Xuyên thành sao hot, nam chính và nam phản diện thành fan – Dịch Diệp Tử [edit] – Chương 5 – Cún con – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Xuyên thành sao hot, nam chính và nam phản diện thành fan – Dịch Diệp Tử [edit] - Chương 5 - Cún con

Array
(
[text] =>

Tình hình có chút xấu hổ. Nhưng dường như người đàn ông kia chẳng nhận ra, vẫn đứng ở cửa không chịu đi.

Gió lạnh men theo cửa lùa vào phòng, lành lạnh, nhanh chóng làm cậu nổi cả da gà. Lộ Thiên Tinh hoàn hồn, yên lặng kéo áo quần lên, đoạn khô khan nói: “Ừm……”

Đàn ông thấy lưng nhau thôi, đúng là không sao. Nhưng nhầm phòng thì chẳng phải nên đi ngay sao? Đứng yên không chịu cử động làm gì?

Lộ Thiên Tinh nổi cảnh giác, lặng lẽ hỏi: “Tổng giám đốc Phàn có việc gì vậy?”

Phàn Vân Cảnh giờ mới định thần lại, tầm mắt lần nữa dừng trên người Lộ Thiên Tinh. Xác nhận cậu đã mang áo vào lại mới trả lời: “Không có gì.” Cuối cùng lại bổ sung một câu: “Xin lỗi.” Nghĩ nghĩ lại nói thêm: “Lần sau thay quần áo nhớ khóa cửa kỹ.”

Lộ Thiên Tinh: “……”

Cậu duy trì mặt than lạnh nhạt bảo: “Trợ lý của tôi đi lấy nước, tôi để cửa cho anh ấy.”

Thế anh không định kiểm điểm mình vì đi nhầm phòng à?!

Phàn Vân Cảnh nhận ra sự khó chịu trong lời cậu, bèn lịch sự lặp lại: “Là lỗi của tôi, xin lỗi.”

Lộ Thiên Tinh chẳng nói gì, nhưng ý tứ xua đuổi trong ánh nhìn đăm đăm của cậu vô cùng rõ ràng.

Phàn Vân Cảnh muốn nói gì đó, mở miệng ra lại hóa thành tiếng thở dài, hắn đóng cửa kỹ cho Lộ Thiên Tinh rồi rời đi.

Lộ Thiên Tinh đứng ở tại chỗ ba giây, chắc ăn người ta đi thật rồi mới rút kinh nghiệm lập tức khóa cửa thay quần áo. Còn lí do người kia nhầm phòng… Tuy Lộ Thiên Tinh đã sớm ghi tên hắn vào danh sách kẻ địch nhưng không đến nỗi trông gà hóa cuốc mọi lúc. Trước mắt thì nam và nữ chính chưa chung đụng, tranh cãi không có lợi gì. Nên lần này là ngoài ý muốn thật, không có gì to tát.

Lộ Thiên Tinh sửa soạn lại trang phục, lần nữa mở cửa phòng trang điểm thì thấy Tiền Lãng ôm bình giữ nhiệt dựa vào tường, vừa nhìn thấy cậu hỏi sâu xa: “Sao giờ bắt đầu khóa cửa thế?”

“Nơi đông người qua lại.” Lộ Thiên Tinh trả lời ngắn gọn: “Lấy đồ đi thôi.”

Tiền Lãng không hỏi nhiều, đưa bình giữ nhiệt cho cậu rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc, còn nhân tiện mang thêm đơn đăng ký lên xe, anh giải thích: “Đạo diễn Lưu nói vừa bắt đầu đăng ký thử giọng rồi, nếu chúng ta có người thích hợp muốn đề cử tham gia thì cứ cầm theo vài tờ đơn đề phòng.”

Lộ Thiên Tinh không ý kiến, ừ một tiếng rồi đột nhiên hỏi: “Bắt đầu thử giọng rồi sao?”

“Đúng vậy, từ hôm qua rồi.” Tiền Lãng nói, chỉ chỉ ngoài cửa sổ: “Cậu xem, lắp luôn cả biển quảng cáo, chắc chắn không bao lâu nữa là sẽ có tuyên truyền trực tiếp.”

Lộ Thiên Tinh nhìn theo hướng anh chỉ, tiếc là xe chạy quá nhanh nên không thấy rõ. Cậu trầm ngâm dán mặt lên tờ đơn đăng ký. Bất chợt nhớ tới một sự kiện khác—— nam phản diện.

Nam phản diện trong cốt truyện là nhân vật có thể nhảy có thể hát, viết nhạc viết lời đều hay. Chỉ tiếc trong nhà có chuyện, không những không có tiền đầu tư cho giấc mơ, mà về sau còn lưu lạc đầu đường ngay cả miếng ăn cũng khó kiếm. Hắn từng thử sáng tác nhạc gửi đi, tuy nhiên vì không nổi tiếng nên bị từ chối không ít lần, duy nhất một lần được nhận thì bị người khác cướp công, tu hú chiếm tổ chim khách. Cũng vì thế nên tính cách của hắn ngày càng thay đổi, nhạy cảm đa nghi, thậm chí còn có những suy nghĩ và hành động tự hại bản thân, như một kẻ điên vậy.

Đây là mục tiêu chinh phục cuối cùng của nữ chính, nhân vật phản diện bệnh hoạn. Cho nên nữ chính đã sớm giăng bẫy tìm ra hắn trước khi trở thành kẻ ác hoàn toàn, giúp đỡ quan tâm hắn, đưa hắn đi tham gia Tân Tinh Tú để tài năng của hắn một lần nữa được tỏa sáng. Nhân vật phản diện cảm động vô cùng đã bị chinh phục thành công. Đối với nhân vật phản diện mà nói thì nữ chính đã cứu vớt hắn vô cùng quan trọng, nên sau này nổi điên vì nữ chính rồi lái xe đâm chết nguyên chủ.

Bây giờ… Lộ Thiên Tinh nhìn thời gian, vừa mới bắt đầu thử giọng, trong cốt truyện nữ chính muốn phản diện cảm nhận được hi vọng giữa tuyệt vọng nên chờ tới ngày cuối mới tìm đưa hắn đi thử giọng. Nói cách khác.. Lúc này vai ác còn đang giãy giụa với khốn cùng đầu đường xó chợ.

Lộ Thiên Tinh miết thẳng tờ đơn, đột nhiên nói với Tiền Lãng: “Tôi muốn đi công viên Tây Giao.”

“Đi làm gì?” Tiền Lãng cảnh giác.

“Có việc.” Lộ Thiên Tinh nói: “Yên tâm đi, tôi có mang khẩu trang với mũ đây, sẽ không bị nhận ra đâu.”

Tiền Lãng không muốn đồng ý đâu, nhưng lại lo cậu sẽ trốn đi nên đành bất đắc dĩ vỗ vỗ ghế tài xế nói: “Đi công viên Tây Giao.”

“Được.” Tài xế trả lời, thuần thục quẹo vào đường khác.

Mười phút sau, xe vững vàng dừng lại ở cổng công viên Tây Giao.

Tiền Lãng không yên tâm cho lắm: “Để tôi đi với cậu.”

“Không cần đâu, tôi đi tầm năm phút thôi.” Lộ Thiên Tinh đội mũ cẩn thận, phất tay rồi xuống xe.

Nếu nhớ không lầm thì phản diện đang nghỉ ngơi ở công viên này nhỉ……

Quả nhiên, không cần Lộ Thiên Tinh phải đi tìm lâu, trong công viên chợt vang lên một giọng hát. Âm thanh trong trẻo mang theo tinh thần háo hức bồng bột của lứa trẻ, có vẻ như đang luyện thanh.

Lộ Thiên Tinh men theo âm thanh kia, liền tìm thấy thiếu niên ôm đàn ghita ngồi trên mặt đất, gương mặt trắng nõn nhỏ nhắn hướng lên trời, vừa hát vừa nhìn ngắm chim nhỏ sải cánh lướt cùng gió, chẳng biết là ngưỡng mộ hay thưởng thức.

Đây là nam phản diện điên khùm – Âu Lương Thần, người sẽ hắc hóa lái xe đâm chết cậu.

Lộ Thiên Tinh yên lặng đứng một bên, chờ đối phương hoàn thiện nốt cuối mới kéo thấp vành mũ đi qua: “Sớm nghe trong công viên có một thanh niên hay hát, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy.”

Ân Lương Thần quay đầu lại, đáy mắt kinh ngạc rõ ràng.

Lộ Thiên Tinh tưởng mình dọa hắn sợ, đành dừng bước đoạn nói: “Anh không có ác ý, chỉ cảm thấy thật sự đáng tiếc nếu giọng hát này của cậu bị chôn lấp ở công viên, muốn cho cậu một cơ hội mà thôi.” Cậu nhét tờ đơn đăng ký vào trên cành cây rồi xoay người rời đi.

Cậu đến đây để chặn đường nữ chính cứu phản diện, tránh sự kiện tai nạn xe về sau. Bất quá tên thần kinh này tương đối nguy hiểm, Lộ Thiên Tinh cũng không định tiếp xúc nhiều, cho nên không định lộ mặt.

Cậu dứt khoát đi nên không thấy được ánh mắt Âu Lương Thần sau khi nghe cậu nói chuyện đã bừng sáng.

Âu Lương Thần đợi đến khi xung quanh chỉ còn lại mỗi mình, mới không tin nổi mà ôm chặt đàn ghita hét to: “Trời đậu là Lộ Thiên Tinh a a a a!”

Giọng nói này không hề xa lạ đối với nhân dân cả nước! Nam thần âm nhạc không phải chỉ là cái danh hão, Lộ Thiên Tinh từ sáu tuổi bắt đầu tham gia hát trong dàn đồng ca, mười tám tuổi đạt được giải thưởng âm nhạc toàn quốc, nghe nói bởi vì nổi loạn tiến vào giới giải trí mà kết quả là liên tục đứng đầu bảng xếp hạng âm nhạc Trung Quốc suốt chín năm liên tiếp, vẫn luôn là nhân vật huyền thoại trong giới âm nhạc.

Không ngờ một kẻ rỗng túi phải ngủ ở công viên này lại may mắn nhận được lời mời của đối phương!!!

Ân Lương Thần tháo chạy đến lấy tờ đơn từ cành cây xuống, cười ngây ngô rồi đột nhiên cảm thấy độ dày không đúng, mở ra mới phát hiện trong tờ đơn bị gấp lại còn cất 500 tệ.

Ân Lương Thần cảm động muốn chết. Chắc chắn nam thần đã biết hắn đang quẫn bách nhưng sợ làm tổn thương lòng tự trọng của hắn, nên mới giấu tiền trong tờ đơn buộc mình phải nhận. Oa, nam thần tôi tốt nhường nào vậy!

Vốn dĩ gặp được nam thần khiến là chuyện người người vui mừng, hơn nữa lại được mời tham gia thử giọng, được nam thần quan tâm chăm sóc… Hắn hắn hắn có thể nổ tung ngay tại chỗ!!

Ân Lương Thần kích động nói không nên lời. Gia đình hắn rạn nứt, lưu lạc nơi này chỗ kia, vô số bản thảo bị từ chối không mang đến chút hi vọng nào. Vài phút trước hãy còn dao động, bắt đầu hoài nghi liệu mình có đúng khi kiên trì, hoài nghi bản thân có nên từ bỏ không… Chính lúc hắn không cam lòng, không muốn từ bỏ, tự nói với bản thân phải cắn răng cố gắng thêm vài ngày nữa, sau đó liền được nam thần đích thân đến mời!

Còn tốt hơn cả năm triệu cái bánh rớt từ trên thiên đường xuống nữa! Hắn cảm thấy cơ thể tràn trề năng lượng, từ bỏ rồi tiêu cực đều quăng hết, hắn muốn cố gắng vượt qua vòng thử giọng, phải cố gắng để nam thần nhìn đến mình!!

Ân Lương Thần không còn do dự, tính toán chi phí nam thần để lại rồi vác cái đàn ghita cũ, cầm tờ đơn đăng ký với ý chí chiến đấu sục sôi xuất phát —— chắc chắn hắn sẽ thành công!

Ngoài công viên.

Tiền Lãng ngồi ở trong xe chua lòm hỏi: “Chạy xa thế là vì cậu ta?”

Lộ Thiên Tinh cũng nhìn bóng dáng nhảy nhót giống như bơm thêm máu gà, không hiểu sao đột nhiên có chút buồn cười: “Ừm, một đứa trẻ thú vị.”

“Người ta nhiều lắm cũng chỉ nhỏ hơn cậu có ba tuổi……” Tiền Lãng nhìn vẻ mặt tươi cười của cậu, không hiểu sao lại chợt tưởng tượng phong phú: “Cậu thích chó săn nhỏ này? Không, cú con đúng hơn.. Cậu thích cún con hả?”

Lộ Thiên Tinh biết anh nói giỡn, đoạn ám muội nhìn anh bảo: “Tôi thích tri kỷ có thế chăm sóc tôi, có thể chịu được tính tình của tôi, chú ý dăm ba cái tật xấu của tôi nữa”

Tiền Lãng: “……”

Anh quật cường nói: “Không, người như cậu chỉ thích ai giọng hay thôi chứ gì.”

Lộ Thiên Tinh đột nhiên ghé sát, duỗi tay để lên lưng ghế, nhướn mày: “Nếu giọng anh không dễ nghe tôi còn giữ bên cạnh làm gì?”

Tiền Lãng cạn lời, đỏng đảnh mà háy một cái: “Coi như cậu khen giọng tôi hay!”

Khóe miệng Lộ Thiên Tinh giật giật, cảm thấy anh hơi quá rồi. Bèn gõ trán anh kéo lực chú ý về: “Tôi nghiêm túc.”

Tiền Lãng nhìn nhìn tư thế hai người, đột nhiên cố ý dùng giọng điệu nũng nịu nói: “Người ta biết rồi, đằng ấy nhất định là thích người ta, nên mới giữ người ta lại nè, còn khen giọng người ta nữa, đồ đáng ghét hà!” Nói xong duỗi tay che mặt mình lại.

Lộ Thiên Tinh: “……”

Nghẹt thở, diễn không nổi nữa!

Lộ Thiên Tinh bại trận, ụp mấy tờ đơn lên mặt đối phương mà nói với tài xế: “Về nhà ạ.”

Tài xế nghe xong, quẹo vào đường cũ trong tiếng cười khả ố của Tiền Lãng.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu kịch trường

Tinh Tinh: Quá quắt, quá quắt lắm rồi!

Phản diện cún con login. Sắp đến lúc Tinh Tinh quét phi công fanboy rồi.

———————–

Bình luận số 8: Ối dồi, giọng của người ta cũng hay lắm.. Hay là Thiên Tinh anh cân nhắc người ta đi mà ~~

[text_hash] => 866f0ee2
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.