Array
(
[text] =>
Mùa thu thường gắn liền với những cơn mưa bụi. Yang Jungwon rón rén né một cái vũng nước ở ngay bên lề đường, như không yên tâm mà cúi đầu nhìn cái quần trắng tinh của mình. Lee Heeseung đã bảo thằng nhóc thay sang chiếc quần khác tối màu hơn trước khi đến đây, nhưng bởi vì lười nên Jungwon cũng mặc kệ.
Jungwon dừng lại trước cửa một quán ăn nằm ở mặt đường gần với giao lộ, trên toà nhà cao tầng đối diện là bảng quảng cáo rất lớn đang chiếu đoạn phim quảng cáo của một nhãn hiệu thời trang thể thao nổi tiếng. Cậu nhóc thầm cảm thán cậu người mẫu trong quảng cáo đẹp trai thật đấy, sau đó mới im lặng mở điện thoại nhìn lướt qua để kiểm tra lại địa chỉ, sau khi chắc chắn rằng mình đã đến đúng nơi cần đến mới yên tâm đẩy cửa bước vào.
Đây là một quán ăn không to cũng không nhỏ, có ba tầng nằm ngay ở giao lộ, xung quanh lại ở rất gần các công ty nên lúc nào cũng đông khách khứa. Tai của Jungwon như ù đi vì tiếng nói chuyện lao xao, tiếng hò dô xen lẫn với tiếng tiếng cốc chén chốc chốc lại chạm nhau vang lên tiếng lách cách. Cậu nhóc len qua mấy dãy bàn đông đúc, thi thoảng còn quẹt phải người ta, cúi đầu xin lỗi lần thứ bao nhiêu không rõ mới đi lên được đến tầng ba, nhìn thấy Sim Jaeyun, Kim Sunoo cùng Nishimura Riki đang ngồi khểnh chân ăn lạc luộc ở một chiếc bàn trong góc, gần sát với cửa sổ. Cửa sổ rộng có rất nhiều lợi ích, một trong số đó là thoáng đãng, Jungwon vừa mới bước vào phòng đã cảm nhận được gió lạnh đượm hơi ẩm luồn vào từ cánh cửa bị mở toang, rùng mình rên lên một tiếng.
Riki cười khì: “Trong này bí quá, em sợ ám hơi khói nên mở cửa cho thoáng.”
Hiện đại thì thường hại điện. Cửa kính được thiết kế để người ngồi trong có thể vừa ăn vừa ngắm cảnh, chỉ cần nghiêng đầu sang là đã có thể nhìn thấy biển led quảng cáo mà Jungwon đã nhìn thấy ban nãy, lúc này đã không còn chiếu hình cậu người mẫu đẹp trai nữa mà chuyển sang chiếu project sinh nhật của một idol nữ nổi tiếng. Ống thu khói thỉnh thoảng lại khẽ đong đưa khi nhân viên chạy bàn vội vã đi ngang qua. Jungwon bỏ ô vào ống đựng kê sát bờ tường đã tróc mất vài mảng sơn, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Riki.
Jaeyun tạm dừng hành động bóc lạc, ngước mặt nhìn Jungwon ngồi ở đối diện: “Anh Heeseung đâu? Anh tưởng ổng đến cùng với mày? Hai người không đi chung à?”
Jungwon lắc đầu: “Bên khách hàng đột nhiên tới tìm anh Heeseung, nói là muốn điều chỉnh một chút về buổi chụp ngày mai, ổng bảo em đợi một chút rồi đi chung nhưng mà em sợ để mọi người đợi lâu nên em tới trước. Anh Heeseung bảo mọi người cứ ăn trước đi, đừng đợi ổng.”
Sunoo quan sát ống quần trắng trẻo của Jungwon một hồi, không mặn không nhạt nói: “Tuần này dự báo sẽ mưa cả tuần mà, sao mày lại có cái can đảm mặc quần trắng vậy? Khéo quá nhỉ? Đi đến tận đây mà không hề dính bẩn, anh cũng nể mày.”
Jungwon liếc mắt nhìn Sunoo một cái: “Sao anh nói giống hệt anh Heeseung. Hai người hẹn nhau từ trước à?”
Bát nhựa đựng vỏ lạc luộc đã xếp chồng thành cái đồi nhỏ, Sunoo ném nốt vào khiến nó bắt đầu xuất hiện một cái đỉnh nhọn hoắt, đảo mắt: “Anh Heeseung nói mày làm sao?”
“Ổng nói em dở hơi. Ổng bảo nếu thừa quần như thế thì ổng kiến nghị em nên đội lên đầu, vừa sạch sẽ cho cái quần vừa tiết kiệm tiền mua mũ len.”
Cả bàn phì cười vì câu nói của Jungwon. Riki là người duy nhất im lặng suốt từ nãy giờ, đột nhiên lên tiếng: “Ngày mai anh Heeseung lại có shoot chụp tiếp sao? Dạo này ổng siêng quá vậy? Bình thường rõ là kén job…”
Jungwon lơ đãng đón lấy đĩa thịt từ trên khay của phục vụ bàn, thằng nhóc nhún vai: “Anh không biết, anh nhìn lướt qua hợp đồng thì thấy không phải ảnh thương mại hay gì cả. Chỉ là chụp bộ ảnh cá nhân để mừng sinh nhật của người mẫu nào đó thì phải. Bên khách hàng đã liên lạc từ rất lâu rồi, hình như là tâm đắc anh Heeseung lắm, bị ổng từ chối mấy lần vẫn kiên trì hẹn đi hẹn lại. Heeseung lần lữa mãi, giờ thì đồng ý luôn rồi.”
Sim Jaeyun rót rượu vào cốc, chia đều cho mọi người trên bàn, thắc mắc: “Ảnh cá nhân để kỷ niệm sinh nhật á? Từ khi nào mà anh Heeseung lại đồng ý làm cái này?”
Yang Jungwon cầm lấy kẹp gắp, kẹp một tảng thịt to đặt lên vỉ nướng, đôi mắt mèo chớp chớp hai cái, hồn nhiên đáp: “Ban đầu sếp em không nhận, nhưng hình như anh ấy có quen biết gì với cậu người mẫu kia, ban đầu còn từ chối thẳng thừng cơ, nhưng vừa nghe đến tên cậu ấy thì anh Heeseung bỗng nhiên đổi ý, lại nói là để suy nghĩ rồi sắp xếp lại lịch trình xem có được không. Không biết có phải là do ổng uống say nên lỡ miệng đồng ý không. Tối hôm nọ thấy ổng say khướt lết về studio, sáng hôm sau thì thông báo với em là xếp thêm lịch chụp của cậu người mẫu đó vào.”
Jungwon vừa dứt lời, Jaeyun và Sunoo đang nướng thịt và rót rượu bên cạnh đồng loạt dừng lại động tác của mình, giống như là vừa nghe phải điều gì nhạy cảm lắm. Jaeyun cứng nhắc quay sang nhìn cậu nhóc, hỏi: “Anh Heeseung đổi ý? Em có nhớ cậu người mẫu đó là ai không?”
Phải biết là dù Lee Heeseung bình thường sẽ hơi thiếu quyết đoán, nhưng đó chỉ là trong một số chuyện anh chưa quyết định được. Còn đây là việc liên quan đến quan điểm làm việc của anh nhiếp ảnh gia, vả lại đối với những chuyện mà anh đã quyết định được ngay từ đầu, giả dụ như trong chuyện này khi anh đã thẳng thừng chối ngay từ đầu, thì nhất định là Heeseung sẽ không bao giờ thay đổi ý định của mình, chỉ cho đến khi anh đã làm và gặp hậu quả thì may ra là Heeseung sẽ hối hận, nhưng vẫn làm mà thôi.
Không có lý do gì mà Lee Heeseung lại đột nhiên phá vỡ thói quen và cái tính bướng bỉnh cứng đầu đó của mình, chỉ trừ khi đối tác của anh là cái người không nên nhắc đến nhất đó. Vòng lặp quảng cáo khi đoạn phim của hãng thời trang thể thao một lần nữa chiếu lại, đôi mắt đen láy của cậu người mẫu nọ bị phóng đại trên màn hình lớn, lúc này đang xuyên qua cửa kính mà nhìn chòng chọc vào họ.
Jungwon nheo mắt, nhìn lên trần nhà giống như đang cố lục lại trí nhớ của mình, e dè nói ra một cái tên: “Hình như là… Park Sunghoon? Em chỉ nghe được loáng thoáng lúc anh Heeseung cùng quản lý và ê kíp của cậu người mẫu kia nói chuyện có nhắc đến cái tên đó nên cũng không chắc là có đúng người đó không nữa.”
Trong lúc Jungwon đang nhớ lại, cậu nhóc không hề để ý đến vẻ mặt bỗng chốc sượng sùng của Jaeyun và bàn tay đang siết chặt đôi đũa trên tay của Sunoo. Cả hai người đều bày ra bộ dáng như bên tai vừa nghe thấy tiếng sét nổ đến váng đầu, hình ảnh của cậu người mẫu bên kia cửa sổ lại càng giống như đang trêu ngươi dù trên khuôn mặt lạnh lùng đó chẳng có một chút biểu cảm nào. Bầu không khí đột nhiên rơi vào trầm mặc, trên bàn không còn một ai lên tiếng, chỉ còn lại tiếng xì xèo từ vỉ nướng trên bàn, tiếng huyên náo từ tầng dưới vọng lên và cả tiếng thở rất nhẹ không biết là của ai.
Song, tiếng giày da nện trên sàn nhà tiến gần về phía bàn đã đập vỡ bầu không khí ngưng đọng đến khó thở đó. Anh nhiếp ảnh gia trong câu chuyện của bọn họ, lúc này xuất hiện ở phía đầu cầu thang, một tay là chiếc ô đen còn đang nhỏ nước theo từng bước chân của anh, tay còn lại thì cầm điện thoại còn đang sáng màn. Cuối thu, gió vương trên người Heeseung cũng trở nên se se lạnh. Anh cắm chiếc ô vào trong ống đựng đặt sát cạnh tường, tháo khăn choàng cổ, cởi áo khoác treo lên cái sào quần áo được nhà hàng đặt trong góc, ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Jungwon.
Heeseung xắn tay áo lên đến khuỷu, vừa nói vừa nhoẻn cười: “Anh xin lỗi, khách hàng đột nhiên thông báo là muốn thay đổi một chút về buổi chụp ngày mai nên anh phải họp với bên họ một lát. Để mọi người đợi lâu rồi.”
Sim Jaeyun và Kim Sunoo còn đang mải miết nghĩ về cậu người mẫu tên Park Sunghoon, vừa khéo chạm mắt với Lee Heeseung, không nhịn được mà giật mình thon thót. Vẻ mặt của Heeseung vẫn rất bình thường, không có một chút gì khác biệt so với biểu cảm thường ngày của anh, thậm chí còn có hơi thản nhiên.
Thản nhiên hơn cả những gì hai đứa dự định, Jaeyun và Sunoo nhìn gương mặt đang tươi cười đùa cợt của Heeseung, không thể nhìn ra được chút khó xử hay kỳ quặc gì trên gương mặt đó cả, đột nhiên nghĩ rằng biết đâu chỉ là người trùng tên người mà thôi. Cái tên đó không phải là một cái tên hiếm, chẳng lẽ trên đời này lại chỉ có duy nhất một người có cái tên đó.
Hoặc có thể là do đã trải qua một thời gian dài, trái đất vẫn xoay, rồi mọi thứ đều sẽ trở về với quỹ đạo bình thường của nó.
Heeseung hẳn là cũng đã sắp xếp chu toàn suy nghĩ của riêng mình rồi, vậy nên anh mới có thể dửng dưng như vậy, hai đứa âm thầm đưa ra kết luận nhưng hai đứa lại quên mất rằng Lee Heeseung là một người rất giỏi che giấu cảm xúc của mình.
Riki phẩy phẩy tay: “Không lâu anh ơi, thật ra mọi người còn đang nhắc đến anh.”
Anh nhiếp ảnh gia đưa tay đón lấy chén rượu và bát đũa mà Jungwon đưa sang, vui vẻ cảm ơn cậu trợ lý bằng một câu đầy đủ kính ngữ rồi mới quay sang đáp lại Riki bằng vẻ mặt ngơ ngác: “Nhắc đến anh? Chuyện gì?”
Jaeyun và Sunoo đồng thanh hắng giọng một cái, nhưng bởi vì trong quán ăn lúc này âm thanh hỗn độn, thông qua cửa sổ để mở còn là tiếng giao thông ồn ào, gần như không ai nghe thấy tiếng hắng giọng của họ. Ít nhất là người cần nghe nhất lại không thể nghe thấy, bởi vì Riki đã lỡ nhắc đến tên của cậu người mẫu kia mất rồi.
Riki nói: “Đang nói về việc khách hàng mà anh sẽ chụp hình vào ngày mai là người mẫu Park.”
Sunoo và Jaeyun cố nuốt lại tiếng thở dài suýt chút nữa đã bật ra khỏi miệng, lén lút cúi đầu, không hề muốn chạm mắt với Lee Heeseung lúc này. Song, anh cũng không có ý định muốn nhìn bọn họ, thay vào đó, anh quay sang Yang Jungwon, trả lời anh là một cái xoáy tóc khi cậu nhóc đã cúi gằm mặt xuống tận ngực. Heeseung búng nhẹ vào tai cậu nhóc, tưởng rằng anh sẽ tức giận nhưng khoé miệng lại kéo lên một nụ cười nhạt: “Anh nhận em làm trợ lý là để em đi rêu rao công việc và khách hàng của anh như thế này hả?”
Jungwon không dám trả treo gì, chỉ biết cười hì hì hối lỗi. Là một trong hai người không biết cậu người mẫu Park kia là đã từng là gì, Nishimura Riki hiển nhiên vẫn rất hồn nhiên mà hỏi: “Anh, em tưởng là anh sẽ không nhận chụp mấy dạng như ảnh chụp cá nhân, này kia, hay gì gì đó.”
Heeseung rót rượu vào chén, không biết đang nghĩ gì mà suýt chút nữa rót tràn cả ra, nhoẻn cười: “Thi thoảng thay đổi phong cách làm việc. Và anh chỉ chưa có dịp chụp thôi, cũng chưa từng nói là sẽ không chụp mà?”
Riki bĩu môi, lầm bầm: “Sao đến tận ngày sinh nhật của em, em cũng năn nỉ anh chụp cho em một bộ lookbook cho bộ sưu tập mới từ hãng của em mà anh lại không thay đổi phong cách làm việc của anh đi vậy?”
Xem chừng là thằng nhóc vẫn còn rất tủi thân về chuyện này. Heeseung mím môi, an ủi: “Lúc đó lịch anh dày quá, thật sự không chèn thêm được nữa, em hỏi Jungwon mà xem. Nhưng chẳng phải anh cũng đã giới thiệu cho em một nhiếp ảnh gia khác rồi sao? Người nọ là bạn của anh hồi còn học bên Mỹ, cậu ấy chụp rất đẹp mà, cũng nổi tiếng lắm đó. Anh phải đánh tiếng trước với cậu ấy rằng em là em trai anh, cậu ấy mới ưu ái xếp lịch cho khớp với lịch em muốn, còn lấy giá thấp hơn cả anh như vậy.”
Người còn lại không biết về người mẫu Park – Yang Jungwon ngó sang, vô tình lái câu chuyện về lại với chủ đề nhạy cảm: “Nhưng mà vốn dĩ ban đầu anh cũng định từ chối mà?”
Lee Heeseung khựng lại một chốc, vươn tay rút một tờ giấy, lót xuống dưới ly rượu của mình dù chẳng để làm gì, giống như chỉ đang tìm thêm việc để làm, thản nhiên: “Thú thật thì là do bên đó đưa ra mức giá rất cao, và anh thì cũng đang thiếu tiền.”
Một lý do ngoài cả sức tưởng tượng. Yang Jungwon cùng Nishimura Riki không tự điều khiển được miệng của mình, khẽ há ra ngay sau khi nghe câu trả lời của anh. Dù sao thì trong mắt của Riki và Jungwon, anh Heeseung của chúng nó chính là người ít yêu tiền nhất trên thế giới này. Bởi vậy, sau khi chứng kiến anh trai của bọn nó lại có thể nói ra cái lý do thiếu tiền một cách thản nhiên như thế, Jungwon và Riki không kìm được mà nhìn anh nhiều hơn một chút.
Thay đổi phong cách làm việc cái khỉ gì chứ? Cuối cùng thì anh Heeseung vẫn là bị đồng tiền chi phối mà thôi. Riki và Jungwon nghĩ thầm, nhưng sẽ không bao giờ dám nói ra khỏi miệng. Song, Jaeyun và Sunoo ngồi ở phía còn lại thì lại không hề có chung một suy nghĩ với chúng nó.
Lee Heeseung có thể thiếu tiền đến cỡ nào khi ông thần đó kén việc đến vậy nhưng chiếc áo trên người anh lúc này có thể bằng một nửa, thậm chí là cả tháng lương của người khác. Và tài năng của anh nhiếp ảnh gia cũng không thấp kém đến mức có thể ép anh phải chụp cho người kia khi mà anh không muốn. Hẳn là Heeseung đồng ý chỉ vì anh thích thế mà thôi.
Heeseung không hề đọc ra những suy nghĩ trong đầu Sunoo và Jaeyun lúc này, hoặc là không quan tâm, anh chỉ quay sang quát đùa Riki và Jungwon: “Thôi nhìn anh bằng ánh mắt đó đi, anh có thể đọc được trong mắt hai đứa đang mắng anh là mê tiền.”
Sau đó, Heeseung nhìn về phía Sunoo và Jaeyun đang gượng gạo vô cùng ở phía đối diện, đến một miếng thịt cũng chưa động đũa đụng vào, nhạt giọng hỏi: “Sao vậy? Hai đứa không muốn ăn gì à?”
Jaeyun dùng vẻ mặt phức tạp nhìn Heeseung đang cười với mình, bỗng nhiên không biết phải phản ứng như thế nào. Sunoo thì khác, nó cáo hơn Jaeyun nhiều, thằng bé rất nhanh đã che giấu đi sự khác thường của mình, khuôn mặt trắng nõn nở một nụ cười tươi roi rói, đến mức hai má cũng ửng hồng như một trái đào, trông giống hệt phản ứng đáng yêu thường ngày.
“Còn không phải là vì mọi người cứ nói chuyện mãi sao? Nếu em ăn thì Jungwon và Riki sẽ lại mắng em là ăn nhiều.”
Nó cất giọng nghịch ngợm với mong muốn rằng Jaeyun sẽ hùa theo mình để đẩy cái chủ đề không nên nói này đi. Jaeyun gượng gạo cười, âm điệu vô thức cao lên một quãng so với bình thường, hất hất tay: “Ăn đi ăn đi, trời ơi em đói lắm rồi, lúc nãy trước khi anh đến em đã ăn hết một bát lạc luộc của quán, nhân viên từ nãy tới giờ không dám chạm mắt với em vì sợ em lại xin tiếp.”
Rõ là sượng sùng, hẳn là Heeseung cũng đã biết hai đứa nó đang nghĩ gì. Song, anh cũng không vạch trần biểu cảm giả dối của chúng nó mà quay sang nhìn Riki khi thằng nhóc đột nhiên vỗ vai anh.
Riki nhìn anh bằng ánh mắt nhờ vả: “Anh Heeseung, buổi chụp ngày mai em có thể đến xem được không?”
Chỉ bằng một câu hỏi ngây thơ, Riki đã vô tình khiến công sức đánh lạc hướng của Jaeyun và Sunoo tan thành mây khói chỉ trong phút chốc. Đến Jungwon cũng quay sang nhìn cậu bé bằng ánh mắt thoáng bất ngờ.
Heeseung lần đầu tiên không phán đoán được suy nghĩ và hành động của em mình, thoáng nhướng mày: “Sao lại muốn vậy?”
Nishimura Riki gãi gãi mũi, đảo mắt trong ngại ngùng: “Anh người mẫu Park đó rất nổi tiếng mà, thật ra em cũng muốn được nhìn thấy người thật, xem thử một người mẫu thực thụ là như thế nào.”
Riki là một người có hứng thú với thời trang, thậm chí còn có một thương hiệu thời trang riêng do chính cậu nhóc tự thiết kế, và cũng từng nhiều lần xem hoạ báo và ảnh chụp tham gia các Tuần lễ thời trang của cậu người mẫu trẻ tuổi kia. Đối với mấy thứ đó, cậu nhóc khá là tâm đắc. Riki cũng có sưu tầm một số tạp chí mà người nọ lên trang bìa, hoặc sẽ dừng chân lại vài phút mỗi khi đi ngang qua một bảng led nào đó chỉ để xem một đoạn quảng cáo của người ta. Đối với người mẫu Park, Nishimura gần như đã hình thành tâm lý ngưỡng mộ cùng thần tượng đối với một người mẫu nội địa hiếm hoi.
Lee Heeseung suy nghĩ một lát, có lẽ là đang đắn đo vì anh không thích để chuyện riêng xen vào công việc. Nishimura Riki tưởng rằng có lẽ anh sẽ không đồng ý với xin xỏ của cậu nhóc. Song, Heeseung chỉ đáp bằng một câu lửng lơ, gần như không biết được là anh có đồng ý hay không.
Heeseung gắp vào bát một miếng thịt hơi cháy, biểu cảm nhạt nhoà mà trả lời: “Được thôi, nếu phía khách hàng đồng ý.”
Dù cho anh nhiếp ảnh gia chưa hẳn là đồng ý, Nishimura vẫn khấp khởi vui mừng. Nụ cười phấn khích thoáng lộ ra trên môi Riki, Yang Jungwon đã bắt trọn được nó.
Jungwon che miệng cười trêu: “Không ngờ là Riki nhà mình lại thích người mẫu Park, bình thường cũng chưa thấy em khen người mẫu Hàn nào.”
Riki ngượng ngùng cười: “Rất đẹp mà, có ai lại có thể không thích một người như vậy. Thật ra trước kia em có từng nhìn thấy người nọ một lần rồi. Hồi đó crew em đi diễn trong concert của một nhóm nhạc, anh người mẫu đó là bạn của một thành viên trong nhóm nhạc đó, có vào hậu trường chào hỏi một vòng, còn mời cả crew đi ăn.”
Jungwon nhướng mày: “Có hơi nhiệt tình quá nhỉ?”
“Lúc đó bọn em cũng nghĩ vậy, nhưng nghe đồn là anh người mẫu đó với thành viên trong nhóm kia không phải là bạn bè bình thường, hình như là đang hẹn hò, mời bọn em đi ăn là dưới danh nghĩa của cậu thành viên kia.”
“Vậy thì mắc gì mày thích hả Riki?”
“Tại đẹp thôi. Đẹp nhất trong số người nổi tiếng mà em từng gặp, với cả thấy cũng tốt tính, nhưng quan trọng vẫn là ổng mặc đồ đẹp thôi, em chỉ để ý cái đó. Đẹp như vậy, ai mà không thích?”
Lee Heeseung im lặng suốt từ nãy đến giờ, lúc này mới cầm chén rượu đưa lên miệng nhấp một ngụm, khoé miệng khẽ kéo lên thành một nụ cười nhạt, trầm ngâm đáp: “Cũng đúng.”
Năm người họ đã lâu rồi không gặp nhau nên uống rượu cũng không có chừng mực, chỉ trừ Heeseung – người có vẻ không có tâm trạng uống rượu cho lắm, và Jungwon – cậu bé không thích dăm ba cái đồ rượu bia này. Lúc bọn họ dắt díu nhau ra khỏi quán ăn thì cũng đã muộn, ai nấy đều uống mệt đến rũ cả người ra, chỉ còn Lee Heeseung vẫn còn tương đối tỉnh táo, cùng với Nishimura Riki lúc này đang chật vật đỡ Sim Jaeyun vì cậu chàng đã say xỉn đến mức sắp sửa hoà làm một với nền đất âm ẩm nước mưa.
Ngoài trời vẫn còn rả rích mưa thâm. Thường thì những cơn mưa nhỏ thế này đều là những cơn mưa dai dẳng. Kim Sunoo và Yang Jungwon một tay vừa che mưa cho hai anh em say khướt đang ôm nhau ngồi xổm dưới nền đất, một tay thì tất tưởi gọi taxi. Còn Heeseung lúc này lại đang mải xem đoạn phim quảng cáo từ một nhãn hiệu thời trang thể thao nổi tiếng trên màn hình led bên phía đối diện đường.
Chính là quảng cáo mà Yang Jungwon đã xem ban nãy, nhưng khác với cậu trợ lý, nhiếp ảnh gia Lee không đưa ra một lời cảm thán nào cả, ngẩn ngơ xem một đoạn quảng cáo đến mức chăm chú, cứ như sợ rằng một giây tiếp theo nữa đoạn quảng cáo sẽ không còn.
Chỉ cho đến khi nhìn thấy tán ô màu đen chao nghiêng che khuất đi gương mặt lạnh lùng với những đường nét quen thuộc của cậu người mẫu trên màn hình lớn, Heeseung mới nhận ra Kim Sunoo đã đứng cạnh mình từ lúc nào.
Sunoo lúc này đang cầm ô che cho anh. Bởi vì mọi người đều đến đây bằng taxi và suy nghĩ rằng ngồi ăn trong nhà thì sẽ không dính mưa, vậy nên chẳng ai có ý định mang theo ô cả, ngoại trừ Heeseung và Jungwon. Jungwon lúc này đang gà gật che ô cho hai người kia, chỉ còn lại cậu nhóc vàng hoe lúc này đang đứng chờ xe, và cũng là người đã cùng xem đoạn quảng cáo đó với Heeseung suốt từ nãy tới giờ.
Anh nhiếp ảnh gia quay sang nhìn cậu bé, quá nửa khuôn mặt anh bị giấu sau khăn choàng cổ nên Sunoo cũng không nhìn ra được bất cứ biểu cảm nào khác lạ ngoài đôi vành mắt đã đỏ lên và gò má ươn ướt vì mưa phùn. Người anh này có kiểu thể chất khá đặc biệt, mỗi khi uống đồ uống có cồn, cả người anh đều sẽ đỏ lên như tôm luộc dù Heeseung chưa chắc đã say.
Anh đẩy ô về phía cậu nhóc khi anh nhận ra một phần vai áo của Sunoo lúc này đã dần chuyển sang sậm màu vì thấm mưa, giọng nói ấm áp thường ngày đã trở nên hơi khàn: “Che cho mình đi, anh không sao.”
Kim Sunoo nhích lại gần anh hơn một chút, ý định muốn che ô cho cả hai người: “Như này thì chắc là sẽ ổn cho cả hai.”
Hai người không nói thêm gì nữa. Lee Heeseung vốn không phải là người hoạt ngôn, và dù cho Sunoo vốn là một người rất thích nói chuyện, nhưng trong trường hợp này, cậu bé cũng chẳng biết làm gì khác ngoài im lặng. Đoạn quảng cáo vẫn còn chưa kết thúc, lúc này đã chuyển sang quay cận mặt người mẫu, hiển hiện rõ nét hai dấu nốt ruồi ở mũi và má của người nọ.
Làn da người nọ trắng tái, và đáng nhẽ nên xuất hiện thêm một bên má lúm nữa, nếu cậu cười. Lee Heeseung chậc lưỡi, bâng quơ nhận xét: “Gầy quá.”
Màn chiếu phả luồng ánh sáng trắng nhàn nhạt lên khuôn mặt hơi hồng của Sunoo, cậu bé quay sang nhìn Heeseung bằng đôi mắt dò xét: “Anh, vì sao vậy?”
Lee Heeseung nghiêng đầu nhìn cậu nhóc, nhàn nhạt cười, thật sự không rõ rốt cuộc thì ý tứ trong lời của anh là gì: “Thì là vậy đó.”
Sunoo bày ra vẻ mặt khó tin nhìn anh. Heeseung rất nhanh đã quay sang nhìn màn chiếu, một lần nữa, khi đoạn phim đã bị thay thế bằng tấm ảnh của chính cậu người mẫu, bên góc là cái tên quen thuộc mà anh đã từng gọi rất nhiều lần, và cũng là cái tên mà Heeseung luôn gọi lên thành tiếng trong những cơn ác mộng suốt thời gian anh sống cô độc nơi trời Tây.
Nhiếp ảnh gia Lee nheo mắt nhìn, đôi mắt ngập nước lúc này chỉ còn phản chiếu lại hình ảnh của đối phương, xen lẫn đâu đó là những luồng cảmxúc phức tạp, gần như là không thể biết được rốt cuộc là anh đang thật lòng hay chỉ đang mỉa mai, chậm rãi đọc thành tiếng cái tên xuất hiện trên màn hình: “Park Sunghoon. Có ai lại có thể không thích một người như vậy—”, rồi lại quay qua nhìn cậu nhóc đứng cạnh mình khi bức hình đã chuyển sang một đoạn quảng cáo khác, cười nhẹ, “—phải không Sunoo?”
Chẳng phải chính em cũng đã từng thích em ấy sao?
Kim Sunoo lần đầu tiên có thể đoán được những gì mà Lee Heeseung đang nghĩ trong đầu lúc này chỉ cần nhìn vào đôi mắt của anh. Cậu nhóc siết chặt cán ô khiến tán ô luôn vững vàng thoáng nghiêng ngả, ký ức từ nhiều năm về trước vốn đã được phủ lên một tấm bạt, cuối cùng lại bị một ánh mắt nhẹ bẫng của Heeseung hất lên. Lớp bụi bặm bám trên bề mặt tấm bạt bị thổi tung, vô tình khiến mắt cậu nhóc hơi cay, và mất phương hướng.
Sunoo cười gượng, theo bản năng mà né tránh: “Chuyện đã từ lâu nên em cũng quên rồi.”
Đêm xuống, mưa bụi, không gian xung quanh cũng đã mờ đi vì sương mù. Ánh đèn từ chiếc xe taxi mà Jungwon đã gọi cho Jaeyun xuyên qua lớp sương ẩm mờ, rọi về phía họ khiến cả Sunoo và Heeseung đều ngoảnh đầu nhìn về phía nó trong vô thức. Anh nhiếp ảnh gia cười nhạt, lúc này đút tay vào túi, đi về phía Jaeyun đã say đến mức nhũn ra như cọng bún, đỡ cậu chàng lên xe rồi mới quay đầu chạm mắt với Sunoo.
Anh thản nhiên thừa nhận: “Còn anh thì chưa.”
Ánh mắt của nhóc vàng hoe càng ngày càng trở nên khó hiểu, dường như là không hiểu anh vừa mới nói gì. anh nhiếp ảnh gia giơ tay, bàn tay ấm nóng khẽ xoa đầu cậu nhóc, từ tốn giải thích: “Trả lời cho câu hỏi vì sao của em. Sunoo à, là vì anh chưa quên được Sunghoon.”
“Anh—”
“Anh nhớ em ấy, Sunoo à. Và anh sợ là mọi thứ không chỉ đơn giản là nhớ nữa. Anh sẽ gọi xe cho em và Jungwon, hai đứa về cẩn thận nhé.”
Heeseung tiễn mọi người về hết rồi mới bắt đại một chiếc taxi để trở về. Kim Sunoo cùng Yang Jungwon lên xe trước, cậu nhóc nhìn người anh của mình sau lớp cửa kính đã nhoè đi vì nước mưa và cả sương mù, chỉ cho đến khi bóng hình cô độc của anh đã trở thành một dấu chấm nhỏ xíu rồi bị không gian rộng lớn nuốt chửng, chiếc ô đen khẽ nghiêng che đi dáng hình cô độc, Kim Sunoo mới chợt nhận ra, hai bên má vương lại vết nước âm ẩm của Heeseung không phải là vệt mưa phùn.
Lee Heeseung từ trong sương rẽ ra một con đường nhỏ, nương theo ánh đèn leo lắt ở phía trước, đơn độc rời đi trong ánh nhìn thờ ơ đến lạnh nhạt của cậu trai trên màn hình lớn. Hai má anh suốt dọc đường trở về không có một giây nào không ướt. Kể cả khi đã đứng trước cửa thang máy của toà nhà cũ kỹ nằm bên hông nhà hát lớn, chìm trong ánh sáng vàng nhạt rất ấm của bóng đèn nơi hành lang, tất cả những gì mà anh nhìn thấy trước mắt vẫn chỉ là một biển sương mù.
[text_hash] => 6a46e3ee
)