Array
(
[text] =>
Chương 7: Chính Sự Đường đãi tiệc
Ngô Củ đại thể biết bên cạnh Tề Hoàn Công có nhiều năng thần dị nhân. Cuộc đời Tề Hoàn Công có rất nhiều truyền kỳ, không chỉ là chiến tích sự nghiệp to lớn, cũng thu hút đến bên cạnh một đám người tài ba, cũng có rất nhiều chuyện xưa, điển cố.
Đông Quách Nha chính là một trong số đó. Đông Quách Nha là vị đại thần liều chết can gián, làm người thẳng thắn, nói chuyện khắc nghiệt, xuất thân phi thường lại ngốc ở trong Tề cung, bị coi như cu li.
Đông Quách Nha có một đặc điểm là mặc kệ người khác có thích nghe hay không, chỉ cần bản thân muốn nói nhất định sẽ nói ra. Ở thời điểm hắn làm Đại gián rất nhiều lần liều chết gián ngôn, chọc giận Tề Hầu. Bất quá Tề Hầu cũng không có giết hắn. Đông Quách Nha cũng có bản lĩnh riêng để bảo vệ tánh mạng, hơn nữa từng bước thăng chức, trở thành Thượng khanh Thượng Đại phu.<HunhHn786>
Ngô Củ vừa nghe đại danh liền biết đây là một trong năm truyền kỳ ngày sau ở bên cạnh Tề Hoàn Công. Trong lòng Ngô Củ tức khắc chỉ còn lại có hai chữ “Quả nhiên”.
Đông Quách Nha mồm miệng lanh lợi, tư duy gọn gàng ngăn nắp, hơn nữa lời nói khắc nghiệt. Quả nhiên là văn nhân nghé con mới sinh không sợ hổ.
Ngô Củ nghe Đông Quách Nha nói, không những không có tức giận, ngược lại phi thường cao hứng.
Đông Quách Nha ngày sau là đại thần bên Tề Hoàn Công. Vậy Ngô Củ muốn bảo vệ mạng thì phải cùng Đông Quách Nha xây dựng quan hệ tốt. Hiện giờ Đông Quách Nha được đưa đến trước mắt, Ngô Củ liền nắm cơ hội.
Ngô Củ cười nói:
“Đông Quách tiên sinh hữu lễ.”
Đông Quách Nha không nghĩ tới vị Công tử trước mắt cùng những gì mình nghe nói không có giống nhau. Đông Quách Nha nghe nói Công tử Củ tự đại ngạo mạn, ỷ vào sự thông tuệ nên kén chọn thu nhận người khác, nơi chốn kiêng kị hắn, khó thành châu báu. Hiện giờ gặp người thật, hắn lại thấy có bất đồng lớn.
Công tử Củ chẳng những khiêm nhường hữu lễ, hơn nữa thân thiện chịu nghe người khác nói. Mới vừa rồi Đông Quách Nha cố ý dùng từ khắc nghiệt công kích Công tử Củ. Công tử Củ thế nhưng vẫn luôn mỉm cười nghe. Cả tiểu đồng nghe cũng không nổi nữa, vậy mà Công tử Củ không có tức khí, còn khách khí kêu hắn là sư phó.
Nháy mắt Đông Quách Nha liền đối với vị Công tử khiêm tốn trước mắt có nhiều thiện cảm. Hắn lập tức làm lễ nói:
“Không dám nhận, không dám nhận. Công tử hữu lễ, mới vừa rồi là Đông Quách nói năng lỗ mãng.”
Tử Thanh nhìn hai người kia biến thành “thưởng thức lẫn nhau”, kỳ quái duỗi tay gãi gãi tóc.
Mới vừa rồi cái người kêu cái gì Nha này còn vẻ mặt khắc nghiệt, như thế nào xoay mặt liền trở nên khách khí như vậy?
Tử Thanh không rõ, liền đứng ở một bên.
Ngô Củ đi vào thiện phòng, Đông Quách Nha chính là sư phó của Ngô Củ. Hiện giờ vẫn là sáng sớm, cũng không có quá nhiều việc bận rộn, hai người liền tùy tiện trò chuyện.
Đang nói chuyện đột nhiên nhìn thấy một bóng trắng vọt vào trong phòng.
“Vụt!”
Mọi người hoa cả mắt. Đông Quách Nha đang nói chuyện cùng Ngô Củ, bị giật mình hoảng sợ, trừng mắt.
Một nam tử trẻ tuổi mặc một thân y phục trắng đã bay vào phòng.
Nam tử kia chính là Thiệu Hốt.
Thiệu Hốt xoay người, bảo kiếm bên hông hắn lóe lên. Nhìn thấy Ngô Củ, hắn lập tức tiến lên hô to.
“Công tử!”
“Tam đệ, nhỏ giọng một chút!”
Thiệu Hốt hô một tiếng, phía sau lại có một nam tử mặc y phục màu xanh đi đến. Đó là Quản Di Ngô.
Ngô Củ lắp bắp kinh hãi, nói:
“Quản sư phó, Thiệu sư phó.”
Đông Quách Nha nghe Ngô Củ nói như vậy, liền biết tiến vào chính là đại danh đỉnh đỉnh Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt, không khỏi nhìn chăm chú.
Quản Di Ngô bộ dáng tiên phong đạo cốt, diện mạo đoan chính, để một chòm râu dài, nhìn là biết người mưu sỹ.
Mà Thiệu Hốt nhìn rất trẻ.
Thiệu Hốt thấy Ngô Củ, lập tức nói:
“Công tử, Tề Hầu thật sự đưa ngài tới nhà bếp, thật buồn cười!”
Quản Di Ngô đi vào, vỗ bả vai Thiệu Hốt, nói:
“Tam đệ, tạm thời đừng nóng nảy.”
Thiệu Hốt tính tình tương đối nóng vội, duỗi tay đáp ở trên bảo kiếm. Bảo kiếm phát ra âm thanh rung động, giống như rời vỏ bất cứ lúc nào.
Quản Di Ngô nhìn thoáng qua Đông Quách Nha. Hắn lúc này tất nhiên không nhận biết Đông Quách Nha. Dù gì hiện giờ Đông Quách Nha bất quá chỉ là một người nhóm lửa mà thôi, còn chưa bộc lộ tài hoa.
Đông Quách Nha sao không hiểu, sao không biết bọn họ muốn tránh nói chuyện, vì thế nói:
“Củi không đủ, ta đi lấy chút củi tới.”
Đông Quách Nha nói, liền đi ra khỏi phòng. Quản Di Ngô nhìn thoáng qua, nói:
“Tử Thanh, ngươi đi canh cửa.”
Tử Thanh a một tiếng, nói:
“Dạ, Quản sư phó.”
Tử Thanh thực mau liền đến cửa phòng nhìn xung quanh.
Thiệu Hốt vừa thấy Đông Quách Nha đi ra ngoài, Tử Thanh cũng đi canh cửa, lập tức nói:
“Công tử, ngài chịu ủy khuất.”
Ngô Củ đè thấp giọng, nói:
“Hai vị sư phó, sao đến nơi đây? Nếu để Tề Hầu biết, sẽ trách tội hai vị sư phó.”
Thiệu Hốt cười lạnh một tiếng, tay nắm chuôi kiếm càng thêm dùng sức.
“Tề Hầu nếu là đường đường chính chính trị tội, ta còn xem hắn là đại trượng phu! Hiện tại ngược lại!”
Ngô Củ nghe xong, kỳ quái nói:
“Tề Hầu khó xử nhị vị sư phó?”
Theo lý mà nói cũng không nên như thế. Tề Hầu muốn Quản Di Ngô đại tài, hẳn là không so đo hiềm khích trước đây, đãi ngộ mới phải.
Quản Di Ngô nói Thiệu Hốt tạm thời đừng nóng nảy, lắc đầu nói:
“Vẫn chưa khó xử.”
Thiệu Hốt nói:
“Cái gì mà vẫn chưa khó xử, rõ ràng muốn cho chúng ta bất kham!”
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Quản Di Ngô ổn trọng, nói:
“Mới vừa rồi hai người chúng ta nhận được tin Tề Hầu mở tiệc mừng. Buổi tối hôm nay ở Chính Sự Đường có yến tiệc, có mời hai người chúng ta qua tham gia tiệc khao thưởng đánh bại Lỗ quân.”
“Hừ”
Thiệu Hốt cười lạnh một tiếng, nói:
“Nghe đi, nghe đi, là Chính Sự Đường đãi tiệc, lại là chúc mừng đánh bại Lỗ quân. Chẳng lẽ không phải cho chúng ta bất kham?”
Chính Sự Đường là nơi Tề Hầu cùng các đại thần thương lượng chính sự. Nghe tên liền biết. Chính Sự Đường đãi yến tiệc, đây là chuyện chưa bao giờ có. Quả thực chưa từng nghe thấy.
Càng đừng nói Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt hiện tại vẫn là tội thần, thế nhưng được mời đi chúc mừng chiến thắng Lỗ quân. Trách không được Thiệu Hốt trên mặt không có ánh sáng. Cách làm này đơn giản là hung hăng tát vào mặt Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt.
Ngô Củ vừa nghe, trong lòng lại hiểu rõ cười.
Thì ra Tề Hầu hiện tại là muốn chiêu mộ Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt. Chẳng qua ý tưởng của Tề Hầu, người khác đoán không ra. Tề Hầu mời Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt đến Chính Sự Đường ăn tiệc, kỳ thật là muốn biểu đạt thành ý. Bất quá tư tưởng của Tề Hầu luôn ngạo mạn, lại cao cao tại thượng, không giống ý tưởng của thần tử.
Ngô Củ trầm ngâm một chút.
Ta không có chí lớn, cũng không muốn cùng Tề Hoàn Công tranh cao thấp. Dù sao Tề Hoàn Công là kiêu hùng bá chủ trong lịch sử. Là vầng thái dương còn chưa có hoàn toàn lộ ra. Bản thân ta là ngôi sao nhỏ không bằng ai, nào dám tranh cùng nhật nguyệt? Ngô Củ ta rất biết tự mình hiểu lấy.
Còn nữa, Ngô Củ đời trước phải tranh đấu cả đời, đã mệt mỏi, ở thời điểm chết đã tinh bì lực tẫn. Nên đời này không nghĩ tranh cái gì nữa, chỉ cần thanh thản ổn định sống đã thấy thực đầy đủ.
Bất quá Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt đối xử với Ngô Củ thực tốt. Từ lúc Ngô Củ mở mắt ra đến giờ, hai vị sư phó này có thể nói là tận tâm tận lực, so với người cha ruột của Ngô Củ đời trước còn muốn tốt hơn. Ngô Củ thực cảm kích bọn họ, tất nhiên cũng không hy vọng Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt có sự cố.
Ngô Củ trầm ngâm nói:
“Nhị vị sư phó nghe Củ nói một lời.”
Thiệu Hốt nghe Công tử nói chuyện, hít sâu hai hơi, trầm tĩnh nghe.
Ngô Củ nói:
“Trước mắt ta không khác gì tù nhân, may mắn có thể bảo mệnh. Tề Hầu mời hai vị sư phó dự tiệc, hai vị sư phó không thể không đi.”
Thiệu Hốt vừa nghe, phi thường không vui, nói:
“Muốn đi nhị ca cứ đi, dù sao ta cũng không đi. Ta một ngày là thần của Công tử, cả đời là thần của Công tử. Muốn ta cùng Tề Hầu giả Nhan phụ Thế. Ta thà rằng ở trước mặt mọi người tự vận!”
Ngô Củ vừa nghe lập tức giữ chặt tay Thiệu Hốt, trong lòng “thình thịch” mãnh liệt.
“Thiệu sư phó, trăm triệu không thể!”
Quản Di Ngô cũng hoảng sợ. Tam sư đệ bản tính ra sao hắn rất tỏ, cũng không hay nói lời vui đùa, dọa Quản Di Ngô một thân mồ hôi lạnh.
“Tam đệ, thong thả nghe Công tử nói xong!”
Ngô Củ lôi kéo Thiệu Hốt, không cho hắn rút kiếm, nói:
“Thiệu sư phó trung tâm trong lòng Củ minh bạch. Nhưng đáng tiếc Thiệu sư phó theo sai chủ, áp sai bảo. Hiện giờ Củ trở thành tù nhân, liên luỵ nhị vị sư phó, sao có thể nhẫn tâm nhìn thấy nhị vị sư phó xảy ra chuyện. Mặc kệ nhị vị sư phó là vì Củ cũng được, hoặc là vì nghiệp lớn Tề quốc cũng thế, khẩn cầu nhị vị sư phó nhẫn nhịn.”
Thiệu Hốt nhìn chằm chằm tay Ngô Củ lôi kéo tay mình. Ánh mắt chớp động một chút, hắn không nói gì, chỉ là đem đầu nghiêng qua một bên, tựa hồ như không nghe. Trong lòng Thiệu Hốt cách làm của Tề Hầu là nhục nhã lòng trung thành của hắn.
Ngô Củ thấy Thiệu Hốt vẫn cứ lãnh ngạnh, hạ quyết tâm, lập tức kéo vạt áo, liền cong gối quỳ xuống.
“Củ cầu nhị vị sư phó.”
Thiệu Hốt hoảng sợ, thân thể chấn động. Quản Di Ngô cũng sợ tới mức không chịu được. Hai người vội vàng đi đem Ngô Củ giữ lại, không cho quỳ xuống.
Thiệu Hốt vội vàng nói:
“Công tử làm gì vậy! Đây là muốn ép Thiệu Hốt chết sao!”
Quản Di Ngô vội vàng nói:
“Tam đệ, Công tử nói đúng. Hiện giờ bảo trọng thân thể, lưu một mạng mới có thể báo đại ân của Công tử, vạn lần không thể lỗ mãng!”
Thiệu Hốt nhìn Ngô Củ, sắc mặt lập tức liền mềm mại xuống, nói:
“Công tử mời mau đứng dậy, Thiệu Hốt nghe theo ngài là được.”
Hắn nói, nhưng tựa hồ không cam lòng. Thở dài một hơi, hắn nâng Ngô Củ lên, liền quay đầu rời khỏi phòng bếp.
Quản Di Ngô nhìn Thiệu Hốt đi ra ngoài, nhẹ nhàng thở ra, dìu Ngô Củ, nói:
“Vẫn là Công tử có biện pháp. Thiệu Hốt rất cứng đầu, ta cùng đại ca khuyên hắn rất lâu, nói cũng không tác động được.”
Ngô Củ cũng nhẹ nhàng thở ra, nói:
“Còn làm phiền Quản sư phó chiếu cố Thiệu sư phó nhiều hơn.”
Quản Di Ngô nói:
“Đây là tất nhiên, thỉnh Công tử yên tâm.”
Ngô Củ cùng Quản Di Ngô dặn dò nhau mấy câu, Quản Di Ngô liền vội vàng rời đi.
Hắn ra khỏi phòng, quả nhiên thấy Thiệu Hốt đứng ở bên ngoài, sắc mặt lạnh lùng, một bộ rầu rĩ không vui.
Quản Di Ngô đi qua, cùng Thiệu Hốt sóng vai trở về. Đột nhiên mở miệng, giọng rất thấp, cũng không giống đột nhiên mở miệng, phảng phất như đắn đo rất nhiều, Quản Di Ngô sâu kín nói:
“Tam đệ, bất luận ngươi đối với Công tử có loại tâm tư gì, đều từ bỏ đi, chớ nên để người khác nhìn ra. Thân là bề tôi, chỉ lo trung quân, đưa tới cho Công tử phiền phức không cần thiết sẽ bị lên án.”
Thiệu Hốt ngẩn ra, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn qua Quản Di Ngô. Quản Di Ngô híp mắt, trong mắt đều là đúng rồi.
Thiệu Hốt vội vàng lại cúi đầu, nhìn đôi ủng màu trắng, thấp giọng nói:
“Thiệu Hốt đã biết.”
Trong tẩm điện.
Tề Hầu một thân triều bào màu đen, khoanh tay đứng ở phía trên đại điện.
Ở trong tẩm điện Tề Hầu, có một cái bản đồ khắc bằng gỗ treo ở trên tường. Đây là Tề Hầu sau khi hồi cung cố ý cho người làm treo lên.
Nghe nói bản đồ là Tề Hầu tự thân vẽ ra.
Năm đó Chư Nhi đăng cơ, cùng Văn Khương dâm loạn. Bào Thúc Nha cùng Quản Di Ngô thương lượng, chuẩn bị hộ tống Công tử Tiểu Bạch cùng Công tử Củ đi khỏi Tề quốc tị nạn.
Từ khi đó, Tiểu Bạch không phải Công tử, chỉ là một người bình thường không có thế lực mà thôi. Bọn họ một đường đào vong, đầu tiên là đi vào Đàm quốc. Ở Đàm quốc hắn cũng không có được thu nhận, ngược lại thu được chế nhạo cùng lạnh nhạt, cuối cùng bị Quốc quân Đàm quốc đuổi ra khỏi thành. Sỉ nhục đó hắn nhất nhất ghi tạc trong lòng.
Về sau, Bào Thúc Nha lại mang theo hắn đến vài quốc gia khác. Mỗi lần qua một vùng đất, hắn liền sẽ kỹ càng tỉ mỉ vẽ lại bản đồ. Những bức bản đồ có độ chuẩn xác phi thường kinh người.
Tề Hầu vẫn luôn lưu trữ những bức bản đồ đó. Rốt cuộc có một ngày, hắn về tới Tề cung, đem này những bản đồ đó chế thành một bản đồ bằng gỗ treo ở trong tẩm điện.
Tề Hầu khoanh tay đứng, triều bào màu đen càng khiến dáng người hắn cao lớn đĩnh bạt, có một loại khí chất kiêu hùng không ai bì nổi.
Tề Hầu nhìn bản đồ, liền nghe được có người mở cửa điện đi vào, âm thanh thực nhẹ. Người nọ đi vào, quỳ trên mặt đất.
“Quân Thượng.”
Tề Hầu cũng không có quay đầu lại, tựa hồ biết là ai đang quỳ gối nơi đó. Ánh mắt hắn vẫn cứ nhìn chăm chú vào bản đồ. Híp mắt, giọng hơi có chút khàn khàn, nặng nề nói:
“Công tử Củ…… thế nào?”
Người nọ quỳ, không có ngẩng đầu, trong đại điện không đốt đèn, tối tăm một mảnh, bóng tối che khuất khuôn mặt người nọ, thấy không rõ.
Liền nghe người nọ nói:
“Hồi bẩm Quân Thượng, Công tử Củ đã gia nhập thiện phòng. Hôm nay sáng sớm, Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt đã đến tìm Công tử Củ.”
Tề Hầu cười một tiếng. Tiếng cười có chút khàn khàn. Hơi hơi nghiêng đầu, khuôn mặt Tề Hầu từ trong bóng tối hơi chút lộ ra, một đôi mắt hẹp dài nheo lại, bên trong tràn ngập ý cười, nói:
“Đã biết, ngươi trở về âm thầm theo dõi, chớ để người khác nhìn ra manh mối, cẩn thận để ý…… nhị ca của Cô.”
Người nọ lập tức nói:
“Dạ, tiểu thần cáo lui.”
Chương 8: Rượu ô mai
Trong Chính Sự Đường Tề cung, tự nhân cùng cung nữ bận rộn, dọn bàn dọn dụng cụ dùng trong buổi tiệc. Hết thảy chuẩn bị thỏa đáng, họ lại đem phía trước phía sau Chính Sự Đường quét dọn lau chùi sạch sẽ một lần nữa. Lúc này mới sẵn sàng chờ đợi buổi tiệc mừng công bắt đầu.
Tiệc này quy cách rất cao, là cấp bậc quốc yến. Tuy rằng Tề Hầu mở tiệc chiêu đãi không nhiều người, nhưng hết thảy đều được chuẩn bị rất kỹ càng.
Thời điểm vừa đến, liền nhìn thấy Công Tôn Thấp Bằng một thân triều phục võ quan tiến vào. Công Tôn Thấp Bằng năm nay 34 tuổi tuổi, cũng coi như là lứa quan trẻ tuổi.
Tề Hầu có đặc điểm rất hay, tuy rằng khi làm Công tử, hắn không được phụ thân yêu thích, nhưng hắn lại kết giao với người tài ba dị sĩ. Công Tôn Thấp Bằng chính là một trong số đó.
Khi Tề Hầu vẫn là Công tử, người khác đều nói hắn ngu dốt, sinh ở nhà Hầu lại không có trí thông minh, khó thành châu báu.<HunhHn786>
Nhưng Công Tôn Thấp Bằng lại phi thường xem trọng Công tử Tiểu Bạch. Bởi vì Công tử Tiểu Bạch đối đãi người khác rất khiêm tốn. Ngay lúc đó Công Tôn Thấp Bằng vẫn là quan viên nhỏ, Công tử Tiểu Bạch lại lấy lễ tương đãi, làm Công Tôn Thấp Bằng cảm thấy đại ân sâu sắc.
Khi Công tử Tiểu Bạch từ Cử quốc chạy về Tề quốc tranh ngôi vị, Công Tôn Thấp Bằng liền dùng hết sức tương trợ. Lúc Cao Hề bày tính kế, hắn tự mình suất lĩnh Tề quân đi đón, rốt cuộc đã nghênh đón Công tử Tiểu Bạch về an toàn, đăng cơ trở thành Tề Hầu. Công Tôn Thấp Bằng có công lớn, cho nên lần này Công Tôn Thấp Bằng là công thần, nên được mời dự tiệc.
Công Tôn Thấp Bằng đi vào thì bên trong còn chưa có người. Hắn liền tự mình tìm chỗ ngồi xuống.
Thực mau, Cao tử cùng Quốc Tử cũng đến.
Cao tử cũng ba mươi mấy tuổi, ngang bằng Quốc tử, lớn hơn Công Tôn Thấp Bằng một chút, nhưng nhìn còn rất trẻ. Cao tử Cao Hề là người khôn khéo biết đưa đẩy, thời điểm tất yếu lại có thủ đoạn cao, thật sự là một người không thể khinh thường.
Dựa theo địa vị mà nói, thời kỳ đầu Xuân Thu quyền thế của Chu Thiên tử đã từ từ yếu bớt. Thời Tây Chu có hơn năm trăm chư hầu, tới thời Xuân Thu đã chỉ còn lại có hơn một trăm chư hầu. Hơn một trăm chư hầu này vẫn cứ bị quyền uy Chu Thiên tử áp chế.
Cao tử cùng Quốc tử là do Chu Thiên tử tự mình sắc phong làm Giám quốc Tề quốc. Bọn họ chỉ tiếp thu mệnh lệnh của Chu Thiên tử, thật giống như là Thái phó thời Tần Hán. Chỉ cần có Thái phó, đừng nói là Tam Công Cửu Khanh, mọi sự tình đều phải giao cho Thái phó duyệt qua, mới quyết định. Cao tử cùng Quốc tử, hai vị Giám quốc này chính là tồn tại như vậy. Bọn họ tồn tại một ngày thì chỉ huy nhóm Đại phu một ngày.
Ở Tề quốc, người có tiếng nói cao nhất không phải Tề Hầu vừa mới đăng cơ, mà là hai vị Thượng Đại phu Cao tử cùng Quốc tử.
Hơn nữa khi Tề Hầu vừa mới nhập Tề, hết thảy đều dựa vào hai vị Giám quốc chỉ điểm. Lần này quốc yến, Cao tử cùng Quốc tử còn phải ngồi ở vị trí trên đầu.
Lại đến thêm một người. Người nọ có chòm râu dài, bộ dạng tiên phong đạo cốt, vẻ mặt hiền hòa dễ gần, cười tủm tỉm chầm chậm đi vào. Đó là sư phó Bào Thúc Nha của Tề Hầu.
Bào Thúc Nha hộ tống Công tử Tiểu Bạch chạy khỏi Tề quốc tới Cử quốc tị nạn. Thời gian đó Công tử Tiểu Bạch không có quyền thế gì, nhưng Bào Thúc Nha chưa bao giờ ghét bỏ, luôn trung quân, vẫn luôn lo chu toàn mọi phương diện cho Công tử. Đặc biệt là khi ở Đàm quốc, Bào Thúc Nha chịu nhục cùng Công tử, chịu hết mọi gian khổ.
Bào Thúc Nha là sư phó, bối phận cao, theo lý nên được dự tiệc.
Bào Thúc Nha cười tủm tỉm đi vào. Mấy vị đang ngồi ở đây cũng phi thường tôn trọng vị sư phó này, lập tức sôi nổi hành lễ.
Bào Thúc Nha ôm quyền đáp lễ, sau đó nhìn phía sau nói:
“Nhị vị hiền đệ, mời vào đi.”
Mọi người vừa nghe, đột nhiên hai mặt nhìn nhau. Mấy người đang ngồi nơi này dù nhỏ nhất là Công Tôn Thấp Bằng cũng là võ tướng. Hắn từ nhỏ đã đọc sách hiểu biết lý nghĩa, cũng không so đo, cũng không phải hạng người thấp kém.
Ba người vừa nghe Bào Thúc Nha nói hiền đệ, lại là hai người, thì chỉ có thể nghĩ đến Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt. Ba huynh đệ bọn họ năm đó được xưng là đỉnh ba chân.
Ở mọi người hơi giật mình.
Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt một thân trang phục trắng đi vào Chính Sự Đường.
Tuy rằng ba người kinh ngạc, nhưng đều thông minh, không tiện nhiều lời, cũng đặc biệt trầm ổn, chỉ là ngồi xuống.
Cao tử và Quốc tử tự giữ thân phận, Công Tôn Thấp Bằng nhìn hai người chắp tay.
Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt đi vào, còn chưa có ngồi xuống, liền nghe tự nhân cất giọng:
“Cung nghênh Quốc Quân!”
Mọi người vừa nghe, lập tức đều đứng lên. Từ sau bàn bước ra, đứng cung kính, hơi hơi khom lưng, vòng tay đưa lên hành lễ.
Bào Thúc Nha duỗi tay chạm chạm Thiệu Hốt.
Thiệu Hốt eo đeo bảo kiếm, còn không có theo quy tắc bỏ vũ khí khi vào dự yến tiệc. Hắn một bộ ai đụng vào sẽ biết Chư Nhi cùng Vô Tri chết như thế nào?
Thiệu Hốt không có bỏ kiếm, còn duỗi tay ấn ở trên bảo kiếm. Bào Thúc Nha liên tục nháy mắt với hắn ra hiệu. Thiệu Hốt đều không để ý, khiến Bào Thúc Nha gấp không chịu nổi. Quản Di Ngô thấp giọng nói:
“Tam đệ, có nhớ rõ ta cùng ngươi nói cái gì. Chúng ta hiện tại thân phận vẫn là sư phó của Công tử, nếu ngươi muốn xấu mặt không tính cái gì, cũng đừng liên luỵ Công tử.”
Thiệu Hốt vừa nghe, tay nắm bảo kiếm rốt cuộc buông lỏng ra một ít, vô lực rũ xuống, cũng chậm rãi cúi đầu hành lễ.
Bào Thúc Nha rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm một hơi. Công Tôn Thấp Bằng, Cao tử, Quốc tử tuy rằng không nghe rõ bọn họ đang nói cái gì, nhưng đều thấy được Thiệu Hốt biểu tình biến hóa.
Cao tử liếc mắt nhìn thoáng qua Công Tôn Thấp Bằng. Công Tôn Thấp Bằng cũng là võ tướng, trên eo cũng không đeo bảo kiếm. Nhìn ánh mắt Cao tử, hắn gật gật đầu, ý bảo mình đã rõ.
Cao tử sợ là có vạn nhất. Nếu Thiệu Hốt ở trước mặt mọi người hành thích Tề Hầu, vậy chẳng phải là trở tay không kịp. Ở nơi này chỉ có Công Tôn Thấp Bằng võ công cao.
Hơn nữa Thiệu Hốt vốn là kiếm khách du lãng, võ công rất cao, chỉ sợ Hổ Bí Quân cũng so không được. Hiện tại trong điện lại không có cấm quân thủ vệ, chỉ có thể dựa vào khả năng ứng biến của Công Tôn Thấp Bằng.
Thời điểm mọi người giương cung bạt kiếm, liền nghe tiếng bước chân. Thực mau, một đám tự nhân cùng cung nữ, vây quanh một thân hình cao lớn đĩnh đạt nhanh chóng đi đến.
Nam tử một thân triều bào màu đen, khí chất phi thường. Lộ ra một cổ phong phạm anh hùng vĩ ngạn, lại không bộc lộ sát khí. Bao quanh người khí chất vương giả cùng hiền giả kết hợp. Nam tử chậm rãi từ bên ngoài đi vào Chính Sự Đường.
Đúng là Tề Hầu!
Tề Hầu híp mắt, mặt mang nụ cười, vừa tiến vào quét mắt nhìn bốn phía.
Công Tôn Thấp Bằng, Cao tử và Quốc tử bên tay trái. Bào Thúc Nha, Quản Di Ngô và Thiệu Hốt bên tay phải. Đây là chia phe phái rõ ràng.
Tề Hầu thấy rõ, chỉ là mỉm cười.
Tề Hầu lần này mở tiệc mời Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt, thế nhưng bên hông không có bội kiếm, bước nhanh đi vào, cười nói:
“Các khanh không cần đa lễ. Hôm nay là gia yến, mời nhập tọa.”
Mọi người cúi đầu, cùng nói:
“Thỉnh Quốc quân nhập tọa.”
Tề Hầu cười cười, đầu tiên vung ống tay áo, rồi ngay ngắn ngồi xuống. Chỉ nhìn động tác ngồi xuống cũng rất có khí độ vương giả, không giống những người bình thường.
Mọi người tạ ơn xong, lúc này mới ngồi xuống.
Tề Hầu quét mắt nhìn mọi người, đầu tiên giơ ly rượu lên nói:
“Ly đầu tiên này Cô muốn kính các vị công khanh, nếu không có các vị công khanh thì không có Cô hôm nay……”
Mọi người nâng ly rượu của mình lên, Thiệu Hốt cũng căm giận bưng ly của mình lên, lại nghe Tề Hầu cười nói:
“Chậm đã.”
Mọi người lập tức dừng lại, Tề Hầu cười nói:
“Ly này còn để vinh danh công đầu. Cô muốn kính công thần đang ngồi trước mặt, người có công lớn nhất……”
Hắn nói xong hướng ly rượu về phía Bào Thúc Nha, nói:
“Thúc Nha sư phó……”
Rồi phương hướng chuyển đến Quản Di Ngô cùng Thiệu Hốt, tiếp tục nói:
“Quản sư phó…… Thiệu sư phó……”
Quản Di Ngô mặt đầy kinh ngạc. Tuy hắn kiến thức rộng rãi, đã vinh nhục không kinh, nhưng Tề Hầu xưng chính mình là sư phó, cái này thật sự làm hắn kinh hãi. Dù gì bọn họ không chỉ là đối thủ, còn có mối thù một mũi tên. Nếu không phải Tề Hầu khi đó cơ trí hơn người, Quản Di Ngô đã bắn thêm ba bốn mũi tên mới bỏ qua.
Tề Hầu nói xong, vẫn cứ không uống rượu, giơ ly nhìn thoáng qua tự nhân bên cạnh.
Tự nhân vội vàng dâng lên một cái khai đồng phủ miếng vải đen. Tề Hầu một tay giơ ly rượu, tay khác kéo miếng vải đen ra.
“Soạt”
Đột nhiên đồ vật trên khai đồng lộ ra.
Ánh mắt Quản Di Ngô chợt lóe, theo bản năng ngừng hô hấp.
Trên khai là một mũi tên. Tất nhiên là mũi tên bắn Tề Hầu khi đó.
Nhìn thấy động tác của Tề Hầu, tất cả mọi người đều không dám hô hấp. Một khắc trước, Tề Hầu còn gọi Quản Di Ngô là sư phó. Kết quả ngay sau đó liền đem mũi tên ra, không biết rốt cuộc là có ý tứ gì.
Tề Hầu nhìn mũi tên, cười nói:
“Cái này là thứ ba, lại còn là khó quên. Các khanh cùng nỗ lực!”
Hắn nói xong dẫn đầu đem rượu uống một hơi cạn sạch.
Mọi người lập tức làm theo Tề Hầu, nâng ly uống cạn rượu.
Bởi vì là cấp bậc quốc yến, đồ ăn cùng rượu đều là thiện phòng chuẩn bị. Đồ ăn là tốt nhất, nhưng rượu này cũng vậy.
Tuy rằng thời Xuân Thu ẩm thực còn lạc hậu, nhưng các Quốc quân của các quốc gia đã theo đuổi hưởng thụ xa hoa lãng phí. Mỗi thiện phòng đều có mấy ngàn người, đồ ăn cũng chia hơn mấy chục loại, phân biệt món chính, món phụ và rượu.
Rượu trong ly của mọi người có màu sắc ửng đỏ, trong veo như màu hổ phách.
Ở thời đại này rượu chưa có nhiều loại. Rượu này có màu đỏ, trước nay Tề quốc chưa thấy. Bất quá mọi người uống cạn, đều có chút kinh ngạc, không khỏi mở to hai mắt.
Rượu này hương vị thật sự “kỳ quái”.
Nói “kỳ quái” cũng không phải khó uống, mà phi thường kinh diễm. Ngọt lành mát lạnh. Vào miệng lạnh lẽo như trong ly rượu có băng. Dư vị sâu xa, cảm giác có chút ngượng ngùng, làm hương vị ngọt lành có vẻ thuần hậu, tầng tầng rõ ràng, cũng không đơn điệu. Tầng cuối cùng lưu tại trong miệng chính là cảm giác mới mẻ sau gian khổ.
Thật sự thần kỳ!
Tề Hầu tựa hồ cũng có chút kinh ngạc, nhìn nhìn rượu màu hổ phách còn dư lại trong ly. Hôm nay hắn tâm tình rất tốt, cười nói:
“Rượu tên gì?”
Tự nhân lập tức nói:
“Bẩm Quân Thượng, rượu này là do Thiện phu Củ mới điều chế ra, gọi là rượu Ô Mai.”
Mọi người vừa nghe Thiện phu củ, sắc mặt đều không giống nhau. Vài người kia là tìm tồi. Quản Di Ngô cúi đầu trầm ngâm. Thiệu Hốt mày kiếm hơi run, tựa hồ đang cực lực khắc chế.
Tề Hầu vừa nghe, hơi chút tạm dừng, cười nói:
“Thì ra là nhị ca. Nhị ca thật sự có tài hoa thiên bẩm. Xem ra Cô quyết định như thế là chính xác.”
Hắn nói xong, đem ly rượu đặt nhẹ nhàng trên bàn, sâu kín mỉm cười nói:
“Rượu này là rượu ngon. Mấy mươi năm qua Cô chưa từng uống loại rượu nào ngon như thế này. Hay là…. thỉnh nhị ca tới cùng uống một ly, như thế nào?”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, không có ai dám nói chuyện. Thiệu Hốt muốn động, Quản Di Ngô đè lại mu bàn tay của hắn, cho hắn một ánh mắt. Thiệu Hốt rốt cuộc cắn khóe miệng không nhúc nhích.
Tự nhân lập tức lên tiếng, thực mau có người chạy đi. Sau chốc lát, mọi người nhìn ra cửa Chính Sự Đường liền thấy một nam tử mặc trường bào màu trắng, đầu đội ngọc quan màu trắng chậm rãi đi đến.
Nam tử dáng người nhỏ nhắn, sắc mặt hơi trắng bệch, thoạt nhìn thân thể không tốt, nhưng khí chất xuất trần.
Không kiêu ngạo không siểm nịnh, Ngô Củ đi vào Chính Sự Đường, chậm rãi hành lễ, giọng trong trẻo mang theo hơi khàn khàn. Ngữ khí rất là trầm ổn cẩn thận, nói:
“Củ bái kiến Quân Thượng.”
[text_hash] => c8699595
)