[XK, NP] Trói buộc linh hồn – Chương 58: Vận ‘đỏ – đen’ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[XK, NP] Trói buộc linh hồn - Chương 58: Vận 'đỏ - đen'

Array
(
[text] =>

Sở Lan Tâm chuyên chú ngồi xem sổ sách quản lý gia tộc. Đầu cô cúi xuống làm vài lọn tóc lướt qua đôi gò má xinh đẹp rồi rũ xuống trước ngực. Đôi môi hơi mím lại cùng cái chau mày ngẫm nghĩ, Sở Lan Tâm lúc này thu hút ánh nhìn của người khác hơn bao giờ hết, trầm tĩnh và sâu lắng. Tựa như nước dịu dàng êm ả nhưng ẩn dấu bên trong là cả một lực lượng mạnh mẽ đến không lường được; tựa như nước ôn hòa giản dị mà đôi lúc cũng rất hiếu thắng ngạo nghễ; tựa như Liên Thuyên Ấn của chính bản thân nàng ấy.

“Thiếu chủ!” Lan Chi vội vã đi đến bên Sở Lan Tâm. Thấy cô ngẩn đầu lên ý bảo cứ nói thì nàng lập tức tiến đến cúi người nói nhỏ vào tai Sở Lan Tâm.

Sững sờ nhìn Lan Chi lui ra cung kính đứng trước mình, Sở Lan Tâm vội buông sổ sách ra mà hỏi lại: “Thông tin chính xác chứ?”

“Chính xác! Là ta vô tình nghe họ kể lại, không sai được.” Lan Chi gật đầu chắc nịch.

“Ha ha ha!” Sở Lan Tâm ngửa mặt lên cười to, ánh mắt rực cháy khí thế hào hùng. “Vũ Đình Nghiêm Thần! Không ngờ ngươi cũng có lúc ngu ngốc như vậy. Ha ha ha!”

“Thiếu chủ, bình tĩnh lại.” Lan Chi hốt hoảng nhìn khắp nơi. Mặc dù đây là Sở gia nhưng ai biết có bị người bất lương nào nghe được mà đồn ra ngoài không. Khi đó thiếu chủ mang danh bất kính với Diệu vương hay hoàng thất thì khổ. Từ lúc bị Diệu vương gài bẫy thì thiếu chủ của nàng suốt ngày nung nấu ý định trả thù, có thể nói dụng tâm còn hơn lo cho gia tộc nữa kìa. Chẳng biết là vì uất hận hay vì đơn thuần thiếu chủ và Diệu vương trời sinh đối nghịch nữa?

“Đúng, phải bình tĩnh a. Bây giờ ta chỉ cần chờ cơ hội thích hợp nhất là được.” Sở Lan Tâm cười rạng rỡ như trút xuống được gánh nặng. Cô nheo mắt lại bắt đầu tính toán. “Ngươi nói lễ hội mùa đông hay Tết nguyên đán thì thích hợp?”

“Ta…” Lan Chi ấp úng. Nàng cũng không có gan như thiếu chủ mà ngồi tính kế nhân sinh của Diệu vương a.

Sở Lan Tâm thấy vậy cũng không ép buộc Lan Chi.

“Hm, để đảm bảo vạn vô nhất thất thì ta cần ra trận rồi. Nhất định phải khiến họ không dám buông tay ở phút cuối. Hừ, Diệu vương, khà khà… ha ha ha….”

“Thiếu chủ, chính quân bảo ngài đến đại sảnh cùng Vũ công tử đi dạo.”

Tiếng cười lập tức im bặt.

Lan Chi đứng lùi về sát vách tường, mặt cúi gằm xuống đất, thu nhẹ hơi thở như muốn bản thân trở nên vô hình nhất có thể. Thị vệ vào thông báo cũng lùi về cạnh cửa lớn, tư thế thủ sẵn để có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào. Mấy ngày nay ai trong Sở gia cũng biết thiếu chủ nhà họ bằng mặt không bằng lòng việc hôn sự với Thánh tử của Miên tộc. Chỉ cần có thể, thiếu chủ lập tức làm khó dễ Vũ công tử ý muốn bảo hắn lui hôn. Ai biết Vũ công tử như tuyết liên trên núi cao, không ăn khói lửa nhân gian cho nên hoàn toàn bỏ qua phản kháng của thiếu chủ, làm nàng ấy mỗi lần nghe tên Vũ công tử là cứ như núi lửa bạo phát.

Ngoài cửa, thị vệ ấp a ấp úng cố nói hết lời: “Chính quân còn nói, ngài ấy đã gọi Ngọc công tử…”

“Ta đi! Ngươi khỏi nói tiếp.” Sở Lan Tâm phẫn hận thốt lên rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Phụ thân ơi là phụ thân, ngài dưới gối chỉ có mình con thôi đấy, cớ gì cứ phải ép con như vậy? Nếu dồn con vào đường cùng thì đừng trách con bỏ nhà ra đi!

Vũ Đình Nghiêm Thần! Đầu sỏ gây ra chuyện này chính là ngươi! Chờ kết thúc Giao ước trăm năm thì ta khiến ngươi nếm thử mùi vị khổ sở mà ta đang trải qua!

———————————

————————

“Vòng một thi đồng đội lần này sẽ thi vượt trạm. Địa điểm được chọn là dãy Lam Sơn – Linh Sơn, sa mạc lạnh Nga Lạc, đầm lầy Sương trắng, rừng Mưa và Hải Vực.” Lý Chương Hải Thụy đứng trên đài cao công bố thể lệ vòng thi. Hôm nay hắn đổi sang mặc võ phục theo kiểu dáng của Đông Ly quốc, một màu đen lịch lãm với chỉ bạc thêu viền xung quanh. Với gương mặt tuấn tú góc cạnh, cả người tràn ngập lực lượng cùng nụ cười đầy tà khí quyến rũ, Lý Chương Hải Thụy rất dễ dàng thu hút được ánh nhìn si mê của đa số mọi người.

“Mỗi đội sẽ lần lượt bốc thăm cho hai vòng thi. Con số đầu tiên là cửa vào. Con số thứ hai là địa điểm thi. Con số thứ ba là số trạm phải vượt, tối đa là năm trạm. Con số cuối cùng là số người trong đội tối đa bị loại, tức là bốc trúng số năm thì cuối cùng cả đội phải còn trụ được bốn mươi lăm người thì mới xem là qua vòng. Còn ai thắc mắc gì không?”

Thấy mọi người đều tỏ ý hiểu, Lý Chương Hải Thụy mới ra hiệu bảo người bên quản sự Giao ước bước lên đài cao. Trên đài đặt sẵn bốn hộp gỗ, bên cạnh đều có người đứng giám sát và ghi chép.

“Lượt bốc thăm đầu tiên, mời đội trưởng mỗi đội.”

Lần lượt từng đội trưởng mỗi đội đều bước lên đài cao. Bên đội của Đông Ly quốc vẫn là Sở Lan Tâm làm đội trưởng.

Nhìn qua bên bọn người Thất Sát điện, Nghiêm Thần nháy mắt ý bảo họ thi đấu có chừng mực một chút. Vị trí của cô đã được người khác thay vào rồi nên không lo gì mấy. Cô chỉ sợ bọn họ chơi quá hứng thú mà quên mất vượt trạm thì khổ.

“Đội của Thiên Địa thương hội, 2133!”

“Đội của Nam Hà quốc, 5310!”

“Đội của Bắc Chiến quốc, 3342!”

“Đội của Tây Vệ quốc, 7255!”

“Đội của Nguyệt Lệnh tộc, 9524!”

“Đội của Đông Ly quốc, 1111!”

Toàn trường kinh ngạc!

Nhất nhất nhất nhất, quá khí phách a!

Nghiêm Thần cũng hết sức khâm phục Sở Lan Tâm. Tay nàng ta ‘đỏ’ thật đấy, bốc được số đẹp đến vậy, không hổ là hào quang nữ chủ a. Kiếp trước đi mua vé số mà có nàng ta thì chắc may lắm.

Chờ khi lượt bốc thăm đầu tiên công bố xong thì lượt thứ hai bắt đầu. Lần này cả đội để Nghiêm Thần lên đài.

Thong dong cầm ra lá thăm đầu tiên mở ra xem, Nghiêm Thần nhún vai chẳng nói gì rồi đưa cho người ghi chép. Cô biết mình chẳng thể bốc được số nào đẹp hơn Sở Lan Tâm đâu.

Lá thăm thứ hai, Nghiêm Thần nhìn vào cũng chỉ bĩu môi một cái rồi thôi.

Lá thăm thứ ba, Nghiêm Thần bắt đầu cảm thấy có điều bất ổn.

Lá thăm thứ tư, mặt của Nghiêm Thần hoàn toàn đen lại.

Lý Chương Hải Thụy liếc nhìn con số tổng kết mà Nghiêm Thần bốc được thì kém chút ôm bụng mà cười. Dưới ánh nhìn đầy sát khí của cô, hắn chỉ còn biết nghẹn lại trong bụng không dám cười ra tiếng. Người ta nói giận quá hóa liều, hắn sợ nàng ta trong phút chốc mất bình tĩnh mà dùng quyền hạn Đại Đế lâm thời ‘xử trảm’ hắn, khi đó muốn khóc cũng không thể chứ nói chi cười.

Có một loại xúc động muốn che mặt, Nghiêm Thần ai oán trở về đội của mình. Vì cớ gì khi có mặt Sở Lan Tâm thì vận khí của cô luôn giảm sút đến mức đáng thương như vậy chứ? Thật là không có đạo lý a. Sở Lan Tâm chỉ là nữ chủ trong kịch bản mà cô chết năm mười tuổi thôi. Còn bây giờ cô mười lăm tuổi vẫn sống khỏe mạnh thì không lý nào vẫn bị nàng ta đoạt hết vận may được. Rốt cuộc là vì sao?

“Đội của Thiên Địa thương hội, 5124!”

“Đội của Nam Hà quốc, 1213!”

“Đội của Bắc Chiến quốc, 6422!”

“Đội của Đông Ly quốc, 4444!”

Toàn trường kinh hách!

Có cần đối lập đến vậy không? Từ 1111 xuống 4444?

Tứ tứ tứ tứ, đọc nhanh quá sẽ thành tử tử tử tử. Từ chết tới chết a!

Mặc cho ánh nhìn quỷ dị của mọi người, Nghiêm Thần vẫn rất thong dong ngẩn cao đầu đón nhận. 4444 thì sao chứ? Tứ quý a! Đặc biệt như vậy còn muốn thế nào nữa?

Đúng lúc này, Sở Lan Tâm đứng bên cạnh Nghiêm Thần phán một câu đầy hả hê: “4444? Diệu vương, nhân phẩm của ngài kém quá!”

“Có giỏi ngươi cũng lên bốc được 4444 đi, khi đó ngươi mới biết ta được trời cao ưu ái yêu thương tới mức nào.” Nghiêm Thần hiên ngang lẫm liệt mà nói, hoàn toàn bỏ qua biểu cảm ‘ngươi quá tự luyến’ của mọi người.

“Ta biết bản thân chẳng được trời cao ưu ái như ngươi. Ít nhất thì ta không có ‘vận đen’ a.” Sở Lan Tâm chế giễu ngược lại.

Méo, Sở Lan Tâm ngươi đây là muốn kiếm chuyện với ta? Nghiêm Thần trừng mắt nhìn cô gái đứng bên cạnh mình. Từ khi nào mà cô gái trầm tĩnh ôn hòa này lại biến thành năng động thích soi mói thế? Nghiêm Thần đột nhiên cảm thấy, vẫn là Sở Lan Tâm trước năm mười bảy tuổi nhìn thuận mắt hơn.

*

Dãy Lam Sơn – Linh Sơn, cửa vào số 1.

“Ta muốn bốc đề thi! Các ngươi đừng van xin vô ích!” Nghiêm Thần trừng mắt với các đội viên rồi bước đến chỗ người gác trạm. Người này là do chính nguyên giới đưa xuống, đảm bảo không ai luồn lách hối lộ gì được cả. Thấy Nghiêm Thần đại diện bốc thăm, người gác trạm đưa đến trước mặt cô một hộp gỗ xinh đẹp.

Vươn tay vào trong lấy ra một mảnh giấy, nét chữ đều đặn và uyển chuyển đập vào mắt chỉ làm Nghiêm Thần càng thêm đau xót. Đôi con ngươi tối đen như vũ trụ vô tận hoàn toàn không còn một tia sáng. Nghiêm Thần ngẩn đầu u buồn nhìn trời. Quá khi dễ người đi!

Mọi người tò mò nhìn Nghiêm Thần, có một loại cảm giác hiểu rõ bắt đầu lan tràn trong lòng họ. Lần lượt bước đến cạnh cô, hàng chục con mắt hướng về mảnh giấy viết đề thi.

“Ta gửi một phần hồn vào gió, gửi lời nguyện cầu mang cả nụ cười và nước mắt, bay đến mọi phương trời.” Sở Lan Tâm đọc lên thành tiếng, sau đó khóe mắt cô giật giật vài cái. Sao giống đề thi văn ở Thái Học viện thế? Chỉ khác ở chỗ, khi còn đi học thì lão sư ra đề giống kiểu này bắt viết thành bài thơ hoặc phân tích hoặc đánh giá hoặc liên tưởng… Còn bây giờ thì phải tìm đáp án để vượt trạm.

Mười hai năm ở Thái Học viện đủ để cô khâm phục trình độ ra đề thi của Thương Khung rồi, đẳng cấp vượt bậc so với thời phổ thông ở Trái Đất. Giờ đọc lại đề thi này tự nhiên có chút hoài niệm!

“Diệu vương, chúng ta đã xin ngài đừng bốc đề rồi mà.” Một đội viên cảm thán.

“Đề thi giống đề thi văn của Thái Học viện thế này rất là lắc léo a.” Một đội viên khác than thở.

“Nhìn mặt chữ thì đơn giản nhưng đáp án khẳng định vượt ngoài dự đoán.”

Các đội viên thay nhau lên tiếng, chẳng quá câu nệ tiểu tiết với Nghiêm Thần. Dù sao thi đồng đội thì việc hòa hợp với nhau là quan trọng nhất, chức tước địa vị gì đó lùi về sau lâu rồi. Hơn nữa họ biết rõ Nghiêm Thần chẳng bận tâm lời của họ đâu.

“Các ngươi nói đủ thì suy nghĩ đáp án đi.” Nghiêm Thần thở hắc ra mà nói. Đọc đi đọc lại cái đề thì cô càng ngửi được mùi vị âm mưu trong đây. Thi vượt trạm này vốn không đơn thuần là qua vòng nữa rồi.

Giao ước trăm năm cuối cùng chỉ chọn ra một trăm người nhưng khi thi đấu lại chia ra thi cá nhân và thi đồng đội không phải không có lý do của nó. Thương Khung cần người có tâm, có tầm và có tài để giúp nó điều hòa linh mạch chứ không phải cần người có thực lực cường đại.

Cho nên, cái đề thi này… ý nói gì a?

“Có một chuyện ta quên nói.” Người gác trạm nhìn năm mươi gương mặt chau mày ngẫm nghĩ có chút thương cảm thốt lên. “Đề thi thí sinh Vũ Đình Nghiêm Thần bốc trúng có kí hiệu màu đỏ, biểu thị mức độ khó cao nhất.”

“…”

“DIỆU VƯƠNG!!!”

[text_hash] => 678a4745
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.