Array
(
[text] =>
“Từ rất lâu ta đã nhận ra thái độ mà Thần nhi đối với ngươi rất kỳ lạ. Không như chủ tớ, cũng chẳng giống ái nhân, càng không là tri kỷ. Giữa ngươi và Thần nhi có một sự ăn ý vượt ngoài ý liệu của ta. Để diễn tả chính xác thì ta chỉ có thể nói, các ngươi tựa như một.” Nghiêm Tuyệt từ tốn nói, đôi tay thong thả thu lại toàn bộ quân cờ vào hộp gỗ.
Lăng Vân vẫn một mực đứng bất động mà lắng nghe.
“Phụ mẫu quan tâm Thần nhi hết mực, bảo hộ muội ấy gần như toàn diện thế nên vô tình quên mất ngươi. Điều này khiến ngươi càng tự do thực hiện những mệnh lệnh của muội ấy. Là thiếp thân ám vệ mà ngươi có thể không chút do dự rời khỏi Thần nhi để làm nhiệm vụ, vậy chỉ có thể nói ngươi hoàn toàn nắm rõ thực lực của muội ấy. Là thiếp thân ám vệ mà Thần nhi lại khiến ngươi đi thực hiện những nhiệm vụ tưởng chừng như chẳng có ý nghĩa gì, vậy chỉ có thể nói những chuyện đó có mối liên hệ với nhau mà ngươi là người duy nhất muội ấy tin tưởng giao cho thực hiện.”
Đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, Nghiêm Tuyệt thong thả đi đến đứng đối diện với Lăng Vân. Đôi mắt trong suốt lạnh giá như hàn trì, hờ hững lại lãnh khốc xoáy sâu vào người đối diện, cuối cùng hóa thành một mặt hồ tĩnh lặng.
“Ngươi có cam đoan được chủ nhân của mình sẽ trở về?”
“Không.” Lăng Vân đáp lời dứt khoát.
“Ngươi có cam đoan được chủ nhân của mình vẫn còn sống.”
“Không.”
Hít thật sâu để giữ vững bình tĩnh, Nghiêm Tuyệt tiếp tục hỏi: “Thần nhi muốn điều gì?”
Lần này Lăng Vân không trả lời ngay. Gương mặt hắn bị ẩn sau lớp khăn đen bịt kín, chỉ có đôi mắt vẫn hiện hữu thần thái trung kiên đối với chủ nhân mình như trước đây. Lưỡng lự hồi lâu, cuối cùng hắn trầm giọng đáp: “Không thể nói được.”
Ngay tức khắc, Vĩnh Diệu cung đột ngột sáng lên, đạo cảnh lượn lờ bao phủ phong tỏa không gian. Chỉ trong chớp mắt, ám vệ đã bao vây toàn bộ cung điện, cao thủ luyện đạo trấn giữ Đông Ly cũng hiện thân. Tầng tầng thiên la địa võng giăng kín, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Thấy tình cảnh này, Lăng Vân chỉ nhàn nhạt đưa mắt đánh giá khắp nơi, không hề tỏ ra chút bối rối nào cả. Từ lúc nhỏ hắn đã được đưa vào Ám Các, điều đầu tiên của để trở thành ám vệ đó là triệt tiêu cảm xúc của bản thân. Dù lâm vào hiểm cảnh thập tử vô sinh thì cũng không được phép để đối phương nhìn ra bất cứ sơ hở nào.
Hắn là thiếp thân ám vệ của chủ nhân, tuyệt đối sẽ không bại lộ chính mình khiến chủ nhân lâm vào tình cảnh càng thêm nguy cấp.
“Vẫn không nói?” Nghiêm Tuyệt hỏi.
Lăng Vân không đáp, mũi chân hơi di động, cả cơ thể bước vào trạng thái cảnh giới cao độ.
“Không thể nói được!”
Vút! Vút! Vút!
Ám tiễn xuất động như ánh chớp đánh thẳng về phía Lăng Vân. Ngay lập tức hắn lách mình né tránh.
Bất chợt, không gian vặn vẹo, gió xoáy nổi lên bao bọc xung quanh Lăng Vân. Đao phong mang theo ám kình quỷ dị tủa ra khắp nơi, phá tan từng lớp đạo cảnh. Âm vang chấn động kinh hồn, từng lớp kiến trúc trong Vĩnh Diệu cung rạn nứt rồi đổ nát.
“Đao phong lĩnh vực?” Nghiêm Tuyệt đứng trong phòng hộ được bản thân tạo ra bằng các quân cờ, vẻ mặt chợt thay đổi nhìn tình cảnh ngoài dự đoán như thế này.
Gió xoáy ngày một lớn mạnh, chẳng mấy chốc đã ép Nghiêm Tuyệt và toàn bộ ám vệ phải chật vật lùi ra xa. Ngay cả những cao thủ luyện đạo cũng chỉ biết gắng gượng chống đỡ, không cách nào tiếp cận gần thêm được.
“Là tiểu xu xu.” Nghiêm Tuyệt kinh ngạc thốt lên. Không ngờ Thần nhi để cho Lăng Vân mang theo tiểu xu xu. Càng không ngờ tới nó đã tiến giai đến cảnh giới ngộ ra lĩnh vực. Cứ thế này thì họ chẳng cách nào bắt Lăng Vân được rồi. Bởi linh thú một khi bước vào lĩnh vực thì nó đã đạt tới cảnh giới luyện đạo cao nhất.
Cho nên nói, không hổ danh là thủ hạ do Thần nhi huấn luyện sao. Cả ám vệ lẫn linh thú đều là bọn… khó chơi.
ẦM!!!
Lĩnh vực nổ tung, khói bụi bay mù mịt. Nghiêm Tuyệt nheo mắt nhìn vào đống hỗn độn trong cung điện, nơi đó hiện giờ chẳng còn ai cả.
Chạy thoát rồi.
Ám vệ lần lượt rà xoát khắp nơi. Mãi một lúc sau, thủ lĩnh đội ám vệ tiến đến trước mặt Nghiêm Tuyệt cung kính bẩm báo: “Đại hoàng tử, thiếu mất một bức tranh đặt trong ngăn bàn.”
“Cho người dọn dẹp nơi này.” Nghiêm Tuyệt gật đầu rồi phân phó, sau đó xoay người rời khỏi. Hắn cũng không phải thật sự muốn bắt Lăng Vân, nếu vì chuyện này mà làm liên lụy Thần nhi thì tội của hắn sẽ nặng lắm.
Bức tranh đặt trong ngăn bàn sao? Lăng Vân lấy đi thứ đó làm gì?
“Ai~ ta mới rời đi một chút mà đã làm lớn chuyện vậy rồi sao?”
“Phụ thân.” Nghiêm Tuyệt cúi người chào, âm điệu vẫn như cũ nhàn nhạt lạnh lẽo.
Thấy vậy, Diệp Phong cũng chỉ cười trừ cho qua. Đứa con này suốt ngày cứ như tảng băng di động, hắn cũng hết cách rồi. Liếc mắt nhìn đống hỗn độn phía xa, Diệp Phong cười đến ý vị thâm trường. “Tiểu tử đó lấy đi cái gì?”
“Một bức tranh thủy mặc cuộn tròn đề hai câu thơ.”
Nghi hoặc một chút, Diệp Phong ra hiệu ý bảo nhi tử đi theo mình. Xuyên qua tiểu trúc lâm, cả hai người bước vào một đình viện ở ngự hoa viên. Ngồi vào đối diện nhau, Nghiêm Tuyệt theo thói quen mở bàn cờ ra. Trong hoàng cung này, đình viện nào cũng bị hắn đặt sẵn một bộ bàn cờ rồi.
“Thần nhi thích tranh từ khi nào nhỉ?” Diệp Phong nhận lấy hộp quân cờ trắng rồi hỏi. Thấy nhi tử mình lắc đầu, hắn cười cười vươn tay cầm lấy một quân cờ đặt lên bàn. Đối diện, Nghiêm Tuyệt cũng đã đặt lên bàn cờ một số quân đen ngẫu nhiên.
“Hai câu thơ gì?”
Nghiêm Tuyệt vừa đếm cờ vừa trả lời: “Tĩnh u hồ, tĩnh tại tâm/ Non xanh nước biếc ngàn năm hỏi lòng.”
Nghe vậy, Diệp Phong nghiền ngẫm nhìn chằm chằm vào bàn cờ. Hai câu thơ đạt được trình độ cơ bản thế này đúng là bút tích của Thần nhi. Chỉ là nó có ý gì đâu? Lăng Vân sẽ không bất chấp tình cảnh nguy hiểm lúc này chỉ để trở về lấy bức tranh ‘tầm thường’ đó cả.
Vế trên dùng cổ văn tự, vế dưới dùng tân văn tự? Hm…
“Thanh san lục thủy… thiên niên… vấn tâm…” Nghiêm Tuyệt ngập ngừng chuyển vế dưới trở về cổ văn tự, có cảm giác chẳng mấy lưu loát. “Tĩnh tại tâm, vấn tâm? U hồ, thanh thủy? Thiên niên…”
Ngồi đối diện, Diệp Phong im lặng để nhi tử tập trung phân tích. Trong nhà, đứa bé này chính là người thông minh nhất. Mặc khác, dù khá hổ thẹn nhưng phải nói rằng, đến cả Phượng Khuynh cũng chưa chắc hiểu rõ Thần nhi bằng Tuyệt nhi. Dù sao từ nhỏ tới lớn, cả ba đứa nhỏ trong nhà đều do Tuyệt nhi dẫn dắt. Hình tượng huynh trưởng của thằng bé chính là khối thiết bản lớn nhất trong lòng ba đứa trẻ kia. Cho nên với một tâm tư lắt léo đầy mưu mô của Thần nhi thì chắc chỉ mỗi Tuyệt nhi là nhận ra được thôi.
“U hồ thanh thủy, thiên niên tĩnh tại, vấn tâm tại tâm.” Nghiêm Tuyệt bỗng thốt lên, sắc mặt đã trầm xuống càng thêm lạnh lẽo. “Không phải Thần nhi muốn lấy một thứ gì đó mà là muốn để lại lời nhắn cho chúng ta.”
Thu lại nụ cười, Diệp Phong trầm tư nhịp nhịp ngón tay trên bàn. Hắn nói: “Bức tranh đó do ai vẽ?”
Nghiêm Tuyệt ngẫm nghĩ một chút nhưng chỉ thở dài lắc đầu. Đúng lúc này, một bóng người nhỏ nhắn chạy vội vào trong đình rồi lao vào người Diệp Phong.
“Phụ thân! Là tên khốn nào phá hoại Vĩnh Diệu cung của nhị tỷ? Con phải dày vò chết hắn!”
Đau đầu trấn an cảm xúc bạo động của Nghiêm Khánh, Diệp Phong bày ra nụ cười vô cùng hòa ái mà giảng giải. Hắn cũng không muốn quân địch chưa tiến vào hoàng cung thì nơi này đã bị tiểu ma vương đây phá nát.
“Là Thần nhi muốn xây mới lại cung điện.”
Chớp mắt nghi hoặc, Nghiêm Khánh dò hỏi: “Thật?”
“Con cũng biết Thần nhi vì bảo vệ mọi người mà biến mất. Chờ con bé khỏe lại sẽ trở về, khi đó cung điện này làm sao còn xứng với khí chất và danh vọng của Thần nhi nữa. Cho nên đâu, xây mới lại mới tốt.”
Liếc nhìn tiểu Khánh nhi lại bị lừa gạt trôi qua, nội tâm Nghiêm Tuyệt than thở. Hai vị muội muội đã đảm đương được trách nhiệm của mình, xem ra kế tiếp cần tập trung huấn luyện cho Khánh nhi. Quá tin người cũng là một bệnh cần phải trị, dù cho người được tin tưởng là thân nhân của mình. Nếu không sau này đệ ấy sẽ lâm vào tình cảnh rối loạn như bọn họ vậy, chỉ vì quá tin Thần nhi.
“Vậy à.” Nghiêm Khánh gật gù rồi chợt hỏi: “Lúc nãy con nghe đại ca đọc thơ. Là thơ gì vậy?”
“U hồ thanh thủy, thiên niên tĩnh tại, vấn tâm tại tâm.” Nghiêm Tuyệt nhàn nhạt nhắc lại.
“Ơ, sao nghe giống câu ‘non xanh nước biếc ngàn năm hỏi lòng’ thế?”
Ngay lập tức, hai cặp mắt sắt lạnh hướng thẳng về Nghiêm Khánh làm hắn bối rối lùi về sau vài bước. Gì vậy? Hắn nói sai gì sao?
“Làm sao con biết câu thơ đó?” Diệp Phong vội hỏi.
“Thì lúc trước Vệ tỷ phu ở đây có vẽ rất nhiều tranh thủy mặc, trong đó có một bức bị nhị tỷ đề hai câu thơ. Chính là câu con mới vừa đọc đấy.” Nghiêm Khánh ngây ngốc đáp lại.
Nghe thế, cả Diệp Phong và Nghiêm Tuyệt càng chau mày chặt hơn. Liên quan đến Vệ Tường Lâm? Xem ra phải bắt tên tiểu tử đó lại rồi.
Diệp Phong xoa cằm ngẫm nghĩ. Hiện giờ ở gần Mộc Lương nhất, ngoài Thanh nhi thì cũng chỉ còn Thanh Hàn. Được rồi, để Thanh Hàn đi chắc là… không sao đâu?!
[Thanh Hàn, bắt Vệ tiểu tử lại.]
[Được.] Không cần hỏi lý do thì Tiêu Thanh Hàn đã nhanh chóng đáp ứng. Hiện tại bất cứ ai trong bọn họ yêu cầu thì đều là manh mối liên quan tới Thần nhi.
Thở nhẹ ra, Diệp Phong than vãn: “Cũng chẳng biết Phượng Khuynh thế nào rồi? Mong rằng hắn giữ được bình tĩnh, đừng lạm sát người vô tội.”
Trong lúc này, Nghiêm Tuyệt lại lâm vào hỗn loạn. Hỏi lòng? Hỏi điều gì? Muội ấy rốt cuộc muốn biết điều gì?
“Chậc, vẫn không liên hệ được với Mạc Nhiên…”
“Mạc Nhiên?” Nghiêm Tuyệt như bừng tỉnh mà thốt lên: “Đúng rồi, vì sao Thần nhi kêu gọi được Thiên Túng?”
Câu hỏi này làm Diệp Phong và Nghiêm Khánh có chút không biết trả lời làm sao.
“Ngay cả tam phụ thân cũng chỉ có thể kêu gọi được Mạc Nhiên, vậy tại sao Thần nhi có thể kêu gọi Thiên Túng. Theo sử tích ghi lại, từ khi Thương Khung hình thành tới nay, trước Thần nhi không hề có bất cứ ai kêu gọi được tộc trưởng của Thập đại tộc khế ước. Ngay cả mẫu thân cũng chỉ kêu gọi được tiền nhiệm tộc trưởng của Phần Thiên tộc mà thôi. Hơn nữa, vì sao cứ nhất định phải là Thiên Trụ tộc? Thần nhi hoàn toàn có khả năng kêu gọi Phần Thiên Ấn giống như mẫu thân.”
Siết chặt nắm tay, Nghiêm Tuyệt tiếp tục sắp xếp lại từ ngữ mà nói: “Mặc khác, phụ thân chẳng phải đã nói ngay cả tộc trưởng Liên Thuyên tộc và Trực Phù tộc cũng được thức tỉnh sao? Chuyện này quá trùng hợp đi. Bỏ qua chuyện của Nạp Lan Doanh Chính, hắn bởi vì do Minh Đế gián tiếp can thiệp nên mới tiếp nhận được Họa Ảnh nhưng còn nữ tử gọi Sở Lan Tâm kia? Theo tư liệu, nàng ta lúc đầu nhận là Bảo Ấn, khi đến Lời chúc phúc thì lập tức thức tỉnh Liên Thuyên Ấn. Nhưng mà…”
“Nhưng mà ngay đến Nạp Lan Doanh Chính cũng phải mất ba ngày mới có thể tạo được liên kết với Họa Ảnh. Đoan Mộc Ẩn mất đến một tháng để tái lập liên kết với Hàn Quang. Vậy mà nàng ta chỉ trong khoảnh khắc nhận Lời chúc phúc đã có thể thành công hoàn thành nghi thức với Khinh Ưu.” Diệp Phong tiếp lời.
Cả hai nhìn nhau, sắc mặt đều âm u như cơn giông sắp tới.
“Nếu như đã thức tỉnh trước đó thì sao?” Nghiêm Khánh chợt hỏi.
Cả Nghiêm Tuyệt và Diệp Phong giật mình. Đúng vậy, nếu đã kêu gọi được Thần Ấn trước đó thì những nghi vấn trên đều được giải đáp. Thế nhưng, điều kiện gọi được Thần Ấn là phải thông qua đại trận pháp hoặc sức mạnh thần uy nối đến thông đạo của Thập đại tộc khế ước, được linh trí của Thương Khung thừa nhận và được Thiên đạo của lục giới chính nguyên cho phép. Dù linh trí Thương Khung có muốn che giấu cho nàng ta thì cũng không được, bởi đây là minh ước giữa chính nguyên giới là các thế giới trực thuộc cao nhất. Vậy mà theo tin báo về, thời gian trước khi Lời chúc phúc năm đó buông xuống, không hề có một đại trận pháp hoặc năng lượng thần uy nào được thôi động.
“Bắt cả Sở Lan Tâm lại. Con muốn biết nàng ta rốt cuộc là ai.” Là kẻ nào mà có thể khiến Thần nhi đặt cược vào việc duy trì đế vận của chính mình.
“Nếu nói thế thì nghi vấn lớn hơn nữa: Thần nhi rốt cuộc là ai?” Diệp Phong khàn giọng hỏi.
Nghiêm Tuyệt trầm mặc. Nhìn về bàn cờ chưa được khai cuộc, hắn chợt nhớ đến lời nhắn trong túi gấm.
“Đại ca, nếu bước đầu tiên đặt quân cờ ở điểm Thiên Nguyên, như vậy những nước đi kế tiếp đều chỉ là ảo ảnh.”
Là ai cùng muội chơi ván cờ ảo ảnh đó? Là ai đặt quân cờ đầu tiên vào điểm thiên nguyên?
Không thể nói được.
Đúng rồi, Lăng Vân luôn lặp lại câu nói ấy. Là ‘không thể nói’ mà không phải là ‘không được phép nói’.
Nếu ‘u hồ thanh thủy’ là chỉ Sở Lan Tâm, ‘vấn tâm tại tâm’ là chỉ Thần nhi, vậy ‘thiên niên tĩnh tại’ là chỉ kẻ nào?
“À, nhị tỷ… để lại lời nhắn như vậy nhằm mục đích gì?” Nghiêm Khanh cau có sắc mặt mà hỏi, nãy giờ hắn nghe hai người họ nói mà đầu óc cứ xoay như chong chóng, chẳng hiểu gì cả.
Cả ba người nhìn nhau rồi mệt mỏi thở ra.
Đúng vậy, tìm ra đáp án nhằm mục đích gì?
————————————
————————————
Không gian thuần hắc ám không xác định được bất cứ vị trí nào. Đột nhiên ánh sáng lóe lên, yếu ớt như một đốm lửa sắp tàn. Nương theo ánh sáng nhỏ nhoi đó, một tháp băng khổng lồ dần hiện ra. Ma văn vây kín cả tháp và lưu động thành dòng, năng lượng tỏa ra dịu nhẹ tràn ngập sinh cơ.
Tại trung tâm của tháp băng, hai bóng người tĩnh lặng lơ lửng bên trong, cơ thể đều bị sương giá bao phủ. Dung nhan cả hai giống nhau như đúc, tinh xảo như điêu khắc nhưng không diễm lệ, vẻ mặt an tường vô bi vô ai. Thế rồi cơ thể cả hai người dần sáng lên, cuối cùng tựa như quang minh thắp sáng toàn bộ tháp băng. Rất lâu sau đó, ánh sáng nhẹ dần rồi hội tụ thành một đoàn sáng bay ra khỏi vùng băng tuyết này.
Quang ti lưu động, ma văn xuất hiện, chẳng mấy chốc đoàn sáng đã hóa thành hình người mông lung.
“Thức tỉnh có được không? Xem như ta cầu xin con đấy, hài tử của ta.”
[text_hash] => 85b290f5
)