Array
(
[text] =>
Hóa ra trong mắt nhiều người mối quan hệ giữa họ là không thể.
Thật vậy. Xét thân phận một người là doanh nhân bạc tỷ, một người là siêu sao tuyến đầu giới giải trí, địa vị không xứng.
Xét nguồn gốc thì một bên là nam chính nguyên bản con cưng của ông trời, bên còn lại thì là một linh hoàn ngoại lai, muốn ở lại thì phải tiến hóa xong, linh hồn không hợp.
Xét bề ngoài thì kẻ là người kẻ là cá, ngay cả chủng loài cũng khác nhau.
Càng cân nhắc càng thấy vô lý, càng nghĩ càng thấy xa vời. Vậy nên.. Từ khi nào mà mình lại cảm thấy khả thi vậy?
Lộ Thiên Tinh đần ra. Mới nãy đọc câu “không thành” thì phản ứng đầu tiên không phải là phản đối hay đồng ý, mà là muốn phản bác.. Cậu muốn phản bác, vô thức cho rằng họ có thể thành đôi.
Cậu đã cho rằng mình với nam chính có thể yêu nhau!!
Lộ Thiên Tinh bị hoảng sợ bởi chính suy nghĩ của bản thân. Vậy hôm qua hệ thống không khịa cho vui mà là khịa thật sao??
Hệ thống nhịn không được online: 【 Còn tưởng gì nữa? Tôi khịa thật chứ sao!】
Lộ Thiên Tinh:……
Cậu không còn gì để nói, đang hoang mang cầm gậy selfie thì bỗng có người xuất hiện bên cạnh.
Đối phương đội mũ đeo kính còn kín hơn cả Lộ Thiên Tinh, vỗ lấy vai cậu và nói nhỏ: “Đã lâu không gặp, thầy Lộ.”
Lộ Thiên Tinh mất một lúc mới nhận ra nhờ trí nhớ tuyệt vời với âm thanh: “Thầy Liêu?”
Người trước mặt gật đầu bảo: “Chỗ này không tiện nói chuyện, đi với tôi đã.”
Lộ Thiên Tinh vô thức đi theo, được hai bước rồi mới chợt nhận ra: “Tôi đang livestream rồi, thầy Liêu không phiền chứ?”
“Không sao.” Liêu Thanh Minh ngoảnh đầu mỉm cười dịu dàng: “Tôi thấy cậu livestream nên mới biết cậu đang ở gần đây, sao lại phiền được.”
Bấy giờ Lộ Thiên Tinh mới yên tâm, cầm gậy selfie theo y lên xe van.
Trong xe có máy lạnh, xoa dịu cái nóng ngoài trời. Lộ Thiên Tinh cởi mũ vuốt phần tóc mái thấm mồ hôi.
Liêu Thanh Minh đưa khăn giấy cho cậu, cũng cởi mũ với khẩu trang: “Đây là chương trường của Tổng giám đốc Phàn nhỉ, đang livestream?”
“Cảm ơn.” Lộ Thiên Tinh cầm khăn giấy vừa lau mồ hôi vừa trả lời: “Đúng vậy, thầy Liêu chào hỏi khán giả đi.”
Liêu Thanh Minh cầm gậy selfie, ghé sát vào để xem: “Chào mọi người, tôi là Liêu Thanh Minh.”
“Aaaa Minh Minh ơi!” Bình luận phản ứng rất nhiệt tình, lại bắt đầu spam: “Sao Minh Minh lại đến đây vậy?”
“Đang quay phim ở gần đây, nghe nói Tinh Tinh đang livestream nên sang xem thử.” Liêu Thanh Minh cảm khái: “Chịu hà, ban tổ chức không cần tôi nên tôi đành tìm cách khác thôi.”
Bình luận cười chết: “Minh Minh là người đàn ông không chịu thua, chúng tôi rất thích kiểu mạnh mẽ quăng đường của anh.”
Có bình luận để ý đến xưng hô thân thiết của y, ngạc nhiên hỏi: “Minh Minh thân với Tinh Tinh đến vầy rồi hả? Hôm qua Tổng giám đốc Phàn vẫn còn gọi bằng thầy Lộ này thầy Lộ kia mà Minh Minh vừa mở miệng đã gọi là Tinh Tinh rồi.”
Liêu Thanh Minh mỉm cười bỏ qua kiểu bình luận này, trả lời không ít câu hỏi rồi nhìn sang người bên cạnh: “Chút nữa cậu định đi đâu?”
Lộ Thiên Tinh: “Còn hai chỗ nữa chưa check in, tôi chuẩn bị đi chỗ phía Đông.”
Liêu Thanh Minh gật đầu: “Chiều nay tôi không quay phim, để tôi đưa cậu.” Y lại cười nói: “Đến đây quay phim mấy ngày rồi nhưng chưa đi chơi được, lần này hưởng ké thầy Lộ vậy.”
Y nói vậy làm Lộ Thiên Tinh cũng ngại từ chối: “Tôi nên cảm ơn thầy Liêu mới phải, Lưu Vân Trường keo kiệt lắm, cho mỗi chút tiền, thầy Liêu giúp tôi tiết kiệm được khoản xăng xe rồi.”
Liêu Thanh Minh tiện hỏi thêm: “Quy tắc của chương trình này như thế nào?”
Lộ Thiên Tinh kể hết một lượt vấn đề vô đạo đức từ việc chọn nơi ở 7 ngày 7 đêm, 1000 tệ kinh phí cho đến việc check in bốn điểm tham quan.
Liêu Thanh Minh cũng lên án Lưu Vân Trường, đợi xe khởi động mới vô tình hỏi: “Vậy thầy Lộ đủ tiền trọ không? Tôi hay quay phim ở chỗ này nên cũng có nhà, rảnh lắm, thầy Lộ có thể ở lại mấy ngày.” Y dừng một lát rồi cười nói thêm: “Yên tâm, tuyệt đối không thu phí.”
Bình luận kích động spam: “Tới đê tới đê, đến giờ cướp của rồi!!”
Liêu Thanh Minh đọc được, đẩy gậy selfie ra xa, vẫn bình tĩnh đợi người kia trả lời.
Lộ Thiên Tinh không cân nhắc mà từ chối luôn: “Vầy thì phiền thầy Liêu quá, bây giờ tôi có chỗ ở rồi, không cần đâu.”
Liêu Thanh Minh lấy làm lạ: “Có đủ tiền không?”
“Đủ dùng.” Lộ Thiên Tinh nói: “Tôi đang ở……” Cậu khựng lại, bỗng nghĩ đến việc mình ở nhờ khách sạn Phàn Vân Cảnh miễn phí thật ra cũng làm phiền đối phương.
Nhưng Phàn Vân Cảnh quen thuộc hơn Liêu Thanh Minh… Không, chủ yếu là người sau dây tơ rễ má với nữ chính, còn chưa biết đối phương đã bị công lược thành công chưa, vậy nên vẫn phải cảnh giác, không được móc nối với y! Đúng vậy, đây mới là nguyên nhân!
Cậu bình tĩnh đối diện với vẻ mặt chờ đợi của Liêu Thanh Minh: “Đang livestream, không tiện nói.”
Liêu Thanh Minh: “Cũng đúng, tôi quên mất.”
Bình luận: “Không phải! Minh Minh nhìn em này! Tinh Tinh ở lại khách sạn của Phàn Vân Cảnh!”
“Tinh Tinh: Tên này lại tới tên kia!”
“Ha ha ha ha cười chết, tự dưng thành chiến trường.”
“Pha này được, Minh Minh tranh thủ lúc Tổng giám đốc Phàn để cướp Tinh Tinh về nhà đấy!”
“Minh Minh cố lên! Em đẩy thuyền anh đó!!”
Liêu Thanh Minh nói chuyện rất có chừng mực, thấy cậu không thích thì liền đổi chủ đề nói về điểm tham quan.
Không khí giữa hai người hòa hợp, sau khi đến nơi thì đội mũ đi vào một cách kín đáo. Chỉ có điều là lần này không may mắn lắm, vừa check in xong thì có người nhận ra Liêu Thanh Minh và hét lớn chạy đến.
Vốn dĩ điểm tham quan này có rất nhiều người, một tiếng hét đủ làm mọi người chú ý.
Liêu Thanh Minh kéo Lộ Thiên Tinh chạy ngay, người phía sau ngày càng nhanh, vừa hét tên Liêu Thanh Minh vừa bám sát họ. Sau đó thì có người phát hiện ra thân phận của Lộ Thiên Tinh: “Đó là Lộ Thiên Tinh! Là Lộ Thiên Tinh!!”
“A a a a.” Người đi đường lẫn fan diên cuồng đuổi theo, vừa cầm điện thoại vừa hét.
Hai người bị bám đuôi gắt gao, sau đó thì trốn vào trong một cái hẻm mới thoát được. Liêu Thanh Minh cởi mũ, kéo vạt áo sơ mi lên lau mồ hôi, cười tươi như thiếu niên tuổi đôi mươi: “Có vẻ hôm nay cải trang thất bại rồi, bị phát hiện nhanh thật.” Y cảm khái: “Mấy năm rồi mới bị đuổi theo như thế này đấy.”
Lộ Thiên Tinh không lạc quan như y, chẳng cười nổi. Cậu chống đầu gối thở không ra hơi, mặt mũi thì trắng bệch: “B-Biết thế t-tôi đã không đi với anh r-rồi.”
Liêu Thanh Minh đeo balo cậu lên vai, ngồi xổm xuống nói: “Tôi sai rồi, có sao không? Bị choáng không? Ăn sô cô la nhé?” Y nói xong liền lấy mấy viên kẹo trái cây và sô cô la ra khỏi túi.
Lộ Thiên Tinh bị tức ngực vì chạy nhanh quá, nghỉ ngơi một chút sẽ ổn thôi. Nhưng cậu vẫn không khách sáo lấy hết kẹo, hừm một tiếng.
Liêu Thanh Minh muốn xoa đầu cậu nhưng lại bị đối phương tránh né, đành thả tay xuống, dịu dàng nói: “Còn khó chịu không? Lên xe nghỉ chút đi.”
Lộ Thiên Tinh cũng không muốn đi dạo nữa, lau mồ hôi rồi đội mũ lên lại: “Chúng ta tách ra đi.”
Bị ghét mất rồi. Liêu Thanh Minh cười bất lực: “Được, cậu nhớ xe đậu ở đâu không? Chúng ta gặp nhau ở đó nhé.”
Lộ Thiên Tinh ậm ừ cầm balo với gậy selfie quay lưng bỏ đi.
Liêu Thanh Minh đứng nhìn cậu một lúc, vẫn không yên tâm nên đành lặng lẽ bám theo.
Nhưng đâu qua mắt được fly cam, fan đã nhanh chóng phát hiện ra y, ngoài việc cảm thán Tinh Tinh được cưng chiều bao nhiêu thì cũng chẳng biết nên nói gì —— chung cùng thì chỉ có Tinh Tinh mới được Ảnh đế lén lút bám theo thôi. Thử hỏi cả giới giải trí ra còn ai nữa!
Lộ Thiên Tinh đi từ Tây Môn, đứng bên đường không muốn cử động. Cậu nghĩ xe xa quá, có sức đi kiếm thì thà đặt xe mới luôn cho rồi. Cân nhắc thấy vế sau tiện hơn, Lộ Thiên Tinh không hề do dự bỏ qua Liêu Thanh Minh, quyết định tự đi một mình.
Cậu bảo nhân viên trả điện thoại, vừa mới gửi tin nhắn đi thì nhìn thấy chiếc xe van vô cùng bắt mắt bỗng dừng lại trước mặt mình. Liêu Thanh Minh giành trước một bước mở cửa xe, mỉm cười: “Đợi lâu ha, lên xe đi.”
Lộ Thiên Tinh: “……”
Cuối cùng cũng đành lên xe.
Các fan vừa xem được toàn bộ quá trình: “Cái cảnh phim thần tượng lãng mạn gì thế này!”, sau đó thì nghe tiếng Lộ Thiên Tinh bảo kết thúc livestream.
Bình luận: “??? Đừng mà! ! Em muốn coi tiếp mà!”
Nhưng Lộ Thiên Tinh lạnh lùng vô tình vẫn kết thúc livestream, đưa điện thoại với máy quay cho staff.
Liêu Thanh Minh đợi cậu xong xuôi rồi mới hỏi: “Đói bụng không? Tôi mời thầy Lộ ăn cơm, bổ sung năng lượng.” Y cười nói: “Chứ làm thầy Lộ chạy lâu vậy tôi ngại lắm.”
Lộ Thiên Tinh chần chừ một lúc rồi mới đồng ý, cậu cũng sợ mình bỏ ăn rồi lại ngất xỉu.. Mấy năm rồi mới chạy suốt ba con phố dưới trời nắng như vầy, lần này đúng là mất hết nửa cái mạng.
Liêu Thanh Minh biết rõ nơi này, y đưa Lộ Thiên Tinh đến một nhà hàng. Nghe nói món canh ở đây nổi tiếng gần xa, nhiều dinh dưỡng, rất hợp với khẩu phần của Lộ Thiên Tinh.
Lộ Thiên Tinh ăn rất hài lòng, còn ra vẻ thông cảm cho chuyện Liêu Thanh Minh hại mình bị bám đuôi.
Liêu Thanh Minh nói đùa: “Tạ chủ long ân.”
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện thì bên ngoài đột nhiên có tiếng sét đánh, giọt mưa lớn như hạt đậu nện xuống mái hiên.
Liêu Thanh Minh đứng dậy đóng cửa sổ: “Mưa lạnh mùa thu, có vẻ như mùa hè sắp qua rồi.”
Lộ Thiên Tinh đặt chiếc muỗng sứ xuống, nhíu mày nói: “Mưa lớn lắm sao?”
“Ừm.” Liêu Thanh Minh ngồi lại vào bàn, hỏi: “Thầy Lộ đang ở đâu? Nếu đường xa quá không tiện đi thì có thể ở tạm nhà tôi một đêm.” Vẫn là câu nói lúc sáng: “Yên tâm, sẽ không thu phí.”
Lộ Thiên Tinh đang nhíu mày cân nhắc thì bỗng sau lưng đùng một tiếng.
Cánh cửa đập vào vách tường và rung lên những tiếng lạch cạch, người đàn ông đứng ngoài cửa thong dong rút chân lại, trên khuôn mặt vẫn còn nụ cười khiến người ta sợ hãi, giọng nói lạnh lẽo trả lời thay cậu: “Không cần đâu, tôi đến đón em ấy về.”
Tác giả có lời muốn nói:
Tổng giám đốc Phàn: Mấy chiêu cỏn con mà dám đấu với anh!!
[text_hash] => 30f4ef46
)