi anh.”
Vừa để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ, nụ cười của cậu liền trở nên lém lỉnh, Jungkook nhìn là biết trong đầu cậu đang nghĩ trò gì đó chẳng tốt lành.
“Cũng được thôi, anh ăn thịt cá, em gặm xương, khẩu vị của anh lớn lắm đấy.”
Jimin: “Hừ!”
Jungkook ghé lại gần, hút một ngụm từ ly trà sữa của Jimin, lập tức bị vị ngọt ngấy của kem béo sặc đến ho khan.
“Em uống ngọt như vậy hả… khụ khụ…” Thậm chí hắn còn cảm thấy vị ngọt đó dính lại nơi cổ họng.
“Em là người trẻ tuổi, uống phải đầy đường chứ! Còn anh là người trung niên rồi, phải uống không đường,” Jimin cảnh giác che ống hút của mình, “Đều đã sắp xếp cho anh rồi, là anh tự mình muốn cướp của em để uống nha!”
Jungkook: “…”
Được rồi được rồi, người trung niên cần kiêng đường thì chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp của thanh niên thôi.
Ai bảo người mời khách lần này là cậu thanh niên nhỏ tuổi này chứ!
[text_hash] => 5c99a2d0
)